Mục Đường dẫn theo những hạ nhân của đại phòng vào ở. Trên đường lưu đày không có người nào bị thương vong, nên mọi người đến tân trạch viện vẫn như trước đây ở phủ tướng quân, mỗi người một nhiệm vụ.
Quét dọn, quản ngựa, bếp núc... mọi thứ đều không thay đổi, điều duy nhất thiếu sót chính là nam chủ nhân Mục Vệ Quốc.
"Đại tiểu thư, mấy kẻ hèn này làm gì ạ?" Lưu Mãn, Vương Long, Thang Nhị Ngưu mấy người đến hỏi.
Bọn họ là những người mới gia nhập, không như các hạ nhân khác của đại phòng mà có công việc cố định.
Mục Đường: "Lưu Mãn, Vương Long, hai người trước kia là giữ cửa, bây giờ cứ tiếp tục làm là được."
"Thang Nhị Ngưu trước kia chuyên chăm sóc hoa cỏ, bây giờ thì giúp chăm sóc d.ư.ợ.c liệu."
"Những người còn lại làm các việc vặt như giặt giũ, đổ tro, cứ luân phiên mà làm."
"Tạ ơn đại tiểu thư." Cả nhóm đồng loạt cảm tạ, Vương Long và Lưu Mãn là vui mừng nhất. Việc coi giữ cổng thoạt nhìn chẳng có gì, nhưng phải là người được tiểu thư tin tưởng mới có thể làm. Nếu không, lỡ để kẻ xấu vào nhà thì sao? Được Mục Đường tín nhiệm, bọn họ vui đến mức không khép miệng lại được.
Mục Đường nhìn cảnh tượng quen thuộc và có trật tự này mà đỏ hoe mắt. Những hiểm nguy và cảnh báo suốt chặng đường lưu đày, nàng đều đã vượt qua! Nhưng tiếp theo... còn một trận chiến khó khăn nữa, đó là Khương Thanh Ngọc ở Kinh đô nhận được tin tức, đến Tuấn Châu để diệt cỏ tận gốc! Nàng phải nhanh chóng đứng vững ở Tuấn Châu mới có thể ứng phó với trận chiến này.
Phía bên kia Kinh đô.
Một tiểu binh quỳ dưới đất bẩm báo: "Khương chủ tướng, Vân Vụ Lâu đã gửi sổ sách đến, tổn thất rất nhiều. Bọn họ muốn mượn ít bạc để xoay sở, người xem..."
Khương Thanh Ngọc đang vắt chéo chân ngồi ở ghế chủ vị, lông mày nhíu lại. Nàng ta nhận lấy sổ sách, lật xem vài lượt.
"Mới một tháng mà đã lỗ một vạn lượng bạc sao?"
Tiểu binh: "Cửa hàng ở Kinh đô đắt đỏ, bàn ghế và chén trà mua về đều là đồ quý giá, cho nên..."
Khương Thanh Ngọc lại hỏi: "Bọn họ muốn mượn bao nhiêu bạc?"
Tiểu binh: "Hai mươi vạn lượng, Vân Vụ Lâu nói muốn mở rộng cửa hàng ở các thành trì phía Nam, như vậy có thể bù đắp tổn thất ở Kinh đô."
Rầm!
Khương Thanh Ngọc đập sổ sách xuống bàn: "Đây chẳng phải là bóc tường đông vá tường tây sao?"
Mèo Dịch Truyện
"Vân Vụ Lâu mỗi tháng chỉ chia cho bản tướng vài ngàn lượng bạc, nay lại dám há miệng sư t.ử đòi nhiều như vậy."
"Các tướng sĩ dưới trướng bản tướng ăn mặc đều cần tiền, hơn nữa sắp vào thu rồi, trà lạnh chẳng mấy người uống. Hãy đi từ chối hợp tác với bọn họ."
