Khi bước vào ngôi nhà cũ kỹ của Mai, không khí bên trong lạnh lẽo, như thể thời gian đã ngừng trôi. Những bức tường sơn màu xỉn, ánh đèn vàng nhạt tạo ra những bóng đổ dài, và mùi ẩm mốc len lỏi khắp nơi. Linh Phương cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng, nhưng cô biết họ đã đến đây vì một lý do. Họ cần tìm ra những mảnh ghép của quá khứ.
“Chúng ta có nên gõ cửa không?” Hạ Vy hỏi, đôi mắt đen huyền bí ánh lên sự quyết tâm nhưng cũng có phần lo lắng.
Minh Tâm gật đầu. “Đúng vậy, không thể quay lại bây giờ.” Anh tiến lên, gõ nhẹ vào cánh cửa gỗ cũ. Tiếng gõ vang vọng, như đánh thức những kỷ niệm ngủ quên trong ngôi nhà này.
Sau vài giây, cánh cửa mở ra, lộ ra một cô gái trẻ với đôi mắt sáng và khuôn mặt có nét buồn. Mai nhìn họ với vẻ nghi ngờ. “Các bạn tìm ai?”
“Chúng tôi… chúng tôi đang tìm hiểu về An,” Linh Phương nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
“An?” Mai nhíu mày, có vẻ như cái tên đó gợi lên một ký ức nào đó sâu sắc. “Tại sao các bạn lại quan tâm đến cô ấy?”
Hạ Vy bước lên một bước, ánh mắt kiên quyết. “Chúng tôi muốn giúp cô ấy. Chúng tôi biết cô ấy đã trải qua nhiều đau thương.”
Mai nhìn họ, như đang cân nhắc điều gì đó. “Cô ấy không dễ gần. Cô ấy đã mất nhiều thứ.” Giọng nói của Mai trở nên trầm lắng, như mang theo nỗi xót xa.
“Chúng tôi hiểu. Nhưng đôi khi, việc tìm kiếm sự thật là điều cần thiết,” Minh Tâm nói, cảm xúc trong anh dâng trào. “Chúng tôi không chỉ muốn biết về An, mà còn tìm hiểu về chính mình.”
Mai im lặng, có vẻ như đang đấu tranh với những ký ức của chính mình. Cuối cùng, cô thở dài, bước lùi lại để mở cửa rộng hơn. “Vào trong đi. Có lẽ tôi có thể giúp các bạn.”
Khi vào nhà, không khí càng trở nên nặng nề. Những bức ảnh treo tường là những mảnh ghép của quá khứ – những khoảnh khắc hạnh phúc, những nụ cười tươi sáng của An bên bạn bè và gia đình. Linh Phương cảm thấy một nỗi đau thấm thía. Cô biết rằng mỗi bức ảnh đều chứa đựng một câu chuyện, một ký ức mà An không thể quên.
“Các bạn muốn biết gì?” Mai ngồi xuống ghế, ánh mắt nhìn xa xăm.
“Chị có thể kể cho chúng em nghe về những điều đã xảy ra với An không?” Hạ Vy hỏi, giọng nhẹ nhàng.
Mai cúi đầu, đôi mắt dần ngấn lệ. “An đã yêu một người. Nhưng rồi, người đó rời bỏ cô ấy. Đó là một cú sốc lớn. Sau đó, cô ấy trở nên trầm cảm, không còn muốn giao tiếp với ai.”
“Còn gia đình cô ấy?” Linh Phương hỏi, cảm thấy sự đồng cảm với An tăng lên.
“Gia đình cô ấy không hiểu. Họ chỉ thấy một cô gái buồn bã, không muốn thấu hiểu nỗi đau của cô ấy. An đã phải chịu đựng một mình trong suốt thời gian dài.”“Chúng em không muốn An cảm thấy cô đơn nữa,” Minh Tâm nói, quyết tâm hiện rõ trong giọng nói. “Chúng em muốn giúp cô ấy tìm lại chính mình.”
Mai gật đầu, ánh mắt trở nên ấm áp hơn. “Có lẽ các bạn là những người mà cô ấy cần. Nhưng hãy cẩn thận. Đôi khi, quá khứ không dễ dàng buông tha.”
Cảm giác nặng nề trong lòng Linh Phương trở lại, nhưng cô không cho phép mình lùi bước. “Chúng ta sẽ ở bên cạnh cô ấy,” cô nói. “Chúng ta sẽ tìm cách chữa lành cho nhau.”
Mai đứng dậy, đi về phía một cái tủ cũ kĩ. Cô mở nó ra, lấy ra một chiếc hộp nhỏ. “Đây là những kỷ vật của An. Có thể các bạn sẽ tìm thấy điều gì đó trong này.”
Chiếc hộp được mở ra, bên trong là những bức thư, những bức ảnh và cả một viên đá nhỏ lấp lánh. Linh Phương cảm thấy trái tim mình đập mạnh khi nhìn thấy viên đá. “Đây là gì?” cô hỏi, không giấu nổi sự tò mò.
“Viên đá này thuộc về An. Nó có thể kết nối với những ký ức của cô ấy. Tôi không biết nó có thể giúp gì cho các bạn, nhưng có lẽ đây là một mảnh ghép quan trọng,” Mai nói, ánh mắt nghiêm túc.
Minh Tâm cầm viên đá trong tay, cảm nhận được sức mạnh kỳ lạ từ nó. “Chúng ta có thể sử dụng nó để giúp An tìm lại những ký ức đẹp, những điều đã mất.”
“Nhưng cũng có thể mở ra những nỗi đau,” Hạ Vy cảnh báo, vẻ mặt lo lắng. “Chúng ta phải chuẩn bị cho điều đó.”
“Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt,” Linh Phương khẳng định. “Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ không để An một mình.”
Mai nhìn họ, ánh mắt đầy hy vọng. “Nếu các bạn thực sự muốn giúp An, hãy cẩn thận với viên đá. Nó có sức mạnh lớn, nhưng cũng có thể mang lại những rắc rối.”
Khi rời khỏi nhà Mai, Linh Phương cảm thấy như mình vừa nhận được một nhiệm vụ lớn lao. Họ không chỉ đơn thuần là tìm hiểu về An, mà còn phải đối diện với những nỗi đau trong quá khứ của chính mình. Những mảnh ghép đang chờ đợi, và trong lòng họ, một quyết tâm mạnh mẽ đã được hình thành.
“Chúng ta sẽ phải làm gì tiếp theo?” Hạ Vy hỏi, khi họ đứng trước ngôi nhà cũ.
“Chúng ta sẽ bắt đầu từ viên đá,” Minh Tâm trả lời, ánh mắt đầy kiên định. “Chúng ta sẽ giúp An, và cũng sẽ tìm thấy chính mình.”
Linh Phương gật đầu, cảm giác như một chương mới đang mở ra. Họ đã sẵn sàng đối diện với những bí mật từ quá khứ, dù có khó khăn đến đâu. Những mảnh ghép của thời gian đang chờ họ, và họ sẽ không từ bỏ.
Khi bóng tối dần buông xuống, một cảm giác hồi hộp tràn ngập trong không gian. Họ biết rằng hành trình này không chỉ là về An, mà còn về chính họ. Những mảnh ghép của quá khứ đã được lật mở, và câu chuyện mới bắt đầu.