Mảnh Hương Nhài

Chương 5

 

"Trần Mạt, tôi không phải kẻ tốt bụng rảnh rỗi đi ban phát lòng từ thiện đâu."

Tay Chu Cảnh Ngật hơi dùng lực, cơ thể tôi bị anh kéo ngã chúi về phía trước.

Tôi muốn vùng ra, nhưng tay anh lại siết càng c.h.ặ.t hơn.

Trong nhịp xóc nhẹ của xe, suýt chút nữa ch.óp mũi tôi đã chạm vào cằm anh.

Tôi sợ hãi, hoảng loạn, khiếp đảm nhưng lại vô cùng bất lực.

Đây là Áo Thành, là địa bàn của Chu Cảnh Ngật.

Anh lại có thế lực ở cả hai giới hắc bạch.

Tôi sợ đau, cũng sợ c.h.ế.t.

Nói trắng ra, tôi chỉ là một sinh viên bình thường xuất thân từ gia đình bình thường.

Tôi thể làm được việc giữ vững tự tôn thà c.h.ế.t không chịu khuất phục vào những lúc như thế này.

"Chu Cảnh Ngật, lần này anh cứu tôi, tôi sẽ báo đáp anh..."

Tôi cố hết sức rụt người về phía sau, không để cơ thể hai người tiếp xúc thêm nữa.

"Thật đấy, tôi không chỉ nói một câu cảm ơn suông đâu, tôi sẽ cố hết sức mình để báo đáp anh..."

"Trần Mạt."

"Tôi không thiếu người muốn báo đáp mình."

"Vậy anh thiếu cái gì?"

"Thiếu một người phụ nữ."

Chu Cảnh Ngật dùng lực ở tay khiến cả người tôi bị kéo tọt vào lòng anh trong phút chớp mắt.

Chóp mũi tôi đập vào khuôn n.g.ự.c rắn chắc của anh, khiến tôi đau đến mức nước mắt trào ra ngay lập tức.

Chu Cảnh Ngật bóp lấy cằm tôi, giơ tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi.

"Trần Mạt, nhớ cho kỹ, tôi chỉ lo chuyện cho người phụ nữ của mình thôi."

"Sống c.h.ế.t của người khác không liên quan đến tôi."

Ý trong lời anh quá đỗi rõ ràng.

Nếu chuyện này còn xảy ra lần thứ hai, dù tôi có bị người ta truy sát đến c.h.ế.t gục ngoài đường.

Anh cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn lấy một cái.

Tôi theo bản năng nhìn Chu Cảnh Ngật.

Ở khoảng cách gần đến nhường này, chỉ khiến người ta cảm thấy vết sẹo trên đuôi lông mày anh cũng trở nên dữ tợn đáng sợ.

Trước có hùm sau có cọp, tôi đang ở trong hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Chiếc xe dừng lại trước dinh thự to lớn đến giật mình của Chu Cảnh Ngật.

Anh bảo người làm đưa tôi về phòng nghỉ ngơi.

"Tối nay em nghĩ cho kỹ đi, sáng mai cho tôi câu trả lời."

"Tôi có thể về trường không..."

"Em có thể về, nhưng xảy ra chuyện tôi sẽ không quản nữa."

Chu Cảnh Ngật buông một câu rồi xoay người bước đi.

Tôi ủ rũ ngậm miệng lại, đứng ngơ ngác tại chỗ một lúc rồi mới ngoan ngoãn đi theo người làm lên phòng khách.

11

Chu Cảnh Ngật đứng trong vườn hút t.h.u.ố.c một lúc.

Cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng Trần Mạt nữa, anh mới thu hồi tầm mắt.

Điện thoại đổ chuông một hồi lâu, đều là Tạ Vọng gọi tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh nhếch môi mỉm cười, gọi lại cho Tạ Vọng.

Tạ Vọng nghe máy rất nhanh: "Anh Tứ, chuyện thế nào rồi?"

"Giống như cậu nghĩ thôi."

