Thiên Lam rời khỏi trụ sở Trịnh Thị giữa dòng người vội vã, ánh đèn lóa mắt và những cơn gió đầu hè mang theo vị mặn của biển. Cô băng qua quảng trường, từng bước chân như nặng trĩu bởi sức nặng của quá khứ vừa phơi bày. Trong lòng cô, cảm xúc không còn là những đợt sóng dữ dội mà chuyển thành một mặt hồ lặng, sâu và lạnh. Lời của Quang Hạo, đoạn ghi hình cũ kỹ cùng ánh mắt của mẹ, tất cả như những vết cắt chìm, khiến cô không thể chợp mắt nổi dù chỉ một giây.
Cô rút điện thoại, nhanh chóng gõ một tin nhắn ngắn cho Duy Khánh: “Cần gặp. Quán Blue, 10 giờ.” Không biểu lộ cảm xúc, không lời giải thích, chỉ là một mệnh lệnh lạnh lùng. Cô biết, kể từ giây phút này, bất cứ động thái nào cũng có thể bị theo dõi, từng bước chân đều có thể là một cái bẫy.
Bên kia thành phố, ở một góc quán cà phê nhỏ nằm lọt thỏm giữa khu tài chính, Duy Khánh đã ngồi đó từ sớm. Anh khoác chiếc áo sơ mi màu xám tro, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài, nơi những giọt mưa đầu mùa bắt đầu rơi lộp độp trên mặt đường. Khi Thiên Lam bước vào, không khí giữa hai người lặng đi, chỉ còn tiếng thìa khuấy nhẹ trong tách cà phê nóng.
– Em đến rồi, – anh lên tiếng, giọng trầm.
– Tôi cần biết, nhà Lục thực sự muốn gì từ “Mật Mã Hào Môn”? – Thiên Lam ngồi xuống, ánh mắt sắc sảo không rời anh.
Duy Khánh im lặng một lúc, ngón tay gõ nhè nhẹ lên thành cốc. Anh cân nhắc từng lời, đôi mắt sâu thẳm không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
– Em nghĩ tôi sẽ đưa hết mọi chuyện ra chỉ vì một cuộc hẹn ngắn ngủi sao?
– Nếu tôi không tin anh, tôi đã không xuất hiện ở đây, – cô đáp, giọng đều.
Không khí căng như dây đàn. Duy Khánh nhìn sâu vào mắt cô, như muốn xuyên thấu từng lớp phòng bị.
– Tố Diệp đã bắt đầu hành động, – anh nói, giọng chậm rãi. – Cô ấy đang hợp tác với Mạnh Khang để đánh cắp mật mã. Mạnh Khang tiếp cận tôi tối qua, đưa ra một bản sao dữ liệu nội bộ Trịnh Thị, đổi lại một lối thoát an toàn do Tố Diệp đảm bảo. Nhưng tôi biết rõ, hắn chỉ làm việc cho kẻ trả giá cao nhất.
– Anh đứng về phía nào, Duy Khánh? – Thiên Lam hỏi, ánh mắt xoáy sâu vào anh.
Duy Khánh khẽ mỉm cười, nụ cười nhàn nhạt như làn khói:
– Tôi đứng về phía sự thật. Và về phía em.
Câu trả lời khiến Thiên Lam thoáng chao đảo, nhưng cô giấu cảm xúc rất nhanh. Đôi tay cô đặt trên bàn vẫn giữ vẻ bình tĩnh tuyệt đối.
– Nếu tôi giao cho anh bản sao hồ sơ, anh sẽ làm gì?
– Tôi sẽ giữ nó an toàn, cho đến khi em quyết định công bố hay sử dụng nó như một con bài. Tôi không muốn ép em.
Thiên Lam lặng lẽ gật đầu. Một tin nhắn hiện lên: “Bãi đỗ xe tầng hầm, 11 giờ. Một mình. – K”
Cô đứng dậy, không nói thêm, chỉ để lại một cái nhìn khó đoán. Duy Khánh dõi theo bóng lưng cô, ánh mắt chất chứa những điều chưa thể nói ra.
Bãi đỗ xe tầng hầm Trịnh Thị vắng lặng bất thường. Tiếng giày cao gót của Thiên Lam vang vọng giữa những hàng xe sang trọng. Ánh đèn tuýp nhấp nháy, tạo thành những vệt sáng lạnh lẽo. Mạnh Khang đứng dựa lưng vào một chiếc xe thể thao, tay xoay xoay chiếc bật lửa bạc, nụ cười nửa miệng đầy ngạo nghễ.
– Không ngờ cô dám đến một mình, – hắn cười, giọng pha chút thách thức.
