Mật Mã Hào Môn

Chương 17: Đêm Định Mệnh

Bến cảng số 5 về đêm lạnh giá, gió biển thổi từng đợt mang theo vị mặn và hơi nước. Ánh đèn vàng trải dài trên mặt nước đen kịt, phản chiếu những tia sáng lấp lánh, nhưng khung cảnh càng thêm hoang vắng. Trịnh Thiên Lam bước đi dứt khoát, chiếc áo khoác sẫm màu ôm lấy dáng người thanh mảnh. Mỗi bước chân dội vang trên nền bê tông lạnh, tiếng sóng hòa cùng nhịp tim dồn dập trong lồng ngực cô. Khu bến tàu ban ngày vốn đông đúc nay chỉ còn lại những bóng tối và những cuộc gặp gỡ không tên.

Cô dừng trước một container cũ, cửa hé mở, ánh sáng yếu ớt hắt ra từ bóng đèn vàng mờ. Thiên Lam nắm chặt điện thoại trong túi áo, ngón tay chạm vào nút ghi âm, ánh mắt sắc lạnh không giấu sự đề phòng.

Một bóng người xuất hiện từ trong bóng tối, dáng cao lớn, mái tóc nâu rối nhẹ, áo sơ mi trắng mở cổ, nụ cười ngạo nghễ trên môi – Phan Mạnh Khang. Ánh mắt anh ta quét một vòng, chắc chắn không ai theo dõi rồi mới cất tiếng:

– Đúng là em không làm người ta thất vọng, Thiên Lam.

– Anh có vẻ hào hứng, – cô đáp, ánh mắt không rời khỏi từng cử động của đối phương.

Khang nhún vai, tỏ vẻ vô hại:

– Nếu không phải hôm nay, thì còn đợi đến bao giờ? “Mật Mã Hào Môn” đã không còn là bí mật nữa rồi. Đêm nay, mọi hệ thống dữ liệu của các gia tộc lớn đều bị vô hiệu hóa. Bọn họ đang phát điên lên để giành lại quyền kiểm soát.

Tim Thiên Lam siết lại. Cô hiểu, đêm nay là bước ngoặt – không còn đường lùi.

– Ai làm chuyện đó?

– Anh, tất nhiên. Nhưng anh không giữ nó cho riêng mình. Một bản gửi cho Tố Diệp, một bản cho Quang Hạo. Và bản gốc, anh giữ lại. – Khang mỉm cười, ánh mắt lóe lên tia thách thức.

– Anh muốn gì?

– Anh muốn cả hai bên phải trả giá. Tiền, quyền lực, một lối thoát an toàn khỏi Hải Phong. Ai đủ khôn ngoan, ai trả giá cao hơn, người đó sống sót. Nhưng với em, anh không cần tiền hay quyền lực. Anh muốn sự bảo đảm.

Thiên Lam siết nhẹ nắm tay:

– Bảo đảm gì?

– Nếu mọi chuyện vỡ lở, em sẽ không giao nộp anh cho bất cứ ai. Đổi lại, anh sẽ cung cấp cho em tất cả những gì em muốn biết – bằng chứng về cái chết của mẹ em, về các giao dịch ngầm, về mạng lưới thao túng của Trịnh Quang Hạo.

Thiên Lam im lặng. Cô nhìn sâu vào mắt Khang, thấy rõ sự tỉnh táo, nhưng cũng có nét chán chường của một kẻ đã quá quen với mặt tối của quyền lực.

– Tại sao tôi phải tin anh?

– Vì anh biết em cần gì nhất. Và vì anh không còn gì để mất.

Khang lấy ra một thẻ nhớ nhỏ, đặt lên bàn sắt cạnh container:

– Đây là một phần dữ liệu. Đủ để em thấy bức tranh toàn cảnh đã bắt đầu sụp đổ.

Thiên Lam cầm lấy thẻ nhớ, ánh mắt không rời khỏi Khang:

– Nếu anh phản bội tôi, anh biết hậu quả rồi đấy.

