Nhà họ Hứa bắt đầu bận rộn hẳn lên.
Hứa Hằng Châu mỗi ngày đúng giờ đến kho thóc sửa máy đập lúa, Hướng Thần ở nhà giúp tiếp đãi những người dân thôn đến xây gian chứa củi và tường bao cho nhà họ. Tuy không lo được cơm nhưng nước nóng thì luôn phải có.
Trước đó, Hứa Hằng Châu đã quy hoạch xong xuôi những gì cần xây dựng cho nhà mình. Anh vẽ một bản phác thảo, cũng dẫn Hướng Thần đi xem thực tế, nói cho cậu biết để nếu thôn dân hỏi thì cũng biết nên xây thành hình dáng như thế nào.
Hứa Hằng Châu không có nhà, Hướng Thần là người chủ trì, tuy cậu còn nhỏ, nhưng nói chuyện có lý lẽ, thôn dân hỏi gì cũng có thể nhanh chóng trả lời, những người ban đầu còn có chút coi thường cậu dần dần thay đổi suy nghĩ.
Vì lần này Trần Hữu Sơn tìm đến nhiều người, tiến độ công việc nhà họ rất nhanh. Trong thôn còn có vài nhà khác cũng đến giúp một tay, có Trần Lão Tam và con trai Trần Tiểu Ngõa, có chồng của thím Vu, có cha của Thạch Đầu, họ đều đến để giúp đỡ.
Hướng Thần cảm kích trong lòng, ghi nhớ những thiện ý này. Buổi tối Hứa Hằng Châu về, cậu liền xòe ngón tay kể lại cho anh nghe.
Nhiều người cùng nhau làm việc thì hiệu quả cao, chẳng mấy chốc nhà và tường bao đã ra hình ra dáng phết rồi, tường bao nhà họ cũng được cố ý xây cao và dày hơn. Lý do vẫn như cũ, nhà họ quá gần chân núi, sợ không an toàn. Thôn dân cũng hiểu cho, đất sét được nện chặt, tường bao xây cao và dày trông rất kiên cố, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.
Bởi vì tường bao xây cao và dày, lúc Hướng Thần yêu cầu khoanh rộng thêm sân trước, không ai nói gì nhiều, trái lại đều cảm thấy nên làm như vậy. Với tường bao kiểu này, nếu sân nhỏ, bóng râm đè lên nhà, sẽ khiến căn nhà trông chật chội, người trong thôn đều thích những cái sân rộng rãi, xây xong như thế này, trông liền rất bề thế.
Một bác dẫn đầu còn nói với Hướng Thần: “Sân nhà cháu cứ quây rộng ra, sau này cháu lớn rồi xây thêm căn nhà nữa cũng tiện.”
Hơn mười người dân thôn khỏe mạnh bận rộn vài ngày, nhà cửa và tường bao của nhà họ Hứa liền được xây xong. Trời cũng chiều lòng người, mấy ngày này không hề mưa, xây xong lại là mấy ngày nắng to liên tiếp hong khô những mảng đất sét, mang đến một kết thúc hoàn hảo cho công việc của họ.
Đó là chuyện sau này, tạm thời không nhắc đến. Hôm nay là ngày tường bao được xây xong, dân thôn đặt dụng cụ xuống thở phào nhẹ nhõm, trên mặt đều nở nụ cười.
Hướng Thần cũng mặt mày rạng rỡ, bưng từng bát nước ấm nóng đưa đến tay mọi người. Nhà cậu không có nhiều bát, vẫn là thím Vu cho cậu mượn mấy cái bát sành lớn mới đủ dùng trong mấy ngày này.
“Cậu em Hứa, cháu xem bọn anh làm như vậy được chưa, còn chỗ nào chưa sửa xong cứ nói với bọn anh” Một thanh niên vỗ ngực lớn tiếng nói.
“Tốt lắm ạ, gì cũng tốt!” Hướng Thần bắt chước giọng điệu của dân trong thôn khen một câu, chọc cho mọi người có mặt cười vang, không khí nhất thời vô cùng sôi nổi.
Đúng lúc này từ xa có người chạy đến gọi: “Mau cử vài người đến giúp với, có thanh niên trí thức rơi xuống hố phân rồi!”
Trong chốc lát, những người có mặt gần như chạy đi hết, không biết là đi giúp đỡ, hay là đi hóng chuyện.
Hướng Thần đứng sững tại chỗ, một lúc lâu sau mới phản ứng lại lời người kia vừa nói là gì, trên mặt lập tức lộ ra vẻ mặt rối rắm, hố phân… không biết ai mà thảm như vậy nhỉ.
