Mãn Đường Hoa Thải

Chương 527: Sào huyệt

"Nếu đánh, chiến thuật chẳng có gì phức tạp. Quyết chiến trực diện, đợi viện binh của chúng ta từ phía sau giáp công phản quân."

Trong đại trướng Đường quân, Tiết Bạch đưa một bức mật thư cho Quách Tử Nghi, nói: "Đây là tin tức truyền từ Vân Châu nửa tháng trước. Phong Thường Thanh đã đánh bại quân Đồng La của Lý Quy Nhân tại thành Hùng Vũ, đang hỏa tốc tiến về phía Đông, ước hẹn trong vòng hai mươi ngày sẽ xuất hiện trong địa phận Phạm Dương."

Hiện nay Đường quân đang đóng trại ở bờ nam sông Hô Đà. Nếu theo ý của Quách Tử Nghi và Lý Quang Bật, Tiết Bạch không cần thiết phải đi theo, ở lại Lạc Dương tọa trấn thì hơn. Dẫu sao có hai vị danh tướng như họ chỉ huy, thực sự không cần thêm một vị Nguyên soái trên danh nghĩa đến thêm phiền.

Tiết Bạch vốn chẳng can thiệp sâu vào quân vụ, chỉ đôn đốc vận chuyển một số hỏa khí, lương thảo, thời gian còn lại thì khích lệ tướng sĩ, lấy danh nghĩa vực dậy sĩ khí để thực hiện việc thu mua nhân tâm.

Dã tâm bất thần của hắn, đã chiêu nhiên nhược yết (rõ ràng như thể đã được vén màn che lên vậy).

Bản quân tình hôm nay Tiết Bạch đưa ra lại vô cùng then chốt. Phái một cánh quân đánh úp Phạm Dương, đây là ý tưởng bình phản mà Lý Bí đã đề xuất từ rất sớm. Tiết Bạch đã thay đổi đôi chút cho phù hợp thời thế, dùng Quách Tử Nghi, Lý Quang Bật kiềm chế chủ lực của Sử Tư Minh, ngay từ đầu cuộc chiến đã phái Phong Thường Thanh, Trương Quang Thịnh đi đường vòng qua Tam Thụ Hàng Thành tấn công Phạm Dương.

Hành trình của Phong Thường Thanh chẳng hề suôn sẻ. Sau khi qua Tam Thụ Hàng Thành, muốn tiếp tục tiến về phía Đông thì phải đi qua thành Hùng Vũ. Y không dám mạo muội cường công, mà đợi đến khi có cơ hội thích hợp mới tung đòn kỳ tập.

Tiết Bạch đợi tình báo của y đã đợi rất lâu rồi.

Lúc này, Quách Tử Nghi xem xong thư, nhìn chằm chằm vào bản đồ suy tư hồi lâu.

"Hẳn là Sử Tư Minh cũng sắp nhận được tin tức rồi."

"Phong Thường Thanh có thể gửi tin đến đây, tự nhiên cũng sẽ có phản quân đưa tình báo cho Sử Tư Minh." Tiết Bạch nói, "Nhưng chúng ta dùng dịch mã truyền tin, thế tất sẽ nhanh hơn Sử Tư Minh."

Quách Tử Nghi nói: "Chênh lệch khoảng chừng hai ba ngày."

Lý Quang Bật nói: "Nếu khai chiến quá sớm, Phong Thường Thanh không thể đến kịp, sẽ tạo cơ hội cho tặc tướng bẻ gãy từng chiếc đũa; nhưng nếu khai chiến quá muộn, Sử Tư Minh nhận được tin, sẽ có sự chuẩn bị."

Quách Tử Nghi nói: "Muốn diệt giặc, công hạ Phạm Dương quan trọng hơn việc đánh bại Sử Tư Minh. Ngươi và ta không thể ném chuột sợ vỡ đồ, tâm tồn e ngại. Thà rằng đánh mà không thắng, cũng không thể để Sử Tư Minh rút quân về Phạm Dương."

Khi hai người họ thương nghị, Tiết Bạch không xen vào nhiều lời, chỉ yên lặng an tọa trong trướng.

Chỉ cần ngồi đó, hắn có thể tạo cho tướng sĩ cảm giác "Ung Vương đánh trận cũng ngang ngửa với hai vị Quách Tiết soái, Lý Tiết soái", đặt định uy vọng của hắn trong quân là đủ rồi.

Cuối cùng, Quách Tử Nghi chủ trương sớm quyết chiến với Sử Tư Minh, đảm bảo Phong Thường Thanh có thể công hạ Phạm Dương.

