Lưu Mỹ Hoa trợn mắt: “Ngươi không phải nói nhảm sao? Ta mấy ngày nay chưa ăn no, đương nhiên là muốn ăn rồi.”
“Vấn đề là Vương Hổ không cho, ta có thể làm gì?”
Lưu Mỹ Hoa vốn hy vọng dùng Mục Liêu Hoa để vơ vét tiền bạc của Mục Đường, nhưng không ngờ tiền bạc không vơ vét được, lại còn nhặt về một cục nợ.
Đôi khi Mục Liêu Hoa đi không nổi làm chậm trễ đoàn người, Vương Hổ liền cầm roi đến.
Tỳ nữ của Mục Liêu Hoa sẽ giúp nàng ta đỡ roi, nhưng vừa đỡ liền chọc giận Vương Hổ, liên lụy đến cả người nhà tam phòng của họ cùng bị đánh.
Vì vậy Lưu Mỹ Hoa không có chút thái độ tốt nào với Mục Liêu Hoa.
Mục Liêu Hoa cũng không giận thái độ của Lưu Mỹ Hoa, nàng ta tiếp tục nói: “Tam thẩm, chỗ Mục Đường có đồ ăn, hơn nữa còn là thịt!”
“Cái gì? Mục Đường có thịt?” Mắt Lưu Mỹ Hoa lập tức sáng lên, nhưng nàng ta cũng không ngốc, sau khi mừng rỡ liền nghi ngờ hỏi: “Ngươi không phải gạt ta chứ?”
“Vừa nãy Mục Đường đi đến trước xe ngựa xin ăn, bị người ta mắng té tát.”
“Còn bị Lục Tâm Nhu sỉ nhục coi thường, nàng ta mà có thịt thì hà cớ gì phải đến mức này?”
Mục Liêu Hoa khẳng định gật đầu: “Nàng ta thật sự có, ta trước kia từng thấy qua, vừa nãy tất cả mọi chuyện đều là nàng ta diễn trò.”
“Người xem nàng ta và những hạ nhân khác của đại phòng có giống người đã đói nhiều ngày không?”
Lưu Mỹ Hoa tỉ mỉ nhìn Mục Đường: “Điều này thì phải, sắc mặt nàng ta trắng trẻo, không giống người m.a.n.g t.h.a.i mà bị đói, trông còn khá hơn ta vài phần.”
Nàng ta vừa nói vừa sờ lên khuôn mặt vàng vọt thô ráp vì gió sương và đói khát của mình.
“Nhưng mà… dù nàng ta có đồ ăn cũng sẽ không chia cho chúng ta.”
“Ngươi nói với ta có ích gì? Đều tại ngươi, làm bộ làm tịch có cốt khí gì chứ, cứ nhất định phải trở mặt với Mục Đường?”
Mèo Dịch Truyện
“Ngươi vốn là một kẻ bệnh tật dựa vào Mục Đường mà sống, người ta nói ngươi vài câu, ngươi còn tức giận?”
“Đáng đời ngươi bị nàng ta đ.á.n.h sưng mồm!”
“…………” Mục Liêu Hoa bị tức đến môi run rẩy, tất cả mọi người đều cho rằng nàng là phế vật sống dựa vào Mục Đường!
Trước kia ở kinh thành cũng vậy, mọi người đều chỉ biết đại tiểu thư Mục gia có thể gánh vác nửa bầu trời, nhị tiểu thư Mục gia là một bình t.h.u.ố.c (kẻ bệnh tật).
Nay đến đường lưu đày vẫn vậy!
Họ là song sinh, vì sao… Mục Đường luôn phải đè đầu nàng?
Nàng tuy ốm yếu, nhưng chưa từng bỏ bê việc học thơ văn, nghe nói khí hậu Nam Man ẩm ướt, mọc rất nhiều loại d.ư.ợ.c liệu mà kinh đô không có.
Biết đâu có thể chữa khỏi thể chất ốm yếu của nàng, chờ đến Nam Man chữa khỏi bệnh tật, nàng cũng có thể tỏa sáng rực rỡ, để tất cả mọi người biết rằng nhị tiểu thư Mục gia cũng không hề kém cạnh!
Tuy nhiên, đó đều là những sắp xếp sau này, nhiệm vụ hàng đầu của nàng hiện tại là bổ sung lương thực.