Cậu do dự một chút rồi quay người khóa cửa nhà lại, chạy theo những người dân thôn. Vừa chạy vừa suy nghĩ, anh cậu ở kho thóc chắc chắn không sao, Tưởng Miểu hình như đang dọn dẹp mảnh đất ở bên sườn núi, chắc cũng không sao.
Còn về các thanh niên trí thức khác, hy vọng không phải Lâm Gia Ngôn và Cao Dương. Hai người này tuy có hơi hài hước nhưng đối xử với cậu khá tốt, gặp cậu trên đường còn nhét cho cậu chút đồ, khi thì một nhúm đậu nành, khi thì vài hạt đậu phộng, tuy không nhiều, nhưng không thể xem nhẹ tấm lòng.
Lúc Hướng Thần chạy đến, bên cạnh cái hố phân trong thôn đã có một vòng người vây kín, cậu nhón chân nhảy lên vài cái vẫn không nhìn thấy gì cả.
Cậu thử chen vào, vừa chen vào được một lớp thì bị kẹt lại, những người lớn phía sau vẫn tiếp tục chen vào. Thân hình nhỏ bé này của cậu chỉ có thể bị ép sát vào lưng người phía trước, không vào được cũng không ra được, tức đến mức mặt đỏ bừng.
Đúng lúc Hướng Thần cảm thấy mình sắp bị bóp dẹp lép thì một bàn tay từ phía sau vươn tới kéo cậu ra ngoài.
Hướng Thần th* d*c vài hơi lớn, lúc này mới có thời gian nhìn ân nhân cứu mạng mình: “Chị Tưởng Miểu, sao chị lại ở đây?”
Tưởng Miểu cười một tiếng, nhân lúc thôn dân đang hóng chuyện thì dẫn Hướng Thần đến góc khuất không người để nói chuyện.
“Cái này cho em ăn.” Tưởng Miểu móc trong túi ra một chiếc khăn tay, bên trong bọc một quả hồng tròn xoe.
Mấy hôm trước cô giúp người trong thôn viết một bức thư, sân nhà đó có một cây hồng, nên họ tặng cô một quả. Cô không nỡ ăn, chỉ muốn tìm cơ hội cho Hướng Thần. Hôm nay thôn dân đều đi hóng chuyện, Tưởng Miểu chạy về lấy quả hồng muốn nhân cơ hội này mang đến cho Hướng Thần, quay lại thì thấy Hướng Thần bị kẹt trong đám đông không ra được liền kéo cậu ra.
“Em không lấy đâu, chị ăn đi.” Hướng Thần không chịu nhận.
Hướng Thần nào dám nhận đồ của Tưởng Miểu, cậu theo anh trai ăn ngon uống tốt, Tưởng Miểu mới là người thực sự phải sống gian khổ. Cô là một cô gái trẻ, trước đây ở nhà cũng được cưng chiều hết mực, đến nông thôn lại phải vác cuốc làm việc chân tay nặng nhọc. Các thanh niên trí thức khác thỉnh thoảng còn được gửi đồ tiếp tế đến, Tưởng Miểu lại không có gì cả, còn phải lo lắng cha mẹ ở nơi khác sống thế nào.
“Cầm lấy đi, không thì chị sẽ giận đấy.” Tưởng Miểu nhét quả hồng vào tay Hướng Thần. Cô luôn nhớ, sau khi gia đình gặp nạn, những người từng thân thiết đã thay đổi thái độ. Chỉ có gia đình chú Tống vẫn như trước, anh em Hướng Thần về nông thôn còn đưa đồ ăn cho cô. Cô không có gì tốt, hiếm hoi lắm có được một quả hồng ngọt nên muốn giữ lại cho Hướng Thần.
Hướng Thần thấy Tưởng Miểu kiên quyết, biết rằng nếu không nhận quả hồng này cô chắc chắn sẽ buồn nên ở trước mặt Tưởng Miểu dứt khoát bóc cuống quả hồng bẻ làm đôi, đưa cho Tưởng Miểu một nửa.
Tưởng Miểu muốn từ chối, Hướng Thần vừa đưa nửa quả của mình lên miệng hút lấy vị ngọt ngào của quả hồng, vừa vội nói: “Ăn nhanh ăn nhanh, sắp chảy ra rồi, chị không ăn em cũng không ăn đâu.”