Chỉ riêng phần lòng dạ này thôi, đã vô cùng bất phàm rồi.

Còn một điểm hiếm có nữa là, Tiết Bạch và Lý Quang Bật không hề vì vấn đề chọn phe của Quách Tử Nghi mà nghi ngờ quan điểm của y. Trong tình huống địa vị cao hơn, vẫn nguyện ý nghe theo sự chỉ huy của y.

Thế là, từng đạo quân lệnh được truyền xuống, toàn doanh trại chỉnh bị.

Rất nhanh đã đến canh tư ba ngày sau.

Tinh thùy bình dã khoát, hai bờ sông Hô Đà vẫn còn bao trùm trong màn đêm, chỉ có những đốm lửa trại trong doanh trại giao hòa với bầu trời đầy sao.

(*Tinh thùy bình dã khoát: Tầm mắt mở ra nơi đồng bằng bát ngát, những vì sao như rủ thấp tận chân trời.)

"Truyền lệnh, gọi các tướng sĩ dậy!"

Lý Tự Nghiệp đã sớm khoác lên mình bộ khải giáp, sau khi hạ đạt quân lệnh, là người đầu tiên ngồi xếp bằng bên đống lửa.

Hôm nay xuất chiến, có khả năng cả ngày sẽ không có cơ hội ăn uống, hắn cần phải ăn thật nhiều. Thịt dê nướng đã được thái sẵn, cháo gạo vẫn đang ninh. Hắn mím chặt môi ngồi đó, đợi từng tướng sĩ ngồi xuống.

"Giờ Dần một khắc, còn ai chưa đến, xử theo quân pháp!"

"Báo Tướng quân, quân số đã đủ."

"Khao quân!"

Sở dĩ hô "Khao", chính là mời sĩ tốt hưởng dụng rượu thịt. Theo thói quen của Lý Tự Nghiệp khi còn ở An Tây, mỗi lần trước khi xuất chiến sẽ cho binh lính của mình uống một ngụm rượu, vì ở đó thời tiết giá lạnh, rượu vừa có thể tráng đảm lại vừa có thể chống rét. Cũng là sợ sĩ tốt cứ thế mà chết trận, mang ý nghĩa chén rượu tiễn biệt tử sinh.

Đều là đại hán trong quân, sẽ không có rủi ro uống một ngụm là say.

Nay tuy tác chiến ở Hà Bắc, hắn vẫn giữ lại truyền thống này.

Tiết Tiệm trân trân nhìn đôi môi của các đồng đội bao trọn lấy miệng túi rượu, uống một ngụm thỏa thuê rồi đưa đến trước mặt mình, hắn đón lấy rồi uống ngay. Đồng sinh cộng tử huynh đệ, ngay cả tính mạng cũng giao cho đối phương rồi, bẩn một chút thì có gì mà chê bai.

Nhưng hắn vì sùng bái Tiết Bạch, ngay cả chuyện tửu lượng cũng học theo, mấy năm nay hiếm khi uống rượu. Một ngụm xuống bụng, khí nóng bốc lên, đầu óc cũng hơi chếnh choáng.

Mọi thứ đều trở nên mông lung, dùng cơm, khoác giáp, dắt ngựa xếp hàng hành quân.

Canh năm, hắn đã đứng bên bờ sông Hô Đà, hai má vẫn còn hơi đỏ.

"Ta không phải là trẻ con nữa!"

Tiết Tiệm mười chín tuổi đột nhiên nói một câu.

Hắn ngày thường trầm ổn, lạnh lùng, nội tâm hôm nay lại tràn đầy xao động, khẩn thiết muốn chứng minh điều gì đó.

Làn gió đêm cuối cùng thổi qua, phương Đông dần hiện lên một vệt sáng mờ. Cùng lúc đó, tiếng trống trận vang lên.

"Qua sông!"

Đây là nơi nước sông nông nhất mà thám mã tìm được, chỉ ngập đến gốc đùi.

Đội ngũ bắt đầu qua sông.

Nếu nhìn từ xa, từng đội từng đội binh lính như vô số kiến cỏ, cảnh tượng thật hoành tráng. Nơi Trung quân đại kỳ dựng cao cách binh sĩ phía trước nhất đến vài dặm, tín mã len lỏi trong đó, bận rộn duy trì sự vận hành của cả một đội quân.

