Mảnh Ghép Của Định Mệnh

Chương 15: Giải Cứu Người Bị Bắt Cóc

Tô Linh, Nguyễn Hạnh và Lê Thảo đứng trước cánh cửa lớn, nơi ánh đèn mờ ảo lọt qua những khe hở. Mùi ẩm mốc và sự im lặng đến rợn người làm không khí trở nên căng thẳng. Họ biết rằng bên trong chính là nơi mà Duy giam giữ những người vô tội, những người đã phải chịu đựng đau khổ chỉ vì sự tham lam của hắn.

“Phải nhanh lên,” Linh nói, ánh mắt cô rực sáng quyết tâm. “Chúng ta không thể để họ tiếp tục chịu đựng.”

Hạnh gật đầu, sự kiên định hiện rõ trên gương mặt. “Tôi đã từng thấy những gì Duy làm. Không chỉ là giam giữ, hắn còn dùng họ làm công cụ để thực hiện những âm mưu của mình.”

“Làm thế nào để chúng ta vào được bên trong?” Thảo hỏi, ánh mắt của cô quét qua xung quanh, tìm kiếm một lối vào.

“Có một cửa sổ ở phía sau,” Hạnh chỉ tay về phía góc tường. “Chúng ta có thể lẻn vào từ đó.”

Ba cô gái nhanh chóng di chuyển, lén lút như những bóng ma trong đêm. Đến gần cửa sổ, họ dừng lại, kiểm tra xung quanh. Không có ai. Linh nhanh chóng leo lên, giúp Hạnh và Thảo vào theo sau.

Bên trong, bóng tối bao trùm. Hơi thở của họ dường như trở nên nặng nề hơn. Họ không chỉ đối mặt với những kẻ thủ mà còn với nỗi sợ hãi về những gì có thể xảy ra.

“Nghe này,” Linh nói, “chúng ta sẽ tìm kiếm những người bị giam giữ. Nếu có thể, hãy giải cứu họ trước khi Duy phát hiện ra chúng ta.”

“Đúng vậy,” Hạnh đồng tình. “Nếu có thêm người, sức mạnh của chúng ta sẽ lớn hơn.”

Họ bắt đầu đi dọc theo hành lang, từng bước chân lặng lẽ như không muốn làm rung chuyển không gian tĩnh mịch. Đột nhiên, một tiếng động phát ra từ phía bên trái. Linh dừng lại, ra hiệu cho hai người bạn im lặng.

“Có người,” cô thì thầm.

Họ tiến lại gần, nhìn qua một khe hở. Một nhóm người đang bị giam giữ, họ trông hốc hác và yếu ớt, ánh mắt họ đầy sự tuyệt vọng. Đột nhiên, một bóng dáng quen thuộc bước vào - đó là Trần Quốc Duy.

“Đừng nghĩ rằng các ngươi có thể thoát được,” hắn lạnh lùng nói, “ta sẽ không để các ngươi làm hỏng kế hoạch của ta.”

“Chúng ta phải hành động ngay bây giờ,” Thảo nhấn mạnh. “Nếu không, có thể sẽ quá muộn.”

“Chúng ta cần một cách để giải phóng họ mà không gây sự chú ý,” Hạnh nói, ánh mắt cô dán chặt vào Duy.

“Để tôi tìm cách,” Thảo đáp. Cô nhanh chóng lấy thiết bị từ balo, bắt đầu hack vào hệ thống an ninh của Duy.

“Cẩn thận nhé,” Linh nhắc nhở. “Nếu bị phát hiện, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn.”

Thảo gật đầu, mồ hôi đã bắt đầu ướt đẫm trán cô. Mỗi giây trôi qua như một cuộc chiến căng thẳng. Linh và Hạnh đứng bên cạnh, sẵn sàng bảo vệ Thảo nếu có bất kỳ điều gì bất thường xảy ra.

