Bằng hữu nghe xong lập tức cười đầy ý vị.
"Ồ, hóa ra tiểu quận vương đang phiền vì chuyện tình cảm."
Tạ Cảnh Chước lập tức nổi cáu như bị chạm đúng chỗ đau.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
"Đừng nói linh tinh, ai lại thích nàng ấy!"
Người kia phe phẩy quạt, chẳng buồn vạch trần hắn.
"Vậy ngươi có muốn thử xem vương phi rốt cuộc có để ngươi trong lòng hay không?"
Tạ Cảnh Chước quay mặt đi, ngoài miệng tỏ vẻ chẳng quan tâm.
"Nói nghe thử."
Bằng hữu mỉm cười: "Ngày mai chẳng phải trong cung có yến hoa triều sao..."
Ngày hôm sau, ta vào cung với thân phận Quận vương phi.
Theo quy củ, một thị thiếp như Hồng Lý vốn không có tư cách tham dự yến tiệc hoàng gia.
Nhưng Tạ Cảnh Chước đã đến trước mặt Trưởng công chúa nài nỉ rất lâu, nhất quyết muốn đưa nàng theo.
Không những thế, hắn còn để Hồng Lý cùng ngồi trên nghi trượng của Quận vương, chẳng hề e ngại người ngoài bàn tán.
Nguyệt nhi nhìn cảnh ấy, tức đến hai má đỏ bừng.
Suốt quãng đường nàng cứ thì thầm: "Vương gia làm vậy chẳng phải cố ý khiến phu nhân khó xử trước mọi người sao?"
Ta ngồi trong xe, qua khe rèm nhìn Tạ Cảnh Chước tự tay đỡ Hồng Lý xuống, động tác hết sức cẩn thận.
Xung quanh đã có không ít phu nhân, tiểu thư nhìn sang, thế nhưng hắn chẳng hề để tâm.
Ta nhìn một lúc rồi bỗng hỏi Nguyệt nhi: "Có phải khi thật lòng yêu một người thì sẽ giống như hắn không?"
Nếu đã yêu, sẽ chẳng cần cân nhắc quá nhiều ánh mắt của người ngoài.
Chỉ cần người mình thương được vui vẻ, những thứ khác đều có thể bỏ qua.
Bấy giờ ta mới nhận ra, xét về chuyện này, ta còn chẳng bằng Tạ Cảnh Chước.
Hắn dám giữa ngày hè tạo một trận tuyết cho Hồng Lý, dám giữa đông làm hoa xuân nở, dám bất chấp lễ nghi để cho nàng danh phận mà nàng mong muốn.
Còn ta...
Ngay cả đặt vài chữ lên giấy gửi tới Tây Bắc cũng đã sợ đến mức không dám.
Tâm trí ta cứ luẩn quẩn với chuyện ấy nên suốt buổi yến đều không tập trung.
Mãi tới lúc tiếng reo hò vang lên khắp sân, ta mới hoàn hồn.
Tạ Cảnh Chước đã bước vào bãi b.ắ.n liễu.
Nắng giữa trưa phủ lên lớp bụi một màu bạc trắng, càng làm hồng y trên người hắn nổi bật đến ch.ói mắt.
Hắn kéo tay áo lên, để lộ cổ tay gọn gàng, rồi trong một cơn gió nhẹ nâng cung, đặt tên.
Âm thanh quanh sân dần lắng xuống.
Dây cung được kéo sát bên má hắn, mỗi lúc một căng.
Sau một tiếng "vút", mũi tên lao đi.
Dải lụa đỏ buộc trên cành liễu lay mạnh, rồi cả cành rơi xuống giữa tiếng hoan hô.
Tạ Cảnh Chước tùy tiện dùng tay áo lau mồ hôi, khóe môi nhếch lên đầy khí phách thiếu niên.
Ta nhìn cảnh ấy mà bất giác thất thần.
Bởi rất lâu về trước, cũng có một người từng đứng giữa yến hoa triều, giành khôi thủ chỉ vì muốn đem phần thưởng về cho ta.
Tạ Cảnh Chước từ bãi thi đi tới dưới bậc ngọc rồi quỳ xuống.
