Gió biển thổi ào qua những con phố vắng của Hải Phong, hơi muối mằn mặn len lỏi vào từng khe cửa kính. Trên tầng cao của một khách sạn lộng lẫy, ánh đèn vàng hắt xuống mặt bàn tròn, tạo thành một vòng sáng nhỏ bé giữa không gian rộng lớn. Trịnh Thiên Lam ngồi thẳng lưng, tay đan hờ trước ngực, mắt nâu trầm lạnh lùng nhìn người phụ nữ phía đối diện. Lục Tố Diệp, trong chiếc váy xanh nhạt, mái tóc uốn nhẹ vắt sang một bên vai, nụ cười nhẹ thoáng qua như thể mọi chuyện trên đời đều không thể khiến cô bận lòng.
Tố Diệp nâng ly trà, giọng nói dịu dàng cất lên như một lời thì thầm:
– Em chủ động hẹn gặp chị, chắc có chuyện quan trọng?
Thiên Lam nhìn thẳng vào mắt Tố Diệp, không vội đáp. Môi cô khẽ nhếch thành một nụ cười mỏng, vừa đủ để không lộ rõ cảm xúc. Không khí trong phòng căng như sợi dây đàn sắp đứt. Bên ngoài, ánh đèn thành phố rực rỡ trải dài tận chân trời, nhưng trong căn phòng, mọi thứ như bị bóp nghẹt bởi sự dè chừng và những toan tính ngầm.
Một lúc sau, Thiên Lam mới lên tiếng, giọng đều và chắc:
– Chị nghĩ sao nếu Trịnh Thị đổi chủ?
Tố Diệp hơi nhướn mày, ánh mắt loé lên vẻ tò mò lẫn đề phòng. Cô đặt ly trà xuống, hai bàn tay đan lại, tựa vào mép bàn. Nụ cười của cô càng trở nên khó đoán.
– Em đang thử chị, hay muốn nói điều gì nghiêm túc?
– Em tin chị đủ thông minh để hiểu lời em là nghiêm túc. – Thiên Lam đáp, ánh mắt không rời đối phương. – Em muốn lật đổ Quang Hạo. Một mình em không đủ, nhưng nếu có chị, mọi chuyện sẽ khác.
Tố Diệp im lặng, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn kính. Cô không vội trả lời mà nhìn ra ô cửa, nơi những dải sáng nhấp nháy như những mạch máu sống động của thành phố.
– Em có gì để trao đổi? – Tố Diệp hỏi, giọng nhẹ như gió thoảng nhưng từng chữ đều sắc như dao.
Thiên Lam lấy từ túi áo một phong bì mỏng, đẩy về phía Tố Diệp. Bên trong là bản sao một phần “Mật Mã Hào Môn”, những ký tự mã hóa sắc lạnh, xa lạ với người ngoài nhưng lại là con dao hai lưỡi trong tay những kẻ khát quyền lực.
– Đây là bản sao quy tắc lựa chọn người thừa kế thực sự của Trịnh Thị. – Thiên Lam nói, giọng không chút do dự. – Nếu chị giúp em hạ Quang Hạo, em sẽ giao nốt phần còn lại. Đổi lại, em cần chị che chắn từ phía nhà Lục, kiểm soát truyền thông và cung cấp các thông tin chiến lược.
Tố Diệp mở phong bì, lướt nhanh qua những dòng mã. Sắc mặt cô không đổi nhưng khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt đột ngột lạnh đi.
– Em nghĩ chị đủ sức đối đầu với Quang Hạo sao? Đừng quên, ông ta là cáo già thực thụ, không phải ai cũng qua mặt được.
– Chị không cần trực tiếp ra mặt. Em cần một người đủ quyền lực để tạo sóng ngầm, che giấu hành động của em. Còn phần đánh trực diện, em tự lo.
Tố Diệp im lặng, gương mặt dịu dàng thoáng hiện chút đăm chiêu. Cô hỏi, giọng trầm hơn:
– Em không sợ bị lợi dụng sao? Nếu chị nắm được thông tin này, có thể quay về phe Quang Hạo, hoặc bán đứng em bất cứ lúc nào.