Khương Thanh Ngọc hừ lạnh một tiếng. Mục tiêu chính của nàng ta bây giờ là chuẩn bị đủ binh lực, chờ đợi thời cơ chiếm đoạt đô thành Đại Long. Nuôi binh, nuôi chiến mã, tiền bạc là quan trọng nhất. Trước kia Vân Vụ Lâu còn kiếm được tiền, nàng ta sẵn lòng giúp một tay, nay đã thua lỗ thì đương nhiên nàng ta phải dứt khoát rút lui.
Tiểu binh: "Vâng, tướng quân."
"Còn một việc nữa, tướng quân... Vương Hổ, Lý Bảo Quý hai người đã rất lâu không truyền tin tức trở về rồi."
"Gần đây Hoàng thượng nhận được tấu chương về dịch bệnh ở Nam Giang thành, Mục Đường không những không c.h.ế.t mà còn lập công..."
Khương Thanh Ngọc hạ chân xuống, đứng bật dậy: "Ngươi nói gì!"
Tiểu binh cúi đầu: "Tướng quân người yên tâm, Hoàng thượng đã xóa bỏ công lao của Mục Đường, sẽ không ai biết đâu ạ."
"Mục Đường vẫn chỉ là một tội nhân lưu đày ti tiện, không có khả năng trở mình."
"Đồ ngu!" Khương Thanh Ngọc nhấc chân đá tiểu binh một cú.
"Bản tướng không cần biết Mục Đường có lập công hay không, bản tướng muốn nàng ta c.h.ế.t!"
Tiểu binh đau đớn ôm ngực: "Tướng quân, Mục Đường và những người khác đã đến Tuấn Châu rồi. Hoàng thượng kim khẩu ngọc ngôn, trước đó chỉ nói lưu đày, bây giờ không tiện đổi lời mà trừng phạt Mục Đường nữa."
"E rằng... phải đợi một thời gian nữa mới có thể tìm cớ đối phó nàng ta."
"Đợi? Bản tướng không đợi nổi!" Khương Thanh Ngọc trong lòng bỗng dưng có chút hoảng loạn. Chuyện này không đúng... Mục Đường vốn phải c.h.ế.t trên đường lưu đày, thế mà bây giờ lại thay đổi rồi.
Nàng ta siết chặt ngọc bội hình bán nguyệt trên ngực, vật trong ngọc bội này đã một tháng không có biến hóa. Kể từ khi Mục Đường bắt đầu lưu đày, ngọc bội này cứ như thể đã mất đi tác dụng!
"Chuẩn bị nhân mã, bản tướng muốn đích thân đến Tuấn Châu giải quyết Mục Đường."
Tiểu binh nhanh chóng lui ra: "Vâng, tướng quân."
Tuấn Châu
Xử lý xong chuyện trong phủ, Mục Đường nghỉ ngơi một đêm. Sáng sớm hôm sau, nàng trước tiên đi gặp Bạch Thứ Sử để điều tra vụ án tình sát.
Việc gặp Mục Vệ Quốc nàng để sau, nàng cần cẩn trọng hơn chút, thân phận hiện tại của Mục Vệ Quốc chưa thể bại lộ.
Bạch Thứ Sử kể cho Mục Đường nghe diễn biến vụ án: “Vụ án mạng xảy ra ở đồng cỏ, kẻ c.h.ế.t là tiểu thiếp của chủ đồng cỏ.”
“Đúng lúc là nhà Mục Liêu Hoa đã gả vào, Thất phu nhân của Âu gia.”
“Tiểu cữu t.ử của ta và người c.h.ế.t là thanh mai trúc mã, hai người trước đây còn đính hôn, nhưng người c.h.ế.t một tháng trước lại hủy hôn gả cho Âu lão gia.”
“Tiểu cữu t.ử nhà ta liền trở thành nghi phạm lớn nhất. Ta lập tức phái người điều tra án, vừa điều tra... đã tìm thấy t.h.u.ố.c độc ở nhà hắn, kẽ móng tay hắn cũng có bột t.h.u.ố.c độc.”
“Y hệt với chất độc mà người c.h.ế.t trúng phải.”
“Tiểu cữu t.ử của ta một mực khẳng định không g.i.ế.c người, ta tin hắn sẽ không lừa ta.”
