Bộc Cố Hoài Ân cùng triều đình đã tiến hành đàm phán nhiều lần, nguyên do là thâm tâm đôi bên đều không muốn đánh, đến tận bây giờ, kiên nhẫn rốt cuộc cũng cạn kiệt.
Lần này gặp Quách Tử Nghi, hắn chẳng hề kiêng dè mà phô bày thực lực, bên cạnh ngoài Bộc Cố Sướng, hai bên trái phải còn lần lượt đứng mấy người.
Dẫn đầu bên trái là một nam tử gầy gò vóc dáng tầm trung, nước da ngăm đen thô ráp, mặc trường bào lông cừu, màu sắc sặc sỡ, cực kỳ tinh xảo, trên tóc tết có trang sức trân bảo, ắt hẳn là đến từ Thổ Phồn;
Bên phải lại là mấy tên hán tử tráng kiện, kẻ nào kẻ nấy khoác áo lông thú cũ nát, đường nét khuôn mặt sâu hoắm, hẳn là người Hồi Hột.
"Quách công đến rồi."
"Xin giới thiệu với Quách công, vị này là sứ giả Thổ Phồn, Cách Tang Cát, là Sở Bổn quan của Thổ Phồn."
"Vị này chính là sứ giả Hồi Hột, A Sử Na Ma Chuế, là đại tướng bên cạnh Anh Nghĩa khả hãn của Hồi Hột."
"Bọn họ đều ngưỡng mộ uy danh của Quách công đã lâu, sớm đã có ý muốn chiêm ngưỡng một lần."
Bộc Cố Hoài Ân vốn chẳng phải người khéo léo, không giỏi trò dối lòng qua chuyện, thế nên trên mặt cũng chẳng có ý cười nào, ra cái vẻ bày binh bố trận xong xuôi liền khai chiến.
Đỗ Ngũ Lang đi theo sau lưng Quách Tử Nghi, thấy đám người Hồ kia phóng ánh mắt sắc như tên bắn tới, liền cảm giác gian nhà chính này sắp không khóa nổi sát ý của bọn họ nữa rồi.
"Vừa khéo." Quách Tử Nghi vuốt râu cười, nói: "Triều đình vừa đúng lúc có thánh chỉ hạ đạt cho Thổ Phồn, Hồi Hột, hai vị sứ giả có thể cùng Bộc Cố Hoài Ân tiến kinh, cung kính lắng nghe thánh ý."
"Đủ rồi!"
Bộc Cố Hoài Ân đột ngột lạnh mặt, nói: "Hôm nay không cần phải nói thêm bất kỳ đạo lý nào nữa, vị trí tiết độ sứ ta cũng không thể nhường ra, chỉ hỏi Quách công một câu cuối cùng, có nguyện ý cùng chúng ta mưu đồ đại sự hay không?"
Hắn luôn cố gắng đẩy khí thế lên cao, hy vọng có thể lấy đó để áp đảo người khác.
Quách Tử Nghi lại không như thế, chậm rãi hỏi: "Bộc Cố Hoài Ân, ngươi đã dốc quyết tâm làm phản sao?"
Một câu chậm rãi này lại khiến bầu không khí trở nên giương cung bạt kiếm.
Mấy lần đàm phán, giống như song phương vẫn luôn tự bắc thang cho mình, mưu đồ chèn ép đối phương một bậc, hiện tại thang càng bắc càng cao, đôi bên đều không xuống đài được nữa, thế là đành trầm mặc nhìn thẳng vào nhau.
Tựa như mùa hè oi bức, mây đen giăng thấp, chỉ đợi một trận mưa rào sau khi sấm chớp giật đùng đùng.
Đỗ Ngũ Lang cũng nhìn ra hiện tại không cách nào thuyết phục Bộc Cố Hoài Ân, cho rằng điều y và Quách Tử Nghi có thể làm chính là rời khỏi nơi này, chờ đợi Tiết Bạch thực sự hưng binh thảo phạt.
Y muốn nhắc nhở Quách Tử Nghi nói vài lời êm tai, tạm thời thoát thân rời đi, nhưng sát khí trong sảnh càng lúc càng nặng, dường như đã không thể lùi bước được nữa rồi.
E rằng lần này phải bỏ mạng tại đây.
Bộc Cố Sướng dạo trước phái người ám sát Quách Tử Nghi, lúc ấy gã chẳng nghĩ quá nhiều về hậu quả, cảm thấy nhất định có thể dọa sợ thiên tử Trường An, thế nhưng một dạo qua đi, bất kể là sự trở giáo của Bạch Nguyên Quang, bộ tộc Bạt Dã Cổ, hay là quyết tâm thà bán cả Hưng Khánh Cung cũng phải đánh trận này của Tiết Bạch, đều khiến gã cảm thấy bất an.
Mãi cho đến khoảnh khắc cuối cùng này, trên trán gã túa đầy mồ hôi lạnh, lại có phần chột dạ rồi.
Tuy nhiên.
"Động thủ!"
Bộc Cố Hoài Ân dùng một tiếng thét vang để đáp lại câu hỏi của Quách Tử Nghi.
Tựa hồ tiếng sấm sét xé toạc Đại Đường vừa mới an định chưa được bao lâu.
Trong chớp mắt, tiếng bước chân rầm rập đi kèm với âm thanh rút đao xoang xoảng vang lên, đám đao phủ ùa ra, rất nhanh đã bao vây gian nhà chính.
Giết chết Quách Tử Nghi, Đỗ Ngũ Lang, tương đương với việc hắn sẽ không còn chịu sự quản thúc của triều đình nữa, nhưng hắn vẫn sẽ đổ tội danh lên đầu người Hồi Hột, chỉ cần triều đình nhắm mắt làm ngơ mà thừa nhận, vậy thì trên danh nghĩa hắn vẫn là phiên trấn của triều đình.
Đến lúc đó đã không còn là vấn đề hắn phản hay không phản nữa, mà là triều đình chịu nhận hay không nhận.
"Giết!"
"Kẻ nào dám động thủ?!"
Gần như cùng lúc đó, hướng tiền viện cũng truyền đến tiếng quát lớn.
Đỗ Ngũ Lang ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ thấy mấy tên tướng lĩnh khoác giáp uy phong lẫm lẫm đang sải bước đi tới, trong số đó y chỉ nhận ra mỗi Bạch Nguyên Quang.
Nhưng y lại biết rõ, những người này nhất định là tướng lĩnh trong quân Sóc Phương, thậm chí có thể từng là trưởng quan của đám đao phủ kia, bởi vì họ rất nhanh đã cất tiếng quát mắng bọn đao phủ.
"Viên Dần, ngươi dám cầm đao chém về phía Quách công sao? Đã quên năm xưa là ai ban cho ngươi cái mạng chó này rồi à!"
"Đồ chó đẻ, mẹ kiếp đều dừng tay lại cho lão tử!"
Đỗ Ngũ Lang vừa bị ánh đao kia làm cho chói mắt, lúc này rốt cuộc cũng an tâm hơn đôi chút, mới dám lấy lại can đảm đi quan sát những biến hóa dấy lên trên nhà chính.
Ánh mắt của những người khác đều bị sự cổ vũ và phần thưởng của Bộc Cố Hoài Ân thu hút, y lại lưu ý thấy, Bộc Cố Sướng khẽ vẫy tay về phía bên cạnh, men theo hướng đó nhìn sang, đập vào mắt là Nhậm Bồn.
Nhậm Bồn khoác áo giáp, đang ấn tay lên bội đao lạnh lùng quan sát tình hình, ngay lúc này liền đi về phía Bộc Cố Sướng...
Thuở hắn còn rất nhỏ, cha mẹ không cần hắn nữa, liền đặt hắn vào trong một chiếc chậu gỗ rồi thả trôi dọc theo dòng Y Thủy, được Từ Tế viện ở huyện Yển Sư nhặt về, hồi ấy hắn vẫn chưa có tên, người ngoài đều gọi hắn là Bồn Nhi. (>người quen<)
Hắn vốn sắp bị bán làm nô tài, đại khái vào hơn mười năm trước, nhờ một vài cơ duyên, mới có thể thoát khỏi số mệnh ấy, đi theo một nữ lưu manh tên là Nhậm Mộc Lan lăn lộn trên bến tàu vận chuyển lương thực.
Về sau, hắn nhận được sự che chở, bồi dưỡng của Huyện úy Tiết Bạch, sau khi trưởng thành thế mà cũng văn võ song toàn. Mấy năm trước, An Lộc Sơn dấy binh làm loạn, Lý Hanh trốn chạy đến Linh Vũ, hắn liền dẫn theo một đám người đến Sóc Phương tòng quân, ý định ban đầu là rèn luyện trong quân ngũ, thiết nghĩ về sau nếu có thể lôi kéo chút binh mã Sóc Phương cho Tiết Bạch thì càng tốt.
Dạo đó Lý Hanh thất bại quá nhanh, đám người trẻ tuổi này vốn chẳng đóng vai trò gì, có điều thuận theo sự xâm phạm của Thổ Phồn, cũng liền ở lại trong quân ngũ tiếp tục bảo vệ gia quốc.
Trái lại là Bộc Cố Sướng do nảy sinh tâm tư lôi kéo tư binh, thế nên chủ động đề bạt bọn họ đủ đường, Nhậm Bồn cũng liền thuận nước đẩy thuyền, chui ngầm ngay bên cạnh gã.
