Mật Mã Hào Môn

Chương 5: Mảnh Ghép Hacker

Bàn phím phát ra những âm thanh đều đặn trong căn phòng nhỏ, ánh đèn bàn trầm dịu phủ lên gương mặt căng thẳng của Thiên Lam. Cô kiểm tra lại các lớp bảo mật trên máy tính, từng thao tác đều chính xác, không một giây lơ là. Bên ngoài cửa sổ, Hải Phong chìm trong màn sương muối đặc quánh, bóng những tòa nhà cao tầng lặng lẽ in lên nền trời xám bạc.

Khi đồng hồ nhích sang 23 giờ 12 phút, một thông báo hiện lên góc màn hình: “Bạn có một email mới.” Địa chỉ gửi nặc danh, chủ đề: “Gặp mặt.” Thiên Lam khẽ cau mày. Cô lập tức chuyển toàn bộ môi trường làm việc sang chế độ ẩn danh, kiểm tra ba lượt các lớp tường lửa, rồi mới mở email. Dòng đầu tiên ngắn gọn:

“Trịnh Thiên Lam, tôi là Phan Mạnh Khang. Nếu cô muốn biết sự thật về ‘Mật Mã Hào Môn’, hãy đến Lighthouse – tầng thượng khách sạn Nova, lúc 23h30. Đi một mình. Không mang theo thiết bị liên lạc.”

Dưới cùng là một đoạn mã xác thực, chỉ những ai từng dấn thân vào giới hacker mới nhận ra kiểu mã hóa này. Thiên Lam nhìn đồng hồ – còn mười tám phút. Cô không ngần ngại: mặc áo khoác đen, giấu chiếc USB mã hóa vào túi áo trong, tắt toàn bộ thiết bị điện tử ngoại trừ điện thoại bảo mật, rồi nhắn vội cho Duy Khánh: “Có việc gấp. Sẽ báo lại khi xong.”

Cô rời căn hộ, hòa vào con đường ướt sương, bước chân dứt khoát dù lòng vẫn nặng trĩu những dự cảm bất an.

***

Lighthouse sáng rực trên nóc khách sạn Nova, nơi những người quyền lực nhất thành phố tìm kiếm sự riêng tư sau ánh đèn mờ. Thiên Lam bước vào, đôi mắt nâu trầm rà soát khắp không gian. Phan Mạnh Khang ngồi ở góc khuất gần lan can, lưng tựa thành ghế, một tay đặt hờ lên ly whisky. Ánh sáng vàng hắt lên gương mặt anh ta – sắc nét, nụ cười nửa như mời gọi, nửa như thách thức.

Cô tiến lại, giữ khoảng cách. Khang nhấc mắt nhìn, cười nhạt:

– Đúng giờ, tôi thích vậy.

Thiên Lam ngồi xuống, ánh mắt lạnh lùng, không một tia dao động.

– Vào thẳng vấn đề đi.

Khang nghiêng người, đặt một chiếc thẻ nhớ lên bàn.

– Cô đang truy tìm ‘Mật Mã Hào Môn’. Tôi biết cách vào hệ thống bảo mật của Trịnh Thị. Đổi lại, tôi muốn một số dữ liệu mà chỉ cô mới lấy được.

Thiên Lam không chạm vào thẻ, nhìn thẳng vào anh ta:

– Dữ liệu gì?

– Giao dịch của quỹ tín thác mang tên L.D.D. Tôi cần truy vết dòng tiền ấy. Cô có quyền truy cập sâu, tôi thì không.

Cô vẫn chưa động đậy, đôi mắt nheo lại:

– Anh lấy gì để tôi tin? Tại sao không bán thông tin đó cho bên nào khác?

Khang cười, ánh nhìn sắc lạnh:

– Ở Hải Phong này, tôi đã làm việc cho cả Trịnh Thị lẫn Lục gia. Tin tôi đi, không ai muốn giữ tôi quá lâu bên cạnh. Cô khác – vì tôi biết cô có động cơ đủ mạnh để không quay đầu.

Anh ta đẩy thẻ nhớ về phía cô:

– Trong đó là đoạn nhật ký mã hóa của mẹ cô, Trịnh Thu Hà. Đảm bảo cô chưa từng thấy.

