Mất Mặt

Chương 11

 

Nước mắt lại càng rơi dữ dội hơn:

"Em mới không hối hận..."

Tôi dựa vào lòng anh, lặp đi lặp lại câu nói này.

Không một ai có thể sánh bằng anh ấy.

Ngay từ năm mười tám tuổi, khi anh kéo tôi ra khỏi vũng bùn lầy, anh đã chiến thắng tất cả.

Trên cõi đời này sẽ không bao giờ có Lục Vân Tranh thứ hai.

"Nói nghe xem, còn gì bất mãn nữa không?"

Anh nhéo má tôi, đầy bất lực.

"Anh không cho em đăng ảnh lên vòng bạn bè, không cho em cài hình nền..."

Tôi rầu rĩ đáp.

Tôi chỉ muốn giống như những cặp đôi bình thường khác, được đường đường chính chính công khai, được có cảm giác an toàn đó.

Anh lấy điện thoại ra, từ hình nền khóa, màn hình chính, ảnh đại diện Wechat đến ảnh bìa vòng bạn bè,... đổi một lèo toàn bộ thành ảnh chụp chung của hai đứa.

"Hài lòng chưa?" Anh nhướng mày nhìn tôi.

"Vâng."

Tôi lí nhí đáp, trong lòng thấy ngọt ngào một cách khó tả.

"Còn yêu cầu gì nữa không?"

"Tạm thời... chưa nghĩ ra."

"Được, vậy để dành sau này từ từ nghĩ."

Đột nhiên tôi thấy mình thật kém cỏi.

Lúc nào cũng dễ dàng bị anh dỗ ngọt chỉ bằng dăm ba câu, chỉ vì trót thích anh, nên bị anh nắm c.h.ặ.t thóp.

18.

Anh dẫn tôi về lại căn nhà nhỏ bé năm xưa.

"Sau khi kiếm được món tiền đầu tiên, anh đã mua lại nó rồi." Anh nói.

"Vẫn giống hệt như trước đây."

Tôi nhìn quanh một vòng, lại không nhịn được bèn trêu một câu:

"Chỉ là người thì già đi rồi."

Lục Vân Tranh năm đó hai mốt tuổi, mang dáng vẻ của một thiếu niên lưu manh ngông cuồng không sợ trời không sợ đất.

Anh của hiện tại hai mươi chín tuổi, đã sớm rũ bỏ sự ngạo nghễ thời niên thiếu, khoác lên mình vẻ thâm trầm nội liễm của một người đàn ông trưởng thành.

"Hơ, anh già rồi à?"

Ánh mắt anh tối sầm, trực tiếp bế bổng tôi lên, bước về phía phòng ngủ.

"Diệp Truân Truân, chúng ta cùng tính luôn thể món nợ này nhé."

Tôi bị ném xuống giường, thân hình anh cũng lập tức phủ lên:

"Ai người già da nhăn? Ai thận yếu? Nói mau."

Sao anh vẫn còn nhớ cái chuyện này cơ chứ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Anh c.ắ.n nhẹ vào tai tôi, trầm giọng bức ép:

"Thích anh trai hay thích em trai?"

"Hay là thích... 'em trai' của anh trai?"

Tôi bị anh trêu chọc đến mức toàn thân nhũn ra, chỉ đành cầu xin tha thứ, thế nhưng anh càng làm tới.

"Già không? Yếu không?"

Anh làm như điên như dại, hệt như muốn chứng minh điều gì đó.

Cả người tôi sắp rã rời đến nơi.

Giữa lúc ý thức đang mơ hồ, chỉ nghe thấy một tiếng "rắc" rõ to.

Giường... sập rồi.

Lục Vân Tranh chống người dậy, nhìn chiếc giường nhỏ đã trải qua bao trận chiến, thở dài một hơi:

"Đi đổi cái giường to hơn thôi, giường nhỏ hơi khó thi triển."

Tôi đưa tay che mặt.

19.

Sau đó chúng tôi đi mua giường.

Lúc dạo phố tình cờ gặp lại người bạn năm xưa chung vốn mở quán bar với anh, đối phương đang dắt theo một đứa bé vừa chập chững biết đi, đáng yêu vô cùng.

Tôi không kìm được bèn ngồi xổm xuống trêu chọc đứa bé.

"Chị thích thì tự sinh một đứa đi."

Người bạn cười trêu:

"Những năm qua anh Tranh... cũng chẳng dễ dàng gì, hai người cuối cùng cũng... viên mãn rồi."

Cậu ta hơi ngượng ngùng nhìn về phía tôi:

"Chị dâu, năm đó không phải em cố ý giấu chị tung tích của anh Tranh đâu..."

"Không sao đâu."

Tôi lắc đầu, mọi chuyện đều qua cả rồi.

"Nhưng mà, em thật sự chưa từng thấy người đàn ông nào lụy tình hơn anh ấy cả." Cậu bạn cảm thán.

Tôi tò mò: "Vậy sao? Tôi vẫn luôn cảm thấy... anh ấy không thích tôi cho lắm."

Cậu bạn bật cười: "Anh ấy không thích chị á? Vậy năm đó bán quán nét để cứu chị ra khỏi hố lửa thì sao?"

Tôi ngẩn người: "Cậu nói gì cơ? Năm đó anh ấy bán quán nét là... vì tôi sao?"

"Đúng vậy, vốn dĩ có người muốn sang nhượng quán nét của anh ấy với giá cao, nhưng anh ấy mãi không đồng ý, bảo đó là gốc rễ để làm ăn. Sau này chẳng phải mẹ chị ép chị lấy chồng, há miệng đòi mười vạn sao? Anh ấy chẳng nói chẳng rằng, quay đầu đi tìm người kia ký hợp đồng luôn."

"Còn lúc chị đi học nữa, anh ấy nghe nói chị bị vu oan ăn cắp đồ, vì không muốn chị bị người ta xem thường, nên đã mua cho chị chiếc đồng hồ trị giá mười hai ngàn. Lúc đó lấy đâu ra tiền chứ, trong túi chỉ còn đúng năm ngàn, số tiền còn lại hết cách, đành phải liều mạng lấy thân đi thử t.h.u.ố.c, kiếm được tám ngàn đắp vào đấy."

"Còn cả năm chia tay ấy, 30 vạn kia, là tiền anh ấy bán cổ phần quán bar, đưa hết cho chị đấy."

"Đàn ông ai chẳng sĩ diện, chắc chắn anh ấy sẽ chẳng bao giờ nói với chị đâu. Mấy người còn đi học chưa bước ra xã hội, không biết kiếm được đồng tiền gian nan đến nhường nào. Từng đồng tiền của anh ấy kiếm ra đều không dễ dàng gì, làm bảo kê cho người ta, khuân xi măng ở công trường, chuyện gì cũng làm hết. Thuê nhà cho chị, chuyển tiền cho chị... bản thân anh ấy thì thường xuyên bữa đực bữa cái lót dạ qua ngày, dạ dày cứ thế mà sinh bệnh đấy..."

Nghe cậu bạn của anh lải nhải kể lại những chuyện quá khứ mà tôi chưa từng hay biết.

Mỗi một chữ đều hệt như chiếc b.úa tạ nện thẳng vào tim tôi.