Cuối cùng, Tiết Tiệm dắt ngựa đến bờ sông, bước vào trong nước, dòng nước sông băng giá ngập qua bắp chân hắn, khiến hắn rùng mình một cái.

Chiến ý của hắn lại càng thêm sục sôi, kiên quyết bước về phía trước.

~~

Nước sông Tang Càn lạnh buốt ngập đến thắt lưng Trương Quang Thịnh.

Hắn vừa đi đến giữa sông, con ngựa hí lên một tiếng, đã không muốn tiếp tục tiến lên nữa.

"Đi."

Trương Quang Thịnh quát một tiếng, dùng sức kéo cương ngựa, lại bước thêm một bước về phía trước, tạm thời vẫn chưa ngã.

"Tướng quân." Phía sau có sĩ tốt nói, "Nước càng ngày càng sâu rồi."

"Ta đảm bảo có thể qua sông!" Trương Quang Thịnh đầu cũng không quay lại, ngữ khí trái lại càng nghiêm khắc hơn, "Nếu là lính cũ của ta, bây giờ đã đến bờ bên kia rồi!"

Nhưng lần này là hành quân gấp, hắn chưa hề phái bất kỳ thám mã nào dò xét trước xem có thể qua sông hay không.

Bọn họ đánh bại phản quân ở thành Hùng Võ, xuôi theo sông Tang Càn đi xuống, xuyên qua trùng trùng núi non, nay đã đến địa phận Phạm Dương.

Bại quân của Lý Quy Nhân đang ở phía trước, ngựa chúng nhanh, một đường tháo chạy. Nếu để chúng vào thành U Châu trước, thế tất sẽ khiến trong thành nghiêm phòng tử thủ, Đường quân muốn công hạ U Châu sẽ rất khó.

Trương Quang Thịnh bèn để Phong Thường Thanh suất đại quân hành quân bình thường, còn hắn một mình dẫn một ngàn khinh kỵ truy kích, cuối cùng cũng phát hiện dấu vết Lý Quy Nhân qua sông tại đây.

Trong đống phân ngựa mà phản quân để lại vẫn còn chút hơi ấm, chứng tỏ vừa mới qua bờ bên kia. Gần đó không phát hiện cầu phao, hay dấu vết chặt cây. Do đó, Trương Quang Thịnh đoán định Lý Quy Nhân là từ nơi này trực tiếp lội qua sông, quả đoán truy kích.

Thực ra việc này không thể loại trừ khả năng phản quân của Lý Quy Nhân đi bè nhỏ qua sông, thậm chí là phát hiện có truy binh nên cố ý thiết kế bẫy. Nhưng Trương Quang Thịnh đánh trận chưa bao giờ có những lo lắng này, hắn dám đánh cược, dám liều mạng để lập bất thế chi công.

Từng bước từng bước tiến lên, nước sông có lúc ngập đến dưới yên ngựa.

"Giơ cao cờ lên." Trương Quang Thịnh cũng chỉ dặn dò một câu này.

Cuối cùng, hắn lội nước sang bờ bên kia, chẳng màng vắt khô y phục, ánh mắt như diều hâu tìm kiếm phân ngựa trên mặt đất, nhặt lên sờ sờ, ngửi ngửi, phán đoán Lý Quy Nhân ở ngay phía trước không xa.

"Tướng quân." Chợt có sĩ tốt giơ tay chỉ.

Trương Quang Thịnh ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy phía trên khu rừng phía xa có một làn khói bếp bay lên.

Mắt lập tực sáng rực, sát khí lóe lên, hắn nhìn lại bờ sông, đội ngũ mới chỉ qua sông được hơn trăm người.

"Theo ta truy kích!"

Trong khu rừng phía trước không có đường đi, hắn hạ lệnh sĩ tốt không cần cưỡi ngựa, dắt ngựa tiến lên. Đi đến lúc trời sắp tối, hắn giơ tay lên, trèo lên một cái cây lớn, lấy Thiên Lý Kính ra quan sát một hồi.

"Kẻ địch đang dựng trại nấu cơm, giết qua đó, đánh một trận no nê."

Thế là, Đường quân dưới mệnh lệnh của Trương Quang Thịnh nhao nhao lên ngựa, rút cung đao, bất ngờ phát động xung phong.

Bọn họ thừa thắng truy kích, sĩ khí dâng cao, xông thẳng vào trận địa của Lý Quy Nhân chém giết. Sau một hồi ác chiến, cuối cùng cũng giết cho doanh trại máu chảy thành sông, phản quân kẻ chết người bị thương, kẻ tan tác người bỏ trốn.