……
Đỗ Ngũ Lang thực chất sớm đã nhận ra Nhậm Bồn rồi, mới có thể buông lời nói có cơ hội giết cha con Bộc Cố.
Lúc này, y thấy Nhậm Bồn rút đao đi về phía Bộc Cố Sướng, liền hiểu rõ đây là chuẩn bị động thủ rồi.
"Còn qua đây làm gì?"
Bộc Cố Sướng thấy Nhậm Bồn đi về phía mình, bèn giơ tay chỉ Quách Tử Nghi, nói: "Giết lão!"
"Rõ."
Nhậm Bồn thuận miệng đáp, chợt vung đao chém xuống.
Đỗ Ngũ Lang tuy đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn theo bản năng chớp chớp mắt.
Cũng chính trong cái chớp mắt này, y bất ngờ phát hiện Nhậm Bồn vốn chẳng phải chém về phía Bộc Cố Sướng hay Bộc Cố Hoài Ân, mà lại chém thẳng một đao lên vai cổ của gã sứ giả Hồi Hột A Sử Na Ma Chuế kia.
"Phập."
Máu tươi phun đầy mặt Bộc Cố Sướng.
Bộc Cố Sướng kinh ngạc ngoảnh đầu lại, liền nghe thấy A Sử Na Ma Chuế gào thét thảm thiết.
"A!"
"Làm gì thế?"
"Vút——"
Nhậm Bồn đã chẳng chút do dự mà chém ra nhát đao thứ hai.
A Sử Na Ma Chuế không hổ là dũng sĩ trên thảo nguyên, cực kỳ nhanh nhẹn, nhát đao thứ nhất ban nãy vốn là sát chiêu đoạt mạng, lại bị gã tránh được vài tấc trong chớp mắt, lúc này vội vàng ngửa người ra sau.
"Phập."
Nhát đao này của Nhậm Bồn chém thẳng vào lưng A Sử Na Ma Chuế.
A Sử Na Ma Chuế lảo đảo một cái, trong miệng rống giận: "Bộc Cố Hoài Ân... ngươi dám phản bội Hồi Hột?!"
Bộc Cố Hoài Ân trước sau vẫn nhìn chòng chọc vào Quách Tử Nghi, nghe thấy động tĩnh dấy lên sau lưng mới quay người lại, vừa thấy cảnh tượng trước mắt liền nghe được câu này, lại cũng có một thoáng ngỡ ngàng, suýt nữa tưởng rằng Bộc Cố Sướng phân phó hạ thủ giết sứ giả Hồi Hột.
Nhậm Bồn lại bồi thêm một đao, rốt cuộc cũng đâm chết A Sử Na Ma Chuế, xách đao xông tới chém đám người Hồi Hột còn lại.
Đương thời, quân Hồi Hột rất mạnh, đám hán tử Hồi Hột tới đây chuyến này kẻ nào kẻ nấy bưu hãn dũng mãnh, khổ nỗi trong tay không có binh khí.
Mà Nhậm Bồn cùng thủ hạ lại đều lăn lộn trên bến tàu thủy vận từ nhỏ, cưỡi ngựa giương cung xung phong hãm trận không tính là lợi hại, nhưng luyện được kỹ nghệ cận chiến xáp lá cà, đâm dao găm, giở ngón đòn hiểm là tài giỏi nhất.
Sứ đoàn Hồi Hột uổng công có thân thể cường tráng, dưới tình huống không kịp trở tay lại chỉ đành bị chém đến kêu la oai oái.
Bọn họ cách cha con Bộc Cố rất gần, nếu muốn thuận tay chém chết Bộc Cố Sướng chưa hẳn không làm được, nhưng bọn họ lại chẳng hề làm vậy.
Hộ vệ xung quanh hoảng loạn cũng chẳng màng tới người Hồi Hột, phản ứng đầu tiên là kéo cha con Bộc Cố Hoài Ân lui về chỗ an toàn.
"Bảo vệ tiết soái!"
"Buông ra!"
Bộc Cố Hoài Ân giận dữ quát mắng không ngừng, đợi tới lúc hắn vùng vẫy thoát khỏi sự xúm xít của đám hộ vệ, chỉ nghe thấy mấy tiếng "phập phập", người của Nhậm Bồn đã chém chết đám người Hồi Hột.
Hắn lúc này mới vội vã quát lệnh hộ vệ bắt giữ tên phản đồ này.
"Mau, giết kẻ đó!"
Nhậm Bồn cũng chẳng ham chiến, lập tức rút lui về hai bên, đồng thời hô lớn: "Chúng ta phụng mệnh hành sự, ai dám động vào ta?!"
Trong cơn hỗn loạn toàn dựa vào tiếng hét, xem giọng ai lớn hơn, đám đao phủ nghe những tiếng quát lệnh nối tiếp nhau vang lên, nhìn máu tươi chảy lênh láng trên mặt đất, nhất thời cũng không biết nên nghe ai mới phải.
"Tướng sĩ Sóc Phương nghe lệnh!" Quách Tử Nghi đột nhiên quát lớn, "Bắt lấy Bộc Cố Hoài Ân!"
Nếu chỉ hô lên như vậy, đương nhiên vô dụng.
Lão đi thẳng tới lấy ra một đạo thánh chỉ sáng lòa, giơ lên cao.
"Cách đây không lâu các quân Phạm Dương, Hà Đông đã đánh phủ đầu Hồi Hột, khiến bọn chúng tử thương thảm trọng! Di Địa Kiện đã dâng biểu xưng thần với Thánh nhân, lấy đâu ra sứ giả Hồi Hột hậu thuẫn Bộc Cố Hoài Ân làm phản?!"
Phen lời này, đám đao phủ kia tuy nghe không hiểu, nhưng một số tướng lĩnh phò tá Bộc Cố Hoài Ân lại nghe lọt tai.
Bọn họ dám đối đầu với triều đình, đánh cược chính là nhờ thế liên minh với Thổ Phồn, Hồi Hột, triều đình sẽ không dám đụng đến bọn họ, ngầm thừa nhận để bọn họ cát cứ ở Sóc Phương, trải qua những ngày tháng tiêu dao.
Dạo trước Trường An đã truyền đến tin tức, thiên tử thà hòa đàm với ngoại địch, cũng tuyệt đối không trao vị trí tiết độ sứ cho Bộc Cố Sướng. Mà hiện tại người tuyên cáo Hồi Hột đã xưng thần lại là Quách Tử Nghi, khó trách khiến người ta chần chừ, do dự không quyết.
Lời này của Quách Tử Nghi lại vốn chẳng phải vì muốn lập tức thuyết phục bọn họ, mà là nhắm thẳng vào sứ giả Thổ Phồn.
"Cách Tang Cát."
Người Thổ Phồn không dũng mãnh như người Hồi Hột, nhất là thân phận quý tộc, Cách Tang Cát ban nãy đứng ngay phía bên kia của Bộc Cố Hoài Ân, lúc A Sử Na Ma Chuế bị giết máu còn bắn lên người gã, mà đám hộ vệ kia lúc bảo vệ cha con Bộc Cố cũng chẳng màng tới gã, do đó gã đã bị dọa sợ chết khiếp, đang co rúm nấp sau một cái bàn.
Nghe thấy Quách Tử Nghi gọi mình, Cách Tang Cát như được đại xá, vội vàng ngẩng đầu lên.
"Quách... Quách công."
"Ngươi có lẽ không biết, nhưng lão phu nói cho ngươi hay." Quách Tử Nghi nói: "Ngay vài ngày trước, quân Đường ta đã thu phục Thiện Châu, bắt sống Đạt Trát Lỗ Cung!"
"Lão lừa ngươi đấy!"
Bộc Cố Hoài Ân hất văng đám hộ vệ cản bước bên cạnh, tiến lên phía trước, túm lấy cổ áo Cách Tang Cát, trước mặt mọi người lớn tiếng nói: "Ta đáp ứng ngươi! Ta sẽ xuất binh đánh Trường An!"
Đây chính là mục đích Cách Tang Cát đến lần này, gã bị Thượng Kết Tán phái tới thuyết phục Bộc Cố Hoài Ân xuất binh đánh Vương Nan Đắc, trước đó Bộc Cố Hoài Ân luôn ậm ờ cho qua, lợi dụng gã để gây sức ép với Đường đình, chẳng ngờ lại đồng ý với gã trong hoàn cảnh nhường này.
Dù vậy, Cách Tang Cát lại không biết sau khi nhận được lời hứa hẹn, bản thân phải làm gì.
Lẽ nào phải dùng võ dũng cá nhân đi giết Quách Tử Nghi sao?
"Đa... đa tạ Bộc Cố tiết soái." Cách Tang Cát mất một lúc lâu mới sực nhớ ra, vội vàng đáp: "Thổ Phồn có mười vạn đại quân, tất nhiên sẽ trợ giúp tiết soái chống lại Đường đình."
Gã vừa dứt lời, Bộc Cố Hoài Ân liền đẩy phăng gã ra, đưa mắt đảo quanh một vòng tướng lĩnh của mình.
"Các ngươi sợ cái gì?! Kẻ ngồi trên ngai vàng Trường An, thật sự là thiên tử họ Lý sao? Chúng ta tự quản một phương, tự do tự tại, có gì không tốt?! Lúc nhận thưởng kẻ nào kẻ nấy hoan thiên hỉ địa, tới lúc giết người thật sự, tay lại run lẩy bẩy là cớ làm sao?!"
Dứt lời, Bộc Cố Hoài Ân sải bước tiến lên, cướp lấy thanh đại đao từ trong tay một tên đao phủ, đi thẳng về phía Quách Tử Nghi.