– Anh muốn gì? – Thiên Lam hỏi, giọng bình tĩnh nhưng sắc như dao.
– Một thỏa thuận, – Khang nói, ném chiếc USB lên không rồi bắt lại. – Cô giúp tôi lấy “Mật Mã Hào Môn”, tôi sẽ đưa cô tất cả chứng cứ về giao dịch ngầm, các cuộc họp bí mật của Quang Hạo và những gì Tố Diệp che giấu. Tin tôi đi, thứ này đủ để lật đổ cả hai nhà.
– Tôi không tin anh, – Thiên Lam đáp gọn, ánh mắt không rời chiếc USB.
– Cô không cần tin, – Khang nhún vai, – nhưng cô cũng không còn lựa chọn nào tốt hơn. Hoặc là hợp tác, hoặc là để Quang Hạo và Tố Diệp tiếp tục thao túng mọi thứ.
Thiên Lam cân nhắc. Tin Khang là chấp nhận rủi ro, nhưng từ chối hắn cũng đồng nghĩa với việc tự đóng cánh cửa duy nhất dẫn ra ánh sáng.
– Được, – cô nói, giọng trầm, – nhưng tôi sẽ không giao mật mã cho anh. Anh chỉ được xem, dưới sự giám sát của tôi.
Mạnh Khang bật cười, ánh mắt lấp lánh sự hứng thú. – Tôi thích sự thẳng thắn của cô.
– Địa điểm?
– 23 giờ, phòng 2103 khách sạn Sapphire. Mang theo thứ cô có. Đừng đi cùng ai, nhất là Duy Khánh.
Thiên Lam gật đầu, xoay người bỏ đi. Khang đứng nhìn theo, trong mắt là một hỗn hợp giữa phấn khích và toan tính.
Trên tầng cao nhất khách sạn Sapphire, Lục Tố Diệp ngồi vắt chân, tay xoay ly rượu đỏ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía thành phố. Mạnh Khang bước vào, nét mặt cảnh giác.
– Cô chắc chắn Thiên Lam sẽ mang mật mã đến? – hắn hỏi.
– Cô ta không còn đường lùi, – Tố Diệp mỉm cười, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. – Chỉ cần anh lấy được bản gốc, tôi sẽ lo phần còn lại.
Khang chần chừ một giây, rồi gật đầu. Hắn biết, với người như Tố Diệp, mọi lời hứa đều có thể bị xóa bỏ chỉ trong chớp mắt.
Trở về căn hộ nhỏ, Thiên Lam ngồi trước màn hình laptop, hồ sơ mật trải rộng. Cô mở từng tập tin, từng dòng chữ hiện lên như những vết sẹo dài trong quá khứ. Danh sách các thành viên bị loại khỏi quyền thừa kế, nhật ký cuộc họp, bản kê khai tài sản bí mật – tất cả đều được mã hóa bằng những thuật toán phức tạp.
Cô nhập mật khẩu, tệp tài liệu “Người thừa kế thực sự” bật mở. Những dòng chữ lạnh lẽo xác nhận mọi nghi ngờ: mẹ cô từng là người nắm giữ bản gốc “Mật Mã Hào Môn”, Quang Hạo đã dùng nó để loại trừ bất kỳ ai có thể đe dọa vị trí của ông, kể cả những người thân nhất. Những cuộc hôn nhân thương mại, những đứa con ngoài giá thú bị xóa tên – tất cả đều chỉ là những quân cờ trong ván bài lạnh lùng.
Một tin nhắn hiện lên: “Tôi biết cô đang đọc gì. Đừng dại dột. – QH”
Thiên Lam tắt màn hình, lòng bàn tay lạnh toát. Cô biết, không chỉ Tố Diệp, Mạnh Khang, mà cả Quang Hạo đều đang theo dõi từng động tĩnh nhỏ nhất của mình.
Chuông điện thoại reo, tên Duy Khánh hiện trên màn hình.
– Em ổn chứ?
– Tôi phải gặp Mạnh Khang tối nay, – cô đáp, giọng trầm. – Hắn có thứ tôi cần.
– Đừng tin hắn quá mức. Nếu có chuyện gì, nhắn cho tôi ký tự X.
– Tôi biết phải làm gì.
– Lam, – anh ngập ngừng, – nếu mọi thứ vượt ngoài kiểm soát, hãy nhớ em không đơn độc.
Thiên Lam lặng im một nhịp, rồi khẽ đáp:
– Anh cũng vậy.
