Mật Mã Hào Môn

Chương 2: Bước Chân Vào Ván Cờ

Sáng sớm, thành phố Hải Phong vẫn còn bảng lảng sương mỏng, nhưng trong lòng Thiên Lam, mọi thứ đã sáng rõ như một ván cờ vừa bắt đầu. Cô đến công ty sớm hơn thường lệ, bước chân vững vàng qua hành lang trải thảm xanh, tiếng giày vang khẽ trên nền đá hoa. Bộ đồng phục công sở giản dị không thể che giấu vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng nơi ánh mắt. Đêm qua, cô đã thức trắng, lần theo từng dòng mã hóa, từng nhật ký dữ liệu mà Phan Mạnh Khang để lại, lặng lẽ xâu chuỗi những bí mật của Trịnh Thị vào một mạng lưới hiểm nguy vô hình. Mỗi mảnh ghép lộ ra là một phần của sự thật, nhưng đồng thời cũng mở ra thêm nhiều câu hỏi chưa có lời đáp.

Trước cửa phòng họp tầng mười bảy, Thiên Lam dừng lại một nhịp để kiểm soát hơi thở. Trong không gian yên tĩnh, cô nghe thấy tiếng cười nói nhỏ từ bên trong, những âm thanh đầy ngụ ý của giới thượng lưu khi đối diện nhau – lịch sự nhưng không bao giờ lơi lỏng cảnh giác.

Khi cánh cửa mở ra, cả hai bên đã tề tựu đông đủ. Trịnh Quang Hạo ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng người đĩnh đạc, ánh mắt sắc lẻm ẩn sau lớp kính mỏng. Bên cạnh ông là Minh – trợ lý trẻ tuổi, khuôn mặt còn vương nét ngây ngô nhưng trong mắt đã có sự ranh mãnh của người từng được chọn để làm việc bên cạnh quyền lực. Người phụ nữ trung niên ngồi đối diện là trưởng phòng pháp chế, thần thái kín đáo, sẵn sàng lên tiếng khi cần bảo vệ lợi ích của tập đoàn. Phía công ty cô, ngoài Thiên Lam còn có giám đốc dự án – chị Hạnh, cùng hai đồng nghiệp kỹ thuật, tất cả đều giữ thái độ thận trọng.

Nhưng tâm điểm của phòng họp hôm nay là người đàn ông ngồi chếch ở vị trí đối diện – Lục Duy Khánh. Anh xuất hiện đúng giờ, bộ vest xám cắt may hoàn hảo càng tôn lên vóc dáng cao lớn, từng cử chỉ đều toát lên khí chất lạnh lùng, xa cách. Khi ánh mắt anh quét qua mọi người, không ai dám nhìn lại quá lâu, ngoại trừ Thiên Lam. Ánh mắt họ chạm nhau, im lặng kéo dài chưa đầy một giây nhưng đã đủ để mọi phòng bị trong cô được dựng lên cao nhất.

Cuộc họp bắt đầu bằng những lời chào hỏi xã giao, những cái bắt tay lạnh lùng nhưng đúng mực. Trịnh Quang Hạo là người mở đầu, chất giọng trầm, rõ ràng từng chữ:

– Dự án phân tích dữ liệu này là bước khởi đầu cho liên minh chiến lược lâu dài giữa Trịnh Thị và tập đoàn Lục. Tôi kỳ vọng hai bên hợp tác minh bạch, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho dữ liệu của cả hai phía.

Lục Duy Khánh đáp lại, không dài dòng, chỉ gật đầu, giọng đều và lạnh:

– Lục Thị luôn đề cao tính minh bạch, nhưng dữ liệu là tài sản sống còn. Tôi sẽ đích thân giám sát tiến trình, đảm bảo không một sai sót nào được phép tồn tại.

Chị Hạnh giới thiệu từng thành viên trong nhóm, khi đến lượt Thiên Lam, cô đứng dậy, nói dứt khoát:

– Tôi là Trịnh Thiên Lam, trưởng nhóm phân tích dữ liệu bên phía công ty công nghệ. Chúng tôi cam kết tuân thủ các quy trình bảo mật nghiêm ngặt nhất. Mọi thao tác đều có thể kiểm tra, giám sát bất cứ lúc nào.

Lục Duy Khánh không trả lời ngay, chỉ nhìn cô, khóe môi nhếch nhẹ như một dấu hỏi. Cái nhìn ấy khiến không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn một chút. Anh mở laptop, trình bày các yêu cầu kỹ thuật, tiêu chuẩn hóa, quyền truy cập, và các mốc báo cáo. Câu hỏi đưa ra sắc bén, không cho phép bất kỳ sự lơi lỏng nào trong kế hoạch.