Tưởng Miểu cũng sợ lãng phí nên vội vàng nhận lấy nửa quả hồng, cùng Hướng Thần thưởng thức. Quả hồng này vừa thơm vừa ngọt, không chát xíu nào. Ăn xong chỉ còn lại một lớp vỏ mỏng.
Hướng Thần l**m môi, có chút thòm thèm, cậu cảm thấy quả hồng này ngon hơn những quả cậu ăn trước đây, không biết có phải vì lâu lắm rồi không được ăn hay không. Tiếc là chỉ có một quả, nếu không có thể mang về cho anh trai nếm thử.
Tưởng Miểu cũng trân trọng ăn sạch phần thịt quả, chút vỏ còn lại gom vào cùng với của Hướng Thần ném vào một cái hố đất nhỏ rồi đá chút đất lấp lại.
Ăn xong quả hồng, hai người mới bắt đầu nói chuyện chính, Tưởng Miểu hỏi: “Sao em lại một mình chen vào đám đông thế kia? Lỡ ai đẩy hay giẫm phải em thì sao?”
Hướng Thần biết cô có ý tốt, nhưng cậu cũng không ngờ tính hóng chuyện của thôn dân lại mạnh mẽ đến thế, suýt chút nữa ép cậu thành cái bánh dẹt.
Cậu gãi đầu, ngại ngùng nói: “Em chỉ muốn xem người bên trong là ai thôi.”
Trên mặt Tưởng Miểu lộ ra biểu cảm phức tạp, câu hỏi của Hướng Thần khiến cô nhớ lại cảnh tượng vừa thấy. Chỉ cần nghĩ lại, cô đã có cảm giác không đành lòng nhìn.
“Là Giả Văn Tinh và La Vĩ Dân.” Tưởng Miểu nói.
Mắt Hướng Thần lập tức sáng rực, là hai người này sao, tuy đã không định đối phó với họ nữa, nhưng họ gặp xui xẻo Hướng Thần vẫn khá vui. Đúng vậy, cậu xấu tính như vậy, cũng thù dai như vậy đó!
“Kể cho em nghe đi, chị kể cho em nghe đi.” Hướng Thần kéo Tưởng Miểu nũng nịu, cậu thực sự quá tò mò.
Tuy Tưởng Miểu cũng có một em trai, nhưng chênh lệch tuổi của cô và Tưởng Lỗi rất ít, lúc nhỏ Tưởng Lỗi còn đáng ghét cực kỳ, từng dùng kéo cắt đi một nửa tóc của Tưởng Miểu. Hai người họ đánh nhau suốt hồi bé, lớn lên rồi quan hệ mới dần dần tốt hơn.
Vì vậy trên thực tế, Tưởng Miểu chưa từng trải nghiệm cảm giác có một đứa em trai ngoan ngoãn đáng yêu là như thế nào. Sau này thấy Hứa Hằng Châu và Hướng Thần ở bên nhau, cô mới biết em trai nhà người ta là như vậy, thật khiến người ta ghen tị.
Lúc này Hướng Thần vừa làm nũng, Tưởng Miểu liền không chịu nổi, tươi cười kể lại toàn bộ sự việc.
Nói ra thì, nguồn cơn của chuyện này phải kể đến Hướng Thần, chai nước trà sầu riêng mà cậu đổ ra đã kéo theo quá nhiều chuyện tiếp theo, khiến Giả Văn Tinh và La Vĩ Dân hoàn toàn kết thù.
Nghĩ cũng phải, một thanh niên trẻ tuổi bị xấu mặt như vậy trước mặt cô gái mình thích, hơn nữa nghe nói sau đó chuyện “anh thanh niên trí thức Giả mới đến tè dầm” được lan truyền khắp thôn, ai ai cũng biết, còn có người chạy đến xem.
Những người lớn trong thôn mắng mấy đứa trẻ tè dầm, lũ trẻ đều có cớ để cãi lại: “Anh thanh niên trí thức kia lớn thế còn tè dầm, con còn nhỏ mà!”
Có thể tưởng tượng, tất cả những điều này đã giáng một đòn chí mạng cho Giả Văn Tinh, hơn nữa hắn ta lại là người rất sĩ diện, bị mất mặt lớn như vậy, đối với hắn ta mà nói chẳng khác nào mất đi nửa cái mạng.
