Ta chưa nghĩ ra nên đáp thế nào, hắn đã tùy tiện cởi hỷ bào.
"Nhanh một chút, làm xong còn nghỉ."
Nói rồi, bàn tay hắn nâng cằm ta lên, gương mặt cũng theo đó cúi xuống.
Mùi rượu nồng ập tới quá đột ngột, khiến ta hoảng hốt tránh sang một bên.
Tạ Cảnh Chước lập tức mất kiên nhẫn.
Hắn cau mày nói: "Đã tới lúc này rồi còn muốn giữ cái dáng vẻ thanh cao như Bồ Tát của nàng sao?"
"Không phải..."
Ta chỉ kịp thốt ra hai chữ ấy, hắn đã khoác lại áo, chẳng cho ta cơ hội nói thêm.
Trước khi rời khỏi phòng, hắn còn cố tình nói với bà mối do trong cung phái tới: "Mẫu thân ta quả nhiên giỏi chọn người, cưới về hẳn một trinh phụ, đêm động phòng cũng chẳng chịu để phu quân chạm vào."
Ngay trong đêm ấy, hắn đến hoa lâu, bỏ ra ngàn vàng để giành lấy Hồng Lý vốn đã có khách đặt trước.
Chưa qua bao lâu, chuyện đã trở thành đề tài mua vui cho cả kinh thành.
Người ta cười rằng thiên kim Giang thị nổi tiếng đoan trang, cuối cùng lại chẳng bằng một nàng tên Hồng Lý, chẳng khác nào quý nữ thế gia thua cả một con cá nhỏ.
Người bị đem ra giễu cợt kia chính là ta.
Còn "con cá" trong lời đùa ác ý của họ, hiển nhiên là Hồng Lý.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Chuyện riêng tư giữa phu thê bị rêu rao khắp phố lớn ngõ nhỏ, đối với bất kỳ nữ t.ử nào cũng là một nỗi nhục khó nuốt.
Những ngày ấy, ta gần như chẳng dám bước chân khỏi gian phòng của mình.
Trưởng công chúa biết chuyện liền gọi ta vào cung, vừa dịu lời an ủi ta, vừa sai người trói Tạ Cảnh Chước lại đ.á.n.h trượng.
Thế nhưng hắn dù bị đ.á.n.h đến khắp người đều là thương tích, vẫn c.ắ.n răng không chịu hứa rằng từ nay sẽ đoạn tuyệt với Hồng Lý.
Thấy mắt ta đỏ lên, Trưởng công chúa chỉ có thể thở dài rồi nắm tay ta.
"Thức Tuyết, con đừng nghĩ nhiều, Cảnh nhi còn trẻ nên ham chơi thôi, thêm vài năm nữa nó trưởng thành, tự nhiên sẽ hiểu con tốt đến nhường nào."
Ta mỉm cười hành lễ, nhưng không đáp lại lời ấy.
Khóe mắt ta cay lên không phải vì Tạ Cảnh Chước.
Chỉ là khi nhìn một người dù bị ép đến mức nào cũng nhất quyết không buông tay người mình chọn, ta lại nhớ tới một thiếu niên năm xưa cũng từng đứng về phía ta không chút do dự.
Ta bỗng rất nhớ hắn.
Đang chìm trong suy nghĩ, bên ngoài cửa sổ chợt vang lên một tiếng vỡ giòn.
Viện của Hồng Lý nằm ngay sát bên.
Ta quay đầu hỏi: "Bên đó xảy ra chuyện gì?"
Người đi dò hỏi trở về đáp: "Hồng Lý cô nương nói muốn nghe âm thanh đồ sứ vỡ, vương gia liền cho người chuyển chén trà, bình hoa trong phủ qua đó, để nàng ấy thích đập bao nhiêu thì đập."
Tạ Cảnh Chước vốn chiều nàng ấy đến mức chẳng có giới hạn, nên ta nghe xong cũng không thấy lạ.