– Anh ghét bị phản bội, – Khang nhếch môi. – Nhưng lật kèo thì anh rất thích.

Khang quay đi, dáng lững thững hòa vào bóng tối. Thiên Lam đứng lặng một lúc, rồi rời khỏi bến cảng, lòng trĩu nặng. Hải Phong đêm nay không còn bình yên.

*

Căn hộ nhỏ, ánh đèn vàng dịu bao trùm không gian. Thiên Lam đóng cửa, vội vàng mở máy tính, cắm thẻ nhớ vào ổ. Màn hình hiện lên dày đặc các tập tin: email, ghi âm, tài liệu chuyển tiền, hội thoại mã hóa giữa các nhân vật chủ chốt của Trịnh Thị và các gia tộc lớn. Càng đọc, cô càng thấy lạnh sống lưng: những phi vụ bạc tỷ, những cái bắt tay ngầm, những vụ thủ tiêu và mua chuộc lặng lẽ quyết định số phận bao người.

Một tập tin mang tên “Mother” hiện lên giữa màn hình. Tay cô run run nhấp chuột. Giọng nói vang lên, dịu dàng mà xa xăm:

– Nếu con nghe được đoạn này, nghĩa là mẹ không còn có thể bảo vệ con nữa. Hãy tìm sự thật, nhưng đừng để thù hận làm mất đi chính mình.

Giọng nghẹn lại, rồi tắt. Thiên Lam gục đầu xuống bàn, nước mắt trào ra, mặn chát. Cô đã đi quá xa để quay đầu, nhưng lòng vẫn đau như xé.

Tiếng điện thoại vang lên, số lạ. Cô lau nước mắt, bắt máy.

– Tôi đoán cô vừa nhận được món quà từ Khang, – giọng Tố Diệp vang lên, nhẹ nhàng mà lạnh lẽo.

– Chị gọi để làm gì?

– Hợp tác. Quang Hạo đang phát điên, ông ta đã ra lệnh truy lùng tất cả những ai liên quan đến vụ đánh cắp dữ liệu. Cô không còn an toàn, kể cả ở nhà.

Thiên Lam trầm giọng:

– Tại sao tôi phải tin chị?

– Cô còn lựa chọn nào khác không? Tôi không muốn Trịnh Thị sụp đổ vào tay Quang Hạo, cũng không muốn cô chết. Chúng ta có chung kẻ thù.

– Chị muốn gì?

– Đến khách sạn Grand, phòng 2507. Mang theo bản sao dữ liệu Khang đưa. Tôi sẽ cho cô thấy Quang Hạo đã chuẩn bị gì để đối phó với cả hai chúng ta.

– Nếu đó là cái bẫy thì sao?

– Nếu là bẫy, tôi sẽ chết trước cô.

Cuộc gọi kết thúc. Thiên Lam xóa toàn bộ lịch sử truy cập, cất thẻ nhớ vào túi áo khoác. Cô thay đồ, cột tóc gọn gàng, ánh mắt kiên định. Đêm nay, không có chỗ cho sai lầm.

*

Khách sạn Grand sáng rực trong lòng thành phố. Thiên Lam bước qua đại sảnh, đi thẳng vào thang máy, lòng bàn tay lạnh ngắt. Đến tầng 25, hành lang trải thảm dày, ánh đèn dịu nhẹ. Cô gõ cửa phòng 2507.

Tố Diệp mở cửa, nụ cười nhẹ trên môi, đôi mắt sáng nhưng sâu thẳm, khó đoán. Bên trong, bàn làm việc bày đầy giấy tờ, laptop mở các bảng dữ liệu phức tạp.

– Mời vào, – Tố Diệp chỉ vào ghế đối diện. – Đưa tôi xem dữ liệu Khang đưa.

Thiên Lam lấy thẻ nhớ, c*m v** máy tính. Tố Diệp lướt nhanh các tập tin, ánh mắt sắc lẹm.