Có những chuyện, chung quy vẫn phải do hắn tự mình làm gương. Bằng không, kẻ khác đều chẳng dám vung ra nhát đao đầu tiên này.
Đỗ Ngũ Lang trơ mắt nhìn Bộc Cố Hoài Ân hung thần ác sát rẽ đám đao phủ tiến tới gần, không khỏi sợ hãi, nói: "Bộc Cố Hoài Ân, ngươi bây giờ dừng tay, vẫn còn có thể an hưởng tuổi già!"
Đến lúc này, nói ra lời này đã không còn ý nghĩa gì nữa, y thấy không khuyên nổi Bộc Cố Hoài Ân, lập tức quay sang thuyết phục binh sĩ xung quanh.
"Các ngươi suy nghĩ cho kỹ, thật sự muốn theo hắn tạo phản sao? Thổ Phồn, Hồi Hột đã đầu hàng triều đình, chẳng bao lâu nữa, lương thảo của các ngươi sẽ cạn kiệt, đến lúc đó các ngươi từ anh hùng thủ biên ngự địch, biến thành nghịch tặc bị tru di cả tộc, đáng không?!"
Tự nhiên có tướng lĩnh tiến lên ngăn cản Bộc Cố Hoài Ân, nói: "Tiết soái, hãy nghĩ kỹ rồi hẳn làm, đó là Quách công đó."
"Phập."
Bộc Cố Hoài Ân chém gục đối phương bằng một đao, tiếp tục hướng về phía Quách Tử Nghi.
"Tiết soái khoan đã."
Kẻ tiếp theo bước lên là Bạch Nguyên Quang.
Bạch Nguyên Quang đứng trước mặt vị chủ soái năm xưa, cản bước vị chủ soái hiện tại, lại chẳng hề nâng binh khí lên, mà đau khổ khuyên can không ngớt.
"Tiết soái, ngài làm không thành đâu, các bộ tộc Thiết Lặc đã bày tỏ thái độ hậu thuẫn triều đình rồi. Tình cảnh trước mắt này, Đại lang cho dù ngồi lên ghế tiết độ sứ thì còn ý nghĩa gì nữa? Chỉ rước lấy họa sát thân vô tận cho y mà thôi!"
Câu nói này muôn phần khẩn thiết, khiến Bộc Cố Sướng đứng phía sau nghe xong thân hình run rẩy.
Dù vậy, sự đã đến nước này, Bộc Cố Hoài Ân phần lớn đã chẳng màng tới lợi hại nữa rồi, mà quyết dốc cạn sức lực chỉ để triều đình phải phong thưởng theo đúng ý nguyện của hắn.
Hoặc giả đối với hắn mà nói, đây là một lời biện bạch.
Hắn ra sức chiến đấu bao năm, hi sinh nhiều tộc nhân như thế, kẹt nỗi đứng sai phe, chẳng đạt được kết quả như kỳ vọng, hắn cảm thấy bất công, chỉ khi có được câu trả lời này, hắn mới có thể an tâm nhắm mắt xuống suối vàng gặp gỡ những người chí thân bị chính tay hắn chôn vùi.
"Tránh ra!"
Bộc Cố Hoài Ân giương đao, một lần nữa quát tháo Bạch Nguyên Quang, nhát đao này, hắn chực chém xuống bất cứ lúc nào.
Bạch Nguyên Quang lại lắc đầu nói: "Tiết soái giết mạt tướng, chính là kết thù oán với bộ tộc Bạt Dã Cổ!"
"Cút ra!"
"Tiết soái quên rồi sao? Là ngài mai mối cho mạt tướng, để mạt tướng cưới nữ nhi của bộ tộc Bạt Dã Cổ, ngài nói muốn để Thiết Lặc Cửu tính sống yên ổn ở Đại Đường, bây giờ ngài nếu chém mạt tướng, chính là chém đứt đi đoạn ân nghĩa này." (tính: họ)
"Vút——"
Bộc Cố Hoài Ân thẳng tay chém xuống một đao, Bạch Nguyên Quang chẳng ngờ hắn lại cực đoan nhường này, vội vàng né tránh.
Một tiếng "Keng" vang lên, đao chém nứt giáp vai, Bạch Nguyên Quang đau đớn ngã nhào xuống đất, trong miệng trào máu tươi, y nhất thời chẳng màng tới bản thân, ngược lại xoay người hét lớn.
"Bảo vệ Quách công!"
"Quách công, đi thôi."
Các tướng lĩnh xung quanh Quách Tử Nghi lúc này đều ở dưới trướng Bộc Cố Hoài Ân, không muốn đánh nhau, đành phải chắn trước mặt Quách Tử Nghi, không ngừng lùi về sau, đồng thời ngoài miệng liên tục khuyên can.
"Quách công hãy hồi triều khuyên thiên tử một câu đi, thuở trước tướng quân nhận mệnh ngài tới Sóc Phương, ai dè Trung vương vốn chẳng phải chân mệnh thiên tử, tướng quân cũng ủy khuất, yêu cầu không nhiều, bất quá chỉ là cầu xin triều đình một phần phong thưởng."
"Quách công ngài cũng biết cách làm người của tướng quân..."
"Đều tránh ra."
Quách Tử Nghi dẫu đã già, bị bao nhiêu người xô đẩy, lại vẫn lù lù bất động, ngược lại vừa vươn tay liền gạt phăng đám tướng lĩnh trước mắt ra.
Lão thuận tay rút ngay một thanh đao, nhìn về phía Bộc Cố Hoài Ân, bình thản nhả ra một chữ.
"Tới đây."
Từ rất lâu trước kia, Bộc Cố Hoài Ân đã ở dưới trướng Quách Tử Nghi.
Thuở ấy hắn nhận được sự chiếu cố sâu sắc của Quách Tử Nghi, cũng vô cùng sùng kính ngưỡng mộ Quách Tử Nghi, hồi đó hắn mang một mảnh xích đảm trung tâm, khấp khởi khao khát có thể kiến công lập nghiệp cho Đại Đường, đến tận lúc này, hắn cũng không cảm thấy là bản thân đã thay đổi.
Thứ thay đổi là Đại Đường.
Đại Đường phụ bạc hắn, thiên tử ngoại tính có thành kiến với hắn, mà Quách Tử Nghi lại đứng về phe thiên tử ngoại tính kia, vậy thì quyết chiến một trận thôi.
"Quách công, đắc tội!"
Bộc Cố Hoài Ân rống lớn một tiếng, vung đao.
Vô vàn sự bất mãn trong lòng hắn, tựa hồ cũng mượn tiếng gào này trút sạch ra ngoài, hóa thành thế đao, ập thẳng về phía Quách Tử Nghi.
Cũng ngay tại khoảnh khắc này, cõi lòng vốn bị oán khí lấp đầy của Bộc Cố Hoài Ân chợt trống rỗng đi nhiều, sâu thẳm trong tâm trí, hắn nhận ra nương theo nhát đao này, bản thân cắn răng cũng sẽ đánh mất đi thứ gì đó.
"Keng."
Hai thanh đao chạm nhau, Quách Tử Nghi nhẹ tựa lông hồng đỡ lấy đòn đánh dồn nén đầy căm phẫn của Bộc Cố Hoài Ân, tiện đà bổ xuống, thế đao quán hạ, chém thẳng lên tay Bộc Cố Hoài Ân.
"A!"
Tiếng thét đau đớn vang lên, ba ngón tay rơi lả tả xuống đất, nẩy lên mấy cái, tiếp đó là âm thanh "xoang xoảng", Bộc Cố Hoài Ân không cầm chắc được đao, đao cũng theo đó rớt xuống đất.
Phút chốc giao thủ, hắn chột dạ rồi.
Cho đến tận cùng, sự không cam lòng, oán hận của hắn, rốt cuộc cũng chẳng thể vùi lấp hoàn toàn sự kính úy của hắn dành cho vị chủ soái năm xưa.
"Dừng tay đi." Quách Tử Nghi nói, "Vẫn còn kịp, triều đình sẽ bỏ qua chuyện cũ, để ngươi an hưởng tuổi già ở Trường An."
"Giết!"
Thấy máu đổ, đám thuộc hạ tâm phúc của Bộc Cố Hoài Ân rốt cuộc cũng xông lên hộ vệ, cuối cùng đã dám giao thủ với Quách Tử Nghi.
Sau đó, tiếng bước chân càng thêm dồn dập từ bốn phương tám hướng truyền đến, đó là nhân thủ mà Bộc Cố Hoài Ân điều động từ trong doanh trại cũng tới rồi.
Kỳ thực hắn không cần tự mình xông lên, cứ để đám thủ hạ giằng co một hồi, chung quy vẫn có thể giết chết Quách Tử Nghi... mặc dù mấu chốt giải quyết vấn đề vốn chẳng nằm trên người Quách Tử Nghi.
"Đều dừng tay lại."
Giữa cơn hỗn loạn, mọi người đều không nghe thấy phía sau nhà chính có người đang kêu la.
Đó là giọng của một lão ẩu, mãi đến khi bà kêu gào liên tiếp mấy bận, mới có người nghe thấy.
"Tiết soái, lão phu nhân ra rồi."
Bộc Cố Hoài Ân ngoảnh đầu nhìn thử một cái, lập tức nói: "Đưa bà ấy vào trong."
Khoảnh khắc tiếp theo, đồng tử của hắn chợt co rụt lại, chỉ thấy a nương của mình lại cầm một thanh chủy thủ kề thẳng lên cổ.