Nguyệt nhi thì không nhịn nổi, nhỏ giọng mắng: "Đã vào phủ Quận vương rồi mà còn giữ thói quen phô trương nơi hoa lâu, thật chẳng biết phép tắc!"
Ta đang định khuyên nàng bớt lời, chợt nhớ tới chậu tuyết lan còn đặt ngoài hiên.
Trong lòng ta lập tức thắt lại.
"Nguyệt nhi, mau đi xem tuyết lan!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nguyệt nhi hiểu rõ chậu hoa ấy với ta quan trọng thế nào, nghe xong mặt cũng trắng đi, vội chạy ra ngoài.
Mắt ta vốn yếu, khi trời tối lại càng khó nhìn rõ đường, bình thường đi lại ban đêm thường phải có người dìu.
Thế nhưng lúc ấy ta chẳng còn nghĩ được nhiều, chỉ lần theo bóng Nguyệt nhi mà vội vã bước ra.
"Tuyết lan đâu rồi?"
Nguyệt nhi đáp ngay: "Hoa vẫn còn, nhưng chiếc bình ngọc đã biến mất, chắc chắn bị người bên kia lấy qua đập rồi!"
Ta lập tức hỏi: "Hoa đang ở đâu?"
Không nhìn rõ, ta chỉ có thể ngồi xuống rồi đưa tay dò dẫm quanh nền đất.
Nguyệt nhi vội nâng cây hoa lên cho ta.
"Ở đây, phu nhân, người đừng tìm nữa."
Ta ôm lấy tuyết lan vào lòng, hoàn toàn không để tâm đến đất bẩn dính lên vạt áo.
Những nụ hoa vẫn còn khép kín.
Ta nói với Nguyệt nhi: "Đi tìm một chiếc bình khác, lấy thêm đất sạch mang tới."
Nàng vừa quay người, cánh cửa viện bên cạnh đã mở ra.
Tạ Cảnh Chước cất giọng khó chịu: "Nửa đêm còn ầm ĩ chuyện gì?"
Ta kéo Nguyệt nhi đứng sau mình, nghe theo tiếng hắn để xác định phương hướng rồi nghiêng người hành lễ.
"Quấy rầy vương gia rồi, vừa rồi thiếp làm thất lạc một món đồ, nay đã tìm thấy, chúng ta sẽ lập tức rời đi."
Ngay sau đó, giọng Hồng Lý mềm như nước vang lên.
"Chẳng lẽ trong đống đồ thiếp vừa đập có vật của vương phi sao?"
Hạ nhân nhanh ch.óng mang đèn tới.
Ánh sáng bất ngờ chiếu thẳng vào mắt khiến ta đau nhói, nước mắt lập tức tràn nơi khóe mi.
Tạ Cảnh Chước thấy vậy lại tưởng ta đang khóc vì ấm ức.
Hắn nói với vẻ phiền chán: "Có điều gì không vừa lòng thì nói thẳng với bản vương, đứng đó khóc lóc làm gì?"
Hắn đối với ta xưa nay luôn thiếu kiên nhẫn như thế.
Ta dùng khăn thấm nước mắt, nhẹ giọng giải thích: "Ánh đèn làm mắt ta khó chịu thôi, còn chuyện chiếc bình, chẳng qua chỉ là một món đồ không đáng giá."
Lúc ấy Tạ Cảnh Chước mới nhớ, đám bình hoa bị chuyển sang đây đều do chính hắn ra lệnh.
Ánh mắt hắn khựng lại một thoáng.
"Ta không biết trong số đó có đồ của nàng."
Hắn im lặng giây lát rồi nói thêm: "Nếu nàng cần, đi cùng bản vương tới kho, ta chọn cho nàng một cái khác tốt hơn."
Ta thật sự hơi bất ngờ.
Dẫu chỉ là một chiếc bình, nếu hắn đi cùng ta lúc này, chẳng khác nào bỏ Hồng Lý một mình ngay trong đêm nàng mới vào phủ.
Ta liền khước từ: "Hôm nay là ngày vui của vương gia, không nên vì một vật nhỏ mà mất thời gian."