– Em không ngây thơ. Nhưng em tin chị đủ tham vọng để không muốn mãi làm cái bóng sau lưng người khác. – Thiên Lam nhìn sâu vào mắt Tố Diệp, giọng trầm chắc. – Nếu Quang Hạo ngã xuống, một trật tự mới sẽ hình thành. Khi đó, chị sẽ có cơ hội nắm quyền thực sự, thay vì chỉ làm quân cờ.
Tố Diệp bật cười khẽ, ánh mắt sắc như nhìn thấu tâm can đối phương. Cô vươn người về phía trước, hỏi nhỏ:
– Sau tất cả, em muốn gì? Địa vị, tiền bạc… hay chỉ đơn giản là trả thù?
– Em muốn công bằng cho mẹ, và cho chính em. Em muốn lấy lại những gì xứng đáng thuộc về mình, không hơn, không kém.
Tố Diệp dựa lưng vào ghế, ánh mắt dừng lại trên gương mặt bình thản của Thiên Lam. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, rồi cô gật đầu nhẹ:
– Được, em có một sự liên minh. Nhưng chị cần xác thực thông tin này, và biết chắc ai đang giữ phần còn lại của “Mật Mã Hào Môn”.
– Em có một bản, một bản nữa Quang Hạo giữ nhưng chưa giải mã. Ngoài ra còn một người nữa – Phan Mạnh Khang.
Tố Diệp nhướn mày, cười nhạt:
– Gã Khang đó? Hắn tưởng mình là ai mà chen chân vào được?
– Khang không đơn giản. Anh ta từng là cánh tay phải của Quang Hạo, sau bị phản bội nên quay lại trả thù. Anh ta thực dụng, chỉ cần có lợi thì sẽ làm mọi thứ.
Tố Diệp gật đầu, mắt tối lại. Cô nhấp một ngụm trà, đặt ly xuống, hỏi tiếp:
– Em định xử lý Khang thế nào?
– Dùng anh ta như một quân cờ. Khi cần, sẽ loại bỏ.
Một âm thanh nhỏ vang lên phía sau bức tường giả. Thiên Lam liếc mắt về hướng đó, mày khẽ cau lại. Tố Diệp thoáng nhận ra nhưng chỉ lắc đầu nhẹ, như muốn trấn an.
Sau tấm rèm, Mạnh Khang áp sát tường, máy ghi âm nhỏ xíu nằm gọn trong lòng bàn tay. Anh ta nín thở, mắt sáng lên khi từng lời đối thoại được lưu trữ. Từng câu nói là một mũi dao sắc ngọt, đủ để lật ngược thế cờ bất cứ lúc nào.
Khang thầm nghĩ: “Hai người đàn bà này đều tưởng mình nắm đằng chuôi. Để xem, khi đoạn ghi âm này rơi vào tay tôi, ai sẽ phải nhượng bộ?”
Cuộc đàm phán vẫn tiếp tục. Tố Diệp đột ngột hỏi:
– Nếu Duy Khánh biết em liên minh với chị, cậu ấy sẽ nghĩ gì? Hai người không còn chung một phía nữa đâu.
Thiên Lam khựng lại một nhịp. Ánh mắt nâu lạnh thoáng dao động rồi trở về bình thản:
– Duy Khánh có mục đích riêng. Anh ấy muốn trả thù, em muốn lật đổ Quang Hạo. Nếu mục tiêu trùng, chúng em là đồng minh. Nếu không, em sẽ chọn con đường của mình.
Tố Diệp mỉm cười, ánh nhìn sâu thẳm đầy ẩn ý.
– Em quyết đoán đấy. Nhưng đừng quên, trên bàn cờ này, không có chỗ cho tình cảm.
– Em biết. Nhưng càng không có chỗ cho sự mềm yếu.
Sau bức tường, Khang nhếch mép, lẩm bẩm: “Không có chỗ cho mềm yếu? Để xem ai sẽ sụp đổ trước.”