Nàng thu lại cảm xúc, tiếp tục nói với Lưu Mỹ Hoa: "Mục Đường sẽ đợi khi đêm khuya vắng lặng mà chia thức ăn cho gia nhân Mục gia."
"Đêm nay chúng ta cứ giả vờ ngủ, đợi đến lúc thì lớn tiếng hô hoán, kinh động Vương Hổ đến tịch thu thức ăn của bọn họ."
"Chúng ta lập công, Vương Hổ chắc chắn sẽ chia đồ ăn cho chúng ta."
Lưu Mỹ Hoa có chút lo lắng: "Vương Hổ đã trúng độc của Mục Đường, y có dám đi tịch thu thức ăn của nàng ta không?"
"Dám! Bởi vì hôm nay ta nghe nói Vương Hổ đã vào thành tìm thuốc, hẳn là đã giải được độc rồi." Mục Liêu Hoa quả quyết đáp.
"Y đang chờ cơ hội để trả thù Mục Đường đó."
Lưu Mỹ Hoa nghe vậy lập tức vui mừng ra mặt: "Tốt quá! Nhưng... muội có chắc Mục Đường đêm nay sẽ thật sự chia thức ăn không?"
"Vương Hổ là người như thế nào muội đâu phải không biết, háo sắc lại nóng nảy, nếu không bắt được Mục Đường tận tay, y chắc chắn sẽ đ.á.n.h đập chúng ta một trận tàn nhẫn."
"Không chừng còn có nữ quyến bị vạ lây..."
Mục Liêu Hoa gật đầu mạnh: "Ta chắc chắn, mấy hôm trước ta đã theo dõi kỹ rồi."
"Hơn nữa chúng ta nghe thấy động tĩnh rồi mới hô hoán, chắc chắn sẽ không bắt nhầm đâu."
"Được... Đêm nay hành động." Cơn đói cuối cùng cũng chiến thắng nỗi lo, Lưu Mỹ Hoa chấp thuận.
Đoàn người lưu đày tiếp tục lên đường, suốt chặng đường ban ngày Lưu Mỹ Hoa đều có chút thất thần, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Mục Đường.
Trải qua một ngày giày vò, cuối cùng nàng ta cũng đợi được đến đêm nghỉ ngơi.
Vương Hổ cùng đám người của y mang theo lều trại đơn giản, ban đêm đều đóng trại ngủ trong lều.
Mà những phạm nhân lưu đày thì không có đãi ngộ tốt như vậy, chỉ có thể ngủ dưới đất, trên cỏ.
Kẻ may mắn thì có được một chỗ đất khô ráo mà ngủ, kẻ kém may mắn hơn thì chỉ có thể ngủ trong vũng bùn ẩm ướt.
Đêm khuya thanh vắng, tiếng thở và tiếng ngáy hòa lẫn vào nhau vang lên khắp khu đóng trại.
Mục Đường cũng khoác áo choàng ngủ dưới tảng đá có thể chắn gió, nàng nhắm mắt giả vờ ngủ.
Chiêm chiêm chiêm... tiếng ve kêu suốt nửa đêm.
Giờ Sửu, Mục Đường vén áo choàng đứng dậy, đây là thời điểm nàng thường chia thức ăn cho nô bộc Đại phòng.
Nàng theo lệ đi về phía rừng vắng người, sau đó như thường lệ ngồi xổm xuống mò mẫm...
Bên kia, Mục Liêu Hoa và Lưu Mỹ Hoa vẫn chưa ngủ, nghe thấy tiếng sột soạt liền ngừng giả vờ ngủ mà mở mắt.
Hai nàng ta nhìn chằm chằm về phía Mục Đường một lúc lâu, sau khi thấy gia nhân Đại phòng cũng đứng dậy theo, bèn xác định Mục Đường sắp chia thức ăn.
Lưu Mỹ Hoa không có xiềng chân nên chạy nhanh hơn, phụ trách đi gọi Vương Hổ, còn Mục Liêu Hoa thì chặn Mục Đường lại, không cho nàng ta đường thoát.
Tỳ nữ Tâm Tâm hầu hạ Mục Liêu Hoa có chút lo lắng mà kéo ống tay áo nàng ta: "Nhị tiểu thư, tuy rằng chúng ta không thể tiếp tục đi cùng Đại tiểu thư."