Ta chưa từng có ý tranh đoạt sự sủng ái với Hồng Lý.
"Nhanh một chút, làm xong còn nghỉ."
Nói rồi, bàn tay hắn nâng cằm ta lên, gương mặt cũng theo đó cúi xuống.
Mùi rượu nồng ập tới quá đột ngột, khiến ta hoảng hốt tránh sang một bên.
Tạ Cảnh Chước lập tức mất kiên nhẫn.
Hắn cau mày nói: "Đã tới lúc này rồi còn muốn giữ cái dáng vẻ thanh cao như Bồ Tát của nàng sao?"
"Không phải..."
Ta chỉ kịp thốt ra hai chữ ấy, hắn đã khoác lại áo, chẳng cho ta cơ hội nói thêm.
Trước khi rời khỏi phòng, hắn còn cố tình nói với bà mối do trong cung phái tới: "Mẫu thân ta quả nhiên giỏi chọn người, cưới về hẳn một trinh phụ, đêm động phòng cũng chẳng chịu để phu quân chạm vào."
Ngay trong đêm ấy, hắn đến hoa lâu, bỏ ra ngàn vàng để giành lấy Hồng Lý vốn đã có khách đặt trước.
Chưa qua bao lâu, chuyện đã trở thành đề tài mua vui cho cả kinh thành.
Người ta cười rằng thiên kim Giang thị nổi tiếng đoan trang, cuối cùng lại chẳng bằng một nàng tên Hồng Lý, chẳng khác nào quý nữ thế gia thua cả một con cá nhỏ.
Người bị đem ra giễu cợt kia chính là ta.
Còn "con cá" trong lời đùa ác ý của họ, hiển nhiên là Hồng Lý.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Chuyện riêng tư giữa phu thê bị rêu rao khắp phố lớn ngõ nhỏ, đối với bất kỳ nữ t.ử nào cũng là một nỗi nhục khó nuốt.
Những ngày ấy, ta gần như chẳng dám bước chân khỏi gian phòng của mình.
Trưởng công chúa biết chuyện liền gọi ta vào cung, vừa dịu lời an ủi ta, vừa sai người trói Tạ Cảnh Chước lại đ.á.n.h trượng.
Thế nhưng hắn dù bị đ.á.n.h đến khắp người đều là thương tích, vẫn c.ắ.n răng không chịu hứa rằng từ nay sẽ đoạn tuyệt với Hồng Lý.
Thấy mắt ta đỏ lên, Trưởng công chúa chỉ có thể thở dài rồi nắm tay ta.
"Thức Tuyết, con đừng nghĩ nhiều, Cảnh nhi còn trẻ nên ham chơi thôi, thêm vài năm nữa nó trưởng thành, tự nhiên sẽ hiểu con tốt đến nhường nào."
Ta mỉm cười hành lễ, nhưng không đáp lại lời ấy.
Khóe mắt ta cay lên không phải vì Tạ Cảnh Chước.
Chỉ là khi nhìn một người dù bị ép đến mức nào cũng nhất quyết không buông tay người mình chọn, ta lại nhớ tới một thiếu niên năm xưa cũng từng đứng về phía ta không chút do dự.
Ta bỗng rất nhớ hắn.
Đang chìm trong suy nghĩ, bên ngoài cửa sổ chợt vang lên một tiếng vỡ giòn.
Viện của Hồng Lý nằm ngay sát bên.
Ta quay đầu hỏi: "Bên đó xảy ra chuyện gì?"
Người đi dò hỏi trở về đáp: "Hồng Lý cô nương nói muốn nghe âm thanh đồ sứ vỡ, vương gia liền cho người chuyển chén trà, bình hoa trong phủ qua đó, để nàng ấy thích đập bao nhiêu thì đập."
Tạ Cảnh Chước vốn chiều nàng ấy đến mức chẳng có giới hạn, nên ta nghe xong cũng không thấy lạ.
Nguyệt nhi thì không nhịn nổi, nhỏ giọng mắng: "Đã vào phủ Quận vương rồi mà còn giữ thói quen phô trương nơi hoa lâu, thật chẳng biết phép tắc!"