– Đúng như tôi dự đoán, Khang không bao giờ giao hàng thật. Nhưng cũng đủ để xác nhận: hệ thống “Mật Mã Hào Môn” đã bị vô hiệu hóa. Đêm nay, mọi giao dịch quyền thừa kế, chuyển nhượng tài sản đều bị đóng băng. Ai giữ bản gốc, người đó nắm vận mệnh các gia tộc.

– Chị muốn bản gốc?

– Tôi muốn quyền kiểm soát. Nhưng quan trọng hơn, tôi muốn Quang Hạo mất hết quyền lực. – Tố Diệp nhìn thẳng vào mắt cô. – Cô cũng vậy, đúng không?

Thiên Lam giữ ánh nhìn không chớp.

– Nếu tôi có bản gốc, chị định làm gì?

– Tôi sẽ thay đổi mật mã, loại bỏ Quang Hạo khỏi quyền kiểm soát Trịnh Thị. Khi ấy, vị trí hợp pháp của cô sẽ được xác lập. Nhưng tôi muốn sự trung thành của cô – ít nhất cho đến khi Quang Hạo bị loại bỏ.

– Trung thành? Tôi không phải quân cờ của ai hết.

– Cô nghĩ mình đơn độc chống lại được cả hai gia tộc? – Tố Diệp nghiêng đầu, nụ cười nhạt. – Nếu không hợp tác, chúng ta đều chết.

Im lặng kéo dài. Thiên Lam cân nhắc từng lời, từng cử chỉ của đối phương. Cuối cùng, cô gật đầu:

– Tôi hợp tác, nhưng chỉ đến khi Quang Hạo bị lật đổ. Sau đó, tôi tự quyết định số phận.

– Tôi không cần gì hơn.

Tố Diệp chìa tay, cái bắt tay lạnh buốt nhưng chắc chắn. Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều hiểu: hôm nay là đồng minh, ngày mai có thể là kẻ thù.

*

Trong văn phòng của Trịnh Quang Hạo, không khí đặc quánh mùi thuốc lá và cà phê nguội. Ông ngồi sau bàn, mắt đỏ quạch, tay bóp chặt ly thủy tinh đến vỡ nát.

Trợ lý gõ cửa, giọng run run:

– Ông chủ, hệ thống vẫn chưa khôi phục. Tất cả tài khoản đều bị đóng băng. Hội đồng quản trị đang đòi giải thích.

Quang Hạo đập mạnh xuống bàn:

– Đóng cửa phòng họp! Không ai được rời khỏi trụ sở!

Ông bật máy tính, màn hình liên tục hiện cảnh báo đỏ. Dữ liệu thừa kế, phân chia cổ phần, mọi mã truy cập đều bị đổi. Ông gọi cho Mạnh Khang, giọng khàn đặc:

– Tao muốn bản gốc ngay! Bao nhiêu tiền cũng được!

Đầu dây bên kia, tiếng Khang vang lên bình thản:

– Tôi thích ông tuyệt vọng thế này, Quang Hạo. Tiền không đủ đâu. Tôi muốn nhiều hơn.– Mày muốn gì?

– Một ghế trong hội đồng quản trị. Quyền kiểm soát một chi nhánh. Bảo đảm an toàn tuyệt đối.

Quang Hạo cười gằn:

– Mày nghĩ tao điên đến mức cho mày vào hội đồng?

– Nếu không, tôi sẽ gửi toàn bộ dữ liệu cho bên Lục. Khi đó, Trịnh Thị sẽ sụp đổ, và ông cũng chẳng còn gì.

Im lặng nặng nề. Quang Hạo gõ tay liên tục lên bàn, cuối cùng cất giọng cộc cằn:

– Tao sẽ cho mày thứ mày muốn. Nhưng nếu mày giở trò, tao sẽ cho mày biến mất khỏi thành phố này.

– Tôi nghe rõ rồi. – Khang cúp máy, tiếng cười nhỏ vang vọng.