Thiên Lam cầm lấy, mở laptop kiểm tra ngay tại chỗ. Dòng chữ run rẩy hiện lên – nét chữ quen thuộc, những ám chỉ về “quy tắc truyền đời”, “người thừa kế bị che giấu”. Trái tim cô nén lại, nhưng ngoài mặt vẫn không lộ cảm xúc.

– Anh lấy được từ đâu?

– Từ hệ thống lưu trữ nội bộ Trịnh Thị, – Khang đáp, không giấu vẻ tự hào.

– Tôi chấp nhận trao đổi. Nhưng mọi thao tác sẽ qua kiểm tra bảo mật của tôi, tôi giữ toàn quyền chủ động. Anh không được phép tiếp cận hệ thống của tôi.

– Được thôi, – Khang nhún vai, nụ cười ngạo mạn vẫn lơ lửng. – Tôi không thích những kẻ quá dễ đoán.

Thiên Lam đứng dậy:

– Tôi sẽ trả lời trong 48 giờ. Đừng liên hệ trước, và không được động đến bất kỳ người thân nào của tôi.

– Tôi chỉ quan tâm đến dữ liệu, – Khang nhếch môi. – Nhưng nhớ, ở đây không ai thật sự an toàn.

Cô rời Lighthouse, bước vào gió biển lạnh lẽo. Thành phố phía dưới như một bàn cờ khổng lồ, mỗi ánh đèn là một nước đi. Cô biết rõ, từ giờ, mỗi bước tiến đều có thể đổi lấy bằng máu hoặc sự phản bội.

***

Hai ngày sau, trong căn hộ nhỏ, Thiên Lam khóa chặt cửa, kéo rèm che kín. Cô tạo môi trường ảo độc lập, mã hóa lớp chồng lớp tất cả dữ liệu. Trước khi gửi bất kỳ thông tin gì cho Khang, cô kiểm tra kỹ từng byte, thiết lập chuỗi bẫy mã hóa: nếu ai đó cố truy xuất sâu, hệ thống sẽ tự động xóa sạch mọi dấu vết.

Cô gửi tập tin giao dịch quỹ tín thác, đã loại bỏ những phần nhạy cảm. Đúng năm phút sau, Khang trả lại một đoạn mã giải hệ thống bảo mật Trịnh Thị, kèm theo một file ghi âm.

Thiên Lam cắm tai nghe. Giọng mẹ cô vang lên, mệt mỏi mà kiên quyết:

“…Nếu một ngày con nghe được lời này, đừng bao giờ tin hoàn toàn ai, kể cả những người máu mủ. Mật mã nằm ở nơi ít ai ngờ tới nhất – cũng là nơi nguy hiểm nhất…”

Cô nghe lại nhiều lần, từng tiếng thở, từng khoảng ngập ngừng như lưỡi dao cắt vào ký ức. Thiên Lam siết chặt tay, gửi lại cho Khang một dòng cảnh báo ngắn: “Nếu anh phản bội, tôi sẽ không nhân nhượng.”

Khang đáp ngay: “Tôi đâu dại làm kẻ thù với cô. Hẹn gặp ở tầng bảo mật cuối.”

***

Đêm hôm ấy, căn hộ lại rơi vào tĩnh lặng. Sương mù ngoài cửa sổ dày đặc, ánh đèn đường nhập nhòe trong màn hơi nước. Thiên Lam ngồi trước hai màn hình, từng ngón tay lướt trên bàn phím, mắt không rời khỏi dòng mã Khang vừa gửi.

Cô nhập đoạn mã, từng lớp bảo mật của hệ thống Trịnh Thị mở ra, chậm rãi như cánh cửa lâu ngày không ai chạm tới. Trên màn hình hiện lên những tập tin đánh dấu “Mật Mã Hào Môn – Chỉ dành cho Chủ tịch”.

Cô trích xuất dữ liệu, giải mã từng lớp. Những cái tên, những mối quan hệ chằng chịt, những ghi chú rời rạc về “người thừa kế thực sự”, về “những đứa trẻ bị che giấu”, về “những cuộc hôn nhân sắp đặt”… Dòng chữ nổi bật: “Người thừa kế – T.L.”