Nhưng điều Trương Quang Thịnh không nói cho đám Đường quân này biết là, phản quân lại có tới hơn bảy trăm người. Cố ý giấu giếm tình hình chiến trận này, ép bọn họ dùng cái dũng khí nhất thời, đại bại kẻ địch đông gấp bảy lần.

"Tướng quân, bắt được Lý Quy Nhân rồi!"

Các tướng sĩ đều rất phấn khích, cảm thấy thật dễ dàng đã bắt được một viên đại tướng trong phản quân, lại còn là nhân vật quan trọng tề danh với Sử Tư Minh.

Theo Trương Quang Thịnh đánh trận chính là như vậy, nếu không chết trên con đường mạo hiểm, thường rất dễ lập nên công nghiệp bất thế.

Đây gần như là phương pháp tác chiến đánh cược bằng mạng sống.

"Ám toán ta, phỏng có bản lĩnh gì?!" Lý Quy Nhân khi bị giải tới vẫn còn chửi ầm lên, chẳng hề chịu phục.

Ánh mắt hắn rơi trên khuôn mặt đầy sẹo của Trương Quang Thịnh, khinh thường nói: "Ngươi lại là kẻ vô danh tiểu tốt nào?"

Trương Quang Thịnh không trả lời.

Hắn từng danh vang thiên hạ, công trạng được người đời truyền tụng, có thể nói là phong quang vô hạn.

Nay hắn đã không còn để ý những thứ này nữa, hắn dùng tên của một người lính nhỏ đã chết thay hắn để sống tiếp, tuyệt đối không phải là kẻ vô danh tiểu tốt, nhưng cũng không cần để cho đám rắn rết chuột bọ nào cũng biết.

Lý Quy Nhân thấy viên tướng Đường này ánh mắt lạnh lùng, ngược lại có chút sợ hãi, nói: "Ta còn có bộ hạ cũ ở Phạm Dương, triều đình nếu chịu chiêu hàng ta, ta nguyện phất cờ quy phụ triều đình."

Lúc mới phản loạn, đám phản tướng bọn hắn đã tính toán kỹ rồi, nếu sự tình không thuận, thì dựa vào thế binh mà uy hiếp triều đình chiêu an.

Chỉ cần hứa cho quan cao lộc hậu, bọn hắn thờ ai làm chủ cũng như nhau cả thôi.

Hôm nay, nếu là tướng lĩnh khác bắt được Lý Quy Nhân, có lẽ cũng sẽ như ý nguyện của hắn.

Nhưng Trương Quang Thịnh thì khác, hắn sẽ không quên thảm bại ở Lạc Dương, nỗi oan khuất ở Đồng Quan, trong lòng hắn có ngọn lửa giận vẫn đang hừng hực cháy.

"Không cần đâu."

Dứt lời, Trương Quang Thịnh đón lấy đao, trực tiếp chém mạnh xuống.

"Phập."

Một cái đầu người lăn lóc, một đời danh tướng phản quân thế mà lại chết qua loa trong tay một kẻ vô danh như vậy.

Trương Quang Thịnh tùy tiện vứt đao xuống, dặn dò: "Giết hết tù binh bị thương đi, những kẻ còn lại lôi qua đây."

Hắn trước đây thích dâng công, bây giờ lại chẳng thèm nhìn Lý Quy Nhân trên mặt đất lấy một cái.

Rất nhanh, tù binh đều bị giải lên, sắp xếp theo chức vị cao thấp trong quân Yến.

"Ta muốn công hạ thành U Châu."

Trương Quang Thịnh đi thẳng vào vấn đề nói ra mục đích của mình, vừa lau vệt máu trên tay, vừa nói: "Kẻ nào nguyện làm nội ứng cho ta, ta sẽ cho hắn một cơ hội cải tà quy chính."

"Chó săn của triều đình..."

"Phập."

Phàm là tướng lĩnh phản quân dám không thuận tòng, Trương Quang Thịnh không chút nương tay, giơ đao liền giết, rất nhanh đã giết hơn mười người. Những tù binh còn lại thế là tranh nhau kể lể tình báo về thành U Châu.

"Hiện giờ trấn thủ thành là Sử Triều Thanh, hắn đã được sách lập làm Thái tử."

"Nói tiếp."

"Thái tử, ồ, Sử Triều Thanh là một kẻ tàn nhẫn."

"Kẻ tàn nhẫn?" Trương Quang Thịnh nghe xong, trong mắt lóe lên vẻ khinh thường.