"Có phải cô ấy bị dọa cho khiếp vía rồi không?"

Chu Cảnh Ngật nhớ lại lúc Trần Mạt đứng ngoài xe, gương mặt nhỏ nhắn bị dọa cho trắng bệch, nước mắt đầm đìa.

Tận đáy lòng anh lại trỗi lên từng đợt mềm mại khó tả.

Anh "ừm" một tiếng: "Đúng là bị dọa sợ thật, khóc t.h.ả.m lắm."

"Tôi biết ngay mà. Xưa nay gan cô ấy vốn rất nhỏ."

Nghe qua giọng Tạ Vọng có xen lẫn chút đau lòng.

Sự mỉa mai trong mắt Chu Cảnh Ngật lại càng sâu thêm mấy phần.

"Cậu định khi nào thì qua Áo Thành?"

"Đợi thêm chút nữa đi, đợi đến khi cô ấy thực sự sợ rồi, tìm tôi cầu cứu đã."

"Anh Tứ, anh nhất định phải dặn dò đám người dưới tay là chỉ dọa cô ấy chút thôi, đừng làm cô ấy bị thương đấy."

"Biết rồi."

Chu Cảnh Ngật cúp điện thoại, hút thêm mấy điếu t.h.u.ố.c rồi mới sải bước về phía tòa nhà chính nơi Trần Mạt ở.

Phòng khách trên tầng hai đã tắt đèn, vô cùng yên tĩnh.

Chu Cảnh Ngật gọi người làm lại hỏi: "Vừa rồi tiểu thư có nói gì không?"

Người làm lắc đầu: "Không nói gì ạ. Hình như cô ấy lại khóc, vừa mới thiếp đi thôi."

Chu Cảnh Ngật gật đầu, dặn dò người làm: "Bữa sáng ngày mai chuẩn bị món Trung nhé. Cô ấy thích ăn sáng kiểu Trung."

"Vâng ạ."

Chu Cảnh Ngật lên tầng, đứng trước cửa phòng khách một lúc.

Chẳng biết đã nhớ tới điều gì, nơi đáy mắt anh lại đong đầy ý cười.

Mấy phút sau, anh mới quay người đi về phía phòng ngủ chính bên cạnh.

12

Tôi đã gặp ác mộng suốt cả một đêm.

Trong mơ nếu không phải là cảnh tôi bị mấy kẻ kia cầm d.a.o truy sát, c.h.é.m thành mấy khúc c.h.ế.t t.h.ả.m trên đường.

Thì chính là bị người ta bắt cóc tống tiền rồi chôn sống.

Bằng không thì cũng là bị cột đá vào chân ném xuống biển sâu, chẳng mấy chốc đã bị đàn cá rỉa sạch sẽ.

Đến mức sáng ra thức dậy, quầng thâm mắt tôi đen sì đến đáng sợ.

Tôi ngơ ngác nhìn bản thân trong gương.

Nghĩ đến mối nguy hiểm đã trải qua ngày hôm qua, nghĩ đến những cơn ác mộng triền miên.

Tôi lại không kiềm được mà trào nước mắt.

Hình như tôi chẳng còn sự lựa chọn nào khác nữa rồi.

Cũng chẳng dám nói cho bố mẹ biết, sợ họ lại phải lo lắng hãi hùng theo.

Báo cảnh sát ư? Hiện tại chưa có tổn thương thực tế nào, biết báo thế nào đây!

Đợi đến khi xảy ra chuyện thật thì e rằng tro cốt của tôi cũng đã nguội lạnh từ lâu rồi.

Tôi uể ả mệt mỏi đứng dậy tắm rửa, thay quần áo rồi đi xuống dưới lầu.

Chu Cảnh Ngật đã ngồi ở phòng khách từ sớm.

Thấy tôi, anh bèn đặt tách cà phê trong tay xuống.

Tôi gần như lê từng bước chậm chạp đi xuống vài bậc cầu thang cuối cùng.