“Thế là... vụ án rơi vào bế tắc. Âu lão gia xúi giục bá tánh, dùng dư luận ép buộc bản quan phải kết án trong tháng này, để người c.h.ế.t được an nghỉ.”
Thảo nguyên Tuấn Châu rộng lớn, đồng cỏ có thể nuôi bò dê, ngựa chiến, các loại mãnh thú khác. Chủ đồng cỏ bán da thú, thịt thú, cung cấp ngựa chiến để đổi lấy tiền tài.
Bởi vậy ở Tuấn Châu, có đồng cỏ liền có thể xem là phú thương.
Mà Âu gia ở Tuấn Châu có ba khối đồng cỏ lớn, coi như cực kỳ giàu có, cho nên vụ án tình sát này mới đặc biệt thu hút sự chú ý.
Mục Đường nghe xong tính toán ngày tháng: “Cách cuối tháng chỉ còn năm ngày, cho nên chúng ta chỉ có năm ngày để lật lại vụ án.”
Bạch Thứ Sử cau mày gật đầu: “Thời gian gấp gáp, nhiệm vụ nặng nề, khổ cực cho Mục tiểu thư.”
Mục Đường xua tay: “Thứ Sử đại nhân không cần khách khí, trước tiên dẫn ta đi xem thi thể.”
Bạch Thứ Sử dẫn Mục Đường đến nghĩa trang chứa thi thể. Bởi vì thời tiết nóng bức, t.h.i t.h.ể đã bốc ra mùi khó chịu.
Mở quan tài, bên trong nằm một nữ t.ử trẻ tuổi, khóe miệng nàng còn sót lại độc dịch, trông có vẻ thật sự c.h.ế.t vì trúng độc.
Nhưng... Mục Đường quét mắt nhìn t.h.i t.h.ể một lượt, dừng lại ở bụng người c.h.ế.t.
Nàng hỏi: “Tiểu cữu t.ử của ngươi không thừa nhận g.i.ế.c người, có nói nguyên nhân nào khác không?”
Bạch Thứ Sử lắc đầu: “Không có, chính vì vậy mà ta mới đau đầu. Hắn hẳn là biết một số nội tình, nhưng lại không muốn nói.”
“Ta và tỷ tỷ hắn sốt ruột đến c.h.ế.t, hắn lại chẳng để tâm, chỉ một lòng chờ c.h.ế.t.”
Mục Đường đưa tay sờ vào bụng người c.h.ế.t, sau đó lại lấy ra ngân châm đ.â.m vào cổ và n.g.ự.c người c.h.ế.t, cuối cùng kiểm tra miệng mũi.
“Ngân châm ở cổ biến đen, n.g.ự.c thì bình thường, chứng tỏ là t.h.u.ố.c độc được đổ vào sau khi c.h.ế.t.”
Bạch Thứ Sử: “Điểm này pháp y cũng đã điều tra ra. Âu gia nghi ngờ là tiểu cữu t.ử của ta g.i.ế.c người rồi đổ t.h.u.ố.c độc, cho nên càng khó mà biện giải.”
Mục Đường lau sạch tay nói: “Dẫn ta đi gặp hắn, rồi dẫn quan sai đến đồng cỏ mai phục chuẩn bị bắt người.”
“Cái gì? Bắt... bắt người?” Bạch Thứ Sử kinh ngạc.
“Mục tiểu thư, ngươi đã biết hung thủ là ai rồi sao?”
“Ừm, coi như có thể xác định được rồi.” Mục Đường đáp.
“Hay hay hay!” Bạch Thứ Sử kích động đến nỗi xoa hai tay, hắn không hề nghi ngờ năng lực của Mục Đường.
“Ta lập tức dẫn ngươi đi gặp hắn.” Nói xong lại quay đầu dặn dò Lâm Chưởng Thư: “Theo lời dặn của Mục tiểu thư, chuẩn bị nhân lực.”
Mục Đường theo Bạch Thứ Sử đến nhà lao gặp tiểu cữu t.ử của hắn, chính là nghi phạm g.i.ế.c người Vu Hòa Khiêm.