Quang Hạo ném điện thoại xuống bàn, mảnh vỡ văng ra. Ông ngửa đầu nhìn lên trần nhà, mắt đỏ ngầu, hơi thở gấp gáp. Lần đầu tiên trong đời, ông cảm nhận quyền lực của mình đang tuột khỏi tay.

*

Văn phòng Lục gia, Lục Duy Khánh ngồi trước màn hình dữ liệu, điện thoại liên tục đổ chuông. Các cố vấn cập nhật từng phút về sự sụp đổ dây chuyền của hệ thống liên minh. Anh nghe hết, cúp máy, ánh mắt sắc lạnh.

Tố Diệp xuất hiện, dáng điềm tĩnh, ánh nhìn sâu thẳm.

– Tình hình thế nào?

– Mạnh Khang đã phá hủy toàn bộ hệ thống. Nếu không có bản gốc, chúng ta cũng không cứu vãn nổi.

– Em đang tiếp cận Thiên Lam. Cô ta có thể biết vị trí bản gốc.

Duy Khánh im lặng. Ánh mắt anh hiện lên sự cảnh giác lẫn lo lắng.

– Em không tin cô ấy sao?

– Em tin cô ấy, nhưng không tin bất cứ ai khác. – Duy Khánh nói khẽ. – Bây giờ, mọi người đều có thể trở mặt.

Tố Diệp ngồi xuống, tay đan vào nhau:

– Nếu chúng ta lấy được bản gốc, mọi chuyện sẽ kết thúc chứ?

– Không. Quyền lực đổi chủ, ván cờ mới lại bắt đầu. Nhưng ít nhất, anh sẽ bảo vệ được người mình muốn.

– Đừng quên, Thiên Lam không hoàn toàn đứng về phía chúng ta.

Duy Khánh gật đầu, ánh mắt xa xăm:

– Anh biết. Nhưng anh sẽ không để cô ấy một mình.

*

Đêm khuya, Thiên Lam ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh đèn thành phố nhấp nháy. Điện thoại rung lên – tin nhắn từ Khang: “Hai bên đã ra giá. Cô muốn biết ai là kẻ sát nhân thực sự chứ? Đến bãi đỗ xe tầng hầm số 3, ngay bây giờ.”

Cô nhắm mắt, hít sâu. Đêm nay, mọi đường lui đều đã bị đốt cháy.

*

Bãi đỗ xe tầng hầm số 3, ánh sáng trắng lạnh lẽo, xe hơi xếp ngay ngắn. Thiên Lam tiến sâu vào trong, bóng tối nuốt lấy từng bước chân. Một chiếc xe màu đen đỗ ở góc khuất, đèn pha nhấp nháy hai lần.

Cô tiến lại gần, cửa kính hạ xuống, Khang ngồi bên trong, tay đặt trên vô lăng:

– Lên xe đi.

Thiên Lam do dự, rồi mở cửa, ngồi vào ghế phụ. Cửa xe tự động khóa lại.

– Anh muốn gì?

– Anh muốn cho em biết điều này trước khi mọi chuyện không thể cứu vãn. – Khang lấy ra một chiếc USB khác, đặt vào tay cô. – Đây là đoạn ghi hình camera đêm mẹ em chết.

Cô cứng người, mắt nhìn thẳng vào Khang:

– Tại sao bây giờ mới đưa cho tôi?

– Vì anh muốn em biết, không chỉ Quang Hạo, còn có một người khác liên quan.

– Ai?

– Cứ xem đi.

Khang mở máy tính, cắm USB. Hình ảnh hiện lên: hành lang bệnh viện cũ, người phụ nữ tóc dài ngã xuống, máu loang đỏ. Một người đàn ông lao tới, gương mặt khuất trong bóng tối – Quang Hạo. Nhưng phía sau, còn một bóng dáng khác – mái tóc dài, thân hình thanh mảnh – Tố Diệp.