~~

Phạm Dương, thành U Châu.

Nay nơi này đã được đổi tên thành Yên Kinh, là kinh thành của Đại Yên quốc.

Chập tối, từ xa có hơn mười kỵ binh từ phía Tây điên cuồng lao tới, vào cửa thành. Rất nhanh đã đến trước mặt Yên Kinh Lưu thủ Lưu Tượng Xương, bẩm báo có một cánh quân Đường đang tấn công thành Hùng Võ, Lý Quy Nhân hy vọng Thái tử có thể phái một đạo viện quân giúp đỡ thủ thành.

"Thánh nhân đang đối đầu với Đường quân ở Hằng Châu, Đại Yên đâu còn binh lực chi viện?" Lưu Tượng Xương nói, nghĩ đến việc này không nên do mình từ chối, bèn nói: "Đợi ta khởi bẩm Thái tử định đoạt."

Nhắc đến Thái tử, trong mắt Lưu Tượng Xương dâng lên chút vẻ kính sợ.

Đại Yên Thái tử hiện tại là Sử Triều Thanh, với Hoài Vương Sử Triều Nghĩa hoàn toàn là hai loại tính tình. Hoài Vương khoan hậu nhân nghĩa còn Thái tử thì hung hăng bạo ngược.

Gã nâng văn thư do Lý Quy Nhân gửi tới, dẫn theo đám dịch sứ kia đi tới hoàng cung Đại Yên.

Hoàng cung thực ra chính là Phạm Dương Tiết độ phủ mà An Lộc Sơn xây dựng trước kia, nay lại được tu sửa quy mô lớn một phen, cũng vô cùng khí phái.

Vì Sử Tư Minh luôn chinh chiến bên ngoài, Tân Hoàng hậu lại là người không quản sự, nay trong cung hoàn toàn do Thái tử làm chủ, một mảnh chướng khí mù mịt.

Mới đến ngoài cửa cung, Lưu Tượng Xương đã nghe thấy quần thần trong đại điện đang yến tiệc, yến tiệc cũng chẳng phải nhã yến gì. Tướng lĩnh, Hồ nhân, Hoả giáo đồ, cùng những kẻ tam giáo cửu lưu đều được triệu vào cung, nhảy nhót hò hét, tiếng vang rung trời.

"Vào đi."

Lưu Tượng Xương thở dài, dẫn tín sứ nhập cung, trước đại điện có thể nhìn thấy vô số thiếu nữ đang quỳ trên mặt đất, nhìn qua e rằng có tới hàng trăm hàng ngàn người, mái tóc đen nhánh như mây.

Những người này đều là nữ nhi nhà lành mà Yến quân cướp bóc từ các nơi kể từ khi khởi binh. Sử Triều Thanh bắt họ mỗi ngày phải đến đây để hắn tuyển chọn, cũng ban thưởng cho những cẩu hữu chơi bời có thể khiến hắn vui lòng.

"Thái tử, Lưu thủ quan đến rồi."

"Ha ha, gọi vào!"

Đi xuyên qua đám nữ tử, Lưu Tượng Xương liền nhìn thấy một cảnh tượng cuồng hoan.

Chỉ thấy nam nam nữ nữ tụ tập trong điện, y phục xộc xệch, tay múa chân đạp. Sử Triều Thanh chỉ khoác một chiếc áo bào bên ngoài, bên trong trần như nhộng, hạ bộ phơi bày, chân trần giẫm lên lưng hai đại hán ở trần đang nằm sấp, cao cao tại thượng giữa đám đông.

"Lưu thủ quan, ngươi đến đoán xem, bọn họ ai là người không chịu nổi trước."

"Ha ha, Lưu thủ quan cũng đến đặt cược đi."

Lưu Tượng Xương nhìn theo ngón tay Sử Triều Thanh, có hai Hồ thương đang đứng đó, đều có bộ râu vàng rậm rạp và xoăn tít, tóc tai cũng xõa tung.

Gã cũng không biết đây là muốn làm gì, theo mọi người đặt cược, chọn Hồ thương cường tráng hơn đứng bên phải.

Sử Triều Thanh hai tay cầm hai cây nến, đích thân châm lửa đốt râu của hai Hồ thương kia, trong điện lập tức nồng nặc mùi khét, mọi người hò hét cổ vũ.

Khoảnh khắc tiếp theo, ngọn lửa bùng lên, từ râu cháy lan lên tóc, cuối cùng có một Hồ thương kêu la oai oái, cắm đầu vào cái đại đỉnh chứa nước bên cạnh, vang lên một tiếng "xèo" lớn.

