Còn cơ thể tôi đã mềm nhũn như nước mùa xuân, sục sôi nóng bỏng.
16
Chu Cảnh Ngật lại ngửi thấy mùi hương quen thuộc ấy.
Hai năm trước, mùi hương đó từng thuộc về Tạ Vọng.
Nhưng hai năm sau, mùi hương đó đã nằm gọn trong vòng tay anh.
Anh không hề nóng vội mà bắt nạt cô, chiếm đoạt cô.
Anh có đủ sự kiên nhẫn để đợi đến ngày Trần Mạt thực sự động lòng với anh.
Điều anh muốn là sự tình nguyện thuận theo tự nhiên khi hai trái tim cùng chung nhịp đập.
Chứ không phải là ép buộc khiến cô phải ấm ức không cam lòng.
Trần Mạt đã ngủ thiếp đi bên cạnh anh.
Còn anh lại chẳng hề có chút cảm giác buồn ngủ nào.
Trong đầu anh không khỏi nhớ lại trận ẩu đả với Tạ Vọng vừa rồi.
Điều khiến Tạ Vọng sụp đổ nhất không phải là tận mắt nhìn thấy anh ôm Trần Mạt.
Mà là khi cậu ta phát hiện ra thứ hương nhài vương vấn trên quần áo của anh.
Từng là thứ hương thơm chỉ thuộc về về riêng một mình Tạ Vọng.
Và sau khi nhận ra những điều này, Tạ Vọng đã từng chất vấn anh: "Chu Cảnh Ngật, chuyện này bắt đầu từ khi nào?"
Bắt đầu thèm khát cô, muốn chiếm cô làm của riêng từ khi nào?
Nói một cách chính xác thì có lẽ bắt đầu từ lần đầu tiên Tạ Vọng dẫn cô đến buổi tụ tập.
Những người trong giới của bọn họ đều như nhau, từ nhỏ đến lớn đã nhìn thấy đủ loại mỹ nhân trên đời.
Anh lại càng miễn dịch với người đẹp từ lâu.
Thế nhưng khi nhìn thấy Trần Mạt, nhìn cô ngoan ngoãn đứng cạnh Tạ Vọng, nghe theo Tạ Vọng mà gọi anh một tiếng anh Tứ.
Anh lại không kìm được mà nhìn cô thêm một lát.
Thành thật mà nói, cô không hẳn là quá xinh đẹp, lại có phần gầy gò quá mức.
Chỉ là một cô nữ sinh bình thường với nét trẻ con còn chưa phai.
Nhưng anh lại cảm thấy đôi mắt tròn xoe kia của Trần Mạt giống hệt như một chú mèo nhỏ, vừa ngây thơ lại vừa đáng yêu.
Rất trong trẻo, không hề vướng bận chút tạp niệm nào, khiến người ta chỉ nhìn một cái là thấu tận tâm can.
Con người cô cũng thuần khiết giống hệt như tình yêu của cô vậy.
Thuần khiết đến mức khiến người ta phải động lòng.
Hồi đó Tạ Vọng cũng khá thích cô, chăm sóc cô chu đáo vô cùng.
Mà ánh mắt cô nhìn Tạ Vọng lại càng khiến người ta phải rung động.
Ngay khoảnh khắc đó Chu Cảnh Ngật đã hiểu.
Thực ra Tạ Vọng sớm đã phát hiện ra rồi.
Phát hiện ra cái khía cạnh ít ai biết đến của Trần Mạt đáng yêu đến nhường nào.
Nếu không thì sao một vị thái t.ử gia mắt để trên đỉnh đầu của Cảng Thành có thể thật lòng thích một cô gái bình thường chẳng có gì nổi bật cơ chứ?
Chu Cảnh Ngật nương theo ánh trăng mờ nhạt cúi đầu nhìn Trần Mạt đang ngủ say.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tốn nhiều thời gian hơn so với anh tưởng tượng.
Nhưng may sao cuối cùng anh vẫn được như ý nguyện.
Anh biết Tạ Vọng hận anh.
Hận anh đã giở thủ đoạn để cướp mất Trần Mạt như thế này.
Nhưng anh chẳng hề bận tâm đến những điều đó.
Nếu như bận tâm thì sau khi động lòng với Trần Mạt, anh đã chẳng ra tay với Tạ Vọng.
Quá trình ấy đã tốn không ít công sức.
Từng người phụ nữ xinh đẹp lần lượt ngã ngựa.
Chỉ khi đến lượt Lâm Giai Nhiễm mới lay động được Tạ Vọng.
Lúc đó anh đang ở tít Áo Thành xa xôi. Vừa nghe được tin này, anh đã hưng phấn đến mức suýt chút nữa đ.á.n.h mất phong thái thường ngày.
Sau đó, từng nhất cử nhất động của Trần Mạt đều được người của anh ở Cảng Thành báo cáo lại chi tiết không sót một chữ.
Cô khóc vì Tạ Vọng, đau lòng khổ sở vì sự phản bội của Tạ Vọng.
Còn anh ở Áo Thành cũng đứng ngồi không yên, ăn ngủ chẳng ngon tương tự.
Mãi cho đến khi nghe tin cô chuyển ra khỏi nhà Tạ Vọng, chuẩn bị đi làm sinh viên trao đổi ở trường đại học khác.
Một mặt anh bảo Lâm Giai Nhiễm tìm mọi cách để giữ chân Tạ Vọng.
Mặt khác lại dùng tốc độ nhanh nhất để thu xếp cho cô đến Áo Thành đi học một cách suôn sẻ.
Ông trời phù hộ, mỗi một bước đi đều thuận buồm xuôi gió.
Nhưng Chu Cảnh Ngật sẽ không để Trần Mạt biết đến những thủ đoạn dơ bẩn này.
Xưa nay anh luôn giữ vững quan niệm đàn ông làm việc thì phải không từ thủ đoạn.
Chỉ là trong tiềm thức, anh vẫn không muốn Trần Mạt biết được sự đê tiện của mình.
Anh biết rất rõ.
Dẫu cho có làm lại lần nữa, anh vẫn sẽ đưa ra sự lựa chọn y hệt như vậy.
Anh cũng chưa từng hối hận về bất cứ hành động nào của bản thân.
Anh thích cô nên dĩ nhiên phải nuôi dưỡng chiều chuộng cô, đặt cô ở bên cạnh mới thấy an lòng.
Giờ đây cuối cùng thì gần hai năm trời ăn ngủ không yên cũng đã hoàn toàn chấm dứt.
Chu Cảnh Ngật cúi đầu khẽ đặt một nụ hôn lên giữa lông mày của Trần Mạt.
Lúc ngủ trông cô vô cùng ngoan ngoãn.
Cô nằm nghiêng, cuộn tròn lại thành một cục bé xíu.
Hơi thở cũng nhẹ nhàng êm ái.
Bộ đồ ngủ mặc trên người vương mùi hương nhài.
Mùi hương thấm sâu vào ruột gan, khiến toàn bộ tâm can anh đều giãn ra trong sự vui sướng ngập tràn.
Khóe môi anh mang theo ý cười, cẩn thận ôm trọn cô vào lòng.
Nhắm mắt lại, anh nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ sâu.
17
Khi bước ra khỏi thư viện, tôi nhìn thấy Tạ Vọng.
Đã nửa tháng trôi qua rồi, tôi vốn tưởng rằng anh đã sớm trở về Cảng Thành.