Khoa và Đăng nhanh chóng tìm đến Hồng Vân, cựu chiến binh mà Tuyền đã nhắc đến. Họ bước vào một khu vực tập trung những người sống sót, nơi ánh sáng mờ ảo và những tiếng thì thầm như hòa quyện thành một bản nhạc tăm tối. Tìm kiếm một người có thể giúp đỡ giữa bầu không khí ngột ngạt này thật sự là một thử thách.
“Cô ấy ở đâu?” Khoa hỏi một người đàn ông đứng gần đó.
“Cô ấy thường luyện tập ở khu vực phía sau,” người đàn ông chỉ tay về phía một lối đi. “Nhưng nếu cậu định gặp cô ấy, hãy chuẩn bị tinh thần.”
“Chúng tôi đã sẵn sàng,” Đăng đáp, giọng điệu kiên quyết.
Họ đi sâu vào bên trong, nơi những tiếng gầm gừ và tiếng va chạm vũ khí vang lên. Đến nơi, họ thấy Hồng Vân đang luyện tập, những động tác mạnh mẽ và quyết đoán thể hiện rõ ràng bản lĩnh của một chiến binh. Cô nhìn thấy họ, đôi mắt sắc bén dừng lại.
“Các cậu đến đây làm gì?” Vân hỏi, không ngừng tay.
“Chúng tôi cần sự giúp đỡ của cô,” Khoa nói, không vòng vo. “Chúng tôi đang đối mặt với một thế lực nguy hiểm trong Không gian Chủ Thần.”
Vân dừng lại, ánh mắt thay đổi. “Thế lực nào?”
“Nguyễn Minh Tuấn,” Đăng nói tiếp. “Hắn đang thao túng các nhiệm vụ của chúng tôi và chúng tôi cần thông tin.”
Vân gật đầu, nhưng sự nghi ngờ vẫn còn trong ánh mắt. “Tại sao tôi phải giúp các cậu? Tôi không phải người dễ dàng tin tưởng.”
“Chúng tôi có thể giúp nhau,” Khoa kiên quyết. “Cô là một chiến binh mạnh mẽ, và chúng tôi cần sức mạnh của cô.”
“Và nếu tôi không đồng ý?” Vân thách thức.
“Chúng tôi sẽ tìm cách tự bảo vệ mình,” Đăng đáp, không chút do dự. “Nhưng nếu có cô, chúng tôi có thể mạnh mẽ hơn.”
Vân suy nghĩ trong giây lát, rồi cuối cùng gật đầu. “Được. Nhưng tôi cần biết các cậu có đủ sức mạnh để đối đầu với những gì sắp tới.”
“Hãy cho chúng tôi cơ hội,” Khoa nói, ngọn lửa quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng tôi sẽ không làm cô thất vọng.”
Sau khi thỏa thuận, nhóm bắt đầu lên kế hoạch. Họ cần một cách để đối phó với Minh Tuấn, và Vân biết rằng thông tin chính là chìa khóa. Cô dẫn họ đến một góc khuất, nơi có một bảng điều khiển cũ kỹ, nơi mà những người sống sót có thể kết nối với nhau để chia sẻ thông tin.
“Chúng ta có thể tìm hiểu về hắn ở đây,” Vân nói, chỉ vào bảng điều khiển. “Nhưng hãy cẩn thận, không phải ai cũng có thể tin tưởng.”Khoa gật đầu, cảm thấy trách nhiệm lớn lao hơn bao giờ hết. “Chúng ta cần phải tìm ra điểm yếu của hắn.”
Trong khi Tuyền và Nguyên đang tìm kiếm thông tin về Hồng Vân, Khoa và Đăng quyết định tiếp tục khai thác dữ liệu từ bảng điều khiển. Họ cần biết thêm về các nhiệm vụ mà Minh Tuấn đã sắp xếp cho nhóm họ, cũng như những mảnh ghép mà hắn đang tìm kiếm.
“Đã có một số thông tin về hắn,” Đăng nói khi nhìn vào màn hình. “Hắn đã thu thập được nhiều mảnh ghép và đang lên kế hoạch cho một cuộc tấn công lớn.”
Khoa cảm thấy nỗi lo lắng dâng trào. “Nếu hắn có đủ sức mạnh, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.”
“Chúng ta cần phải chuẩn bị cho mọi tình huống,” Vân nhấn mạnh. “Hãy tìm kiếm những người khác trong Không gian này, có thể họ sẽ giúp đỡ.”
Khi họ rời khỏi khu vực điều khiển, Khoa cảm thấy một sức nặng đè lên vai. Họ không chỉ chiến đấu vì bản thân mà còn vì những người khác trong Không gian Chủ Thần này. Những mảnh ghép không chỉ là sức mạnh, mà còn là hy vọng cho những ai đang bị mắc kẹt trong bóng tối.
“Đi thôi,” Khoa nói, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để bản thân bị đánh bại.”
Trên đường trở về, họ gặp Nguyên và Tuyền, đang thảo luận về những thông tin họ đã thu thập được. Ánh mắt Nguyên ánh lên niềm hy vọng khi nhìn thấy Khoa và Đăng.
“Chúng tôi đã tìm được một số thông tin về những người có thể hỗ trợ chúng ta,” Nguyên nói. “Họ đều có những khả năng đặc biệt.”
“Rất tốt,” Khoa đáp. “Chúng ta cần tất cả sự giúp đỡ có thể.”
Cả nhóm ngồi lại, bắt đầu bàn bạc về kế hoạch sắp tới. Họ nhận ra rằng các mảnh ghép không chỉ đơn thuần là sức mạnh mà còn là những chìa khóa giúp họ giải thoát khỏi những nỗi đau trong quá khứ.
“Chúng ta phải học cách vượt qua những nỗi sợ hãi của chính mình,” Tuyền nói, ánh mắt đầy ý chí. “Nếu không, chúng ta sẽ không thể chiến thắng.”
Họ bắt đầu chia sẻ những câu chuyện của mình, những nỗi đau và nỗi sợ mà mỗi người mang theo. Khoa cảm thấy một sự kết nối mạnh mẽ giữa họ, như những mảnh ghép đang dần hoàn thiện.
“Chúng ta sẽ chiến đấu cùng nhau,” Đăng nói, giọng đầy nhiệt huyết. “Và chúng ta sẽ không bao giờ từ bỏ.”
Cuộc thảo luận trở nên sôi nổi hơn khi họ đưa ra những kế hoạch cụ thể. Họ quyết định phải tìm được Minh Tuấn trước khi hắn kịp thực hiện kế hoạch của mình. Nhưng trong lòng Khoa, vẫn tồn tại một nỗi lo lắng.
Khi màn đêm buông xuống, ánh đèn mờ ảo chiếu sáng khu vực họ đang ở. Họ biết rằng cuộc chiến sắp tới sẽ không dễ dàng, và những mảnh ghép tử thần vẫn đang chờ đợi để được giải mã. Khoa cảm thấy rằng đây chỉ mới là khởi đầu của một hành trình đầy thử thách và bất ngờ. Họ sẽ phải đối mặt với những điều tồi tệ nhất, nhưng một điều chắc chắn: họ sẽ không đơn độc trong cuộc chiến này.