Mạn Mạn - Tô Tiểu Hảo
Chương 1
Khi tôi đang chăm sóc mẹ trong bệnh viện, gã tóc vàng giường bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng.
"Nếu cô không tránh xa mẹ cô ra, cả đời này bà ta cũng chẳng khá lên được đâu!"
Tôi lườm anh ta một cái, cảm thấy đầu óc gã này chắc cũng có vấn đề!
Thế nhưng, anh ta lại nói thêm một câu:
"Không tin à? Hay là chúng ta cá cược đi?"
Tôi bỗng thấy tò mò, vô thức hỏi lại: "Cược cái gì?"
"Cược mạng." Anh ta đáp rất nghiêm túc:
"Cược mạng của cô đấy."
1
"Hơn nữa, người nhà của cô chẳng hề yêu thương gì cô cả."
Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, cười nhạo một tiếng: "Cô có tin không?"
Tôi tức giận đứng bật dậy, mắng: "Đúng là đồ đ.i.ê.n!"
Trông cũng sáng sủa đàng hoàng, ai ngờ vừa mở miệng ra đã vô duyên hết chỗ nói.
Thảo nào trên người đầy rẫy những vết sẹo kia.
Cái kiểu nói chuyện thế này, không bị đánh đến mức phải nhập viện mới là lạ!
Chắc lúc đó đầu óc tôi cũng chập mạch rồi!
Lại đi tán gẫu với cái gã tóc vàng chuyên đòi cá cược tính mạng này!
Từ nhỏ, tôi đã là cục cưng trong lòng bố mẹ và anh trai.
Hồi bé, quần áo hay giày dép của tôi cũ một chút là mẹ sẽ vứt đi ngay để mua cái mới.
Trong khi đó, đồ của anh trai thì chỉ có thể chắp vá rồi mặc tiếp.
Các loại kẹo cao su, kẹo dẻo, chỉ cần tôi muốn là mẹ đều mua cho.
Còn anh trai thì mỗi tuần chỉ được ăn một lần thôi.
Không cần nói đâu xa, ngay vừa rồi, mẹ phải đi làm kiểm tra.
Sợ tôi vất vả, bà nhất quyết gọi anh trai đến để đưa bà đi.
Lúc anh tới, tay trái xách trà sữa tôi thích, tay phải cầm món vịt mà tôi hay ăn.
Bố ở nhà nấu cơm, còn liên tục gọi điện hỏi tôi muốn ăn món gì.
Ngày nào họ cũng nhắn tin trong nhóm chat "Gia đình hạnh phúc" là yêu tôi, moa moa các kiểu.
Gia đình như thế này mà gã tóc vàng lại bảo họ không yêu tôi?
Có mà c.h.ó mới tin!
2
Đúng lúc mẹ và anh trai quay lại, tôi kéo rèm giường che lại.
Gã tóc vàng hừ lạnh một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Mẹ tôi đã nằm viện hơn hai tháng rồi.
Nói cũng kỳ lạ, toàn thân từ trên xuống dưới đều đã kiểm tra kỹ lưỡng hết rồi.
Chẳng có bệnh tật gì nghiêm trọng cả, thế mà cơ thể cứ tái đi tái lại không khỏi.
Có những lúc bệnh nặng, ngay cả vệ sinh cá nhân tôi cũng phải giúp bà ngay tại giường.
Chẳng hạn như rõ ràng lúc đi kiểm tra không hề cần anh trai dìu đỡ.
Thế mà vừa vào phòng bệnh lại tựa vào người tôi kêu đau đầu dữ dội.
Nhìn dáng vẻ đau đớn không chịu nổi của mẹ.
Không hiểu sao...
Câu nói của gã tóc vàng lúc nãy cứ văng vẳng trong đầu tôi.
Người ta vẫn bảo, chữa bệnh mãi không khỏi thì sẽ bắt đầu tin vào tâm linh.
Tôi không nhịn được mà tự hỏi, chẳng lẽ tôi khắc mẹ mình sao?
Tại sao cứ thấy mặt tôi là bà lại không thấy khỏe?
Khi tôi đang suy nghĩ lung tung, anh trai đưa tay gõ nhẹ vào đầu tôi.
"Mạn Mạn đang nghĩ gì đấy? Mệt rồi phải không?"
Mẹ tôi lập tức ôm chầm lấy tôi.
"Mạn Mạn sao mà không mệt được? Mấy ngày mẹ nằm viện đều nhờ một tay con bé chăm sóc cả!"
"Cũng tại cái thân già không ra gì này của mẹ, làm khổ Mạn Mạn rồi!"
"Mạn Mạn đúng là đứa con hiếu thảo, không uổng công bố mẹ hết lòng yêu thương, ai nhìn vào mà chẳng khen con bé ngoan..."
Mẹ tôi vừa nói, nước mắt vừa trào ra.
Nhìn mẹ khóc, tôi cũng không cầm được lòng mình.
Thế nhưng ở phía bên kia, gã tóc vàng lại bất ngờ cất tiếng "xí" một cái rõ to.