“Được rồi, tôi đã vào được hệ thống!” Thảo thở phào, đôi tay cô gõ nhanh trên bàn phím. “Tôi sẽ tìm cách giải phóng họ ngay bây giờ.”

Nhưng đúng lúc đó, Duy đột ngột quay lại, ánh mắt hắn sắc lạnh. “Các ngươi nghĩ rằng ta không biết các ngươi đang ở đây sao?”Hắn ra hiệu cho nhóm bảo vệ đứng gần đó. Những người đó lập tức tiến về phía ba cô gái.

“Chạy!” Linh hét lên, kéo Thảo và Hạnh chạy về phía cửa thoát. Họ không thể để bị bắt, không thể để Duy chiến thắng.

Một trận chiến nổ ra, Hạnh và Linh phối hợp ăn ý, những cú đấm và đá mạnh mẽ như vũ bão. Họ không chỉ chiến đấu với bảo vệ mà còn với sự sợ hãi và áp lực đè nặng.

“Chúng ta không thể thua!” Hạnh la lên, tiếng động của những cú đấm vang lên như tiếng trống trận.

“Đúng, chúng ta sẽ không dừng lại!” Linh khẳng định, mỗi đòn đánh như thể mang theo cả nỗi căm phẫn, sự quyết tâm trả thù cho những người đã phải chịu đựng.

Thảo tiếp tục gõ phím, ánh mắt cô không rời khỏi màn hình. “Tôi gần như xong rồi. Chỉ cần thêm một chút thời gian!”

“Nhanh lên!” Hạnh quát, trong khi một trong những bảo vệ lao tới định tấn công. Linh khéo léo né tránh và phản công.

Duy đứng quan sát từ xa, ánh mắt hắn lạnh lùng như băng giá. “Các cô không thể thoát khỏi đây. Tất cả đều nằm trong tay ta.”

“Không, chúng ta sẽ không để hắn kiểm soát!” Linh hét lên, quyết tâm trong từng câu chữ.

Cuộc chiến diễn ra ác liệt, nhưng trong lòng mỗi người đều có một ngọn lửa không thể dập tắt. Họ biết rằng đây không chỉ là một trận chiến bình thường, mà là cuộc chiến cho chính nghĩa, cho những người vô tội đang bị giam giữ.

“Chúng ta không chỉ chiến đấu cho bản thân,” Hạnh nói, “mà còn cho những người đã mất, cho những người cần chúng ta.”

“Đúng vậy,” Linh đồng tình, “và chúng ta sẽ không từ bỏ!”

Cuối cùng, Thảo cũng hoàn tất việc giải phóng. “Tôi đã làm xong! Họ sẽ được tự do!”

“Đi thôi!” Linh kéo cả hai chạy về phía nhóm người bị giam giữ, trong khi Duy nổi giận, ra lệnh cho bảo vệ tấn công mạnh hơn.

Những người bị giam giữ, khi nhận ra sự hiện diện của ba cô gái, ánh mắt họ bừng sáng hy vọng. Họ đứng dậy, một số người bắt đầu tham gia vào cuộc chiến, quyết tâm đứng lên bảo vệ cho chính mình và những người khác.

“Chúng ta cùng nhau!” Hạnh hét lên, kêu gọi mọi người. “Đánh bại họ!”

Cuộc chiến trở nên khốc liệt hơn, nhưng giữa những tiếng la hét và tiếng đấm đá, một sức mạnh mới xuất hiện. Họ không còn là những nạn nhân nữa, mà là những chiến binh, cùng nhau chống lại sự tàn bạo của Duy.

Khi trận chiến diễn ra, mọi thứ dường như bùng nổ. Linh cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng, nhưng cô không cho phép bản thân chùn bước. Họ đã đến đây để chiến đấu, để giải phóng những người vô tội.

“Đừng từ bỏ!” Linh gào lên, trong khi cú đấm của cô chạm vào mặt một trong những bảo vệ. “Chúng ta sẽ không thua!”

Ánh sáng của công lý lóe lên trong bóng tối, và họ biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn