Nào ngờ, vừa vào kho bạc đã thấy trống rỗng, một kho bạc rộng lớn không tìm thấy một thỏi bạc nào.
Thậm chí ngay cả những chiếc tủ dùng để bày biện bảo vật cũng không còn, chỉ có một con chuột "chít chít chít" chạy loăng quăng trong kho.
"Đồ vật đâu cả rồi!!!" Khương Thanh Ngọc rút roi bên hông ra định quất con chuột cho hả giận.
"Chát!" Con chuột "vèo" một cái chui tọt vào lỗ trên tường, như thể đang chế giễu nàng ta rằng, đừng nói bảo vật, ngay cả chuột trong phủ tướng quân nàng ta cũng không mang đi được.
Khương Thanh Ngọc nắm chặt cán roi: "Không phải đã bảo các ngươi canh giữ phủ tướng quân sao? Sao kho bạc lại trống không?"
Người lính nhỏ theo bên cạnh nàng ta vội vàng quỳ xuống: "Khương phó tướng, tiểu nhân đã sớm phái người theo dõi phủ tướng quân.
"Mấy ngày nay phủ tướng quân không hề có sự vận chuyển người hay vật phẩm quy mô lớn nào."
"Tiểu nhân nghe nói... Mục Vệ Quốc thường xuyên mưu cầu phúc lợi cho tướng sĩ trong quân. Mỗi lần ông ta thắng trận, phần thưởng nhận được đều chia cho các tướng sĩ."
"Đến nỗi hai tháng trước Mục gia đại tiểu thư trúng hỏa độc... mà còn không có tiền mua linh d.ư.ợ.c điều trị."
"Đêm đó, tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Mục gia đại tiểu thư, bách tính cả kinh đô đều nghe thấy."
"Cho nên, phủ tướng quân có lẽ thật sự rất nghèo..."
"A! Mục Vệ Quốc đúng là một tên ngu xuẩn!" Khương Thanh Ngọc tức giận không thôi, nhưng lại chẳng có cách nào.
Nàng cũng là người trong quân đội, rất rõ phẩm hạnh của Mục Vệ Quốc. Hắn quả thật có thể làm ra những chuyện ngốc nghếch như chia tiền cho binh sĩ.
Khương Thanh Ngọc vung roi: "Đi! Đến xem tên ngu ngốc kia chịu hành hình."
Khương Thanh Ngọc cưỡi ngựa áp giải người nhà họ Mục đi qua con phố đông đúc nhất kinh thành, nàng cố ý lớn tiếng hô: "Gia quyến phản tặc ở đây!"
Theo lẽ thường, bách tính sẽ ném trứng thối, bùn đất, rau úa để lên án kẻ b*n n**c.
Khương Thanh Ngọc nóng lòng muốn thấy Mục Đường toàn thân dơ bẩn, nàng quay đầu nhìn một cái.
Mục Đường đeo xích chân, bước đi có chút xiêu vẹo. Y bào vừa bị lột ra còn chưa kịp mặc chỉnh tề.
Có thể nói là cực kỳ chật vật, nhưng... dù vậy, gương mặt nàng vẫn vô cùng thu hút, mắt phượng, mi dài, mũi thanh tú... đẹp như người từ trong tranh bước ra.
Đẹp đến nỗi Khương Thanh Ngọc không hiểu sao lại muốn hủy hoại dung nhan ấy!
Khương Thanh Ngọc hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng... khung cảnh nàng tưởng tượng lại không hề xuất hiện.
Bách tính không hề ném thứ gì làm Mục Đường dơ bẩn, ngược lại còn lớn tiếng hô: "Mục Đại tiểu thư thượng lộ bình an, chúng ta chờ nàng trở về!"
Bách tính tin vào sự trung thành của Mục Vệ Quốc, nhưng họ không có quyền thế, không cách nào giúp Mục gia kêu oan, chỉ có thể dùng lời chúc phúc này để bày tỏ tình cảm.
Mắt Mục Đường hơi đỏ hoe, phụ thân nhiều năm cố gắng không hề uổng phí. Sự ủng hộ và tin tưởng của bách tính, đây chính là sự khẳng định lớn nhất dành cho Mục gia.