"Con ta, bảo bọn họ dừng tay hết lại."
"Dừng tay!"
Bộc Cố Hoài Ân gầm lên một tiếng, chằm chằm nhìn a nương hắn, dần tức đến mức mặt đỏ tía tai, nhịn không được gắt lên: "A nương, cớ sao người lại làm vậy?! Chuyện này kẻ sai rõ ràng là triều đình!"
"Tổ tiên của tộc Bộc Cố từng lập thề trước mặt Thiên khả hãn, tuyệt đối không được phản bội Đại Đường."
"Ta phản bội Đại Đường khi nào? Ta vốn chưa từng nghĩ đến chuyện làm phản." Bộc Cố Hoài Ân chỉ tay về phía Quách Tử Nghi, nói: "Là ông ta bảo ta tương trợ Trung vương, Trung vương bảo ta gả con gái đến Hồi Hột, ta chẳng nói chẳng rằng liền đem con gái gả đi! Kết quả thì sao? Thiên tử Trường An nghi kỵ ta, Hồi Hột vừa phân liệt, kẻ mà Đường đình dè chừng đầu tiên là ai? Là ta đấy! Đến tận bây giờ, thứ ta cần chỉ là cho con cháu đời sau một phần bảo đảm, đây là ta nợ chúng nó, người là a nương ta, sao người lại có thể đứng về phía kẻ khác cơ chứ."
"Ta là a nương ngươi, cho nên mới biết ngươi là một đứa cứng đầu cứng cổ. Con à, chuyện trên thế gian, làm gì có cái lý một là một, hai là hai sòng phẳng như thế. Đúng sai phải trái, có thẳng ắt có cong..."
"A nương đừng nói mấy lời này nữa!"
Bộc Cố Hoài Ân vung tay lên, máu tươi từ ngón tay đứt lìa văng tung tóe, rảy lên cả mặt a nương hắn, bắn lên cả mặt Bộc Cố Sướng.
Cảnh này khiến Bộc Cố Sướng sốt sắng vội vã la lên: "Mau tìm đại phu tới, mau tìm đại phu!"
"Câm miệng hết cho ta! Ta chỉ cần thiên tử cho một lời hứa hẹn mà thôi, y không cho, ta liền đánh thẳng vào Trường An để đòi, ta bình sinh hành sự, chính là đơn giản như vậy! A nương mau bỏ dao xuống!"
Trên sảnh, Bộc Cố Hoài Ân vẫn còn đang quát tháo, đại phu đã tới rồi.
"Tiết soái, chớ có nổi giận nữa! Lửa giận khiến khí huyết nghịch loạn, kích động chứng bối thư của ngài tái phát, lão phu e là cũng hết cách hồi thiên..."
"Câm mồm!"
"Con ta? Ngươi bị phát nhọt ở lưng sao?"
Bà lão rốt cuộc cũng chịu buông chủy thủ xuống, sấn tới kéo Bộc Cố Hoài Ân cốt để xem thương thế của hắn.
Từ xưa đến nay, một khi bối thư phát tác, chính là thứ dễ đoạt mạng danh tướng nhất.
Các tướng lĩnh, đám đao phủ xung quanh cũng đua nhau bỏ đao xuống, mang vẻ mặt đầy lo âu nhìn sang bên này.
Bọn họ lo lắng nào phải là cho Bộc Cố Hoài Ân, mà là theo một vị chủ soái mạng sống chẳng còn bao lâu như thế này tạo phản, lỡ may hắn chết đi, bản thân biết phải làm sao?
Quân Sóc Phương vất vả lắm mới xốc lên được một luồng khí thế định đi đòi lại công bằng từ triều đình, chầm chậm thay, luồng khí thế ấy chung quy lại tan biến mất.
Giống như cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà, một nốt mụn nhọt nho nhỏ, lại khiến bọn họ bắt đầu bừng tỉnh.
"Nhìn cái gì?!"
Bộc Cố Hoài Ân giận dữ, gầm lên: "Các ngươi chính là luôn do dự, chần chừ, rụt rè sợ sệt, mới bị triều đình bắt nạt. Tất cả giương đao lên, kẻ cuối cùng phải nhượng bộ chỉ có thể là triều đình!"
"Lũ ăn ruột chó, nam nhi đại trượng phu xông pha chém giết nơi biên ải, lại sợ đám cấm quân rúc ở kinh sư hưởng phúc sao?"
"Không tranh giành, các ngươi cả đời phải chịu khổ trên ải Bắc. Ta vì các ngươi mà tranh đoạt, can đảm của các ngươi ở đâu rồi?!"
Hắn không ngừng rủa sả, một cước đạp văng đại phu, giằng khỏi tay a nương, lại một lần nữa sải bước về phía Quách Tử Nghi.
Nhưng lần này, chẳng còn tướng sĩ nào dám đi theo hắn tạo phản nữa.
Đến cuối cùng, là Bộc Cố Sướng nhào tới, ôm chặt lấy eo hắn.
"A gia, đừng như vậy nữa, đừng tạo phản, cũng đừng ép triều đình nữa, con không muốn làm cái chức tiết độ sứ này đâu."
"Buông ra, cái đồ phế vật này!"
Bộc Cố Sướng lại thấu tỏ hết thảy mọi bề rồi.
Gã biết rõ bản thân làm không nổi chức tiết độ sứ này, hình thế đã không còn giống như trước đây. Trước mắt đã chẳng phải cái thời Lý Long Cơ lười nhác chính sự mà giao toàn bộ quyền lực địa phương cho tiết độ sứ; chẳng phải cái thời Lý Hanh ích kỷ chỉ quan tâm đến việc bản thân có thể đoạt quyền nên mới vung tay phong tiết độ sứ bừa bãi; lại cũng chẳng phải cái thời Lý Tông hôn quân nhu nhược không cách nào quản chế nổi đám tướng lĩnh ngang ngược ở địa phương.
Tuy vẫn chưa diện kiến thiên tử Trường An, nhưng thái độ cứng rắn của y đã thông qua Quách Tử Nghi, Đỗ Ngũ Lang cùng nhiều người truyền đạt lại.
Thái độ của chư tướng Sóc Phương ban nãy cũng tỏ tường rồi, một khi Bộc Cố Hoài Ân bệnh mất, bọn họ không khả năng kiên quyết hậu thuẫn Bộc Cố Sướng chống đối triều đình đến cùng.
Vậy thì, khăng khăng tranh đoạt cái vị trí tiết độ sứ kia, kết cục chỉ có thể rước họa sát thân.
"A gia, hài nhi van cầu người, dừng tay lại đi, hài nhi thật sự không muốn làm tiết độ sứ nữa..."
Bộc Cố Hoài Ân vùng vẫy mấy cái, cúi đầu xuống, chỉ thấy Bộc Cố Sướng nước mắt đầm đìa, yếu đuối đến mức chẳng giống nhi tử của hắn chút nào.
Phút giây này, hắn liền nhận ra bản thân thua rồi.
Ngẫm lại kỹ càng, oán khí của hắn đối với Tiết Bạch, vốn chẳng phải vì sự nghi kỵ, mà là bắt nguồn từ rất nhiều, rất nhiều năm về trước.
Hắn cùng tổ tiên, tộc nhân của hắn đều đóng giữ trên mảnh đất gió cát bủa vây này để bảo vệ Đại Đường, chịu đựng muôn vàn cực khổ, thuở ấy, hắn cho rằng đó là lẽ đương nhiên, người Thiết Lặc nên trông giữ bờ cõi cho gia tộc của Thiên khả hãn.
Về sau, hắn thấy Lý Hanh tháo chạy đến Linh Vũ.
Lần gặp gỡ ấy, kỳ thực đã âm thầm đánh đổ tín ngưỡng của người Thiết Lặc trong hắn.
Người Thiết Lặc đời đời kiếp kiếp kính úy Thiên khả hãn, con cháu của ngài ấy lại... nhu nhược đến vậy sao?
Hắn chịu đựng ngần ấy đau khổ, thứ hắn phò tá lại là một vị thiên tử nhát gan, ích kỷ, thiển cận, phải dựa dẫm vào đám đàn bà, hoạn quan để cướp quyền như Lý Hanh ư?
Dựa vào đâu mà không thể chiếm lấy vị trí đó?
Ban đầu, ý nghĩ này khiến bản thân Bộc Cố Hoài Ân cũng phải giật nảy mình. Hắn thật sự liều mạng đè nén nó, liều mạng bắt ép bản thân phải trung thành với Đại Đường, thậm chí đạt tới cảnh giới uốn nắn quá đà.
Hắn là một kẻ độc đoán cứng đầu, nhưng hắn biết thế nào là mạnh, thế nào là yếu. Dần dà, sâu thẳm trong lòng hắn cảm thấy, dẫu cho không thể thay thế hoàng đế Đại Đường, thì việc cát cứ một phương, xưng vương xưng bá, cũng chưa hẳn là không thể.
Cùng là người Thiết Lặc, người Hồi Hột có thể xưng Hãn, cớ sao hắn lại không?
Đáng tiếc ông trời không cho hắn thời gian, hắn không được, nhi tử của hắn hà cớ gì không được?
Từ tận đáy lòng, hắn kỳ thực chính là mang theo tư tưởng này, cố tình mượn danh nghĩa cầu xin vị trí tiết độ sứ cho con trai để thăm dò Tiết Bạch.