Hắn cười nói: "Hoàng cữu cữu từng hứa người đứng đầu có thể cầu một phần thưởng, lời ấy vẫn tính chứ?"
Hoàng thượng vốn luôn chiều hắn, nghe vậy liền cho phép hắn nói điều mình muốn.
Tạ Cảnh Chước trước tiên liếc sang chỗ ta.
Sau đó hắn cúi người: "Thần xin hoàng cữu cữu cho phép nâng Hồng Lý từ thiếp lên làm bình thê."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cả điện lập tức dậy lên tiếng xì xào.
Rất nhiều ánh mắt cùng lúc rơi xuống người ta.
Có người thương hại.
Có kẻ chờ xem trò cười.
Cũng có ánh mắt thật sự xót xa.
Trong đầu ta thoáng chốc rối thành một mớ.
Nhưng giữa tất cả những thanh âm hỗn loạn ấy, một ý nghĩ lại dần trở nên rõ ràng.
Giang Thức Tuyết, đây có lẽ là cơ hội duy nhất để ngươi bước khỏi cuộc hôn nhân này.
Nếu rời khỏi đây, ngươi mới có thể đi tìm người ở Tây Bắc.
Ngươi đã lùi lại quá nhiều năm rồi.
Hắn cũng đã đợi quá lâu.
Chỉ cần hôm nay ngươi tiến một bước, khoảng cách giữa hai người sẽ ngắn lại một bước.
Ta đứng dậy.
Động tác ấy lập tức khiến mọi ánh mắt chuyển hết về phía ta.
Trưởng công chúa đã giận đến mức muốn lên tiếng, song hoàng thượng đưa tay ngăn bà lại rồi hỏi ta rất ôn hòa.
"Quận vương phi có điều gì muốn bẩm?"
Tạ Cảnh Chước nhìn sắc mặt ta tái đi, khóe mắt lại lóe lên chút đắc ý, dường như đang chờ ta nổi giận.
Hắn quát: "Giang thị, trước mặt bệ hạ đừng thất nghi."
Không hiểu vì sao, chính câu nói ấy lại khiến lòng ta lắng xuống.
Ta không nhìn hắn.
Ta đi tới trước điện, quỳ ngay ngắn rồi cúi đầu.
"Khởi bẩm bệ hạ, thần thiếp tự nguyện lui khỏi vị trí chính phi, xin thành toàn tâm nguyện của vương gia."
Những việc xảy ra sau đó ta nhớ không còn trọn vẹn.
Dường như cả điện đều loạn lên.
Tạ Cảnh Chước bất ngờ nổi giận, xông tới nắm lấy cổ tay ta, liên tục hỏi vì sao.
Hai mắt hắn đỏ ngầu.
Trái lại, ta lại bình tĩnh đến lạ.
Mọi thứ quanh mình như bị phủ bởi một tầng sương, xa xôi đến mức chẳng còn thật nữa.
Ta chỉ nói với hắn một câu.
"Bởi ngươi chưa từng đối xử tốt với ta."
Tạ Cảnh Chước đứng sững.
Ngay sau đó, người của Trưởng công chúa kéo hắn rời đi.
Yến hoa triều vì chuyện ấy cũng phải kết thúc sớm.
Ta trở về phủ Quận vương rồi lập tức thu dọn đồ đạc.
Những vật được mua sau ngày ta thành thân vốn thuộc vương phủ, ta không động đến.
Của hồi môn năm ấy Giang gia chuẩn bị cho ta, ta cũng để nguyên, bởi khi đã quyết định rời khỏi cả cuộc hôn nhân lẫn gia tộc, những thứ ấy không còn thuộc về ta nữa.
Cuối cùng, những gì ta có thể mang theo chỉ là vài bộ y phục mẫu thân để lại và chậu tuyết lan đã héo.
Ta thay một bộ đồ giản dị, dẫn Nguyệt nhi ra khỏi viện.
Vừa tới cổng, Tạ Cảnh Chước đã đứng chờ sẵn.
Ánh mắt hắn lướt qua ta rồi dừng trên mấy chiếc rương ít ỏi phía sau.