Giọng điệu đầy vẻ khinh bỉ và chế giễu.
Mẹ và anh trai tưởng anh ta khó chịu vì bị ồn.
Nhưng tôi biết rõ, gã tóc vàng đang chế nhạo tôi.
Đã vốn đang phiền lòng rồi, anh ta còn cố tình nói mỉa mai!
Tôi định vén rèm lên mắng cho một trận, thì mẹ lại nắm chặt lấy tay tôi.
Bà sụt sùi lau nước mắt, rồi vẫy tay ra hiệu với anh trai.
"Đông người ồn ào quá, con mau về đi! Có Mạn Mạn ở đây là được rồi!"
Anh trai đứng dậy rời đi ngay lập tức.
Tôi đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn.
3
Tôi vừa mới tốt nghiệp, công việc vẫn chưa đâu vào đâu.
Khoảng thời gian này, tôi vừa chăm sóc mẹ vừa lên mạng tìm việc.
Khó khăn lắm mới có một công ty hẹn tôi chiều nay đi phỏng vấn.
Hôm qua lúc tôi nói với mẹ.
Bà vừa khen tôi giỏi vừa bảo tôi phải cố gắng lên.
Rõ ràng trông bà tỏ ra rất vui mừng vì tôi.
Vậy mà sao hôm nay bà lại quên mất rồi?
"Mẹ ơi, chiều nay con có một buổi phỏng vấn..."
Đợi đến khi tôi hoàn hồn lại, anh trai đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.
Mẹ tôi vịn trán, rên hừ hừ bảo c.h.óng mặt.
Người lúc nãy còn đi lại nhanh nhẹn, thế mà chớp mắt đã yếu ớt đến mức hơi thở mong manh.
"Mạn Mạn, con đừng đi, mẹ thật sự sợ nhỡ mình có mệnh hệ gì, đến mặt con lần cuối cũng không được nhìn thấy..."
"Con biết mà, mẹ yêu con nhất, mẹ thực sự không nỡ rời xa con..."
"Lỡ con vừa đi khỏi, mẹ liền..."
Nhìn vẻ mặt khó khăn gạt nước mắt của mẹ.
Lòng tôi bỗng chốc mềm nhũn.
Phải rồi.
Phỏng vấn sao quan trọng bằng mẹ được chứ?
Cách tấm rèm giường, gã tóc vàng vỗ tay rồi lại hừ hừ hai tiếng.
Tôi nghe mà thấy một ngọn lửa vô danh bốc lên.
Tức giận kéo rèm ra: "Anh bị bệnh thì gọi bác sĩ đi, bớt ở đây hừ hừ lại!"
Hắn dựa vào đầu giường, nhún vai, dang tay, bĩu môi nhìn tôi.
Sau đó lại chỉ chỉ mẹ tôi, làm một khẩu hình miệng.
Hắn nói: "Mẹ giả trân."
Nói xong, hắn kéo chăn trùm kín đầu.
Tôi nhìn thấy cái tên dán trên đầu giường hắn: Thẩm Trạch.
Thẩm Trạch! Anh mới giả trân ấy!
Đồ diễn sâu chếc đi được!
Đó là mẹ tôi cơ mà!
Bà ấy có phải đang giả vờ hay không, lẽ nào tôi lại không nhìn ra sao?
4
Dỗ dành mẹ xong, tôi đi ra lối cầu thang bộ.
Có lẽ vì những lời của Thẩm Trạch, tôi không nhịn được mà bắt đầu hồi tưởng lại.
Khi tốt nghiệp, tôi vốn đã trúng tuyển vào một công ty ở Thâm Quyến.
Khoảnh khắc nhận được tin, tôi đã lập tức chia sẻ tin vui này với gia đình.
Họ vui mừng cho tôi, reo hò cho tôi, bảo tôi thật giỏi.
Nhưng ngày hôm sau, mẹ tôi liền đổ bệnh.
Trận ốm này ập đến dữ dội.
Bệnh viện không tìm ra nguyên nhân, người cũng không khá lên được.
Người ốm là người yếu đuối nhất.
Mẹ tôi cứ canh cánh trong lòng, ngày nào cũng nói chỉ cần nhìn thấy tôi là bệnh đã đỡ được một nửa.
Không còn cách nào khác, tôi đành từ bỏ công việc đó để về chăm sóc bà.
Dòng suy nghĩ trôi đến đây.
Tôi chợt phát hiện ra-
Bố tôi ngoài việc thỉnh thoảng mang cơm đến bệnh viện, mọi việc khác vẫn như thường lệ.
Đi dạo, chơi chim, đánh cờ, chẳng việc gì bị ảnh hưởng.
Còn anh trai tôi, ngoài việc thỉnh thoảng đến viện làm mấy việc không tốn sức cũng chẳng tốn tâm trí.
Anh ấy làm việc, yêu đương, đi du lịch, việc gì cũng chẳng bỏ sót.
Chỉ có mình tôi...
Nghĩ tới đây, sau lưng tôi lạnh toát, không nhịn được mà ôm chặt lấy chính mình.