23 giờ, Thiên Lam xuất hiện trước cửa phòng 2103 khách sạn Sapphire. Cô mặc áo khoác dài màu đen, tóc xõa nhẹ, ánh mắt kiên định. Trong túi là bản sao mật mã đã mã hóa thêm một lớp bảo vệ. Cô không tin ai, kể cả chính mình.
Mạnh Khang mở cửa, nụ cười nửa miệng:
– Cô giữ lời đấy.
– Đưa tôi chứng cứ trước, – Thiên Lam nói.
Khang đặt USB lên bàn, ánh mắt dò xét:
– Cô cứ kiểm tra thoải mái. Tôi không ngu đến mức giở trò với chuyên gia như cô.
Thiên Lam lướt nhanh qua các tệp tin: nhật ký chuyển khoản, đoạn ghi âm, bản hợp đồng ngầm – bằng chứng đủ để kéo cả hai nhà xuống bùn lầy nếu bị lộ. Cô ngẩng lên, ánh mắt lạnh lùng.
– Đây là bản sao mật mã. Anh chỉ được xem, không được mang đi.
– Tôi không cần bản gốc, – Khang nhún vai, – chỉ cần biết nội dung.
– Anh sẽ bán cho ai?
– Ai trả giá cao nhất, – hắn đáp.
Thiên Lam nhìn chằm chằm vào Khang, tâm trí xoáy sâu vào những khả năng. Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên. Một giọng nữ vang lên ngoài cửa, dịu dàng nhưng dứt khoát:
– Khang, mở cửa đi. Tôi biết hai người ở trong đó.
Khang liếc Thiên Lam, cô gật đầu nhẹ, ra hiệu mở cửa.
Tố Diệp bước vào, dáng điềm tĩnh, nụ cười nhẹ trên môi:
– Xem ra tôi không đến muộn.– Chị đến đúng lúc, – Khang cười, – chúng tôi vừa xong việc.
Tố Diệp liếc qua hai người, ánh mắt dừng trên USB và tập tài liệu:
– Định qua mặt tôi à, Khang?
– Tôi chỉ chọn phe có lợi nhất, – hắn đáp, mắt không giấu vẻ bất an.
Tố Diệp quay sang Thiên Lam, giọng như gió thoảng:
– Em muốn gì, Lam? Quyền lực, sự thật hay một lối thoát an toàn?
Thiên Lam đáp, ánh mắt không chớp:
– Em muốn công bằng cho mẹ mình. Và em muốn những người như chị, như Quang Hạo, phải dừng lại.
– Em nghĩ mình đủ sức thay đổi mọi thứ? – Tố Diệp mỉm cười, môi cong nhẹ.
– Nếu không thử, em sẽ mãi là quân cờ.
Khang lùi lại, đứng gần cửa, mắt đảo liên tục giữa hai người phụ nữ.
Tố Diệp ngồi xuống, hai tay đặt lên bàn:
– Em biết vì sao mẹ em thất bại không? Vì bà ấy quá tin vào tình cảm. Ở đây, cảm xúc là gánh nặng. Chỉ ai dám chà đạp lên nó mới tồn tại.
– Chị cũng từng như vậy, nhưng đã chọn trở thành kẻ thao túng, – Thiên Lam nói, giọng sắc lạnh.
– Đến cuối cùng, em vẫn là quân cờ của Quang Hạo. Nếu không hợp tác, em sẽ chẳng còn gì.
– Chị muốn gì? – Thiên Lam hỏi.
– Hợp tác với tôi, giao mật mã, tôi đảm bảo an toàn cho em và Duy Khánh. Đổi lại, tôi sẽ đưa Quang Hạo ra khỏi cuộc chơi, để em lấy lại danh phận.
Khang bật cười khẩy:
– Đừng tin cô ta, Lam. Nếu chị ấy thắng, cả tôi và cô đều là vật hy sinh.
Tố Diệp liếc Khang, ánh mắt lạnh như băng:
– Anh nghĩ mình còn lựa chọn nào khác?
Không khí đặc lại. Thiên Lam cảm nhận rõ lồng ngực mình bị bóp nghẹt giữa hai kẻ sẵn sàng đâm sau lưng bất cứ lúc nào.
Điện thoại Khang rung lên. Hắn nhìn màn hình, mặt tái đi:
– Có người đang tới. Chúng ta bị theo dõi rồi.
Tố Diệp đứng bật dậy:
– Đưa tôi bản gốc mật mã, Lam. Nếu không, cả ba sẽ chết ở đây.
Thiên Lam rút USB, nhìn thẳng vào Tố Diệp:
– Nếu tôi phát tán dữ liệu này lên mạng, chị còn gì để mặc cả?