Hồ thương còn lại cũng thảm thiết kêu la, muốn tự cứu mình, nhưng chưa kịp chạy đến bên cạnh đỉnh, đã ngã gục xuống đất, đau đớn lăn lộn vài cái rồi tắt thở.

"A!"

Tiếng thảm thiết còn đang vang vọng trong điện, Lưu Tượng Xương sợ ngây người, ngẩn ngơ nhìn cái đầu đang cháy rừng rực kia, sống lưng lạnh toát.

Trong điện lại bùng nổ tiếng cười cuồng loạn, có người vỗ vỗ vai Lưu Tượng Xương.

"Lưu thủ quan, ngài thắng rồi."

Mấy đồng tiền vàng được nhét vào tay Lưu Tượng Xương, gã sững sờ, quay sang Sử Triều Thanh, nói: "Thái tử, thần có việc quan trọng cần bẩm báo."

Nhưng miệng gã chỉ hơi mấp máy, lại vì sợ hãi mà nhất thời câm nín, không phát ra được bất kỳ âm thanh nào.

"Lại nào! Lại nào!"

Sử Triều Thanh hứng chí rất cao, vẫy vẫy tay, sai người đưa một chiếc ná gỗ cho hắn, nói: "Lần này chơi bắn kim hoàn! Kẻ nào nguyện chịu đòn, kim hoàn bắn ra sẽ thuộc về kẻ đó."

Liền có nữ tỳ bưng khay lên, bên trong đầy ắp những viên kim hoàn tròn vo, vàng óng ánh.

Vàng bạc tiền tài Yến quân cướp về vô số, Sử Triều Thanh dùng cách này để tiêu xài, tiêu mười kiếp cũng không hết. Muốn thực sự tiêu tiền, phải khai cương thác thổ, văn trị võ công mới tốn kém.

Lúc này thấy kim hoàn, không ít thân vệ binh sĩ nhao nhao bước ra khỏi hàng, nguyện ý chịu đòn.

Sử Triều Thanh chọn năm người, bắt họ xếp thành một hàng, cười nói: "Kẻ bị ta bắn trúng nếu dám kêu, mỗi tiếng kêu, phạt một trăm roi!"

"Nặc."

"Tới!"

Một viên kim hoàn được kẹp vào ná, Sử Triều Thanh nhắm ngay mặt một thân vệ bắn tới, ngắm rất chuẩn, lực đạo cũng lớn, kim hoàn trực tiếp đánh cho tên thân vệ kia đầu rơi máu chảy, hắn thế mà một tiếng cũng không hó hé, chỉ cúi người nhặt viên kim hoàn kia cất vào trong ngực.

"Tốt!"

Sử Triều Thanh khen một tiếng, trực tiếp bắn về phía người tiếp theo.

"Vút" một tiếng, lần này, viên Kim Hoàn thế mà lại bắn thẳng vào hốc mắt của một thân vệ khác!

"A!"

Tiếng thảm thiết vang lên, tên thân vệ đau đớn, lập tức ôm mắt ngã xuống đất co giật, máu không ngừng chảy ra từ kẽ ngón tay.

Yết hầu Lưu Tượng Xương chuyển động hai cái, tựa hồ muốn nói, lại không mở miệng. Mọi người thì nhao nhao hô lên: "Hắn thua rồi, thua rồi!"

Lúc này người đến lại không phải là đại phu, mà là hai kẻ chấp roi, giơ roi lên quất tới tấp vào tên thân vệ bị mù mắt kia.

"Cầu xin Thái tử khai ân!"

Cuối cùng, có người mở miệng cầu xin, lại chính là tên thân vệ vừa bị bắn đầu rơi máu chảy.

"Mạt tướng Cao Như Chấn, đây là Tam huynh của mạt tướng, Cao Cúc Nhân. Chúng ta có bốn huynh đệ, trưởng huynh đã chiến tử, nhị huynh đang theo Thánh nhân nam chinh, huynh đệ mấy người chúng ta vì Đại Yên đầu rơi máu chảy. Nay A nương bị bệnh, quanh năm cần thuốc thang tẩm bổ, huynh đệ chúng ta mới liều mạng kiếm tiền thưởng, xin Thái tử khai ân..."

Nói đến đoạn sau, Cao Như Chấn đã nước mắt như mưa.

Sử Triều Thanh lại không hề động lòng, cầm ná chỉ vào hắn, nói: "Có chơi có chịu, huynh đệ các ngươi không biết đạo lý này sao?!"