Vì vậy sau khi trở về thôn Giả Văn Tinh vẫn luôn không đi làm đồng. Hắn ta không muốn ra khỏi nhà, ngoài việc ăn cơm và đi vệ sinh thì lúc nào cũng ở trong phòng ở khu thanh niên trí thức. Lâm Gia Ngôn và những người khác khuyên vài lần, hắn ta không những không nghe còn cảm thấy người ta đang hãm hại hắn, chỉ muốn lừa hắn ra ngoài để chê cười hắn ta.
Nhưng hắn ta không nghĩ xem, càng trốn tránh người ta càng cảm thấy hắn ta chột dạ, ngược lại càng đồn đãi bừa bãi. Nếu hắn ta đường hoàng ra ngoài có thể sẽ có vài lời xì xào bàn tán, nhưng qua vài ngày sẽ hết, dù sao cũng tốt hơn là trốn tránh.
Lòng tốt bị coi như lòng lang dạ sói, các thanh niên trí thức khác dứt khoát không thèm quan tâm hắn ta nữa. Nhưng các thanh niên trí thức không quản, Trần Hữu Sơn và Trần Kiến Quốc lại không thể không quản, một người là trưởng thôn, một người là đội trưởng sản xuất đội hai, làm sao có thể để tên thanh niên trí thức mới đến này không làm gì mà chỉ nằm trên giường lười biếng. Ngay cả hai nữ thanh niên trí thức đi cùng cũng làm việc có vẻ tươm tất rồi, sao thanh niên trí thức Giả này lại có thể lười đến như vậy!
Trần Hữu Sơn lười giao lưu với người này, trực tiếp giao cho con trai cả ra tay. Dù sao Trần Kiến Quốc cũng có quyền quản hắn ta. Trong lòng ông thắc mắc, cùng trong một nhóm thanh niên trí thức sao lại khác biệt lớn đến vậy? Nếu ai cũng như thanh niên trí thức Hứa kia thì đỡ lo biết bao.
Trần Kiến Quốc đến khu thanh niên trí thức chắc chắn lại là một trận phê bình giáo dục trút xuống. Giả Văn Tinh trùm chăn kín đầu không muốn nghe bất cứ lời nào. Trong lòng hận đời vô đối, cảm thấy ai cũng đang nhắm vào hắn ta. Nếu không phải biết không thể quay về, hắn ta đã muốn lén chạy về nhà rồi.
Trần Kiến Quốc nói đến khô cả họng, người nghe lại không hề có chút phản ứng nào. Không, không phải không có phản ứng, hắn ta nhìn Trần Kiến Quốc với vẻ mặt đầy căm phẫn giống như nhìn kẻ thù giai cấp.
Trần Kiến Quốc nghẹn một cục tức trong lồng ngực, cảm thấy mình đúng là đàn gảy tai trâu, trách gì cha bảo đến, người này căn bản không thể nói cho thông não, đầu óc khác người.
Trần Kiến Quốc hiểu ra, chú việc gì phải tốn nhiều lời như vậy, loại người này chú không phải là không trị được, tốn nước bọt với hắn ta làm gì.
Trần Kiến Quốc trực tiếp đưa ra tối hậu thư cho Giả Văn Tinh, một là đi làm đồng, hai là trả lại ngay lương thực mà thôn đã cho hắn ta mượn.
Giả Văn Tinh vẫn nhìn Trần Kiến Quốc bằng ánh mắt cá chết, thậm chí còn nhếch mép cười lạnh. Hắn ta giờ đã là thùng rỗng kêu to, còn cố ý chọc giận Trần Kiến Quốc: “Tôi ăn vào bụng rồi, không lẽ giờ nôn ra trả lại ông sao?”
Nghe xem, đây là lời mà một người đọc sách nên nói sao? Chú làm đội trưởng sản xuất bao nhiêu năm, ngoài cha ra, ai dám nói chuyện với chú như vậy?
Trần Kiến Quốc bị hắn ta chọc tức đến mức ngửa người ra sau, ngón tay run rẩy chỉ vào Giả Văn Tinh nói: “Được, chúng ta cứ chờ xem.”
Trần Kiến Quốc không phải tùy tiện nói lời cay nghiệt, ông quay đầu lại liền bảo các thanh niên trí thức ở khu vực đó cắt khẩu phần lương thực của Giả Văn Tinh. Cái gì hắn ta ăn vào rồi thì đành chịu, nhưng cái gì chưa ăn thì không còn nữa.
Ngay trong ngày đó Giả Văn Tinh đã không có cơm ăn, hắn ta không có bàn tay vàng gì cả, lúc đến chỉ mang theo một cái chăn đệm và vài bộ quần áo thay, lương khô đã ăn hết trên đường đi rồi.