Chẳng ngờ, Tiết Bạch lại cứng rắn nhường ấy, chẹn đứng ý nghĩ này của hắn, bóp nghẹt nó ngay từ trong trứng nước...
Lần này gặp Quách Tử Nghi, hắn chẳng hề kiêng dè mà phô bày thực lực, bên cạnh ngoài Bộc Cố Sướng, hai bên trái phải còn lần lượt đứng mấy người.
Dẫn đầu bên trái là một nam tử gầy gò vóc dáng tầm trung, nước da ngăm đen thô ráp, mặc trường bào lông cừu, màu sắc sặc sỡ, cực kỳ tinh xảo, trên tóc tết có trang sức trân bảo, ắt hẳn là đến từ Thổ Phồn;
Bên phải lại là mấy tên hán tử tráng kiện, kẻ nào kẻ nấy khoác áo lông thú cũ nát, đường nét khuôn mặt sâu hoắm, hẳn là người Hồi Hột.
"Quách công đến rồi."
"Xin giới thiệu với Quách công, vị này là sứ giả Thổ Phồn, Cách Tang Cát, là Sở Bổn quan của Thổ Phồn."
"Vị này chính là sứ giả Hồi Hột, A Sử Na Ma Chuế, là đại tướng bên cạnh Anh Nghĩa khả hãn của Hồi Hột."
"Bọn họ đều ngưỡng mộ uy danh của Quách công đã lâu, sớm đã có ý muốn chiêm ngưỡng một lần."
Bộc Cố Hoài Ân vốn chẳng phải người khéo léo, không giỏi trò dối lòng qua chuyện, thế nên trên mặt cũng chẳng có ý cười nào, ra cái vẻ bày binh bố trận xong xuôi liền khai chiến.
Đỗ Ngũ Lang đi theo sau lưng Quách Tử Nghi, thấy đám người Hồ kia phóng ánh mắt sắc như tên bắn tới, liền cảm giác gian nhà chính này sắp không khóa nổi sát ý của bọn họ nữa rồi.
"Vừa khéo." Quách Tử Nghi vuốt râu cười, nói: "Triều đình vừa đúng lúc có thánh chỉ hạ đạt cho Thổ Phồn, Hồi Hột, hai vị sứ giả có thể cùng Bộc Cố Hoài Ân tiến kinh, cung kính lắng nghe thánh ý."
"Đủ rồi!"
Bộc Cố Hoài Ân đột ngột lạnh mặt, nói: "Hôm nay không cần phải nói thêm bất kỳ đạo lý nào nữa, vị trí tiết độ sứ ta cũng không thể nhường ra, chỉ hỏi Quách công một câu cuối cùng, có nguyện ý cùng chúng ta mưu đồ đại sự hay không?"
Hắn luôn cố gắng đẩy khí thế lên cao, hy vọng có thể lấy đó để áp đảo người khác.
Quách Tử Nghi lại không như thế, chậm rãi hỏi: "Bộc Cố Hoài Ân, ngươi đã dốc quyết tâm làm phản sao?"
Một câu chậm rãi này lại khiến bầu không khí trở nên giương cung bạt kiếm.
Mấy lần đàm phán, giống như song phương vẫn luôn tự bắc thang cho mình, mưu đồ chèn ép đối phương một bậc, hiện tại thang càng bắc càng cao, đôi bên đều không xuống đài được nữa, thế là đành trầm mặc nhìn thẳng vào nhau.
Tựa như mùa hè oi bức, mây đen giăng thấp, chỉ đợi một trận mưa rào sau khi sấm chớp giật đùng đùng.
Đỗ Ngũ Lang cũng nhìn ra hiện tại không cách nào thuyết phục Bộc Cố Hoài Ân, cho rằng điều y và Quách Tử Nghi có thể làm chính là rời khỏi nơi này, chờ đợi Tiết Bạch thực sự hưng binh thảo phạt.
Y muốn nhắc nhở Quách Tử Nghi nói vài lời êm tai, tạm thời thoát thân rời đi, nhưng sát khí trong sảnh càng lúc càng nặng, dường như đã không thể lùi bước được nữa rồi.
E rằng lần này phải bỏ mạng tại đây.
Bộc Cố Sướng dạo trước phái người ám sát Quách Tử Nghi, lúc ấy gã chẳng nghĩ quá nhiều về hậu quả, cảm thấy nhất định có thể dọa sợ thiên tử Trường An, thế nhưng một dạo qua đi, bất kể là sự trở giáo của Bạch Nguyên Quang, bộ tộc Bạt Dã Cổ, hay là quyết tâm thà bán cả Hưng Khánh Cung cũng phải đánh trận này của Tiết Bạch, đều khiến gã cảm thấy bất an.
Mãi cho đến khoảnh khắc cuối cùng này, trên trán gã túa đầy mồ hôi lạnh, lại có phần chột dạ rồi.
Tuy nhiên.
"Động thủ!"
Bộc Cố Hoài Ân dùng một tiếng thét vang để đáp lại câu hỏi của Quách Tử Nghi.
Tựa hồ tiếng sấm sét xé toạc Đại Đường vừa mới an định chưa được bao lâu.
Trong chớp mắt, tiếng bước chân rầm rập đi kèm với âm thanh rút đao xoang xoảng vang lên, đám đao phủ ùa ra, rất nhanh đã bao vây gian nhà chính.
Giết chết Quách Tử Nghi, Đỗ Ngũ Lang, tương đương với việc hắn sẽ không còn chịu sự quản thúc của triều đình nữa, nhưng hắn vẫn sẽ đổ tội danh lên đầu người Hồi Hột, chỉ cần triều đình nhắm mắt làm ngơ mà thừa nhận, vậy thì trên danh nghĩa hắn vẫn là phiên trấn của triều đình.
Đến lúc đó đã không còn là vấn đề hắn phản hay không phản nữa, mà là triều đình chịu nhận hay không nhận.
"Giết!"
"Kẻ nào dám động thủ?!"
Gần như cùng lúc đó, hướng tiền viện cũng truyền đến tiếng quát lớn.
Đỗ Ngũ Lang ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ thấy mấy tên tướng lĩnh khoác giáp uy phong lẫm lẫm đang sải bước đi tới, trong số đó y chỉ nhận ra mỗi Bạch Nguyên Quang.
Nhưng y lại biết rõ, những người này nhất định là tướng lĩnh trong quân Sóc Phương, thậm chí có thể từng là trưởng quan của đám đao phủ kia, bởi vì họ rất nhanh đã cất tiếng quát mắng bọn đao phủ.
"Viên Dần, ngươi dám cầm đao chém về phía Quách công sao? Đã quên năm xưa là ai ban cho ngươi cái mạng chó này rồi à!"
"Đồ chó đẻ, mẹ kiếp đều dừng tay lại cho lão tử!"
Đỗ Ngũ Lang vừa bị ánh đao kia làm cho chói mắt, lúc này rốt cuộc cũng an tâm hơn đôi chút, mới dám lấy lại can đảm đi quan sát những biến hóa dấy lên trên nhà chính.
Ánh mắt của những người khác đều bị sự cổ vũ và phần thưởng của Bộc Cố Hoài Ân thu hút, y lại lưu ý thấy, Bộc Cố Sướng khẽ vẫy tay về phía bên cạnh, men theo hướng đó nhìn sang, đập vào mắt là Nhậm Bồn.
Nhậm Bồn khoác áo giáp, đang ấn tay lên bội đao lạnh lùng quan sát tình hình, ngay lúc này liền đi về phía Bộc Cố Sướng...
Thuở hắn còn rất nhỏ, cha mẹ không cần hắn nữa, liền đặt hắn vào trong một chiếc chậu gỗ rồi thả trôi dọc theo dòng Y Thủy, được Từ Tế viện ở huyện Yển Sư nhặt về, hồi ấy hắn vẫn chưa có tên, người ngoài đều gọi hắn là Bồn Nhi. (>người quen<)
Hắn vốn sắp bị bán làm nô tài, đại khái vào hơn mười năm trước, nhờ một vài cơ duyên, mới có thể thoát khỏi số mệnh ấy, đi theo một nữ lưu manh tên là Nhậm Mộc Lan lăn lộn trên bến tàu vận chuyển lương thực.
Về sau, hắn nhận được sự che chở, bồi dưỡng của Huyện úy Tiết Bạch, sau khi trưởng thành thế mà cũng văn võ song toàn. Mấy năm trước, An Lộc Sơn dấy binh làm loạn, Lý Hanh trốn chạy đến Linh Vũ, hắn liền dẫn theo một đám người đến Sóc Phương tòng quân, ý định ban đầu là rèn luyện trong quân ngũ, thiết nghĩ về sau nếu có thể lôi kéo chút binh mã Sóc Phương cho Tiết Bạch thì càng tốt.
Dạo đó Lý Hanh thất bại quá nhanh, đám người trẻ tuổi này vốn chẳng đóng vai trò gì, có điều thuận theo sự xâm phạm của Thổ Phồn, cũng liền ở lại trong quân ngũ tiếp tục bảo vệ gia quốc.
Trái lại là Bộc Cố Sướng do nảy sinh tâm tư lôi kéo tư binh, thế nên chủ động đề bạt bọn họ đủ đường, Nhậm Bồn cũng liền thuận nước đẩy thuyền, chui ngầm ngay bên cạnh gã.
……
Đỗ Ngũ Lang thực chất sớm đã nhận ra Nhậm Bồn rồi, mới có thể buông lời nói có cơ hội giết cha con Bộc Cố.
