Mất Mặt

Chương 8

 

"Chị dâu, đừng đợi nữa, anh ấy đã quyết tâm chia tay rồi." Người bạn của anh khuyên nhủ tôi.

"Anh ấy thích người khác rồi, đúng không?"

"Chuyện này em thực sự không biết."

"Cậu quen anh ấy lâu chưa?"

"Dạ rồi, mười lăm, mười sáu tuổi em đã đi theo anh ấy lăn lộn rồi. Hồi đó anh ấy là đại ca của bọn em, có người bắt nạt em, anh ấy liền đứng ra bảo vệ em."

"Bố mẹ anh Tranh ly hôn từ sớm và đều đã có gia đình mới, từ nhỏ anh ấy đã sống với bà nội. Về sau bà nội mất, anh ấy thân cô thế cô lăn lộn ngoài xã hội, từ nhỏ bị đ.á.n.h đập ức h.i.ế.p, đều tự mình c.ắ.n răng chịu đựng qua ngày."

"Hai người không cùng một thế giới, không đi đến cuối được đâu."

Năm đó, tôi giành được suất du học bằng học bổng của nhà nước, ra nước ngoài làm sinh viên trao đổi một năm.

Khi tốt nghiệp, tôi được tuyển thẳng lên cao học của trường.

Giáo sư hướng dẫn nói với tính cách này của tôi, cũng chỉ hợp làm nghiên cứu thôi.

Về sau, tôi cứ thế học thẳng lên tiến sĩ.

Trong tấm thẻ mà Lục Vân Tranh đưa tôi, cộng dồn lại có tất cả 48 vạn.

Tôi chưa từng đụng đến.

12.

Tại phòng làm việc của Lục Vân Tranh.

Thuyết trình mô hình dữ liệu dự án đến lần thứ ba, tôi cảm thấy sự kiên nhẫn của mình đã chạm đến giới hạn.

"Tổng giám đốc Lục, phần trình bày lần này của tôi, ngài đã nghe hiểu chưa?"

Anh ngả người tựa vào ghế, ngón tay gõ gõ từng nhịp xuống mặt bàn, ánh mắt mang theo vẻ hút người:

"Kỹ sư Diệp, phần phân tích biến số này của cô, tôi vẫn chưa hiểu cho lắm."

"Ngài chưa hiểu ở chỗ nào?"

Tôi chỉ vào biểu đồ trên màn hình máy tính bảng:

"Ngài xem, ở đây chúng ta giả thiết..."

Lời còn chưa dứt, anh đột nhiên vươn tay ra, bao trọn lấy bàn tay đang cầm b.út cảm ứng của tôi.

"Chỗ này.”

Anh cầm lấy tay tôi khoanh một vòng tròn, hơi thở lướt qua bên tai tôi:

"Phạm vi biến động, có phải là thiết lập hơi bảo thủ quá không?"

Lòng bàn tay mang theo độ ấm bỏng rẫy, hơi thở quen thuộc ập đến.

Năm năm rồi, mùi hương này vẫn có thể dễ dàng đảo lộn tâm trí tôi.

Anh ngước mắt lên, đáy mắt giấu một nét trêu tức:

"Kẻ hèn này học hành không cao, khả năng tiếp thu hơi kém, vẫn hy vọng kỹ sư Diệp có thể giúp tôi tìm hiểu sâu hơn một chút."

Anh cố tình nhấn mạnh mấy chữ cuối cùng một cách mập mờ đầy ám muội.

Tôi nghi ngờ anh cố tình làm vậy...

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.

Thư ký xách theo một hộp cơm giữ nhiệt bước vào.

"Tổng giám đốc Lục, chị An mang cơm đến rồi, chị ấy nói lần này là món mới, ngài xem có hợp khẩu vị không. Nếu được, ngày mai chị ấy lại nấu món này cho ngài."

Trong hộp cơm là vài món ăn thanh đạm nhưng được bày biện rất tinh tế.

Lục Vân Tranh chỉ nhàn nhạt "Ừm" một tiếng.

Trái tim tôi lại đột nhiên thắt lại.

Anh chưa kết hôn, không có nghĩa là bên cạnh anh không có ai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cũng phải, với địa vị và giá trị con người của anh hiện tại, chắc chắn sẽ chẳng thiếu phụ nữ.

Mình lại đang nghĩ ngợi viển vông cái gì chứ?

Điện thoại rung lên, là cuộc gọi từ Triệu Nhất Dương. Cậu đàn em khóa dưới đang theo đuổi tôi theo như lời giáo sư nói.

“Đàn chị, em nghe nói chị đang làm cố vấn doanh nghiệp ở tập đoàn Lục thị à? Trùng hợp chưa, công ty của anh trai em cũng ở ngay tòa nhà này, mấy giờ bên chị nghỉ trưa thế, cùng xuống lầu ăn cơm nhé?"

Tôi khựng lại một thoáng, vội vã đáp:

"Được, vậy cậu đợi chị một lát nhé."

Anh ở đây ăn bữa trưa tình yêu của bạn gái, tôi cũng có thể đi ăn cơm cùng người khác vậy.

"Tổng giám đốc Lục, vậy không làm phiền ngài dùng bữa nữa."

Tôi cất bước định đi, lại phát hiện anh đang đi theo ngay phía sau.

"Tôi cũng xuống lầu ăn cơm." Anh giải thích.

Chẳng phải anh có cơm rồi sao?

13.

Trong nhà hàng.

Anh thản nhiên ngồi ngay bàn đối diện tôi và Triệu Nhất Dương.

Triệu Nhất Dương không hề hay biết, vẫn giữ vẻ mặt hưng phấn thao thao bất tuyệt với tôi:

“Đàn chị, cảm ơn chị đã tới."

"Em biết chị vẫn chưa buông bỏ được người bạn trai cũ đã mất, nhưng em sẽ đợi, thời gian sẽ chữa lành tất cả."

Một ánh mắt lạnh lẽo từ bên cạnh lập tức quét tới.

Tôi bối rối cúi gằm mặt:

"Chuyện đó... thực ra, anh ấy... chưa c.h.ế.t..."

Triệu Nhất Dương sững sờ, buột miệng thốt lên:

"Vậy chừng nào anh ta mới c.h.ế.t?"

Tôi: "..."

Bên cạnh vọng tới một tiếng cười gằn.

Chắc là trong khoảng thời gian ngắn thì anh ấy chưa c.h.ế.t được đâu...

14.

Vừa quay lại công ty, tôi đã bị Lục Vân Tranh chặn ngay sau cửa.

Bóng người cao lớn đổ ập xuống bao trùm lấy tôi:

"Giỏi lắm Diệp Truân Truân, em đi rêu rao khắp nơi với người khác là tôi c.h.ế.t rồi hả?"

Trong lòng tôi chột dạ, nhưng vẫn cố cãi cùn:

"Người tôi nói đâu phải là ngài, mong Tổng giám đốc Lục đừng tự vơ vào mình."

"Rất tốt."

Anh nghiến răng, tra hỏi tôi:

"Thích cậu nhóc đó đến thế cơ à?"

"Vâng."

"Tuổi còn nhỏ quá, không đáng tin cậy."

"Tôi cứ thích người nhỏ tuổi đấy, các em trai trẻ trung khỏe mạnh, còn mấy ông già thì vừa hư thận vừa đầy tâm cơ."

Tôi vẫn cứng miệng, ngấm ngầm ganh đua với anh.

"Tôi thận yếu? Tôi người già da nhăn, chỉ đáng giá một tháng hai ngàn thôi đúng không?"