Ta đang định khuyên nàng bớt lời, chợt nhớ tới chậu tuyết lan còn đặt ngoài hiên.
Trong lòng ta lập tức thắt lại.
"Nguyệt nhi, mau đi xem tuyết lan!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nguyệt nhi hiểu rõ chậu hoa ấy với ta quan trọng thế nào, nghe xong mặt cũng trắng đi, vội chạy ra ngoài.
Mắt ta vốn yếu, khi trời tối lại càng khó nhìn rõ đường, bình thường đi lại ban đêm thường phải có người dìu.
Thế nhưng lúc ấy ta chẳng còn nghĩ được nhiều, chỉ lần theo bóng Nguyệt nhi mà vội vã bước ra.
"Tuyết lan đâu rồi?"
Nguyệt nhi đáp ngay: "Hoa vẫn còn, nhưng chiếc bình ngọc đã biến mất, chắc chắn bị người bên kia lấy qua đập rồi!"
Ta lập tức hỏi: "Hoa đang ở đâu?"
Không nhìn rõ, ta chỉ có thể ngồi xuống rồi đưa tay dò dẫm quanh nền đất.
Nguyệt nhi vội nâng cây hoa lên cho ta.
"Ở đây, phu nhân, người đừng tìm nữa."
Ta ôm lấy tuyết lan vào lòng, hoàn toàn không để tâm đến đất bẩn dính lên vạt áo.
Những nụ hoa vẫn còn khép kín.
Ta nói với Nguyệt nhi: "Đi tìm một chiếc bình khác, lấy thêm đất sạch mang tới."
Nàng vừa quay người, cánh cửa viện bên cạnh đã mở ra.
Tạ Cảnh Chước cất giọng khó chịu: "Nửa đêm còn ầm ĩ chuyện gì?"
Ta kéo Nguyệt nhi đứng sau mình, nghe theo tiếng hắn để xác định phương hướng rồi nghiêng người hành lễ.
"Quấy rầy vương gia rồi, vừa rồi thiếp làm thất lạc một món đồ, nay đã tìm thấy, chúng ta sẽ lập tức rời đi."
Ngay sau đó, giọng Hồng Lý mềm như nước vang lên.
"Chẳng lẽ trong đống đồ thiếp vừa đập có vật của vương phi sao?"
Hạ nhân nhanh ch.óng mang đèn tới.
Ánh sáng bất ngờ chiếu thẳng vào mắt khiến ta đau nhói, nước mắt lập tức tràn nơi khóe mi.
Tạ Cảnh Chước thấy vậy lại tưởng ta đang khóc vì ấm ức.
Hắn nói với vẻ phiền chán: "Có điều gì không vừa lòng thì nói thẳng với bản vương, đứng đó khóc lóc làm gì?"
Hắn đối với ta xưa nay luôn thiếu kiên nhẫn như thế.
Ta dùng khăn thấm nước mắt, nhẹ giọng giải thích: "Ánh đèn làm mắt ta khó chịu thôi, còn chuyện chiếc bình, chẳng qua chỉ là một món đồ không đáng giá."
Lúc ấy Tạ Cảnh Chước mới nhớ, đám bình hoa bị chuyển sang đây đều do chính hắn ra lệnh.
Ánh mắt hắn khựng lại một thoáng.
"Ta không biết trong số đó có đồ của nàng."
Hắn im lặng giây lát rồi nói thêm: "Nếu nàng cần, đi cùng bản vương tới kho, ta chọn cho nàng một cái khác tốt hơn."
Ta thật sự hơi bất ngờ.
Dẫu chỉ là một chiếc bình, nếu hắn đi cùng ta lúc này, chẳng khác nào bỏ Hồng Lý một mình ngay trong đêm nàng mới vào phủ.
Ta liền khước từ: "Hôm nay là ngày vui của vương gia, không nên vì một vật nhỏ mà mất thời gian."
Ta chưa từng có ý tranh đoạt sự sủng ái với Hồng Lý.