Lúc này, y thấy Nhậm Bồn rút đao đi về phía Bộc Cố Sướng, liền hiểu rõ đây là chuẩn bị động thủ rồi.
"Còn qua đây làm gì?"
Bộc Cố Sướng thấy Nhậm Bồn đi về phía mình, bèn giơ tay chỉ Quách Tử Nghi, nói: "Giết lão!"
"Rõ."
Nhậm Bồn thuận miệng đáp, chợt vung đao chém xuống.
Đỗ Ngũ Lang tuy đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn theo bản năng chớp chớp mắt.
Cũng chính trong cái chớp mắt này, y bất ngờ phát hiện Nhậm Bồn vốn chẳng phải chém về phía Bộc Cố Sướng hay Bộc Cố Hoài Ân, mà lại chém thẳng một đao lên vai cổ của gã sứ giả Hồi Hột A Sử Na Ma Chuế kia.
"Phập."
Máu tươi phun đầy mặt Bộc Cố Sướng.
Bộc Cố Sướng kinh ngạc ngoảnh đầu lại, liền nghe thấy A Sử Na Ma Chuế gào thét thảm thiết.
"A!"
"Làm gì thế?"
"Vút——"
Nhậm Bồn đã chẳng chút do dự mà chém ra nhát đao thứ hai.
A Sử Na Ma Chuế không hổ là dũng sĩ trên thảo nguyên, cực kỳ nhanh nhẹn, nhát đao thứ nhất ban nãy vốn là sát chiêu đoạt mạng, lại bị gã tránh được vài tấc trong chớp mắt, lúc này vội vàng ngửa người ra sau.
"Phập."
Nhát đao này của Nhậm Bồn chém thẳng vào lưng A Sử Na Ma Chuế.
A Sử Na Ma Chuế lảo đảo một cái, trong miệng rống giận: "Bộc Cố Hoài Ân... ngươi dám phản bội Hồi Hột?!"
Bộc Cố Hoài Ân trước sau vẫn nhìn chòng chọc vào Quách Tử Nghi, nghe thấy động tĩnh dấy lên sau lưng mới quay người lại, vừa thấy cảnh tượng trước mắt liền nghe được câu này, lại cũng có một thoáng ngỡ ngàng, suýt nữa tưởng rằng Bộc Cố Sướng phân phó hạ thủ giết sứ giả Hồi Hột.
Nhậm Bồn lại bồi thêm một đao, rốt cuộc cũng đâm chết A Sử Na Ma Chuế, xách đao xông tới chém đám người Hồi Hột còn lại.
Đương thời, quân Hồi Hột rất mạnh, đám hán tử Hồi Hột tới đây chuyến này kẻ nào kẻ nấy bưu hãn dũng mãnh, khổ nỗi trong tay không có binh khí.
Mà Nhậm Bồn cùng thủ hạ lại đều lăn lộn trên bến tàu thủy vận từ nhỏ, cưỡi ngựa giương cung xung phong hãm trận không tính là lợi hại, nhưng luyện được kỹ nghệ cận chiến xáp lá cà, đâm dao găm, giở ngón đòn hiểm là tài giỏi nhất.
Sứ đoàn Hồi Hột uổng công có thân thể cường tráng, dưới tình huống không kịp trở tay lại chỉ đành bị chém đến kêu la oai oái.
Bọn họ cách cha con Bộc Cố rất gần, nếu muốn thuận tay chém chết Bộc Cố Sướng chưa hẳn không làm được, nhưng bọn họ lại chẳng hề làm vậy.
Hộ vệ xung quanh hoảng loạn cũng chẳng màng tới người Hồi Hột, phản ứng đầu tiên là kéo cha con Bộc Cố Hoài Ân lui về chỗ an toàn.
"Bảo vệ tiết soái!"
"Buông ra!"
Bộc Cố Hoài Ân giận dữ quát mắng không ngừng, đợi tới lúc hắn vùng vẫy thoát khỏi sự xúm xít của đám hộ vệ, chỉ nghe thấy mấy tiếng "phập phập", người của Nhậm Bồn đã chém chết đám người Hồi Hột.
Hắn lúc này mới vội vã quát lệnh hộ vệ bắt giữ tên phản đồ này.
"Mau, giết kẻ đó!"
Nhậm Bồn cũng chẳng ham chiến, lập tức rút lui về hai bên, đồng thời hô lớn: "Chúng ta phụng mệnh hành sự, ai dám động vào ta?!"
Trong cơn hỗn loạn toàn dựa vào tiếng hét, xem giọng ai lớn hơn, đám đao phủ nghe những tiếng quát lệnh nối tiếp nhau vang lên, nhìn máu tươi chảy lênh láng trên mặt đất, nhất thời cũng không biết nên nghe ai mới phải.
"Tướng sĩ Sóc Phương nghe lệnh!" Quách Tử Nghi đột nhiên quát lớn, "Bắt lấy Bộc Cố Hoài Ân!"
Nếu chỉ hô lên như vậy, đương nhiên vô dụng.
Lão đi thẳng tới lấy ra một đạo thánh chỉ sáng lòa, giơ lên cao.
"Cách đây không lâu các quân Phạm Dương, Hà Đông đã đánh phủ đầu Hồi Hột, khiến bọn chúng tử thương thảm trọng! Di Địa Kiện đã dâng biểu xưng thần với Thánh nhân, lấy đâu ra sứ giả Hồi Hột hậu thuẫn Bộc Cố Hoài Ân làm phản?!"
Phen lời này, đám đao phủ kia tuy nghe không hiểu, nhưng một số tướng lĩnh phò tá Bộc Cố Hoài Ân lại nghe lọt tai.
Bọn họ dám đối đầu với triều đình, đánh cược chính là nhờ thế liên minh với Thổ Phồn, Hồi Hột, triều đình sẽ không dám đụng đến bọn họ, ngầm thừa nhận để bọn họ cát cứ ở Sóc Phương, trải qua những ngày tháng tiêu dao.
Dạo trước Trường An đã truyền đến tin tức, thiên tử thà hòa đàm với ngoại địch, cũng tuyệt đối không trao vị trí tiết độ sứ cho Bộc Cố Sướng. Mà hiện tại người tuyên cáo Hồi Hột đã xưng thần lại là Quách Tử Nghi, khó trách khiến người ta chần chừ, do dự không quyết.
Lời này của Quách Tử Nghi lại vốn chẳng phải vì muốn lập tức thuyết phục bọn họ, mà là nhắm thẳng vào sứ giả Thổ Phồn.
"Cách Tang Cát."
Người Thổ Phồn không dũng mãnh như người Hồi Hột, nhất là thân phận quý tộc, Cách Tang Cát ban nãy đứng ngay phía bên kia của Bộc Cố Hoài Ân, lúc A Sử Na Ma Chuế bị giết máu còn bắn lên người gã, mà đám hộ vệ kia lúc bảo vệ cha con Bộc Cố cũng chẳng màng tới gã, do đó gã đã bị dọa sợ chết khiếp, đang co rúm nấp sau một cái bàn.
Nghe thấy Quách Tử Nghi gọi mình, Cách Tang Cát như được đại xá, vội vàng ngẩng đầu lên.
"Quách... Quách công."
"Ngươi có lẽ không biết, nhưng lão phu nói cho ngươi hay." Quách Tử Nghi nói: "Ngay vài ngày trước, quân Đường ta đã thu phục Thiện Châu, bắt sống Đạt Trát Lỗ Cung!"
"Lão lừa ngươi đấy!"
Bộc Cố Hoài Ân hất văng đám hộ vệ cản bước bên cạnh, tiến lên phía trước, túm lấy cổ áo Cách Tang Cát, trước mặt mọi người lớn tiếng nói: "Ta đáp ứng ngươi! Ta sẽ xuất binh đánh Trường An!"
Đây chính là mục đích Cách Tang Cát đến lần này, gã bị Thượng Kết Tán phái tới thuyết phục Bộc Cố Hoài Ân xuất binh đánh Vương Nan Đắc, trước đó Bộc Cố Hoài Ân luôn ậm ờ cho qua, lợi dụng gã để gây sức ép với Đường đình, chẳng ngờ lại đồng ý với gã trong hoàn cảnh nhường này.
Dù vậy, Cách Tang Cát lại không biết sau khi nhận được lời hứa hẹn, bản thân phải làm gì.
Lẽ nào phải dùng võ dũng cá nhân đi giết Quách Tử Nghi sao?
"Đa... đa tạ Bộc Cố tiết soái." Cách Tang Cát mất một lúc lâu mới sực nhớ ra, vội vàng đáp: "Thổ Phồn có mười vạn đại quân, tất nhiên sẽ trợ giúp tiết soái chống lại Đường đình."
Gã vừa dứt lời, Bộc Cố Hoài Ân liền đẩy phăng gã ra, đưa mắt đảo quanh một vòng tướng lĩnh của mình.
"Các ngươi sợ cái gì?! Kẻ ngồi trên ngai vàng Trường An, thật sự là thiên tử họ Lý sao? Chúng ta tự quản một phương, tự do tự tại, có gì không tốt?! Lúc nhận thưởng kẻ nào kẻ nấy hoan thiên hỉ địa, tới lúc giết người thật sự, tay lại run lẩy bẩy là cớ làm sao?!"
Dứt lời, Bộc Cố Hoài Ân sải bước tiến lên, cướp lấy thanh đại đao từ trong tay một tên đao phủ, đi thẳng về phía Quách Tử Nghi.