Tim cô nảy lên một nhịp, nhưng chưa kịp đọc tiếp, hệ thống báo động đỏ chớp liên hồi – có truy cập trái phép từ một địa chỉ IP lạ.

Thiên Lam lập tức chuyển sang chế độ bảo vệ, ngắt mọi kết nối ngoài. Nhưng chỉ trong tích tắc, một đoạn mã lạ bắn vào hệ thống, dữ liệu bắt đầu bị mã hóa ngược. Cô nhận ra: đoạn mã Khang đưa không hoàn toàn sạch – ai đó đã cài sẵn bẫy.

Cô nhanh tay rút toàn bộ thiết bị khỏi mạng, thở gấp, hai bàn tay lạnh ngắt.

***

Rạng sáng, khi thành phố còn chìm trong sương mù, Duy Khánh xuất hiện trước cửa nhà cô. Anh mặc áo khoác đen, ánh mắt sắc lạnh. Thiên Lam mở cửa, mời anh vào.– Em ổn chứ? – Duy Khánh hỏi, giọng trầm.

– Ổn. – Cô đáp, nhưng ánh mắt vẫn còn vương nét căng thẳng.

Anh ngồi xuống đối diện cô, tay đan vào nhau. Thiên Lam kể lại toàn bộ cuộc trao đổi với Khang, không giấu một chi tiết nào, kể cả đoạn nhật ký mẹ và file ghi âm.

Duy Khánh nghe xong, gương mặt càng thêm nghiêm nghị:

– Khang là kẻ nguy hiểm. Đừng để hắn kéo em vào ván cờ của mình.

– Em biết, nhưng nếu không có đoạn mã đó, em sẽ mãi chỉ đứng ngoài rìa.

– Em định làm gì tiếp?

– Truy cập sâu hơn vào hệ thống Trịnh Thị. Em cần biết bí mật thực sự về ‘Mật Mã Hào Môn’ và mẹ. Nhưng em cần anh hỗ trợ, đề phòng bất trắc.

Duy Khánh gật đầu, mắt nhìn cô không rời:

– Nếu có dấu hiệu nguy hiểm, phải dừng lại ngay. Anh sẽ luôn ở đây.

– Em hứa.

***

Nửa đêm, hai người ngồi trong ánh sáng xanh nhạt của màn hình máy tính. Thiên Lam nhập lại đoạn mã, từng lớp bảo mật mở ra. Một lần nữa, những tệp dữ liệu hiển thị – danh sách các thành viên gia tộc, ghi chú về “người thừa kế”, những khoản chuyển tiền bí ẩn qua các quỹ tín thác.

Thiên Lam lướt qua từng tệp, nhặt nhạnh mọi manh mối. Một ghi chú khiến cô lạnh sống lưng: “Người thừa kế thực sự – T.L. Giữ bí mật đến khi thời điểm đến.”

Cô kịp sao lưu một phần dữ liệu vào USB, nhưng chưa kịp đọc hết, hệ thống lại rung lên cảnh báo. Duy Khánh đứng bật dậy, vội vàng kiểm tra các lớp bảo vệ.

– Có truy cập trái phép, – anh nói nhanh. – Địa chỉ IP bị che giấu, có thể là Khang hoặc người của Trịnh Thị.

Thiên Lam thoát khỏi hệ thống, ngắt toàn bộ thiết bị, th* d*c. Bàn tay cô run lên vì tức giận lẫn lo sợ.

– Em ổn không? – Duy Khánh đặt tay lên vai cô, ánh mắt đầy lo lắng.

– Em ổn. Em đã kịp lấy những gì quan trọng nhất.

Cô rút chiếc USB nhỏ, đặt lên bàn:

– Trong này có danh sách thừa kế, các mối quan hệ bị che giấu, một đoạn nhật ký của mẹ. Nhưng vẫn còn nhiều điều chưa giải mã.

– Chúng ta phải cẩn thận hơn. Từ giờ, mọi bước đi đều có thể bị theo dõi.

– Em sẽ không dừng lại.

***

Sáng hôm sau, Thiên Lam nhận được tin nhắn ẩn danh: “Tôi đã giữ lời. Nhưng đừng quên, cô không phải người duy nhất chơi ván cờ này. – K.”

