Mảnh Ghép Tử Thần

Chương 10: Bước Ngoặt

Khi ánh sáng từ lỗ hổng biến mất, nhóm Khoa nhận ra mình đã lạc vào một không gian tối tăm, ngột ngạt. Không khí nặng nề như đè bẹp từng hơi thở. Trước mặt họ, những bóng hình mờ ảo xuất hiện, ánh mắt lấp lánh như những ánh sao trong đêm.

“Chúng ta đang ở đâu?” Nguyên hỏi, giọng cô run rẩy. Cô cảm thấy tim mình đập nhanh, như thể nó đang báo hiệu một mối nguy hiểm không thể đoán trước.

“Để tôi kiểm tra,” Tuyền nói, ánh mắt dán chặt vào màn hình thiết bị cầm tay. Anh gõ nhanh, cố gắng tìm hiểu hệ thống xung quanh. “Có vẻ như đây là một phần của mạng lưới mà chúng ta đang tìm kiếm. Nhưng… có quá nhiều lớp bảo vệ.”

“Chúng ta không có thời gian,” Đăng đáp, nhìn quanh với vẻ nghiêm túc. “Mai Anh có thể sẽ theo dõi chúng ta.”

Khoa gật đầu, nhưng trong lòng anh không chỉ có sự lo lắng về Mai Anh. Một cảm giác nặng nề, như một gánh nặng không thể chối từ, đang đè nén tâm trí anh. Anh nhớ đến những lần họ đã gần như gục ngã, và giờ đây, họ lại phải đối mặt với một thử thách mới.

“Nguyên,” Khoa quay sang cô, “em có ổn không?”

“Em… em không biết,” cô thỏ thẻ, đôi mắt ngập tràn lo âu. “Nếu có gì xảy ra, chúng ta phải… phải làm gì đó.”

“Chúng ta sẽ tìm cách giúp nhau,” Đăng trấn an, nhưng trong ánh mắt anh, sự quyết tâm lẫn nỗi sợ hãi hòa quyện. “Nhưng trước tiên, chúng ta phải tìm được mảnh ghép tiếp theo.”

Tuyền đột nhiên kêu lên, “Có! Tôi phát hiện ra một lối đi. Nhưng nó có vẻ nguy hiểm.”

“Nguy hiểm là một phần của trò chơi này,” Khoa nói, lòng dũng cảm trỗi dậy. “Chúng ta không thể lùi bước.”

Cả nhóm đồng ý, họ hướng về lối đi mà Tuyền chỉ. Bước chân họ vang lên trong không gian tĩnh lặng, như những hồi chuông báo hiệu một trận chiến sắp xảy ra.

Đi qua những hành lang hẹp, họ đến một căn phòng rộng lớn, ánh sáng mờ ảo chiếu xuống từ những cái đèn chao lơ lửng. Ở giữa phòng, một bàn tròn bày ra những mảnh ghép khác nhau, ánh sáng từ chúng lấp lánh như những viên ngọc quý.

“Đó chính là những mảnh ghép mà chúng ta cần,” Tuyền nói, ánh mắt sáng lên. “Nếu chúng ta lấy được chúng, có thể sẽ giúp chúng ta hoàn thành nhiệm vụ.”

“Nhưng có thể có bẫy,” Đăng cảnh báo. “Chúng ta phải cẩn thận.”

Khoa tiến gần hơn, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Để tôi lấy chúng.”

“Khoan đã!” Nguyên kêu lên, nhưng Khoa đã lao vào giữa phòng, tay đưa ra chạm vào mảnh ghép đầu tiên. Ngay lập tức, một tiếng động lớn vang lên. Những cánh cửa xung quanh đóng sập lại, cắt đứt đường lui của họ.

“Trời ơi!” Nguyên hét lên, ánh mắt hoảng loạn.

“Mau lấy mảnh ghép!” Khoa kêu lên, không để sự hoảng loạn làm mình chùn bước. Anh biết rằng thời gian không chờ đợi.

Tuyền nhanh chóng gõ vào thiết bị, “Có một hệ thống bảo vệ đang kích hoạt! Chúng ta chỉ có vài phút trước khi bị tấn công!”“Chúng ta phải phối hợp!” Đăng hô to, “Nguyên, em giúp Tuyền với hệ thống. Tôi và Khoa sẽ bảo vệ cho các bạn!”

Khoa và Đăng đứng chắn trước cửa, chuẩn bị cho bất kỳ cuộc tấn công nào. Những tiếng động lạ từ các góc tối dần dần trở nên rõ ràng hơn. Hình bóng mờ ảo bắt đầu hiện ra, tiến về phía họ.

“Đến rồi!” Đăng gầm lên, chuẩn bị sẵn sàng.

Khoa cảm thấy adrenaline dâng trào. “Chúng ta sẽ không để chúng cản trở!”

Tuyền nhanh chóng làm việc, “Gần xong rồi! Chỉ cần chút nữa!”

“Cố lên!” Nguyên động viên, nhưng giọng nói của cô không giấu được sự lo lắng.

Bỗng, một cơn sóng tấn công ập đến, những bóng hình lao ra từ bóng tối, tấn công họ như những con thú hoang. Khoa và Đăng nhanh chóng phản công, mỗi cú đấm đều mang theo sức mạnh của sự quyết tâm.

“Lấy mảnh ghép!” Khoa kêu lên, cố gắng giữ vững tinh thần.

“Xong rồi!” Tuyền hô lớn, và một ánh sáng chói lòa phát ra từ thiết bị. Những bóng hình xung quanh dừng lại, ngỡ ngàng trước sức mạnh bất ngờ.

Nguyên vội vã lao về phía mảnh ghép, tay run rẩy nhưng quyết tâm. “Chúng ta phải hoàn thành!”

Nhưng trước khi cô kịp chạm vào, một bóng hình khác xuất hiện, chặn lại. “Không dễ dàng như vậy đâu!” Giọng nói lạnh lùng vang lên, đó chính là Mai Anh.

Khoa cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. “Cô không thể ngăn cản chúng tôi!” anh gào lên, và trong lòng, nỗi lo lắng về sự an toàn của Nguyên lại dâng lên.

“Để xem ai sẽ ra đi trước,” Mai Anh cười, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao. “Tôi sẽ không để các người có được sức mạnh này!”

Khoa bước lên một bước, “Chúng ta sẽ không để cô làm vậy!”

Nhưng cuộc chiến chưa kết thúc. Họ phải đối mặt với không chỉ Mai Anh mà còn với những điều bất ngờ khác đang chờ đợi. Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển, và từng giây trôi qua như một cuộc đua với số phận.

“Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ!” Đăng hét lên, quyết tâm không để bất kỳ ai bị tổn thương.

“Đúng vậy!” Khoa đáp, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta sẽ không từ bỏ!”

Cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối lại bắt đầu, và mọi thứ trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Họ phải tìm cách vượt qua thử thách này, bởi chỉ có sự đoàn kết mới giúp họ sống sót.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn