Thần Vương cười khẩy nhìn Dạ Vương: "Ngươi cái tên phế vật bỏ dở nửa chừng, bổn vương chuẩn bị bao năm tuyệt sẽ không từ bỏ."
"Viện quân có vũ khí lợi hại, Ôn Ngự Phong, Mục Đường nhất định sẽ bại trận."
Dạ Vương khẽ cười: "Ha, bổn vương lại thấy kẻ bại trận sẽ là ngươi?"
Sau khi biết sự thật, Dạ Vương không còn hận Ôn Ngự Phong, thái độ đối với Mục Đường tự nhiên cũng thay đổi. Chàng đã đích thân giao đấu với Mục Đường, thực lực của nàng khiến chàng kiêng dè, cũng khiến chàng khâm phục.
Mục Đường, người vừa được nhắc tên, điềm nhiên nhìn về phía viện quân. Người đứng ở hàng đầu chính là Khương Thanh Ngọc, kẻ mà nàng đã chờ đợi bấy lâu.
Mèo Dịch Truyện
"Đã lâu không gặp, Khương chủ tướng."
Khương Thanh Ngọc không lập tức đáp lời Mục Đường, ánh mắt nàng dừng lại trên người Mục Vệ Quốc.
"Ngươi... ngươi lại chưa c.h.ế.t..."
Thuở đó, sau khi Mục Vệ Quốc bị xử trảm, Khương Thanh Ngọc đã cẩn thận kiểm tra t.h.i t.h.ể của hắn, nàng đương nhiên cũng biết đến thứ gọi là mặt nạ da người. Thế nhưng nàng đã từng chạm vào mặt Mục Vệ Quốc, lại chẳng phát hiện ra điều bất thường.
Mục Vệ Quốc cười khẩy, lạnh mặt nói: "Ha, con gái ta sớm đã an bài mọi chuyện, mặt nạ da người mà thế thân dùng phải cần t.h.u.ố.c nước đặc chế mới có thể gỡ xuống."
"Ngươi dùng tay dĩ nhiên không thể sờ ra được, cái đồ ngu xuẩn như ngươi định trước là không đấu lại con gái ta đâu!"
Khương Thanh Ngọc bị lời này chọc tức đến mặt đỏ tía tai: "Ngày tịch thu gia sản để các ngươi trốn thoát là do ta sơ suất, hôm nay... ta sẽ tự tay tiễn cha con các ngươi xuống địa phủ!"
Nàng vung tay ra lệnh Dư Xương Thịnh tấn công Mục Vệ Quốc, còn nàng thì dẫn theo binh mã Bắc Tấn đi c.h.é.m g.i.ế.c Mục Đường.
Nàng vung trường kiếm thẳng tắp c.h.é.m về phía Mục Đường: "Ngươi không nên sống!"
Đinh đang!
Lăng Diễm tay cầm trường kiếm cản lại đòn tấn công của nàng, nàng không chút bất ngờ, nhanh chóng di chuyển vị trí, sai người Bắc Tấn cầm chân Lăng Diễm, còn nàng tiếp tục tấn công Mục Đường.
"Hừ, Mục Đường, ngươi cũng chỉ biết dựa vào nam nhân bảo vệ mà thôi!"
"Không có Lăng Diễm, ta nắm ngươi trong tay dễ như bóp c.h.ế.t con kiến."
Mục Đường giơ tay vung ra vài cây độc châm, Khương Thanh Ngọc xoay người né tránh, nàng từ trong tay áo rút ra một món vũ khí hình dạng hỏa súng.
"Mục Đường, ngươi không phải đối thủ của ta, độc châm của ngươi dưới vũ khí của ta yếu ớt như muỗi ruồi!"
"Ngươi sợ là ngay cả thứ này cũng chưa từng thấy qua nhỉ?"
"Hôm nay hãy dùng m.á.u tươi của ngươi để khai chiến cho nó!"
Bùm bùm!
Hai tiếng vang lên đồng thời, Mục Đường, người vừa vung xong độc châm, trong tay cũng cầm một món vũ khí tương tự. Hai món vũ khí trông giống nhau, uy lực bộc phát ra cũng sàn sàn.
Điểm khác biệt duy nhất là Mục Đường đã sớm chuẩn bị và né tránh được đòn tấn công, còn Khương Thanh Ngọc đang đắc ý lại không kịp né. Một viên hỏa đạn b.ắ.n trúng vào vai nàng.
"A!" Nàng ôm vai đau đớn kêu lên, đồng thời thần sắc hoảng loạn.
"Tại sao... tại sao ngươi lại có hỏa súng!"
"Làm sao có thể... ngươi và ta không phải người cùng một nơi."
"Ta mới là thiên tuyển chi tử, ngươi chỉ là một lão ngoan cố phong kiến, sao có thể như vậy..."
"Rốt cuộc là vì sao, tình tiết không nên như thế này."
Khương Thanh Ngọc toàn thân lạnh toát, nàng đến đây lâu như vậy vẫn luôn thuận buồm xuôi gió, cách đây không lâu vật phẩm trong không gian biến mất nàng cũng chỉ hoảng loạn trong chốc lát. Bởi vì sau khi nàng chuyển vũ khí ra ngoài, những thứ bên trong không gian đã không còn biến động nữa, có trong tay vũ khí tiên tiến, nàng có quyết tâm tất thắng.
Thế nhưng giờ đây... không chỉ mình nàng có vũ khí! Ưu thế của nàng đã mất, nàng có khả năng không đấu lại Mục Đường, thậm chí... có thể c.h.ế.t!
