Mảnh Vỡ Thời Gian

Chương 1: Nỗi đau mất mát

Sau

Nguyễn Huyền đứng trước gương, đôi mắt sáng rực nhưng lại chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm. Cô chải lại mái tóc đen dài, thường buộc gọn gàng, nhưng hôm nay, một lọn tóc lòa xòa trước trán khiến cô chợt dừng lại. Tấm gương phản chiếu hình ảnh của một người phụ nữ trẻ trung, nhưng trong ánh mắt ấy, có cái gì đó khác thường, như thể một phần của cô đã mất đi.

Cô nhớ lại cái ngày định mệnh ấy, khi mẹ không còn nữa. Đó là một buổi chiều, ánh nắng vàng rực rỡ, nhưng Huyền chỉ cảm nhận được sự tăm tối bao trùm. Mẹ cô, người đã dạy cho cô về phong thủy, về những bí ẩn của cuộc sống, đã ra đi trong một vụ tai nạn bất ngờ. Không ai có thể giải thích được, và nỗi đau đó cứ ám ảnh Huyền từng ngày.

Trong ngôi nhà nhỏ, có mùi trầm hương thoang thoảng từ những nén nhang được thắp lên mỗi sáng. Bà nội, người đã nuôi dưỡng Huyền từ khi mẹ mất, luôn ngồi bên bàn thờ, đôi mắt rưng rưng mỗi khi nhắc đến con gái. Huyền cảm nhận được tình yêu và nỗi đau của bà, nhưng cô cũng hiểu rằng bà không thể cho cô câu trả lời mà cô khao khát.

Huyền thường lang thang đến những nơi mà mẹ cô từng đến. Ngôi chùa cổ ở ngoại ô là một trong những nơi cô thích nhất. Nơi đó không chỉ là chốn thờ phụng, mà còn là một phần ký ức sống động về mẹ. Những lần bà dẫn cô đến đây, họ đã cùng nhau thắp nhang cầu nguyện, chia sẻ những câu chuyện về phong thủy, về cách mà thời gian có thể ảnh hưởng đến số phận con người.

Hôm nay, Huyền quyết định sẽ trở lại ngôi chùa đó. Áo khoác denim mặc bên ngoài trang phục giản dị của thập niên 80, cô đi bộ trên con đường gập ghềnh, lòng tràn đầy nỗi nhớ và sự quyết tâm. Khi bước vào chùa, không khí yên tĩnh khiến cô cảm thấy dễ chịu. Huyền nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận được năng lượng nơi đây.

Bước chân nhẹ nhàng, cô tiến về phía bàn thờ. Huyền chạm vào bức tượng Phật, lòng cầu nguyện cho mẹ. Chợt, ánh mắt cô bị thu hút bởi một mảnh vỡ sáng lấp lánh dưới ánh nắng. Cúi xuống, Huyền nhặt lên một viên đá nhỏ, nó phát ra ánh sáng lạ lùng, như thể chứa đựng một bí mật nào đó.

“Đây là gì?” Huyền thì thầm, lòng chợt rộn ràng. Cô cảm nhận được một nguồn năng lượng kỳ lạ từ viên đá. Huyền không biết rằng, đây chính là mảnh vỡ thời gian đầu tiên mà cô sẽ khám phá.

“Nguyễn Huyền, mày lại đang làm gì ở đây?” Giọng nói quen thuộc kéo cô ra khỏi những suy nghĩ. Đó là Đỗ Minh, một người bạn thân từ thuở nhỏ. Minh cao ráo, vẻ nghiêm túc vẫn luôn hiện hữu trên gương mặt anh.

“Tìm kiếm,” Huyền đáp, giấu viên đá vào túi áo. “Mày có tin là thời gian có thể bị phá vỡ không?”

“Thời gian chỉ là một dòng chảy thôi, không thể bị đứt đoạn,” Minh lắc đầu, biểu lộ sự hoài nghi. “Mày không thể tin vào những điều huyền bí mà người ta nói.”

Huyền không nói gì thêm. Cô biết Minh là người thực tế, luôn muốn lý giải mọi thứ bằng logic. Nhưng trong lòng cô, những điều kỳ diệu vẫn tồn tại, và cô không thể từ bỏ niềm tin đó.“Đi thôi, có việc gì không?” Minh hỏi, không muốn ở lại nơi này lâu.

“Chờ một chút,” Huyền nói, lòng bồn chồn. “Mẹ đã từng dẫn tao đến đây. Tao muốn tìm hiểu thêm về bà.”

Minh nhìn cô, ánh mắt có chút đồng cảm. “Được rồi, nhưng đừng để bản thân mày bị cuốn vào những điều không có thật.”

Huyền chỉ cười nhẹ, nhưng trong lòng lại tràn ngập sự quyết tâm. Huyền không chỉ tìm kiếm những mảnh vỡ thời gian, mà còn muốn tìm lại phần ký ức mà mẹ cô đã để lại. Cô biết rằng, có thể những bí ẩn sẽ dẫn dắt cô đến sự thật mà cô đã bỏ lỡ.

Khi họ rời khỏi chùa, Huyền cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn. Viên đá trong túi như một lời nhắc nhở về hành trình sắp tới. Cô sẽ không chỉ tìm kiếm mẹ, mà còn phải đối diện với những điều mà cô chưa bao giờ dám nghĩ đến.

Về đến nhà, ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng không gian. Bà nội đang ngồi bên bàn thờ, ánh mắt vẫn đầy nỗi buồn. Huyền lặng lẽ bước vào, đặt tay lên vai bà. “Con sẽ tìm hiểu về mẹ,” cô thì thầm.

Bà nội nhìn cô, đôi mắt đầy nước. “Huyền, hãy cẩn thận. Có những điều tốt hơn không nên biết.”

“Con sẽ không sợ,” Huyền kiên quyết. “Con sẽ tìm ra sự thật.”

Huyền quay lưng, rời khỏi bàn thờ. Cô biết rằng hành trình này không chỉ là tìm kiếm, mà còn là cuộc chiến với chính bản thân mình. Thời gian, những mảnh vỡ, và những bí ẩn vẫn đang chờ đợi cô khám phá.

Khi đêm xuống, Huyền nằm trên giường, suy nghĩ về những điều vừa diễn ra. Viên đá trong túi, như một phần của mẹ, ánh sáng từ nó lấp lánh trong bóng tối. Có lẽ, đây chính là khởi đầu cho một hành trình đầy bất ngờ. Huyền cảm nhận được, thời gian có thể bị đứt đoạn, nhưng tình yêu và ký ức sẽ mãi mãi tồn tại, dẫn dắt cô về phía trước.

Sau