Cao Như Chấn nói: "Khẩn cầu Thái tử phá lệ."

"Phá lệ?" Sử Triều Thanh ngẫm nghĩ, giơ tay lên, ngăn lại việc quất roi Cao Cúc Nhân, nói: "Được thôi, ngươi là thân vệ của ta, nghĩa khí như vậy, ta sẽ vì ngươi phá lệ một lần."

"Tạ ơn Thái tử."

"Ngươi ra ngoài điện chọn một mỹ nhân, ban cho ngươi đấy."

Cao Như Chấn vội vàng dập đầu tạ ơn, đứng dậy đi ra khỏi đại điện, phóng mắt nhìn tới, từng hàng từng hàng thiếu nữ nhao nhao ngẩng đầu lên, khiến hắn hoa cả mắt. Hắn không dám chọn quá lâu, đợi nhìn thấy trong đó có một nữ tử khóe miệng e ấp, trong ánh mắt mang theo tia hy vọng mong chờ hắn giải cứu, hắn liền chọn nàng.

Hắn dắt tay mỹ nhân này, đưa nàng vào trong điện tạ ơn, chỉ thấy Cao Cúc Nhân đã được đỡ dậy trị thương, yên tâm hơn không ít.

Nhưng khi hắn vừa quỳ xuống trước mặt Sử Triều Thanh, Sử Triều Thanh lại nói: "Ta vì ngươi phá lệ, ngươi có thể làm gì cho ta?"

"Nguyện vì Thái tử liều chết!"

"Ha ha, không cần, ngươi bế mỹ nhân này lên, ném vào trong cái đại đỉnh này là được."

Cao Như Chấn nghe vậy sững sờ, quay đầu nhìn lại, mới phát hiện dưới cái đại đỉnh đầy nước kia đã nhóm lên ngọn lửa hừng hực, hắn lại cảm thấy như rơi vào hầm băng, cả người cứng đờ tại chỗ.

"Không!"

Mỹ nhân bị đưa vào điện kinh hô muốn chạy trốn, vừa đứng dậy đã bị ấn xuống.

"Cao Như Chấn, ngươi không muốn báo đáp ân đức của ta sao?" Sử Triều Thanh hỏi, ngón tay đã chỉ vào hốc mắt trống rỗng máu me đầm đìa của Cao Cúc Nhân, nói: "Ta là bị câu chuyện về A nương của ngươi làm cảm động đấy."

"Mạt tướng..."

Cao Như Chấn biết mình nếu không nghe lệnh sẽ có kết cục thế nào, mồ hôi vã ra như tắm, trong lòng thiên nhân giao chiến hồi lâu, thế mà lại có thể nghe thấy tiếng "ùng ục", là nước trong đại đỉnh đã sôi rồi.

(*thiên nhân: Cụm này xuất phát từ tư tưởng Nho giáo, nói về sự xung đột giữa "Thiên lý" (đạo đức khách quan) và "Nhân dục" (lòng tham, ham muốn ích kỷ của cá nhân).)

Hắn cắn răng, gần như nghiến nát cả răng, bỗng nhiên xoay người, bế thốc mỹ nhân kia lên ném vào chiếc đại đỉnh đang sôi sùng sục.

Tiếng thảm thiết lọt vào tai, dọa cho hồn vía hắn bay mất, rất nhanh, đợi tiếng thảm thiết biến mất rồi, hắn lại cảm thấy nó vẫn luôn vang vọng trong tai mình, xua đi không được.

"Ha ha ha, trọng thưởng."

Sử Triều Thanh cười lớn không dứt, nhìn quanh bốn phía, hỏi: "Các ngươi đều không dám nhìn sao?!"

Cao Như Chấn đành phải nhìn về phía chiếc đại đỉnh kia, nhưng ánh mắt hắn lại không thể tiêu cự, giống như đã mù rồi, cái gì cũng nhìn không rõ.

Người khác trong điện cũng sởn gai ốc, không còn hoan đằng như trước nữa.

Sử Triều Thanh cảm thấy người khác đều sợ rồi, duy chỉ có mình không sợ, mới thấy hài lòng, sai người mang gậy đánh mã cầu của hắn tới, đích thân đến bên đỉnh khuấy đảo, vừa quan sát xem người đã bị luộc chín chưa, vừa nói cười vui vẻ.

"Đúng rồi, Lưu thủ quan, ngươi đến có việc gì a?"

"Lưu thủ quan?"