Có những chuyện, chung quy vẫn phải do hắn tự mình làm gương. Bằng không, kẻ khác đều chẳng dám vung ra nhát đao đầu tiên này.
Đỗ Ngũ Lang trơ mắt nhìn Bộc Cố Hoài Ân hung thần ác sát rẽ đám đao phủ tiến tới gần, không khỏi sợ hãi, nói: "Bộc Cố Hoài Ân, ngươi bây giờ dừng tay, vẫn còn có thể an hưởng tuổi già!"
Đến lúc này, nói ra lời này đã không còn ý nghĩa gì nữa, y thấy không khuyên nổi Bộc Cố Hoài Ân, lập tức quay sang thuyết phục binh sĩ xung quanh.
"Các ngươi suy nghĩ cho kỹ, thật sự muốn theo hắn tạo phản sao? Thổ Phồn, Hồi Hột đã đầu hàng triều đình, chẳng bao lâu nữa, lương thảo của các ngươi sẽ cạn kiệt, đến lúc đó các ngươi từ anh hùng thủ biên ngự địch, biến thành nghịch tặc bị tru di cả tộc, đáng không?!"
Tự nhiên có tướng lĩnh tiến lên ngăn cản Bộc Cố Hoài Ân, nói: "Tiết soái, hãy nghĩ kỹ rồi hẳn làm, đó là Quách công đó."
"Phập."
Bộc Cố Hoài Ân chém gục đối phương bằng một đao, tiếp tục hướng về phía Quách Tử Nghi.
"Tiết soái khoan đã."
Kẻ tiếp theo bước lên là Bạch Nguyên Quang.
Bạch Nguyên Quang đứng trước mặt vị chủ soái năm xưa, cản bước vị chủ soái hiện tại, lại chẳng hề nâng binh khí lên, mà đau khổ khuyên can không ngớt.
"Tiết soái, ngài làm không thành đâu, các bộ tộc Thiết Lặc đã bày tỏ thái độ hậu thuẫn triều đình rồi. Tình cảnh trước mắt này, Đại lang cho dù ngồi lên ghế tiết độ sứ thì còn ý nghĩa gì nữa? Chỉ rước lấy họa sát thân vô tận cho y mà thôi!"
Câu nói này muôn phần khẩn thiết, khiến Bộc Cố Sướng đứng phía sau nghe xong thân hình run rẩy.
Dù vậy, sự đã đến nước này, Bộc Cố Hoài Ân phần lớn đã chẳng màng tới lợi hại nữa rồi, mà quyết dốc cạn sức lực chỉ để triều đình phải phong thưởng theo đúng ý nguyện của hắn.
Hoặc giả đối với hắn mà nói, đây là một lời biện bạch.
Hắn ra sức chiến đấu bao năm, hi sinh nhiều tộc nhân như thế, kẹt nỗi đứng sai phe, chẳng đạt được kết quả như kỳ vọng, hắn cảm thấy bất công, chỉ khi có được câu trả lời này, hắn mới có thể an tâm nhắm mắt xuống suối vàng gặp gỡ những người chí thân bị chính tay hắn chôn vùi.
"Tránh ra!"
Bộc Cố Hoài Ân giương đao, một lần nữa quát tháo Bạch Nguyên Quang, nhát đao này, hắn chực chém xuống bất cứ lúc nào.
Bạch Nguyên Quang lại lắc đầu nói: "Tiết soái giết mạt tướng, chính là kết thù oán với bộ tộc Bạt Dã Cổ!"
"Cút ra!"
"Tiết soái quên rồi sao? Là ngài mai mối cho mạt tướng, để mạt tướng cưới nữ nhi của bộ tộc Bạt Dã Cổ, ngài nói muốn để Thiết Lặc Cửu tính sống yên ổn ở Đại Đường, bây giờ ngài nếu chém mạt tướng, chính là chém đứt đi đoạn ân nghĩa này." (tính: họ)
"Vút——"
Bộc Cố Hoài Ân thẳng tay chém xuống một đao, Bạch Nguyên Quang chẳng ngờ hắn lại cực đoan nhường này, vội vàng né tránh.
Một tiếng "Keng" vang lên, đao chém nứt giáp vai, Bạch Nguyên Quang đau đớn ngã nhào xuống đất, trong miệng trào máu tươi, y nhất thời chẳng màng tới bản thân, ngược lại xoay người hét lớn.
"Bảo vệ Quách công!"
"Quách công, đi thôi."
Các tướng lĩnh xung quanh Quách Tử Nghi lúc này đều ở dưới trướng Bộc Cố Hoài Ân, không muốn đánh nhau, đành phải chắn trước mặt Quách Tử Nghi, không ngừng lùi về sau, đồng thời ngoài miệng liên tục khuyên can.
"Quách công hãy hồi triều khuyên thiên tử một câu đi, thuở trước tướng quân nhận mệnh ngài tới Sóc Phương, ai dè Trung vương vốn chẳng phải chân mệnh thiên tử, tướng quân cũng ủy khuất, yêu cầu không nhiều, bất quá chỉ là cầu xin triều đình một phần phong thưởng."
"Quách công ngài cũng biết cách làm người của tướng quân..."
"Đều tránh ra."
Quách Tử Nghi dẫu đã già, bị bao nhiêu người xô đẩy, lại vẫn lù lù bất động, ngược lại vừa vươn tay liền gạt phăng đám tướng lĩnh trước mắt ra.
Lão thuận tay rút ngay một thanh đao, nhìn về phía Bộc Cố Hoài Ân, bình thản nhả ra một chữ.
"Tới đây."
Từ rất lâu trước kia, Bộc Cố Hoài Ân đã ở dưới trướng Quách Tử Nghi.
Thuở ấy hắn nhận được sự chiếu cố sâu sắc của Quách Tử Nghi, cũng vô cùng sùng kính ngưỡng mộ Quách Tử Nghi, hồi đó hắn mang một mảnh xích đảm trung tâm, khấp khởi khao khát có thể kiến công lập nghiệp cho Đại Đường, đến tận lúc này, hắn cũng không cảm thấy là bản thân đã thay đổi.
Thứ thay đổi là Đại Đường.
Đại Đường phụ bạc hắn, thiên tử ngoại tính có thành kiến với hắn, mà Quách Tử Nghi lại đứng về phe thiên tử ngoại tính kia, vậy thì quyết chiến một trận thôi.
"Quách công, đắc tội!"
Bộc Cố Hoài Ân rống lớn một tiếng, vung đao.
Vô vàn sự bất mãn trong lòng hắn, tựa hồ cũng mượn tiếng gào này trút sạch ra ngoài, hóa thành thế đao, ập thẳng về phía Quách Tử Nghi.
Cũng ngay tại khoảnh khắc này, cõi lòng vốn bị oán khí lấp đầy của Bộc Cố Hoài Ân chợt trống rỗng đi nhiều, sâu thẳm trong tâm trí, hắn nhận ra nương theo nhát đao này, bản thân cắn răng cũng sẽ đánh mất đi thứ gì đó.
"Keng."
Hai thanh đao chạm nhau, Quách Tử Nghi nhẹ tựa lông hồng đỡ lấy đòn đánh dồn nén đầy căm phẫn của Bộc Cố Hoài Ân, tiện đà bổ xuống, thế đao quán hạ, chém thẳng lên tay Bộc Cố Hoài Ân.
"A!"
Tiếng thét đau đớn vang lên, ba ngón tay rơi lả tả xuống đất, nẩy lên mấy cái, tiếp đó là âm thanh "xoang xoảng", Bộc Cố Hoài Ân không cầm chắc được đao, đao cũng theo đó rớt xuống đất.
Phút chốc giao thủ, hắn chột dạ rồi.
Cho đến tận cùng, sự không cam lòng, oán hận của hắn, rốt cuộc cũng chẳng thể vùi lấp hoàn toàn sự kính úy của hắn dành cho vị chủ soái năm xưa.
"Dừng tay đi." Quách Tử Nghi nói, "Vẫn còn kịp, triều đình sẽ bỏ qua chuyện cũ, để ngươi an hưởng tuổi già ở Trường An."
"Giết!"
Thấy máu đổ, đám thuộc hạ tâm phúc của Bộc Cố Hoài Ân rốt cuộc cũng xông lên hộ vệ, cuối cùng đã dám giao thủ với Quách Tử Nghi.
Sau đó, tiếng bước chân càng thêm dồn dập từ bốn phương tám hướng truyền đến, đó là nhân thủ mà Bộc Cố Hoài Ân điều động từ trong doanh trại cũng tới rồi.
Kỳ thực hắn không cần tự mình xông lên, cứ để đám thủ hạ giằng co một hồi, chung quy vẫn có thể giết chết Quách Tử Nghi... mặc dù mấu chốt giải quyết vấn đề vốn chẳng nằm trên người Quách Tử Nghi.
"Đều dừng tay lại."
Giữa cơn hỗn loạn, mọi người đều không nghe thấy phía sau nhà chính có người đang kêu la.
Đó là giọng của một lão ẩu, mãi đến khi bà kêu gào liên tiếp mấy bận, mới có người nghe thấy.
"Tiết soái, lão phu nhân ra rồi."
Bộc Cố Hoài Ân ngoảnh đầu nhìn thử một cái, lập tức nói: "Đưa bà ấy vào trong."
Khoảnh khắc tiếp theo, đồng tử của hắn chợt co rụt lại, chỉ thấy a nương của mình lại cầm một thanh chủy thủ kề thẳng lên cổ.
"Con ta, bảo bọn họ dừng tay hết lại."
