Mạn Mạn - Tô Tiểu Hảo
Chương 6
Chương 6: HẾT
Vốn dĩ tôi không có thời gian quan tâm đến hai cha con họ.
Nhưng đã chủ động tìm tới cửa, thì đừng trách tôi không khách khí!
Trong lúc chờ Thẩm Trạch, tôi đã gọi điện cho tên thiếu gia nhà xưởng đó.
Nói với anh ta rằng anh ta đã bị lừa đảo.
Bảo rằng người nhà tôi không chỉ thúc giục tôi trốn chạy mà còn đứng sau lưng chửi anh ta là lão già khốn nạn.
Tiếp đó, tôi gọi cho bạn gái của anh trai mình.
Tiết lộ rằng anh ta ở ngoài đã có ba đứa con rơi, mỗi đứa một mẹ.
Tôi khuyên cô ấy hãy tránh xa ra.
Cũng bảo cô ấy, anh ta đang ở bệnh viện, đánh ghen tại chỗ còn chẳng cần gọi cấp cứu.
Chẳng bao lâu sau, một đám người tay lăm lăm gậy gộc xông vào bệnh viện.
Tôi vừa định đi xem kịch hay thì Thẩm Trạch tỉnh lại.
17
Lúc đó tôi mới biết.
Thẩm Trạch bị thiếu một quả thận.
Chính xác mà nói, là cậu ấy đã hiến tặng một quả thận.
Lần này nhập viện là do cơ thể xảy ra vấn đề.
Biết tin này, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà xem náo nhiệt nữa.
Tôi ngồi thẫn thờ bên cạnh, nhìn những vết sẹo chồng chéo trên người cậu ấy.
Không dám tưởng tượng, rốt cuộc cậu ấy đã trải qua những gì.
Vậy mà cậu ấy lại cười hề hề bảo:
"Cậu quên thằng bé mập hồi xưa rồi à?"
"Mẹ kiếp, hồi nhỏ cậu còn cướp cả bát sủi cảo hẹ của tôi, thế mà cậu dám quên?"
Từ những lời trêu chọc quái đản của Thẩm Trạch.
Cuối cùng tôi cũng nhớ ra.
Hồi nhỏ cậu ấy là hàng xóm của tôi.
Khi đi học cùng nhau, cậu ấy giật bím tóc tôi, tôi tụt quần cậu ấy.
Hai đứa chơi đồ hàng, tôi còn bắt cậu ấy gọi mình là mẹ.
Nhưng sau khi học tiểu học, cha mẹ cậu ấy gặp tai nạn, cậu ấy bị chú ruột đón đi.
"Chú tôi và những người đó đối xử với tôi y như cách người nhà cậu đối xử với cậu vậy," cậu ấy đột nhiên thu lại bộ dạng cợt nhả, rũ mắt xuống.
"Ban đầu, tôi cứ tưởng họ thật lòng yêu thương và tốt với tôi."
"Họ đưa tôi vào trường thể thao, bắt tôi học chạy vượt rào."
"Ước mơ ngày trước của tôi là làm vận động viên chạy vượt rào, tôi cứ tưởng họ ủng hộ mình."
"Cho đến khi họ giống như mẹ cậu, từng bước một dụ dỗ tôi hiến thận cho em họ, tôi mới biết tại sao họ lại đưa tôi vào trường thể thao rèn luyện thân thể--"
Cậu ấy ngập ngừng, bỏ lửng câu sau.
Chỉ nói một câu: "Những ngày tháng sau đó, đúng là không phải kiếp người."
"Cậu nói xem, sao hồi đó tôi lại ngốc thế không biết?"
Tim tôi đau nhói, nhưng chẳng biết phải an ủi cậu ấy thế nào.
Cố mãi, dốc hết vốn liếng văn chương ra mới thốt được một câu:
"Chúng ta không nên mắng nhiếc bản thân của ngày xưa, lúc đó chúng ta đứng trong sương mù nên mới lạc lối thôi."
Cũng từng bị mê hoặc mà đánh mất chính mình.