"Ồ, hóa ra tiểu quận vương đang phiền vì chuyện tình cảm."
Tạ Cảnh Chước lập tức nổi cáu như bị chạm đúng chỗ đau.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
"Đừng nói linh tinh, ai lại thích nàng ấy!"
Người kia phe phẩy quạt, chẳng buồn vạch trần hắn.
"Vậy ngươi có muốn thử xem vương phi rốt cuộc có để ngươi trong lòng hay không?"
Tạ Cảnh Chước quay mặt đi, ngoài miệng tỏ vẻ chẳng quan tâm.
"Nói nghe thử."
Bằng hữu mỉm cười: "Ngày mai chẳng phải trong cung có yến hoa triều sao..."
Ngày hôm sau, ta vào cung với thân phận Quận vương phi.
Theo quy củ, một thị thiếp như Hồng Lý vốn không có tư cách tham dự yến tiệc hoàng gia.
Nhưng Tạ Cảnh Chước đã đến trước mặt Trưởng công chúa nài nỉ rất lâu, nhất quyết muốn đưa nàng theo.
Không những thế, hắn còn để Hồng Lý cùng ngồi trên nghi trượng của Quận vương, chẳng hề e ngại người ngoài bàn tán.
Nguyệt nhi nhìn cảnh ấy, tức đến hai má đỏ bừng.
Suốt quãng đường nàng cứ thì thầm: "Vương gia làm vậy chẳng phải cố ý khiến phu nhân khó xử trước mọi người sao?"
Ta ngồi trong xe, qua khe rèm nhìn Tạ Cảnh Chước tự tay đỡ Hồng Lý xuống, động tác hết sức cẩn thận.
Xung quanh đã có không ít phu nhân, tiểu thư nhìn sang, thế nhưng hắn chẳng hề để tâm.
Ta nhìn một lúc rồi bỗng hỏi Nguyệt nhi: "Có phải khi thật lòng yêu một người thì sẽ giống như hắn không?"
Nếu đã yêu, sẽ chẳng cần cân nhắc quá nhiều ánh mắt của người ngoài.
Chỉ cần người mình thương được vui vẻ, những thứ khác đều có thể bỏ qua.
Bấy giờ ta mới nhận ra, xét về chuyện này, ta còn chẳng bằng Tạ Cảnh Chước.
Hắn dám giữa ngày hè tạo một trận tuyết cho Hồng Lý, dám giữa đông làm hoa xuân nở, dám bất chấp lễ nghi để cho nàng danh phận mà nàng mong muốn.
Còn ta...
Ngay cả đặt vài chữ lên giấy gửi tới Tây Bắc cũng đã sợ đến mức không dám.
Tâm trí ta cứ luẩn quẩn với chuyện ấy nên suốt buổi yến đều không tập trung.
Mãi tới lúc tiếng reo hò vang lên khắp sân, ta mới hoàn hồn.
Tạ Cảnh Chước đã bước vào bãi b.ắ.n liễu.
Nắng giữa trưa phủ lên lớp bụi một màu bạc trắng, càng làm hồng y trên người hắn nổi bật đến ch.ói mắt.
Hắn kéo tay áo lên, để lộ cổ tay gọn gàng, rồi trong một cơn gió nhẹ nâng cung, đặt tên.
Âm thanh quanh sân dần lắng xuống.
Dây cung được kéo sát bên má hắn, mỗi lúc một căng.
Sau một tiếng "vút", mũi tên lao đi.
Dải lụa đỏ buộc trên cành liễu lay mạnh, rồi cả cành rơi xuống giữa tiếng hoan hô.
Tạ Cảnh Chước tùy tiện dùng tay áo lau mồ hôi, khóe môi nhếch lên đầy khí phách thiếu niên.
Ta nhìn cảnh ấy mà bất giác thất thần.
Bởi rất lâu về trước, cũng có một người từng đứng giữa yến hoa triều, giành khôi thủ chỉ vì muốn đem phần thưởng về cho ta.
Tạ Cảnh Chước từ bãi thi đi tới dưới bậc ngọc rồi quỳ xuống.