Nếu hắn ta là người có tính cách tốt, có lẽ còn có thanh niên trí thức mềm lòng cho hắn ta chút gì đó ăn. Tiếc là người này thực sự không có đầu óc, trước đó còn có vài người thấy hắn ta xui xẻo nên khá thông cảm lại bị hắn ta dùng lời lẽ độc địa đắc tội hết, bây giờ hắn ta lại chọc giận “cấp trên trực tiếp”, không ai muốn làm người tốt giúp hắn ta hết.
Giả Văn Tinh ấm ức không chịu nổi, La Vĩ Dân còn ngày ngày giễu cợt hắn ta, cũng không chê hắn ta bẩn phải tránh xa nữa mà ăn cơm cũng phải bưng bát đến trước mặt hắn ta, húp xì xụp ăn thơm phức. Giả Văn Tinh tức đến mức hận không thể giáng thêm một đòn vào miếng băng gạc trên mũi La Vĩ Dân, tốt nhất là đánh lệch cả miệng người này mới hả dạ.
Lại nói Giả Văn Tinh nhịn đói một ngày cuối cùng cũng không chịu nổi, ngày hôm sau lủi thủi ra đồng, chuẩn bị đi làm công.
Trần Kiến Quốc tuy ghét hắn ta, nhưng đang ở ngoài sáng không tiện làm gì, vẫn sắp xếp người dạy Giả Văn Tinh làm nông. Tiếc là Giả Văn Tinh này vừa tự phụ lại không có bản lĩnh. Hắn ta thấy các thanh niên trí thức khác, bao gồm cả hai nữ thanh niên trí thức, đều có thể làm việc kiếm điểm công lao động, chỉ có một mình hắn ta vẫn đang chập chững học, trong lòng liền sốt ruột, không cần biết đã học tốt hay chưa liền chạy đi tìm Trần Kiến Quốc, bảo chú phân công nhiệm vụ cho hắn ta.
Trần Kiến Quốc bị hắn ta bám riết, chỉ có thể mặt mày đen sì sì bảo hắn ta đi nhổ cỏ trước, nghĩ rằng việc này đơn giản, cũng không thể xảy ra sai sót lớn.
Kết quả, Giả Văn Tinh đã mang đến cho chú một bất ngờ lớn. Với một loạt thao tác hung hãn, hắn ta nhổ sạch cả mầm lúa mì lẫn cỏ dại trên ruộng.
Lúc Trần Kiến Quốc được người trong thôn gọi đến, nhìn thấy cánh đồng chất lộn xộn các mầm cây thì trước mắt tối sầm, suýt ngất xỉu. Sau đó không kịp trách mắng Giả Văn Tinh gây họa, vội vàng gọi những nông dân có kinh nghiệm đến xem có thể cứu vãn được không.
Xảy ra chuyện như vậy, Trần Kiến Quốc chắc chắn không dám để Giả Văn Tinh tiếp tục phá hoại cây trồng bảo bối của mình nữa. Chú suy đi tính lại, trong lòng hạ quyết tâm, bảo Giả Văn Tinh đi gánh nước rau.
Cái gọi là nước rau thực chất là nước phân, thời đó không có phân hóa học mà hoàn toàn dựa vào phân chuồng, cây trồng trên ruộng cần bón phân thì dùng cái thứ này. Gánh nước phân là công việc vừa bẩn vừa mệt, tuy điểm công lao động nhiều nhưng các thanh niên trí thức đều không muốn làm. Họ không muốn làm Trần Kiến Quốc cũng không miễn cưỡng, trong thôn luôn có những gia đình khó khăn sẵn lòng làm việc này.
Nhưng lần này thì không được, phải để cho tay thanh niên trí thức Giả này nếm mùi đau khổ, hắn ta không muốn làm cũng không được.
Cây trồng chính là mạng sống của người nông dân, lần này Giả Văn Tinh đã làm giảm mạnh sự thiện cảm của thôn dân đối với hắn ta. Vì vậy hắn ta bị điều đi gánh nước phân cũng không một ai nói đỡ cho, thậm chí còn yêu cầu không thể cho hắn ta quá nhiều điểm công lao động để bù đắp cho những mầm cây bị hắn ta phá hỏng mà không thể cứu vãn được.
Giả Văn Tinh cứ thế đi gánh nước phân, giữa cái bụng và thể diện, hắn ta đã chọn cái bụng. Vừa nguyền rủa những “dân đen xảo quyệt trong vùng núi nghèo hẻo lánh”, vừa bịt mũi gánh phân.