Trong lúc nàng hoảng loạn thất thần, một bóng người chợt lóe đến bên cạnh nàng, tay vung đao c.h.é.m đứt cánh tay vốn đã bị thương của nàng.
"A!!!"
"Kẻ làm tổn thương tỷ tỷ ta phải c.h.ế.t!"
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Khương Thanh Ngọc và tiếng gầm giận dữ của Lâm Hiếu Dũng cùng lúc vang lên.
Mục Đường nở nụ cười, quả nhiên nàng không đoán sai, Lâm Hiếu Dũng chính là tiểu tướng anh dũng ấy. Nàng đã sớm cứu Lâm Hiếu Dũng, thay đổi vận mệnh của hắn, cũng thay đổi cục diện chiến đấu giữa nàng và Khương Thanh Ngọc.
"Mục Đường, đây là ngươi ép ta!"
"Bắn hỏa pháo!" Khương Thanh Ngọc mặt mày trắng bệch ra lệnh cho viện quân mà nàng mang đến.
Chúng châm ngòi, ném những quả cầu sắt đen sì vào đám đông. Ầm một tiếng vang trời, hoàng cung rung chuyển, những người ở trung tâm vụ nổ lập tức bị nổ tung thành từng mảnh.
"Ngươi chỉ có một khẩu hỏa súng, còn ta... có rất nhiều vũ khí."
"Mối thù đứt tay, ta muốn dùng m.á.u của toàn bộ người trong hoàng cung Nam Chiếu để đền bù." Khương Thanh Ngọc ánh mắt độc địa, toàn thân đẫm máu, tựa như ma quỷ bước ra từ địa ngục.
Ầm ầm ầm!
Vũ khí của nàng vừa phóng ra chưa được bao lâu, thì viện quân bên nàng và binh mã của Thần Vương cũng bị pháo đạn tấn công! Trung tâm điểm tấn công chính là vị trí của Thần Vương, hắn tại chỗ bị nổ bay xác, cốt nhục không còn. Hắn đến c.h.ế.t cũng không hiểu, rõ ràng là một trận chiến tất thắng cớ sao đột nhiên xoay chuyển.
Giữa lúc bụi đất mịt mù, đá vụn văng tung tóe, Chu Diệp, A Tùng dẫn theo một đội binh mã xuất hiện, bọn họ cũng đều tay cầm hỏa pháo!
"Tỷ Đường, vũ khí đã nghiên cứu chế tạo thành công, may mắn không làm nhục mệnh!"
"Tốt! Làm rất tốt!" Mục Đường cười khen ngợi.
"Khương Thanh Ngọc, vũ khí ngươi có, ta đều có."
Khương Thanh Ngọc chật vật bỏ chạy trong khói bụi: "Tại sao..."
"Chu Diệp đáng lẽ phải giúp ta mới đúng, không nên như vậy, ta không nên thua..."
"Dư Xương Thịnh, bảo vệ bổn tướng triệt thoái."
Khương Thanh Ngọc không tài nào hiểu nổi mọi chuyện trước mắt, giờ đây nàng có thể làm chỉ là bỏ chạy giữ lấy mạng sống. Nhưng bất ngờ lại ập đến, Dư Xương Thịnh không nghe theo lệnh của nàng, trái lại còn giương cao đại kỳ chạy về phía Mục Vệ Quốc.
"Theo Mục tướng quân tiêu diệt phản quốc tặc thật sự, g.i.ế.c Khương Thanh Ngọc!"
"Ngươi! Tên phản đồ!" Khương Thanh Ngọc suýt nữa tức đến ngất xỉu. Nàng giận dữ công tâm, trực tiếp phun ra một ngụm máu: "Tại sao... tất cả mọi người đều giúp Mục Đường."
"Bắc Tấn là người do một tay ta mang đến, không thể nào lại phản bội ta nữa chứ?"
Không còn Dư Xương Thịnh, nàng đành ra lệnh cho binh mã Bắc Tấn yểm trợ nàng rút lui, lần này không có bất ngờ nào, binh mã Bắc Tấn vẫn trung thành với nàng.
Nhưng... Lăng Diễm cùng Mặc Trúc vừa từ Tuấn Châu đến đã lao lên.
"Lăng Vi đã bị giải quyết, tiếp theo sẽ là Bắc Tấn thái tử."
"Ngươi là người của hắn, trước tiên c.h.é.m ngươi, chặt đứt cánh tay hắn!"
Hai chủ tớ võ công cao cường, phối hợp ăn ý, chỉ mười chiêu đã giải quyết xong binh mã Bắc Tấn bảo vệ Khương Thanh Ngọc.
Khương Thanh Ngọc cô lập vô viện, nàng đứng giữa phế tích cười ha hả.
"Ha ha ha ha, không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!"
"Ta không thể thua!"
Lúc này, ngọc bội trên n.g.ự.c nàng đột nhiên phát ra ánh sáng trắng và bắt đầu nóng rực đốt cháy làn da nàng.
"Chuyện gì thế này, ngọc bội..." Nàng ôm chặt ngực.
Đột nhiên, một luồng sức mạnh cường đại va chạm vào lòng bàn tay nàng, tựa như muốn đẩy tay nàng ra khỏi sự khống chế của nàng.
"Không! Đây là bảo bối của ta!" Dù lòng bàn tay bị thiêu đốt đau đớn, thậm chí có mùi thịt da cháy khét, Khương Thanh Ngọc cũng không chịu buông tay.
"Kẻ nào... cũng không được cướp đi đồ của ta, ta là người được trời chọn."