"Dừng tay!"
Bộc Cố Hoài Ân gầm lên một tiếng, chằm chằm nhìn a nương hắn, dần tức đến mức mặt đỏ tía tai, nhịn không được gắt lên: "A nương, cớ sao người lại làm vậy?! Chuyện này kẻ sai rõ ràng là triều đình!"
"Tổ tiên của tộc Bộc Cố từng lập thề trước mặt Thiên khả hãn, tuyệt đối không được phản bội Đại Đường."
"Ta phản bội Đại Đường khi nào? Ta vốn chưa từng nghĩ đến chuyện làm phản." Bộc Cố Hoài Ân chỉ tay về phía Quách Tử Nghi, nói: "Là ông ta bảo ta tương trợ Trung vương, Trung vương bảo ta gả con gái đến Hồi Hột, ta chẳng nói chẳng rằng liền đem con gái gả đi! Kết quả thì sao? Thiên tử Trường An nghi kỵ ta, Hồi Hột vừa phân liệt, kẻ mà Đường đình dè chừng đầu tiên là ai? Là ta đấy! Đến tận bây giờ, thứ ta cần chỉ là cho con cháu đời sau một phần bảo đảm, đây là ta nợ chúng nó, người là a nương ta, sao người lại có thể đứng về phía kẻ khác cơ chứ."
"Ta là a nương ngươi, cho nên mới biết ngươi là một đứa cứng đầu cứng cổ. Con à, chuyện trên thế gian, làm gì có cái lý một là một, hai là hai sòng phẳng như thế. Đúng sai phải trái, có thẳng ắt có cong..."
"A nương đừng nói mấy lời này nữa!"
Bộc Cố Hoài Ân vung tay lên, máu tươi từ ngón tay đứt lìa văng tung tóe, rảy lên cả mặt a nương hắn, bắn lên cả mặt Bộc Cố Sướng.
Cảnh này khiến Bộc Cố Sướng sốt sắng vội vã la lên: "Mau tìm đại phu tới, mau tìm đại phu!"
"Câm miệng hết cho ta! Ta chỉ cần thiên tử cho một lời hứa hẹn mà thôi, y không cho, ta liền đánh thẳng vào Trường An để đòi, ta bình sinh hành sự, chính là đơn giản như vậy! A nương mau bỏ dao xuống!"
Trên sảnh, Bộc Cố Hoài Ân vẫn còn đang quát tháo, đại phu đã tới rồi.
"Tiết soái, chớ có nổi giận nữa! Lửa giận khiến khí huyết nghịch loạn, kích động chứng bối thư của ngài tái phát, lão phu e là cũng hết cách hồi thiên..."
"Câm mồm!"
"Con ta? Ngươi bị phát nhọt ở lưng sao?"
Bà lão rốt cuộc cũng chịu buông chủy thủ xuống, sấn tới kéo Bộc Cố Hoài Ân cốt để xem thương thế của hắn.
Từ xưa đến nay, một khi bối thư phát tác, chính là thứ dễ đoạt mạng danh tướng nhất.
Các tướng lĩnh, đám đao phủ xung quanh cũng đua nhau bỏ đao xuống, mang vẻ mặt đầy lo âu nhìn sang bên này.
Bọn họ lo lắng nào phải là cho Bộc Cố Hoài Ân, mà là theo một vị chủ soái mạng sống chẳng còn bao lâu như thế này tạo phản, lỡ may hắn chết đi, bản thân biết phải làm sao?
Quân Sóc Phương vất vả lắm mới xốc lên được một luồng khí thế định đi đòi lại công bằng từ triều đình, chầm chậm thay, luồng khí thế ấy chung quy lại tan biến mất.
Giống như cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà, một nốt mụn nhọt nho nhỏ, lại khiến bọn họ bắt đầu bừng tỉnh.
"Nhìn cái gì?!"
Bộc Cố Hoài Ân giận dữ, gầm lên: "Các ngươi chính là luôn do dự, chần chừ, rụt rè sợ sệt, mới bị triều đình bắt nạt. Tất cả giương đao lên, kẻ cuối cùng phải nhượng bộ chỉ có thể là triều đình!"
"Lũ ăn ruột chó, nam nhi đại trượng phu xông pha chém giết nơi biên ải, lại sợ đám cấm quân rúc ở kinh sư hưởng phúc sao?"
"Không tranh giành, các ngươi cả đời phải chịu khổ trên ải Bắc. Ta vì các ngươi mà tranh đoạt, can đảm của các ngươi ở đâu rồi?!"
Hắn không ngừng rủa sả, một cước đạp văng đại phu, giằng khỏi tay a nương, lại một lần nữa sải bước về phía Quách Tử Nghi.
Nhưng lần này, chẳng còn tướng sĩ nào dám đi theo hắn tạo phản nữa.
Đến cuối cùng, là Bộc Cố Sướng nhào tới, ôm chặt lấy eo hắn.
"A gia, đừng như vậy nữa, đừng tạo phản, cũng đừng ép triều đình nữa, con không muốn làm cái chức tiết độ sứ này đâu."
"Buông ra, cái đồ phế vật này!"
Bộc Cố Sướng lại thấu tỏ hết thảy mọi bề rồi.
Gã biết rõ bản thân làm không nổi chức tiết độ sứ này, hình thế đã không còn giống như trước đây. Trước mắt đã chẳng phải cái thời Lý Long Cơ lười nhác chính sự mà giao toàn bộ quyền lực địa phương cho tiết độ sứ; chẳng phải cái thời Lý Hanh ích kỷ chỉ quan tâm đến việc bản thân có thể đoạt quyền nên mới vung tay phong tiết độ sứ bừa bãi; lại cũng chẳng phải cái thời Lý Tông hôn quân nhu nhược không cách nào quản chế nổi đám tướng lĩnh ngang ngược ở địa phương.
Tuy vẫn chưa diện kiến thiên tử Trường An, nhưng thái độ cứng rắn của y đã thông qua Quách Tử Nghi, Đỗ Ngũ Lang cùng nhiều người truyền đạt lại.
Thái độ của chư tướng Sóc Phương ban nãy cũng tỏ tường rồi, một khi Bộc Cố Hoài Ân bệnh mất, bọn họ không khả năng kiên quyết hậu thuẫn Bộc Cố Sướng chống đối triều đình đến cùng.
Vậy thì, khăng khăng tranh đoạt cái vị trí tiết độ sứ kia, kết cục chỉ có thể rước họa sát thân.
"A gia, hài nhi van cầu người, dừng tay lại đi, hài nhi thật sự không muốn làm tiết độ sứ nữa..."
Bộc Cố Hoài Ân vùng vẫy mấy cái, cúi đầu xuống, chỉ thấy Bộc Cố Sướng nước mắt đầm đìa, yếu đuối đến mức chẳng giống nhi tử của hắn chút nào.
Phút giây này, hắn liền nhận ra bản thân thua rồi.
Ngẫm lại kỹ càng, oán khí của hắn đối với Tiết Bạch, vốn chẳng phải vì sự nghi kỵ, mà là bắt nguồn từ rất nhiều, rất nhiều năm về trước.
Hắn cùng tổ tiên, tộc nhân của hắn đều đóng giữ trên mảnh đất gió cát bủa vây này để bảo vệ Đại Đường, chịu đựng muôn vàn cực khổ, thuở ấy, hắn cho rằng đó là lẽ đương nhiên, người Thiết Lặc nên trông giữ bờ cõi cho gia tộc của Thiên khả hãn.
Về sau, hắn thấy Lý Hanh tháo chạy đến Linh Vũ.
Lần gặp gỡ ấy, kỳ thực đã âm thầm đánh đổ tín ngưỡng của người Thiết Lặc trong hắn.
Người Thiết Lặc đời đời kiếp kiếp kính úy Thiên khả hãn, con cháu của ngài ấy lại... nhu nhược đến vậy sao?
Hắn chịu đựng ngần ấy đau khổ, thứ hắn phò tá lại là một vị thiên tử nhát gan, ích kỷ, thiển cận, phải dựa dẫm vào đám đàn bà, hoạn quan để cướp quyền như Lý Hanh ư?
Dựa vào đâu mà không thể chiếm lấy vị trí đó?
Ban đầu, ý nghĩ này khiến bản thân Bộc Cố Hoài Ân cũng phải giật nảy mình. Hắn thật sự liều mạng đè nén nó, liều mạng bắt ép bản thân phải trung thành với Đại Đường, thậm chí đạt tới cảnh giới uốn nắn quá đà.
Hắn là một kẻ độc đoán cứng đầu, nhưng hắn biết thế nào là mạnh, thế nào là yếu. Dần dà, sâu thẳm trong lòng hắn cảm thấy, dẫu cho không thể thay thế hoàng đế Đại Đường, thì việc cát cứ một phương, xưng vương xưng bá, cũng chưa hẳn là không thể.
Cùng là người Thiết Lặc, người Hồi Hột có thể xưng Hãn, cớ sao hắn lại không?
Đáng tiếc ông trời không cho hắn thời gian, hắn không được, nhi tử của hắn hà cớ gì không được?
Từ tận đáy lòng, hắn kỳ thực chính là mang theo tư tưởng này, cố tình mượn danh nghĩa cầu xin vị trí tiết độ sứ cho con trai để thăm dò Tiết Bạch.
Chẳng ngờ, Tiết Bạch lại cứng rắn nhường ấy, chẹn đứng ý nghĩ này của hắn, bóp nghẹt nó ngay từ trong trứng nước...