Lưu Tượng Xương bị hỏi mấy lần, cuối cùng cũng hoàn hồn, nói: "Thái tử, thần..."

Nói được một nửa, đầu óc gã thế mà lại trống rỗng, hoàn toàn không nhớ nổi hôm nay đến đây là vì chuyện gì.

Sử Triều Thanh cũng không trách gã, cười lớn sảng khoái.

Nơi cửa điện, đám tín sứ cùng đi với Lưu Tượng Xương chứng kiến cảnh này, nhìn vào bóng lưng Cao Như Chấn, trong ánh mắt dâng lên vẻ trầm tư.

~~

Sáng sớm hôm sau có vài kỵ binh rời khỏi thành Yên Kinh, đi bẩm báo lại với Lý Quy Nhân tin tức Thái tử sẽ không xuất binh chi viện.

Bọn họ một đường phi như bay về phía Tây, bên bờ sông Tang Càn nhìn thấy thủ cấp của Lý Quy Nhân được đặt trong một cái hộp.

"Báo Tướng quân, chúng ta đã sách phản được thân vệ bên cạnh Sử Triều Thanh là Cao Như Chấn, hắn nói, ngày mai Sử Triều Thanh sẽ dẫn ba ngàn người xuất thành đi săn."

Trương Quang Thịnh nói: "Ba ngàn người? Nhiều thế sao?"

"Vâng, Sử Triều Thanh sở dĩ được Sử Tư Minh yêu thích, là vì hắn cung mã thành thạo, sát phạt quyết đoán. Dưới trướng hắn nuôi ba ngàn thân vệ, đều là những kẻ hung hãn không sợ chết. Bọn họ mỗi lần xuất thành đi săn, gặp người là bắn giết."

Trương Quang Thịnh nghe xong, quay đầu nhìn binh mã mình mang theo.

Hắn chỉ có hơn một ngàn người lại còn mệt mỏi rã rời.

"Tướng quân, ta đã quan sát quân dung của Sử Triều Thanh, chưa nói đến ba ngàn tử sĩ của hắn người nào cũng hung hãn, chỉ nói chiến mã của bọn họ đều là thần tuấn phi phàm. Nếu phục kích, Sử Triều Thanh vừa nghe thấy động tĩnh là có thể chạy về Yên Kinh."

"Thần tuấn phi phàm?"

"Vâng, ngựa của Sử Triều Thanh là do Sử Tư Minh để lại, ngày nào cũng phải dắt ra sông Tang Càn uống nước, chạy nhảy."

Sử Tư Minh yêu ngựa, giỏi nuôi ngựa là nổi danh thiên hạ, Trương Quang Thịnh cũng biết.

Như vậy, hắn không có quá nhiều tự tin có thể dã chiến với phản quân, lấy ít thắng nhiều.

Muốn đánh bại ba ngàn thân vệ của Sử Triều Thanh, vẫn cần phải đợi đại quân của Phong Thường Thanh đến.

Nhưng với tính cách của hắn, tuyệt đối không muốn cứ thế mà chờ đợi.

......

Lúc trời sáng, nhìn từ trong Thiên Lý Kính, có thể thấy cửa thành U Châu mở toang, bụi đất cuồn cuộn, ba ngàn kỵ binh quả nhiên đã xuất thành đi săn.

Trương Quang Thịnh đứng trên núi cao ở bờ bên kia quan sát một hồi, không kìm được chửi một câu.

"Đạm cẩu tràng."

Quả thực, ngay cả hắn cũng ghen tị với những con tuấn mã mà cha con Sử gia sở hữu, chúng đang thỏa thích uống nước bên bờ sông Tang Càn, gặm cỏ xanh.

Lại qua một khắc, Trương Quang Thịnh phất tay, nói: "Động thủ đi."

Trong hình ảnh Thiên Lý Kính của hắn liền xuất hiện một đàn ngựa cái, ở bờ bên kia hí vang về phía tuấn mã của phản quân một hồi, rồi chạy về phía thượng nguồn sông Tang Càn.

Thế là, lũ tuấn mã vui vẻ đuổi theo, cũng chạy về phía thượng nguồn.

Đám phản quân cười lớn ha hả, đằng nào cũng là đi săn, đi đâu mà chẳng giống nhau.

Dụ được ba ngàn phản quân này đi rồi, Trương Quang Thịnh cất Thiên Lý Kính, tung người lên ngựa, quát: "Xuất phát!"

Một ngàn người liền nhanh chóng lao ra khỏi rừng núi, phi thẳng đến thành U Châu.