Hôm đó, vừa gánh xong một lượt nước phân, Giả Văn Tinh đang gánh đòn gánh không quay về, thì gặp Viên Vi, Trâu Tư Nam và Tưởng Miểu cùng vài nữ thanh niên trí thức khác trên đường. Họ được phân công làm việc ở khu đất gần sườn núi để chăm sóc cây trồng, lúc này đang xách xô đi lấy nước, chuẩn bị quay về tưới cây.
Giả Văn Tinh đã mấy ngày không gặp Viên Vi rồi, cảm giác một ngày không gặp như cách ba thu, vừa nhìn thấy cô ấy, mắt liền không thể rời đi.
Người này không chỉ ngu ngốc mà còn thích ảo tưởng. Vì mấy ngày nay đã trải qua quá nhiều “ác ý”, bị nhiều người châm chọc, còn Viên Vi thì không thèm giao lưu với hắn ta, hắn ta lại cảm thấy quả nhiên vẫn là người trong lòng đối tốt với hắn ta nhất, tình cảm trong lòng càng trở nên thuần khiết, ánh mắt nhìn Viên Vi đầy ai oán và u sầu.
Không biết một thằng đàn ông thô kệch như hắn ta lấy đâu ra lắm ảo tưởng mơ mộng đến vậy. Đừng nói Viên Vi, mấy nữ thanh niên trí thức bị ánh mắt hắn ta lướt qua đều không nhịn được muốn ôm cánh tay, run rẩy nổi da gà.
May mắn là bản thân Giả Văn Tinh cũng biết hắn ta đang gánh thùng phân nên mùi trên người không dễ ngửi, chỉ dám đứng cách một khoảng nhìn Viên Vi, nhờ vậy mấy cô gái mới kiềm được không bỏ chạy.
Nhưng thật trùng hợp, gần đến nhà xí thì vừa lúc gặp La Vĩ Dân đi ra từ bên trong. Vừa thấy tình huống này, gã ta còn gì mà không hiểu, mũi gã ta còn chưa lành, làm sao có thể để kẻ đầu sỏ này vui vẻ được.
Gã ta lập tức cười gian chặn đường Giả Văn Tinh, nói những lời khiêu khích, cố ý lớn tiếng nhắc đến chuyện hắn ta tè dầm, còn nói gánh phân là công việc thích hợp nhất với hắn ta.
Giả Văn Tinh hận không thể ném thẳng thùng phân vào mặt gã nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống. Tiền thuốc men của La Vĩ Dân đã khiến hắn ta phải đổ máu, hắn ta không thể bồi thường lần thứ hai được nữa. Sự nghèo khó đã giúp Giả Văn Tinh khôi phục lý trí.
Hắn ta nghiến răng, giả vờ như mình không nghe thấy gì, gánh thùng không đi về phía hố phân.
Phản ứng này của hắn ta ngược lại khiến La Vĩ Dân cảm thấy nhàm chán. Không thấy Giả Văn Tinh nhảy dựng lên, lại còn lờ gã đi, trong lòng La Vĩ Dân dâng lên một cơn phẫn nộ vì bị coi thường.
Gã treo nụ cười trên mặt, nhưng trong mắt lại tóe lửa, không buông tha đi theo sau Giả Văn Tinh, cố ý nói những lời khiêu khích, thậm chí còn châm chọc gã ta, nói rằng Viên Vi tuyệt đối sẽ không thích một người gánh phân hôi thối, nói gã ta đừng có mơ mộng hão huyền.
La Vĩ Dân tự nói tự cười vui vẻ, lại không thấy mắt Giả Văn Tinh đã đỏ hoe. Hắn ta không phải không biết tình cảnh hiện tại của mình, nhưng tình yêu của hắn ta làm sao có thể để tên tiểu nhân La Vĩ Dân này làm ô uế!
Sự nghèo khó cũng không thể dập tắt ngọn lửa giận dữ đang cháy trong Giả Văn Tinh. Lúc này họ đã đi đến bên cạnh hố phân, Giả Văn Tinh dừng bước, một cú đá khiến La Vĩ Dân lọt thỏm vào hố phân. Khoảnh khắc đó, trong lòng hắn ta sung sướng vô cùng, còn ngửa cổ cười lớn, cười cho ra hết những ấm ức chịu đựng suốt thời gian qua.
Thế nhưng khoảnh khắc tiếp theo, hắn ta đã bị La Vĩ Dân kéo tuột vào trong hố phân.