Nước mắt tôi chực trào, suýt chút nữa là không kìm nổi.
Thế mà cậu ấy lại cười phá lên hai tiếng.
"Đúng đúng đúng, tôi ít học không biết cách diễn đạt, đây cũng chính là điều tôi muốn nói với cậu."
"Hứa Tinh Mạn, ván bài cuộc đời này, cậu thắng rồi."
Mạng sống của cậu không nên nằm trong tay kẻ khác.
Đừng bao giờ thiếu đi trái tim dũng cảm đó.
Ở cái tuổi thanh xuân rực rỡ này, cậu nên là người tung hoành ngang dọc mới đúng.
Tôi suýt chút nữa thì khóc òa lên vì lời cậu ấy nói.
Nhưng phía bên kia thì bắt đầu gào khóc thảm thiết.
Gia đình ba người kia đang bị đám người của tên thiếu gia nhà xưởng lôi ra như lôi gà con.
Đòn đánh phải gọi là thê thảm.
Khi bạn gái anh trai tới nơi, tên thiếu gia kia mới dừng tay.
Tên lão già thiếu gia nhìn vào dáng người gợi cảm của cô bạn gái anh trai tôi.
Cô bạn gái thì nhìn vào chiếc đồng hồ vàng to đùng trên tay lão.
Hai người họ,
...đúng là vừa nhìn đã trúng tiếng sét ái tình.
Chậc chậc chậc.
Tôi xem mà thấy thú vị vô cùng.
Thẩm Trạch nằm trên giường sốt ruột huých huých:
"Nhanh! Nhanh đỡ tôi dậy."
"Vụ náo nhiệt này tôi nhất định phải góp vui!"
18
Thằng nhóc cậu ấm đó quả nhiên rất lợi hại.
Cậu ấy đã đưa bố mẹ và anh trai tôi vào tù vì tội lừa đảo.
Một thời gian sau.
Tôi nghe nói chân của mẹ tôi vì không tiêm phòng uốn ván kịp thời nên đã bị nhiễm trùng, hoại tử phải cắt bỏ.
Tôi sợ chếc kh.i.ế.p.
Tôi chỉ sợ bà ta sau khi ra tù sẽ tìm đến ăn vạ tôi.
Tôi bán sạch những gì có thể bán trong nhà, quyết tâm rời xa thành phố này, rời xa những kẻ làm tôi buồn nôn kia.
Đúng lúc đó, Thẩm Trạch rủ tôi cùng cậu ấy đi du lịch khắp nơi.
Khi Thẩm Trạch giúp tôi thu dọn đồ đạc, cậu ấy chê bai đống đồ cũ nát của tôi.
Cậu ấy hì hục thu dọn một lúc, rồi vứt hết đống đồ đó vào thùng rác.
"Vứt đi hết, tôi mua đồ mới cho cậu!"
Tôi cứ tưởng cậu ta chỉ là một thằng tóc vàng nghèo kiết xác.
Nhưng không ngờ, cậu ấy lấy ra một chiếc thẻ đen thật.
"Trong này có 200 triệu, cậu cứ việc quẹt thoải mái!"
Tôi kinh ngạc hỏi: "Tiền đâu ra mà cậu nhiều vậy?"
"Tiền của chú tôi!"
"Cậu lừa tôi à?" Tôi nhíu mày, "Chẳng phải cậu nói chú cậu đối xử không tốt với cậu sao?"
Cậu ấy nhếch mép cười: "Đúng là đối xử không tốt thật."
"Nhưng cả nhà họ chếc hết rồi, tiền đó đương nhiên là của tôi."
Giỏi thật!
Đúng là phúc lộc trời cho, cậu nhóc này đúng là gặp may mà!
Con đường phía trước dẫu có muôn vàn trắc trở, vách đá chông chênh.
Chúng tôi cầm tiền trong tay, cùng nhau uống chén rượu nhỏ.
Dẫu có liêu xiêu.
Cuối cùng cũng sẽ đến được nơi mà chúng tôi muốn tới.
(Hết)