– Nếu xảy ra sự cố rò rỉ dữ liệu, ai sẽ chịu trách nhiệm cuối cùng? – Anh hỏi, mắt không rời khỏi Thiên Lam.

Cô đáp ngay, giọng chắc chắn:

– Tôi. Toàn bộ truy cập đều được ghi lại. Nếu có vấn đề, tôi là người đầu tiên phải trả lời.

– Cô tự tin đến vậy? Không sợ lộ ra bất kỳ lỗ hổng nào?

– Tôi chưa từng nghĩ có gì là tuyệt đối, nhưng tôi luôn chuẩn bị cho kịch bản xấu nhất.

Không khí căng như dây đàn. Trịnh Quang Hạo liếc qua cô, cặp mắt sâu như muốn xuyên thấu tâm can. Ông ta quay sang Duy Khánh, nhấn mạnh:

– Tôi tin tưởng vào năng lực của đội ngũ. Nếu Lục tổng còn băn khoăn, Trịnh Thị sẵn sàng cử người giám sát độc lập.

– Không cần thiết, tôi sẽ làm việc trực tiếp với trưởng nhóm phân tích. – Duy Khánh trả lời, chất giọng không cho phép thương lượng.

Cuộc họp kéo dài gần hai tiếng, những điều khoản hợp tác được rà soát kỹ lưỡng trước khi gửi lên hệ thống bảo mật. Khi mọi người lần lượt rời khỏi, Duy Khánh đứng dậy, bước chậm về phía Thiên Lam, nói nhỏ chỉ đủ cô nghe:

– Gặp tôi ở phòng họp nhỏ tầng mười hai, năm phút nữa.

Chưa kịp phản ứng, anh đã rời đi, bóng lưng khuất dần sau cánh cửa kính. Thiên Lam thu dọn tài liệu, trong lòng dấy lên cảm giác bất an. Nhưng cô không cho phép mình lùi bước, bước thẳng về phía thang máy, mỗi nhịp tim như vang lên cảnh báo về một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.

Phòng họp tầng mười hai chỉ có một mình Duy Khánh. Anh đứng cạnh cửa sổ lớn, ánh sáng đầu ngày chiếu lên gương mặt góc cạnh, đôi mắt lạnh và sâu như không thuộc về nơi này. Cô bước vào, đóng cửa lại, giữ khoảng cách an toàn.

– Anh muốn nói gì? – Thiên Lam lên tiếng trước, ánh mắt bình tĩnh.

– Tôi muốn biết động cơ thật sự của cô khi nhận vai trò trưởng nhóm phân tích. – Duy Khánh quay lại, ánh mắt dò xét không che giấu.

– Tôi làm đúng chuyên môn. Đây là cơ hội phát triển, đồng thời cũng là trách nhiệm của tôi với công ty.

– Cô biết rõ tôi không tin những lời xã giao. – Anh ngắt lời, không rời mắt khỏi cô. – Tôi đã xem hồ sơ của cô. Thành tích tốt nhưng lý lịch có nhiều điểm không rõ ràng. Cô mang họ Trịnh, nhưng không xuất hiện trong bất cứ tài liệu nội bộ nào trước đây.

Cô hít sâu, không tỏ vẻ ngạc nhiên:

– Anh đã điều tra tôi?

– Tôi điều tra tất cả những ai có khả năng ảnh hưởng đến dự án này. – Duy Khánh đáp. – Đặc biệt là khi một mắt xích ngoài lề xuất hiện đúng thời điểm.

Thiên Lam mỉm cười, nhạt đến mức như không tồn tại:

– Vậy anh muốn gì?

– Tôi muốn sự trung thực tuyệt đối. Nếu cô có mục đích cá nhân, hãy nhớ: trong ván cờ này, mỗi nước đi đều phải trả giá.

Cô nhìn anh, đôi mắt nâu trầm không dao động:

– Tôi chưa bao giờ ngại trả giá. Chỉ cần tôi làm đúng.

Duy Khánh trầm ngâm một lúc, rồi lùi lại, giọng thấp hơn:

– Tốt. Tôi sẽ trực tiếp giám sát tiến trình. Nếu có gì bất thường, tôi sẽ là người đầu tiên biết.

– Tùy anh. – Thiên Lam đáp, bàn tay siết nhẹ mép bàn.