Hắn cười nói: "Hoàng cữu cữu từng hứa người đứng đầu có thể cầu một phần thưởng, lời ấy vẫn tính chứ?"
Hoàng thượng vốn luôn chiều hắn, nghe vậy liền cho phép hắn nói điều mình muốn.
Tạ Cảnh Chước trước tiên liếc sang chỗ ta.
Sau đó hắn cúi người: "Thần xin hoàng cữu cữu cho phép nâng Hồng Lý từ thiếp lên làm bình thê."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cả điện lập tức dậy lên tiếng xì xào.
Rất nhiều ánh mắt cùng lúc rơi xuống người ta.
Có người thương hại.
Có kẻ chờ xem trò cười.
Cũng có ánh mắt thật sự xót xa.
Trong đầu ta thoáng chốc rối thành một mớ.
Nhưng giữa tất cả những thanh âm hỗn loạn ấy, một ý nghĩ lại dần trở nên rõ ràng.
Giang Thức Tuyết, đây có lẽ là cơ hội duy nhất để ngươi bước khỏi cuộc hôn nhân này.
Nếu rời khỏi đây, ngươi mới có thể đi tìm người ở Tây Bắc.
Ngươi đã lùi lại quá nhiều năm rồi.
Hắn cũng đã đợi quá lâu.
Chỉ cần hôm nay ngươi tiến một bước, khoảng cách giữa hai người sẽ ngắn lại một bước.
Ta đứng dậy.
Động tác ấy lập tức khiến mọi ánh mắt chuyển hết về phía ta.
Trưởng công chúa đã giận đến mức muốn lên tiếng, song hoàng thượng đưa tay ngăn bà lại rồi hỏi ta rất ôn hòa.
"Quận vương phi có điều gì muốn bẩm?"
Tạ Cảnh Chước nhìn sắc mặt ta tái đi, khóe mắt lại lóe lên chút đắc ý, dường như đang chờ ta nổi giận.
Hắn quát: "Giang thị, trước mặt bệ hạ đừng thất nghi."
Không hiểu vì sao, chính câu nói ấy lại khiến lòng ta lắng xuống.
Ta không nhìn hắn.
Ta đi tới trước điện, quỳ ngay ngắn rồi cúi đầu.
"Khởi bẩm bệ hạ, thần thiếp tự nguyện lui khỏi vị trí chính phi, xin thành toàn tâm nguyện của vương gia."
Những việc xảy ra sau đó ta nhớ không còn trọn vẹn.
Dường như cả điện đều loạn lên.
Tạ Cảnh Chước bất ngờ nổi giận, xông tới nắm lấy cổ tay ta, liên tục hỏi vì sao.
Hai mắt hắn đỏ ngầu.
Trái lại, ta lại bình tĩnh đến lạ.
Mọi thứ quanh mình như bị phủ bởi một tầng sương, xa xôi đến mức chẳng còn thật nữa.
Ta chỉ nói với hắn một câu.
"Bởi ngươi chưa từng đối xử tốt với ta."
Tạ Cảnh Chước đứng sững.
Ngay sau đó, người của Trưởng công chúa kéo hắn rời đi.
Yến hoa triều vì chuyện ấy cũng phải kết thúc sớm.
Ta trở về phủ Quận vương rồi lập tức thu dọn đồ đạc.
Những vật được mua sau ngày ta thành thân vốn thuộc vương phủ, ta không động đến.
Của hồi môn năm ấy Giang gia chuẩn bị cho ta, ta cũng để nguyên, bởi khi đã quyết định rời khỏi cả cuộc hôn nhân lẫn gia tộc, những thứ ấy không còn thuộc về ta nữa.
Cuối cùng, những gì ta có thể mang theo chỉ là vài bộ y phục mẫu thân để lại và chậu tuyết lan đã héo.
Ta thay một bộ đồ giản dị, dẫn Nguyệt nhi ra khỏi viện.
Vừa tới cổng, Tạ Cảnh Chước đã đứng chờ sẵn.
Ánh mắt hắn lướt qua ta rồi dừng trên mấy chiếc rương ít ỏi phía sau.