Mục gia nhất định sẽ trở lại kinh thành!
Dù Hoàng đế đã hạ thánh chỉ, bách tính vẫn không tin, từ đó có thể thấy Hoàng đế đã mất lòng dân đến mức nào!
Sẽ có ngày, hắn bị đá khỏi ngai vàng!
Cảnh tượng này cũng khiến Khương Thanh Ngọc đỏ mắt, chỉ là nàng đỏ mắt vì ghen tị.
Nàng siết chặt hai nắm đấm: "Mục Đại tiểu thư, các ngươi đến thật đúng lúc, phía trước cổng thành đang chuẩn bị hành hình rồi đó."
"Chính là t.ử hình Mục Vệ Quốc!"
Mục Đường hít thở dồn dập, nàng quay đầu nhìn Tú Nhi bên cạnh, Tú Nhi hạ thấp giọng: "Tiểu thư, thư đã đến rồi."
Khương Thanh Ngọc thấy chủ tớ hai người nói nhỏ, cố ý lớn tiếng nhắc nhở: "À, quên nói với ngươi, Mục Vệ Quốc định bỏ trốn khỏi thành, nhưng vừa hay bị người của bản tướng bắt được."
Mắt nàng khẽ nhếch lên, giọng điệu tràn đầy vẻ hả hê.
Mục Đường không đáp lời, chỉ là lòng bàn tay nàng đã rịn mồ hôi lạnh. Nàng đã thay đổi được tình tiết bị tịch thu nhà, xuyên xương bả vai.
Chẳng lẽ... phụ thân ở đây vẫn không thể xoay chuyển được sao?
Người nhà họ Mục đi thêm một đoạn đường nữa, hình đài đã hiện ra trước mắt họ. Một nam t.ử trung niên tóc tai bù xù quỳ trên mặt đất.
Từ dáng người và vẻ ngoài đều y hệt Mục Vệ Quốc, trái tim Mục Đường đang treo lơ lửng lại càng thắt chặt hơn, nhưng nàng không hề có ý định ngồi yên chờ c.h.ế.t.
Nàng thầm lấy d.a.o găm từ không gian ngọc bội ra giấu vào trong tay áo. Nếu không thể thay đổi được tình tiết, vậy thì tất cả cùng c.h.ế.t!
"Mục Đại tiểu thư, đây là lần cuối cùng ngươi gặp Mục Vệ Quốc đó." Giọng Khương Thanh Ngọc lại vang lên.
"Nào, bản tướng nhân từ, đặc biệt cho phép ngươi lên hình đài để đứng xem."
Khương Thanh Ngọc vẫy tay ra hiệu binh lính đưa Mục Đường đến bên cạnh Mục Vệ Quốc. Nàng căn bản không hề nhân từ, để con gái nhìn cha ruột mình c.h.ế.t, quả thật là độc ác vô cùng!
Mục Vệ Quốc nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu nhìn Mục Đường: "Con gái ngoan... con đừng nhìn!"
Chỉ bằng một tiếng gọi này, Mục Đường đã biết người trước mắt không phải là phụ thân nàng!
Bởi vì Mục Vệ Quốc chỉ gọi nàng là Đường Đường, chưa bao giờ gọi "con gái ngoan".
Dù cho "Mục Vệ Quốc" lúc này mặt đầy dơ bẩn, nhưng... Mục Đường vẫn có thể từ biểu cảm và những chi tiết nhỏ nhặt của hắn mà nhận ra sự bất thường.
Hơn nữa, với tư cách là một y giả, Mục Đường có thể nhận ra người này huyết khí không đủ, vừa nhìn đã biết sắp đến đại hạn. Nàng mới gặp Mục Vệ Quốc hai ngày trước, thân thể hắn vẫn khỏe mạnh mà.
Nàng đoán Mục Vệ Quốc hẳn đã dùng kế "lý đại đào cương", tìm một người sắp c.h.ế.t để thay thế chịu hình, Mục Vệ Quốc thật sự hẳn đã trốn khỏi thành rồi.