Cô đọc đi đọc lại, lòng trĩu nặng. Khang đã có được dữ liệu hắn cần, nhưng rõ ràng, hắn không chỉ là kẻ trung gian. Đằng sau là tham vọng lớn hơn, và cô chỉ là một quân cờ trong cuộc chơi của hắn.

Giữa trưa, điện thoại rung lên. Số lạ. Cô bắt máy, giọng nữ vang lên, nhẹ nhàng mà sắc lạnh:

– Chào em, Thiên Lam. Chị là Lục Tố Diệp.

Cô nén ngạc nhiên, giữ giọng bình thản:

– Chị có việc gì?

– Chỉ muốn nhắc, trong thế giới này không ai thực sự trung lập. Nhất là Phan Mạnh Khang – hắn không chỉ là hacker, mà còn là quân cờ của nhiều thế lực.

– Cảm ơn chị đã nhắc. Nhưng tôi không bao giờ tin hoàn toàn bất cứ ai.

Tố Diệp bật cười, giọng vang lên khe khẽ:

– Nếu cần giúp, cứ liên hệ với chị. Chúng ta có chung một kẻ thù lớn hơn.

Điện thoại ngắt, Thiên Lam nhìn màn hình, lòng càng rối bời. Sự xuất hiện của Tố Diệp chứng tỏ ván cờ này đã lan rộng hơn cô nghĩ.

***

Buổi chiều, ánh hoàng hôn dát vàng lên những tòa cao ốc kính sáng loáng. Thiên Lam ngồi trước màn hình, từng dòng dữ liệu chạy dài trước mắt. Cô xâu chuỗi các quỹ tín thác, các mối quan hệ, những cái tên bị che giấu – bức tranh về Trịnh Thị và các hào môn hiện ra ngày càng rõ ràng, nhưng những mảnh ghép quan trọng vẫn thiếu.

Điện thoại rung lên lần nữa – tin nhắn từ số máy của mẹ, dù bà đã mất nhiều năm. Dòng chữ ngắn ngủi: “Con gái, hãy cẩn thận với những kẻ mang mặt nạ.”

Cô lạnh sống lưng, nhận ra đó là lời cảnh báo ngầm – ai đó đã thâm nhập hệ thống liên lạc, hoặc muốn gửi thông điệp đe dọa.

Chuông cửa vang lên. Cô kiểm tra camera an ninh: ngoài cửa, một người đàn ông lạ mặt, đội mũ lưỡi trai, đứng bất động. Thiên Lam không mở cửa, chỉ quan sát qua màn hình. Người đó đứng một lúc rồi bỏ đi, để lại một phong bì nhỏ dưới chân cửa.

Cô đợi thêm vài phút, kiểm tra lại mọi lớp bảo vệ, rồi mới nhặt phong bì lên. Bên trong là một bức ảnh cũ: mẹ cô đứng cạnh Quang Hạo và một người đàn ông khác – mặt bị cào xước. Mặt sau bức ảnh ghi: “Mảnh ghép cuối cùng đang nằm trong tay kẻ phản bội.”

Thiên Lam siết chặt bức ảnh, lòng nổi lên dự cảm dữ dội. Cô hiểu, mọi bí mật đang dần lộ diện, và mỗi bước tiến gần hơn tới sự thật cũng đồng nghĩa với việc kẻ thù càng lúc càng áp sát.

***

Đêm xuống, thành phố chìm trong ánh đèn vàng nhạt. Thiên Lam ngồi lặng trước máy tính, trong đầu là hàng nghìn câu hỏi chưa có lời giải. Cô biết, từ khoảnh khắc này, mỗi bước đi đều phải cẩn trọng gấp đôi – không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người cô yêu thương.

Phía sau những cánh cửa đóng kín, nơi bóng tối dày đặc nhất, có những kẻ vẫn đang chờ đợi, chuẩn bị tung ra nước cờ tiếp theo. Ván cờ của “Mật Mã Hào Môn” còn lâu mới kết thúc.

Và ở nơi nào đó giữa thành phố ngập sương, Phan Mạnh Khang đang mỉm cười, ánh mắt lấp lánh niềm thích thú của kẻ vừa tung ra một quân bài quyết định – chờ xem ai sẽ là người tiếp theo bị cuốn vào vòng xoáy không lối thoát này.