Cuộc gặp kết thúc bằng một cái bắt tay lạnh lùng. Tố Diệp rời khỏi phòng, đôi giày cao gót gõ nhịp dứt khoát trên hành lang trải thảm. Trong đầu, cô đã tính toán kỹ từng bước đi tiếp theo: sẽ dùng thông tin này ra sao, nên để Thiên Lam đi trước hay chủ động ra tay trước một bước.
Trong phòng, Thiên Lam ngồi lặng, mắt nhìn theo bóng Tố Diệp khuất dần sau cánh cửa. Cô lấy điện thoại, nhắn cho Duy Khánh: “Mọi việc ổn. Em sẽ về muộn.”
Cô không biết, ở góc phòng tối, Khang vừa thu dọn xong máy ghi âm, lặng lẽ lùi ra ban công. Gió biển thổi tung mái tóc nâu, anh ta ngước mặt lên trời, nở nụ cười ngạo nghễ. “Trò chơi chỉ mới bắt đầu,” anh thầm nghĩ.
*
Một tiếng sau, tại quán bar tầng hầm ồn ào dưới lòng phố, ánh đèn mờ ảo phủ lên những gương mặt lạ lẫm. Mạnh Khang ngồi khuất trong góc, ly whisky sóng sánh trong tay, mắt không rời màn hình điện thoại. Đoạn ghi âm đã được anh ta mã hóa, lưu ở hai thiết bị khác nhau – một để mặc cả, một để phòng thân.
Điện thoại rung lên, màn hình hiện tên “Tố Diệp”. Khang mỉm cười, nhấn nghe.
– Chị Tố Diệp gọi tôi sớm vậy, có chuyện gì vui sao?
– Tôi cần gặp anh. Địa điểm cũ.
– Được thôi. Tôi cũng có quà cho chị.
Tố Diệp tắt máy, không nói thêm. Khang nhấp ngụm rượu, đứng dậy, bóng lẫn vào dòng người ra vào như cá lội trong bể tối.
*
Trên sân thượng một tòa nhà cao tầng, gió thốc mạnh. Tố Diệp khoác áo dạ, đứng sát lan can, mắt nhìn xuống thành phố rực sáng phía dưới. Tiếng bước chân vang lên sau lưng, cô không quay lại, chỉ khẽ hỏi:
– Anh có gì cho tôi?
Mạnh Khang tiến tới, đưa cho cô một chiếc USB nhỏ.
– Một phần cuộc trò chuyện giữa chị và Thiên Lam. Đủ để biết ai là kẻ nguy hiểm thật sự.
Tố Diệp cầm USB, mắt lạnh như băng.
– Anh muốn gì?
Khang nhún vai, cười ngạo:
– Tôi muốn một vị trí trong trật tự mới mà chị vừa nói với Thiên Lam. Và chị bảo đảm an toàn cho tôi, ít nhất đến khi mọi chuyện kết thúc.
Tố Diệp im lặng. Gió lùa qua mái tóc, mang theo hơi lạnh của biển. Một lúc sau, cô nói:
– Tôi nhận, nhưng đừng quên, tôi cũng có bản gốc. Nếu anh dám lật mặt, anh sẽ không còn chỗ đứng ở Hải Phong này.
Khang bật cười, mắt sáng lên:– Được thôi, chị Tố Diệp. Chúng ta hợp tác.
– Ngoài tôi, anh đã chia sẻ đoạn ghi âm này với ai chưa?
– Chưa, và sẽ không, nếu chị giữ đúng lời hứa.
Tố Diệp nhìn xoáy vào mắt Khang, như muốn tìm kiếm một dấu hiệu dối trá. Anh ta không né tránh, nụ cười vẫn ngạo nghễ. Cô rút một xấp tiền, đặt vào túi áo anh ta.
– Tạm ứng. Đừng để tôi phải nhắc lại lần nữa.
Khang nhún vai, nhét tiền vào túi, quay đi, bóng dáng cao lớn tan vào màn đêm.