Duy Khánh rời đi, không quay đầu lại. Cánh cửa đóng lại, để lại cô trong căn phòng trống trải. Lồng ngực cô vẫn còn dư âm của cuộc đấu trí vừa diễn ra – giữa họ là lớp băng mỏng, chỉ cần một bước chệch là tất cả có thể sụp đổ.

Trở về phòng làm việc, Thiên Lam bắt đầu lên kế hoạch triển khai dự án. Không khí trong nhóm kỹ thuật có phần căng thẳng. Sự xuất hiện của Lục Duy Khánh đã trở thành đề tài bàn tán, ai cũng dè dặt trong từng câu nói. Trong mắt mọi người, anh là kẻ ngoài cuộc nhưng lại nắm quyền kiểm soát thực sự.

Giữa trưa, trong lúc kiểm tra hệ thống, Thiên Lam nhận được một tin nhắn ẩn danh trên hệ thống nội bộ: “Cẩn thận với người đứng sau lưng cô. Không phải ai cũng là đồng minh.”

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, linh cảm về một thế lực nào đó đang vận động ngoài tầm kiểm soát. Cô rà soát lại tất cả quyền truy cập, kiểm tra từng nhật ký hệ thống, nhưng mọi thứ vẫn nguyên vẹn – hoặc ít nhất là bề ngoài như vậy.

Chiều đến, phòng lab trở nên nhộn nhịp khi đội kỹ thuật bắt đầu khảo sát hệ thống dữ liệu của Trịnh Thị. Các chuyên viên an ninh hai bên giám sát chặt chẽ từng thao tác. Duy Khánh xuất hiện lặng lẽ, đứng phía sau lưng Thiên Lam, ánh mắt không rời khỏi màn hình của cô. Áp lực từ sự hiện diện của anh như một lớp băng lạnh bao trùm lên không gian nhỏ hẹp.

– Tôi cần thêm quyền truy cập tầng hai. – Thiên Lam báo với trưởng bộ phận an ninh.

– Phải chờ xác nhận của bên Lục Thị. – Người kia đáp, ánh mắt liếc nhanh về phía Duy Khánh.

Anh chỉ gật đầu, không nói gì. Chưa đầy năm phút sau, hệ thống mở khóa. Quyền lực của anh vượt xa chức danh đại diện. Anh nắm giữ nhiều hơn những gì người ngoài có thể tưởng tượng.

Thiên Lam tiếp tục làm việc, cảm giác bị theo dõi không dứt. Đôi lúc cô quay lại, bắt gặp ánh mắt Duy Khánh – lạnh, sắc, nhưng sâu thẳm là một điều gì đó phức tạp, không chỉ đơn thuần là sự cảnh giác của một đối tác. Như thể anh đang chờ đợi một sơ hở, hoặc tìm kiếm một dấu hiệu xác nhận cho những nghi ngờ đang giấu kín.

Khi hết giờ làm, mọi người lần lượt ra về. Thiên Lam ở lại, cặm cụi hoàn thiện báo cáo cuối cùng. Duy Khánh vẫn chưa rời đi. Anh tựa vào khung cửa sổ, ánh đèn chiều phủ lên gương mặt anh một lớp màu u ám.

– Cô không sợ ở lại một mình sao? – Anh hỏi, giọng trầm.

– Tôi quen rồi. – Cô đáp, không quay lại.

– Người quen nguy hiểm thường chủ quan. – Duy Khánh nói, từng chữ rõ ràng.

Cô ngẩng đầu, đối diện ánh mắt ấy:

– Tôi không chủ quan. Tôi chỉ không muốn phí thời gian cho những thứ không cần thiết.

– Nhưng đôi khi, điều không cần thiết lại là căn nguyên của mọi bi kịch. – Anh bước lại gần, dừng cách cô một khoảng.

– Anh đang cảnh báo tôi, hay đe dọa? – Thiên Lam hỏi, giọng điềm tĩnh.

– Tôi chỉ nhắc nhở. Trong ván cờ này, không ai vô can. – Ánh mắt anh tối lại.

– Tôi chưa từng nghĩ mình là người vô can. – Cô đáp, nụ cười nhạt thoáng qua môi.

Tiếng điện thoại vang lên, phá vỡ không khí nặng nề. Là trợ lý của Trịnh Quang Hạo:– Tổng giám đốc mời cô lên văn phòng ngay.

– Tôi sẽ đến. – Thiên Lam đáp, liếc nhìn Duy Khánh.