"Nhưng... cũng không cần thiết phải biến thành kẻ thù đâu nhỉ?"
Tâm Tâm rất muốn nói, trước kia Mục Đường thật sự rất tốt với Mục Liêu Hoa, không báo ân thì cũng không nên lấy oán báo ân như vậy chứ.
Huống hồ... Nhị tiểu thư thân thể yếu ớt, đi lại còn khó khăn, lát nữa nếu chọc giận Đại tiểu thư... e rằng khó giữ được mạng nhỏ.
Chẳng lẽ bài học lần trước vẫn chưa đủ sao?
Điều quan trọng nhất là nàng ta luôn cảm thấy kế hoạch của Lưu Mỹ Hoa và Mục Liêu Hoa không đáng tin cậy cho lắm.
Nhưng... các nàng ta đã không còn đường lui, bởi vì Lưu Mỹ Hoa đã gào thét bên ngoài lều của Vương Hổ rồi.
"Quan gia! Xảy ra chuyện lớn rồi! Ngài mau dậy xem thử đi."
"Mẹ nó, kẻ nào nửa đêm nửa hôm ở bên ngoài quỷ khóc thần gào vậy!" Vương Hổ bị đ.á.n.h thức, c.h.ử.i bới lầm bầm mà dậy.
Y đứng dậy bước ra ngoài lều, nhìn thấy Lưu Mỹ Hoa sắc mặt liền trở nên khó coi, y nhấc chân định đạp: "Con mẹ nhà ngươi..."
Lưu Mỹ Hoa ôm đầu: "Quan gia, ngài khoan hãy đánh."
"Ta thật sự có chuyện rất quan trọng muốn bẩm báo."
Chân Vương Hổ dừng lại: "Chuyện gì?"
Lưu Mỹ Hoa nịnh nọt đáp: "Quan gia, ta phát hiện Mục Đường giấu thức ăn, nàng ta giấu rất nhiều còn chia cho đám gia nhân kia nữa."
"Giấu thức ăn?" Cơn buồn ngủ của Vương Hổ lập tức biến mất, y sờ cằm suy nghĩ.
Suốt chặng đường này, những người khác đều đến tìm y để xin thức ăn, chỉ có nhóm Mục Đường là chưa từng đến.
Hơn nữa đã nhiều ngày như vậy rồi, bọn họ lại không c.h.ế.t đói, vẫn có thể theo kịp bước chân của đại quân, chuyện này quả thật có chút không đúng.
Tuy nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là hôm nay y đã vào thành bắt thuốc, vị đại phu kia nói t.h.u.ố.c của y có thể giải bách độc.
Y uống t.h.u.ố.c xong ngủ một giấc, quả nhiên cảm thấy thân thể thoải mái hơn nhiều, tay cũng không còn đau nữa, độc 'phân cân đoạn cốt' của Mục Đường hẳn là đã được giải rồi.
Vì trúng độc mà y luôn bị tiện nhân kia chèn ép, hôm nay... đúng lúc có cơ hội này để chấn chỉnh uy phong!
Lưu Mỹ Hoa thấy vẻ mặt của Vương Hổ liền biết chuyện này có hy vọng, nàng ta nhấn mạnh giọng điệu: "Đúng vậy! Nàng ta còn giấu thịt nữa."
"Cái gì? Còn có thịt!" Vương Hổ nghe vậy giọng nói cao lên một bậc.
Đám quan sai bọn y chỉ khi đi qua thành trì mới có thể mua được một chút thịt để ăn, bình thường đa phần thời gian đều gặm lương khô.
Mà Mục Đường, thân phận là phạm nhân lưu đày, lại sống sung sướng hơn cả bọn y, trong lòng Vương Hổ lập tức thấy khó chịu.
Y lập tức cất bước đi về phía Mục Đường và những người khác: "Ngươi tốt nhất là đừng có lừa ta, giữa đêm khuya bắt ta chạy uổng công một chuyến, ngươi biết hậu quả rồi đó."
Lưu Mỹ Hoa nịnh nọt đi trước dẫn đường: "Quan gia, ta đảm bảo không nhìn nhầm đâu ạ."