Cửa phòng vang lên tiếng đập mạnh. Tiếng bộ đàm, tiếng giày dồn dập ngoài hành lang.
– Mục tiêu trong phòng 2103. Sẵn sàng.
Khang hoảng hốt:
– Chết rồi! Họ đến thật!
Tố Diệp lao tới, túm lấy tay Thiên Lam:
– Mau đi theo tôi. Tin tôi, Lam, tôi không muốn chết ở đây!
Cô kéo Thiên Lam lao về phía cửa sau, Khang vội nhét USB vào túi áo rồi chạy theo.
Ba người lao ra hành lang, tiếng bước chân truy đuổi sát phía sau. Thang máy khẩn cấp đã bị khóa. Họ chỉ còn lối thoát hiểm.
Họ lao xuống cầu thang sắt, tiếng giày đập vào bậc vang vọng. Xuống đến tầng sáu, Tố Diệp dừng lại, kéo Thiên Lam áp sát tường:
– Đưa tôi mật mã, tôi sẽ đưa em ra khỏi đây an toàn. Lựa chọn đi, Lam!
– Đừng tin cô ta! – Khang th* d*c. – Đưa cho tôi, tôi sẽ cho cô và Duy Khánh một lối thoát!
Thiên Lam rút điện thoại, mở ứng dụng truyền dữ liệu. Cô chỉ cần một thao tác để gửi tất cả cho Duy Khánh.
– Đừng dại, em không biết mình đang đối đầu với ai đâu! – Tố Diệp siết chặt cổ tay cô.
– Tôi biết quá rõ, – Thiên Lam đáp, giọng bình thản.
Cô ấn nút gửi. Màn hình báo “Đã chuyển”.
Tiếng bước chân rầm rập trên cầu thang. Tố Diệp buông tay, mắt tối sầm. Khang hét:
– Đi thôi! Nếu không, chúng ta sẽ chết ở đây!
Ba người lao xuống cầu thang, xuyên qua hành lang tối, đến khi ánh đèn sáng lóa phía cuối hành lang hiện ra – một nhóm bảo vệ chặn lối ra.
Tố Diệp siết chặt tay Thiên Lam, khẽ thì thầm:
– Em đã chọn phe rồi đấy. Đừng để mình hối hận.
– Tôi chưa bao giờ hối hận về lựa chọn của mình.
Tiếng còi hú vang lên, cửa thoát hiểm bật mở, ánh đèn xanh nhấp nháy trong bóng tối. Cả ba lao ra ngoài, hòa vào dòng xe cộ hỗn loạn của Hải Phong về đêm.
Trên tầng cao nhất trụ sở Trịnh Thị, Quang Hạo đứng trước cửa kính, nhìn xuống thành phố. Điện thoại rung lên, ông nhấc máy, giọng trầm:
– Bắt được chưa?
– Chưa. Cả ba đã thoát. Nhưng chúng tôi đã lấy được bản sao dữ liệu trên hệ thống. Có nội gián.
Quang Hạo nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo:
– Đừng để chúng có cơ hội thở. Ai phản bội, phải trả giá.
Ông tắt máy, nhìn ra màn đêm xa xăm. Trận chiến đã thực sự bắt đầu, lưới bẫy đã giăng khắp nơi, chỉ còn chờ xem ai là kẻ cuối cùng bước ra khỏi mê cung quyền lực.
Trên xe taxi lao đi trong đêm, Thiên Lam ngồi dựa vào cửa kính, tay siết chặt chiếc USB trong túi. Khang ngồi phía trước, mắt không rời gương chiếu hậu. Tố Diệp im lặng, nhìn ra màn đêm, môi nở nụ cười bí hiểm.
Điện thoại Thiên Lam rung: “Dữ liệu đã nhận. Em an toàn chứ?” – Duy Khánh.
Cô nhắm mắt, thở sâu, biết rằng mọi thứ chỉ vừa bắt đầu. Lưới bẫy đã đan kín, mỗi sợi dây kéo căng thêm một nấc, chực chờ siết chặt bất cứ ai lạc lối.
Bầu trời Hải Phong chìm trong mưa, từng giọt nước rơi xuống mặt đường như những dấu chấm hỏi chưa có lời giải. Ba con người, ba bí mật, ba nỗi sợ không tên – đêm nay, không ai biết sáng mai sẽ còn lại gì sau cơn giông quyền lực.
Ở một góc tối nào đó của thành phố, một đôi mắt khác vẫn dõi theo họ, lặng lẽ chờ thời cơ. Ván cờ đã đến lúc không còn chỗ cho sự lưỡng lự – chỉ còn những nước đi cuối cùng, và cái giá phải trả cho mỗi lựa chọn.