Anh chỉ khoanh tay, ánh mắt dõi theo cô ra khỏi phòng, trong đáy mắt là nỗi nghi ngờ không thể che giấu.

Văn phòng chủ tịch trên tầng cao nhất, cửa kính rộng mở nhìn ra biển. Trịnh Quang Hạo ngồi sau bàn làm việc, dáng người toát lên uy quyền. Ông ta không nói vòng vo:

– Ngồi đi.

Thiên Lam ngồi xuống, giữ lưng thẳng, ánh mắt không rời ông.

– Dự án này rất quan trọng, tôi không muốn bất kỳ sai sót nào, nhất là từ phía cô.

– Tôi hiểu trách nhiệm của mình. – Cô đáp, giọng không dao động.

– Cô hiểu đến đâu? – Ông nghiêng người, mắt nhìn xoáy vào cô. – Đây là Trịnh Thị, không phải công ty nhỏ lẻ của cô. Mọi động thái đều bị theo dõi. Mọi sai lầm đều phải trả giá.

– Tôi không quên. – Cô đáp, bình thản.

Trịnh Quang Hạo quan sát cô, như muốn bóc tách từng lớp phòng bị. Ông ta chậm rãi nói:

– Cô thông minh, đừng để sự thông minh biến thành cái gai trong mắt người khác.

– Nếu tôi không thông minh, tôi đã không ngồi đây. – Thiên Lam trả lời, không quá cứng cũng chẳng mềm.

Ông ta bật cười, ngắn và lạnh:

– Đúng. Nhưng thông minh chưa đủ, con gái.

Chữ “con gái” phát ra, nặng như đá. Thiên Lam im lặng, quan sát từng cử động nhỏ của ông ta.

– Có những chuyện, biết càng ít càng tốt. – Trịnh Quang Hạo hạ giọng – Nhớ lấy.

Cuộc gặp kết thúc, ông ta chỉ tay ra hiệu cho cô đi. Thiên Lam rời phòng, trong lòng dâng lên một nỗi lo mơ hồ. Cô biết từng bước đi của mình đã lọt vào tầm ngắm của không chỉ một phía.

Về đến phòng làm việc, cô nhận được email từ bộ phận kỹ thuật: “Có truy cập bất thường vào hệ thống phân tích dữ liệu. Đề nghị kiểm tra ngay.”

Cô mở hệ thống, rà soát từng dòng nhật ký. Một truy cập lạ, mã số không thuộc bất kỳ nhân viên nào, địa chỉ IP dẫn về máy chủ ảo ở nước ngoài – dấu hiệu của một hacker chuyên nghiệp. Thiên Lam lập tức tăng cường bảo mật, thay đổi mật khẩu, gửi cảnh báo nội bộ. Cô gọi trưởng bộ phận IT, yêu cầu kiểm tra sâu hơn. Trong lòng, cô hiểu có kẻ đang cố gắng xâm nhập, hoặc gài bẫy cô.

Khi mọi người đã về hết, cô vẫn ngồi lại trong phòng lab, mắt không rời màn hình. Những dòng mã chạy liên tục, từng cảnh báo hiện lên rồi biến mất. Mồ hôi rịn ra trên trán, nhưng bàn tay cô không run.

Bất ngờ, một tin nhắn mới hiện lên: “Cô sẽ không bao giờ thoát khỏi cái bóng của Trịnh Thị. Hãy cẩn thận với những gì mình sắp khám phá.”

Địa chỉ gửi là một chuỗi ký tự lạ, không thể truy vết. Cô ngồi lặng, hai tay lạnh ngắt, ánh mắt dần trở nên sắc lạnh. Cô biết mình không còn đường lui. Dù phía trước là vực thẳm, cô vẫn phải bước tiếp.

Trời đã tối hẳn bên ngoài, đèn trong phòng lab hắt lên khuôn mặt cô, sắc lạnh như thép. Điện thoại lại rung lên, là số lạ. Cô do dự một giây, rồi nhấc máy.

Đầu dây bên kia, giọng nam trầm, lạ mà quen:

– Thiên Lam, cô có muốn biết ai đã giết mẹ mình không?

Cô chết lặng, mọi giác quan như đông cứng.

– Ai đang nói vậy? – Cô hỏi, giọng khàn.

– Đừng hỏi. Đến bãi đỗ xe tầng hầm B2, ngay bây giờ. Một mình.