*
Khuya muộn. Trong căn phòng nhỏ, Thiên Lam ngồi trước laptop, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt sắc lạnh. Những dòng mã chạy dài trên màn hình, ghép nối các tập tin dữ liệu vừa nhận từ một đầu mối giấu tên. Cô không ngạc nhiên khi phát hiện dấu vết của Khang – những ký hiệu mã hóa chỉ người từng làm việc cho Trịnh Thị mới biết.
Thiên Lam mở một tệp tin, đoạn ghi âm vang lên:
“…Em cần chị cung cấp thông tin và che chắn cho em ở phía nhà Lục…”
Cô lặng người, mắt tối lại. Đoạn ghi âm này, nếu rơi vào tay Quang Hạo hoặc Tố Diệp, sẽ là con dao kề cổ cô. Cô cắn môi, ánh mắt loé lên tia cảnh giác. Không ai thực sự là đồng minh, kể cả Khang – càng không phải Tố Diệp.
Điện thoại rung lên. Một tin nhắn lạ: “Muốn đoạn ghi âm gốc? Đổi lấy thông tin về tài khoản bí mật của Quang Hạo.”
Thiên Lam siết chặt điện thoại, lòng lạnh buốt. Khang đã ra giá. Cô chậm rãi gõ lại: “Tôi cần bằng chứng xác thực. Gặp nhau ở cầu cảng, 23h.”
Tin nhắn xác nhận đến ngay sau đó.
*
Cầu cảng vắng tanh, gió biển thốc lạnh buốt. Đèn đường hắt bóng dài trên mặt nước đen đặc. Thiên Lam đứng tựa lan can, tay nắm chặt túi xách. Phía xa, bóng Khang hiện ra, dáng đi ung dung. Anh ta dừng lại cách cô vài bước, giọng pha chút bông đùa:
– Cô đến sớm nhỉ. Tôi tưởng cô sẽ kéo theo cả đội vệ sĩ cơ đấy.
– Tôi không thích phô trương.
– Tôi cũng vậy. – Khang rút trong túi ra một phong bì, đưa về phía cô. – Đây là đoạn ghi âm gốc. Còn đây – anh ta giơ một tờ giấy – thông tin tài khoản bí mật của Quang Hạo. Đổi lấy, tôi muốn đoạn mã xác thực phần còn lại của “Mật Mã Hào Môn”.
Thiên Lam không chớp mắt, nhìn thẳng vào Khang. Cô lấy từ túi áo một USB nhỏ, ném về phía anh ta.
– Đây là đoạn mã. Nhưng tôi cảnh báo: nếu anh phản bội, tôi sẽ khiến anh biến mất khỏi Hải Phong này.
Khang bắt lấy USB, cười lớn:
– Cô nghĩ tôi sợ sao?
– Không. Nhưng anh nên biết, giờ tất cả chúng ta đều bị theo dõi.
Khang ngưng cười, mắt tối lại. Anh lùi một bước, giọng trầm hơn:
– Cô cũng nên cẩn thận. Tố Diệp không đơn giản như cô tưởng đâu.
– Tôi biết.
Khang nhún vai, nhét USB vào túi, quay đi. Thiên Lam mở phong bì, kiểm tra đoạn ghi âm. Đúng là bản gốc. Cô thở phào nhưng lòng không hề nhẹ nhõm. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
*
Sáng hôm sau, trong phòng họp kín của nhà Lục, Tố Diệp ngồi đối diện Duy Khánh. Trên bàn là tập hồ sơ dày, bên trong có bản sao “Mật Mã Hào Môn” và thông tin về các giao dịch ngầm của Quang Hạo.
Duy Khánh lật từng trang, giọng lạnh tanh:
– Chị muốn gì ở tôi?
– Em biết rõ mà. Chúng ta cần một cú hích để Trịnh Thị tự vỡ trận. Chỉ cần chút tin tức này rò rỉ, Quang Hạo sẽ không còn chỗ đứng. Nhưng chị muốn em cam kết: khi mọi việc xong, vị trí của nhà Lục phải thuộc về chị.
Duy Khánh nhìn chị họ, ánh mắt sắc như dao. Anh không vội đáp, chỉ khép hồ sơ lại, đẩy về phía cô.