Tim Thiên Lam như ngừng đập. Cô lặng người, hình ảnh vụt qua trong đầu: ánh nhìn của Tố Diệp, những lần tiếp cận, những lời hứa hẹn hợp tác. Tất cả chỉ là ván cờ.

– Chị ta... – Giọng Thiên Lam nghẹn lại.

– Tố Diệp là người giúp Quang Hạo che giấu cái chết của mẹ em. Cô ta cũng là người đánh cắp “Mật Mã Hào Môn” trước khi anh ra tay. Hai người đó chưa từng thực sự đối đầu, tất cả chỉ là màn kịch.

Thiên Lam nhắm mắt, cảm giác choáng váng lan khắp cơ thể.

– Tôi cần bản gốc, Khang. – Giọng cô khàn đặc.

– Anh sẽ giao cho em. Nhưng đổi lại, anh muốn một lối thoát khỏi Hải Phong.

– Được.

Khang gật đầu, khởi động xe:

– Anh sẽ gửi vị trí bản gốc qua một tài khoản ẩn danh. Nhưng em phải quyết định: công khai mọi thứ, hay dùng nó đổi lấy quyền lực.

Thiên Lam nhìn ra cửa kính, thành phố lùi lại phía sau, ánh đèn nhòa đi trong nước mắt.

*

Khách sạn Grand, Tố Diệp ngồi bên cửa sổ, điện thoại reo – tin nhắn từ số lạ: “Thiên Lam đã có bằng chứng. Cô sẵn sàng chưa?”

Tố Diệp tắt máy, môi mím chặt. Cô rút trong ví ra một chiếc USB, đặt lên bàn, ánh mắt lạnh tanh.

*

Văn phòng Quang Hạo, điện thoại reo không ngừng. Ông bật loa ngoài, giọng khàn khàn:

– Có tin gì chưa?

– Mật mã đã đổi, ông chủ. Toàn bộ tài sản đang bị kiểm soát từ bên ngoài. Không thể xác định nguồn gốc.

Quang Hạo đập mạnh xuống bàn, mắt dại đi. Bên ngoài, trời u ám, báo hiệu cơn bão lớn đang tới gần.

*

Một chiếc xe dừng trước tòa nhà văn phòng cũ. Thiên Lam bước ra, tay nắm chặt USB. Cô biết, chỉ cần một cú nhấp chuột, mọi bí mật sẽ phơi bày. Nhưng đồng thời, cô cũng sẽ trở thành mục tiêu của tất cả những kẻ đứng sau bóng tối.

Điện thoại rung – tin nhắn từ Duy Khánh: “Em ở đâu? Đừng làm gì một mình. Anh đang đến.”

Cô nhìn màn hình, lòng chợt ấm lại. Nhưng ngay sau đó, một tin nhắn khác hiện lên: “Nếu cô công khai bằng chứng, sẽ có người phải chết. Hãy cân nhắc.”

Không ký tên. Ánh đèn vàng vọt chiếu xuống, Thiên Lam đứng lặng, nước mắt lăn dài. Quá khứ, thù hận, tình yêu, tất cả dồn về một điểm.

Ván cờ đã đến nước cuối. Nhưng ai sẽ là người chiến thắng, ai sẽ là kẻ mất tất cả? Trong bóng tối, những bàn tay vô hình đã sẵn sàng kéo sập mọi thứ.

*

Đêm định mệnh trôi qua, thành phố chìm trong hỗn loạn. Những kẻ tưởng rằng mình nắm quyền kiểm soát lại trở thành con cờ của số phận. Trịnh Thiên Lam đứng trước ngưỡng cửa của lựa chọn, giữa hai bờ vực – một bên là công lý, một bên là vực sâu của quyền lực và trả thù.

Ngoài kia, tiếng còi xe cứu thương xé toạc màn đêm. Cô nhắm mắt lại, hít sâu, chuẩn bị bước tiếp – dù phía trước là ánh sáng hay bóng tối, cô cũng không còn đường lùi.

Mọi thứ chỉ vừa bắt đầu.