Cúp máy. Màn hình tối đen. Thiên Lam đứng dậy, ngón tay khẽ run. Cô cầm theo USB, điện thoại, rời khỏi phòng lab, bước nhanh về phía thang máy. Trong đầu, hàng loạt kịch bản nguy hiểm lướt qua, nhưng cô không cho phép mình do dự. Nếu không tiến lên, cô sẽ mãi mãi mắc kẹt trong mê cung dối trá này.

Tầng hầm B2 lạnh lẽo, ánh đèn vàng vọt phản chiếu bóng cô trên nền xi măng xám. Tiếng bước chân vang vọng, hòa vào âm thanh động cơ xe xa xa. Một chiếc xe đen đậu ở góc khuất, cửa kính phủ bụi. Thiên Lam tiến lại gần, giữ khoảng cách cảnh giác.

Một người đàn ông bước ra từ bóng tối. Không phải Phan Mạnh Khang, cũng chẳng phải một kẻ nào cô từng nghi ngờ. Là Lục Duy Khánh.

Anh đứng đó, nửa sáng nửa tối, ánh mắt sâu thẳm không còn lạnh lùng như ban sáng, mà trở nên sắc bén, pha chút ưu tư.

– Sao anh lại ở đây? – Cô hỏi, giọng trầm.

Duy Khánh nhìn cô, ánh mắt như soi thấu mọi phòng bị:

– Cô nghĩ mình đang bị theo dõi không?

– Tôi luôn đề phòng điều đó. – Cô đáp, không rời mắt khỏi anh.

– Có những bí mật không nên đào sâu. – Anh tiến lên một bước, giọng trầm – Nếu cô không muốn trở thành con mồi tiếp theo.

– Anh biết gì về cái chết của mẹ tôi? – Thiên Lam hỏi, giọng nghẹn.

Anh im lặng, nhìn sâu vào mắt cô:

– Có những thứ tôi cũng đang tìm kiếm. Nhưng nếu muốn sống sót, cô phải học cách tin đúng người.

– Vậy anh là ai trong ván cờ này? – Cô hỏi, đôi mắt nâu trầm xoáy sâu vào anh.

Duy Khánh không trả lời, chỉ im lặng nhìn cô, ánh mắt như giấu kín một đại dương bí mật.

Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên, phá tan không khí căng thẳng. Duy Khánh nghe máy, đáp ngắn gọn:

– Tôi biết rồi. Đợi ở đó.

Anh cúp máy, nhìn Thiên Lam, giọng khẩn trương:

– Rời khỏi đây ngay. Có người đang đến.

– Ai? – Cô hỏi, lòng bàn tay lạnh toát.

– Không phải đồng minh của cô, cũng chẳng phải của tôi. – Ánh mắt anh lướt nhanh về phía lối vào tầng hầm.

Không kịp suy nghĩ, Thiên Lam chạy theo Duy Khánh. Anh mở cửa xe, đẩy cô vào ghế sau, vòng lên ghế lái. Động cơ rồ lên, chiếc xe lao vút khỏi tầng hầm, bỏ lại bóng tối cùng những kẻ đang rình rập.

Trên xe, Thiên Lam giữ chặt USB trong tay, lòng đầy nghi hoặc và bất an. Duy Khánh lái xe không nói một lời, ánh mắt tập trung vào đường phố, nhưng bàn tay siết chặt vô lăng cho thấy anh cũng đang căng thẳng tột độ.

Khi xe rẽ vào một con phố nhỏ, Duy Khánh dừng lại, quay sang nhìn cô:

– Từ giờ, mọi hành động của cô đều bị theo dõi. Họ sẽ không dừng lại cho đến khi lấy được thứ mình muốn. Nếu muốn sống, hãy cân nhắc kỹ từng bước đi.

– Anh muốn tôi làm gì? – Thiên Lam hỏi, giọng trầm.

– Hợp tác với tôi. – Lần đầu tiên, ánh mắt anh dịu lại. – Chúng ta đều là quân cờ. Nhưng ít nhất, tôi không muốn cô chết vô nghĩa.

Cô nhìn anh, ánh mắt đầy hoài nghi nhưng cũng không còn lựa chọn nào khác.

Bên ngoài, thành phố đêm vẫn sáng rực, phía sau những ô cửa kính là vô số con mắt đang quan sát, chờ đợi thời khắc thích hợp để ra tay. Trong lòng Thiên Lam, quyết tâm dần đông cứng: Dù phía trước là vực thẳm, cô cũng không lùi bước.

Ở đâu đó, một tin nhắn vừa được gửi đi: “Con mồi đã rời tổ. Bắt đầu kế hoạch.”