Từ vẻ mặt đắc ý của Khương Thanh Ngọc có thể thấy nàng ta không hề phát hiện ra điều bất thường, vậy nên Mục Đường phải phối hợp với Mục Vệ Quốc diễn tốt vở kịch này.
Nàng không động đến d.a.o găm trong tay áo, bước chân loạng choạng quỳ xuống bên chân "Mục Vệ Quốc": "Phụ thân..."
"Giám trảm quan, hành hình!" Khương Thanh Ngọc cố ý chọn thời điểm này để hạ lệnh.
Một tiếng "tách" vang lên, tấm thẻ gỗ t.ử hình rơi xuống, đao dài của đao phủ nhanh chóng c.h.é.m xuống.
Phập...
Máu tươi vẫn văng tung tóe khắp người Mục Đường như trong giấc mộng, chỉ là người c.h.ế.t đã khác.
Mục Đường trợn trắng mắt, ngất xỉu trên pháp trường, bởi vì... nỗi đau khi người thân qua đời, nàng không thể đảm bảo diễn xuất chân thật, thà rằng trực tiếp ngất đi, không để Khương Thanh Ngọc nghi ngờ.
"Ha ha ha ha ha..." Khương Thanh Ngọc nhìn Mục Đường đang ngất xỉu trong vũng m.á.u mà cuồng tiếu.
"Con gái nhà hổ tướng cũng chỉ đến thế thôi, một chút m.á.u me đã có thể dọa cho hôn mê bất tỉnh. Nếu gặp những cảnh m.á.u tanh trên chiến trường của bản tướng, e là ngay cả đi cũng không vững nổi."
"Dù hôn mê bất tỉnh cũng không thể ảnh hưởng đến tiến độ lưu đày. Người đâu! Kéo nàng ta lên đường." Khương Thanh Ngọc nào quản Mục Đường có bị thương hay không, thậm chí còn ước gì nàng ta đầy mình vết thương đau đớn.
"Chà, bản thiếu gia ghét nhất là thấy mỹ nhân chịu khổ. Bản thiếu gia đây lòng thiện, để bản thiếu gia cõng Mục Đại tiểu thư vậy."
Trong một đội ngũ lưu đày khác, một nam nhân trẻ tuổi ph*ng đ*ng chủ động đi về phía Mục Đường.
Lần này Mục Vệ Quốc phạm tội, các văn thần võ tướng giao hảo với hắn đều bị điều tra.
Những người còn lại đều là mắc lỗi nhỏ, phạt bổng lộc, giáng chức đã là hình phạt rồi.
Duy chỉ có nhà Công bộ Thượng thư nhận hối lộ, hầm rượu trong nhà đều chất đầy vàng bạc!
Hoàng đế nổi trận lôi đình, tước bỏ chức quan của Công bộ Thượng thư, đem hắn tống vào đại lao giam cầm cả đời.
Gia quyến phủ Thượng thư cùng tộc họ Mục bị lưu đày đến Nam Man, công t.ử phong lưu trước mắt này chính là đại công t.ử Lục Minh Dương của phủ Thượng thư.
Tội danh của nhà họ Lục không nghiêm trọng bằng nhà họ Mục, đội quan sai phụ trách áp giải họ không hề đeo xích chân cho họ, cho nên Lục Minh Dương vẫn có thể hoạt động bình thường.
Lục Thượng thư điên cuồng vơ vét tiền của, Lục Minh Dương thì liều mạng phá gia chi tử. Hắn là khách quen của thanh lâu, thường xuyên ở trong đó vì hồng nhan mà vung tiền như rác.
Giờ đây trên đường lưu đày không có nữ t.ử thanh lâu để hắn mua vui, cộng thêm Mục Đường là mỹ nhân mà tất cả nam t.ử kinh đô đều ngưỡng mộ, hắn muốn thừa nước đục thả câu!
Khương Thanh Ngọc biết đức hạnh của Lục Minh Dương, nàng ta ước gì Mục Đường bị sỉ nhục, cho nên không hề ngăn cản, mặc cho Lục Minh Dương tiến gần đến Mục Đường đang hôn mê.
Mèo Dịch Truyện