– Chị nghĩ mình đủ sức giữ vị trí đó sao?
Tố Diệp cười nhạt, mắt ánh lên tia thách thức:
– Em thử đi rồi biết.
Anh im lặng, môi mím chặt, ánh mắt sâu thẳm. Một lúc sau, anh nói:
– Tôi sẽ cân nhắc. Nhưng nếu chị phản bội, tôi sẽ là người đầu tiên ra tay.
Tố Diệp nhún vai, nụ cười dịu dàng trở lại, nhưng trong mắt đã bùng lên lửa tham vọng.
*
Đêm xuống, trong căn hộ nhỏ, Thiên Lam ngồi trước màn hình máy tính, mắt dán vào những dòng tin tức mới nhất. Một bài báo ẩn danh vừa xuất hiện trên trang truyền thông lớn: “Bí mật tài khoản ngầm của Trịnh Thị – Ai là người thực sự đứng sau?”
Cô biết, đây là đòn của Tố Diệp, cũng là tín hiệu cuộc chiến đã sang hồi mới. Ngoài cửa sổ, thành phố Hải Phong vẫn sáng rực, nhưng trong lòng cô, một khoảng tối lạnh lẽo đang lớn dần. Cô cầm điện thoại, định gọi cho Duy Khánh, rồi lại thôi. Lúc này, niềm tin là thứ xa xỉ nhất.
*
Bên kia thành phố, trong căn phòng sang trọng của Quang Hạo, ông ném tờ báo lên bàn, mắt đỏ ngầu. Ông gọi cho trợ lý, giọng rít qua kẽ răng:
– Tìm cho tôi tất cả những kẻ dám tiết lộ chuyện này. Không để sót một ai.
Trợ lý cúi đầu rời đi. Quang Hạo đứng lặng, đôi vai run lên vì tức giận. Ông biết, tường thành quyền lực của mình đã xuất hiện vết nứt đầu tiên.
*
Ở một góc khuất của thành phố, Mạnh Khang vừa kiểm tra tài khoản ngân hàng vừa cười khoái chí. Anh ta lướt qua các bản ghi âm, tự nhủ: “Để xem, ai sẽ trả giá cao nhất cho bí mật này.”
*
Đêm đã khuya. Trịnh Thiên Lam ngồi bất động, mắt nhìn vào màn hình tối đen. Trong đầu, hàng loạt kế hoạch nối tiếp nhau hiện lên – mỗi bước đều có thể là sai lầm chí mạng. Nhưng cô biết, chỉ còn một con đường: phải đi đến cùng, dù phải trả giá bằng tất cả.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, màn hình hiện số lạ. Cô bắt máy, giọng khàn khàn:
– Ai đó?
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi vang lên tiếng cười khẽ:
– Cô nghĩ mình đã kiểm soát được mọi thứ sao, Thiên Lam? Đừng quên, ván cờ này vẫn còn một người chơi nữa.
Tút… tút…
Cô nắm chặt điện thoại, tim đập dồn dập. Bóng tối ngoài cửa sổ như dày đặc hơn. Trên bàn, bản sao “Mật Mã Hào Môn” nằm im lìm, như một lời nguyền chưa có hồi kết.
*
Ở tầng cao nhất của Trịnh Thị, Quang Hạo đứng lặng trước cửa kính, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết. Ông biết, những kẻ phản bội đã lộ mặt, nhưng ai là kẻ cuối cùng sẽ sống sót? Ông nhấc máy, giọng trầm xuống:
– Bắt đầu đi. Đã đến lúc thanh trừng.
*
Trong đêm, từng bóng người lặng lẽ di chuyển. Những thỏa thuận ngầm, những đoạn ghi âm, những bí mật sắp sửa phơi bày – tất cả cuộn xoáy trong màn đêm Hải Phong.
Ván cờ quyền lực chưa có hồi kết. Ai sẽ là người nắm được “mật mã” cuối cùng? Và ai sẽ là kẻ bị bóng tối nuốt chửng trước bình minh?