Mãn Đường Hoa Thải

Chương 521: Thân tại Tào doanh tâm tại Hán

"Vậy cứ theo ý Ung Vương mà xử trí đi."

Lý Chi chung quy thở dài một tiếng, cúi thấp cái đầu cao quý xuống.

Hôm nay nếu không xử trí Đặng Cảnh Sơn, vạn nhất đám sĩ tốt Biện Châu đang phẫn nộ kia làm ra chuyện binh biến, hậu quả thật không dám tưởng tượng.

Lúc này điều ông ta có thể làm duy nhất là bỏ xe giữ tướng, hy sinh Đặng Cảnh Sơn để bảo toàn chức Hà Nam Tiết độ sứ của mình.

Tất nhiên, ông ta không phải kẻ tham quyền cố vị, mà là vì xã tắc đa đoan, cần một trọng thần tông thất như ông ta trấn thủ một phương, tránh để những kẻ có dã tâm hùm sói lại làm loạn Đại Đường.

"Đã là A Ông cũng nói vậy, giải xuống!"

Tiết Bạch phất tay, lập tức có người tiến đến ấn Đặng Cảnh Sơn xuống, thô bạo lôi đi.

Bạch Trung Trinh ở bên cạnh thấy cảnh này, toàn thân run rẩy cầm cập, chỉ sợ Đặng Cảnh Sơn khai hắn ra, để Tiết Bạch biết được Thánh nhân nghi kỵ, trong cơn đại nộ sẽ vung đao chém chết hắn.

May thay, Tiết Bạch không có hứng thú với tên hoạn quan này, mà quay sang Lý Chi, một lần nữa nhắc lại đề nghị trước đó.

"Tướng sĩ huyết khí phương cương, khó tránh khỏi kích động, đã làm kinh động đến A Ông rồi. A Ông tuổi tác đã cao, hà cớ gì phải chịu đựng những biến loạn gió sương này, chi bằng hồi Trường An cao tựu?"

Lý Chi quyết không đáp ứng, khẳng khái nói: "Liêm Pha tuy già, sức ăn vẫn khỏe, lão phu càng nguyện vì xã tắc mà liều chết!"

Nam Tễ Vân nghe vậy, thầm nghĩ nếu không phải vị "Liêm Pha" này không giữ được bến Hồ Lương, thành Biện Châu cũng sẽ không bị phản quân vây hãm. Nếu để ông ta tiếp tục "liều chết", e rằng người chết sẽ là chính mình.

Đáng tiếc với địa vị của hắn, không ai hỏi đến, hắn ở trong trường hợp này không có quyền chủ động mở miệng. Thế là, hắn bất động thanh sắc bước sang đứng sau lưng Tiết Bạch, biểu thị sự ủng hộ.

Động tác nhỏ này khiến Lý Chi kinh hãi.

Ông ta nghĩ đến chuyện Nam Tễ Vân giết Hạ Lan Tiến Minh, lo lắng bản thân cũng bị hạ độc thủ, vội vàng nhìn về phía Lý Hoàn. Dù sao, Lý Hoàn đã hứa chuyến này ông ta nhất định sẽ bình an vô sự.

Thế là, khi Tiết Bạch khuyên giải lần nữa, Lý Hoàn bèn bước lên một bước, ngữ khí vô cùng cường ngạnh hỏi: "Ung Vương bức bách như vậy, chẳng lẽ coi hai thúc điệt chúng ta là đá cản đường hay sao?!"

"Tuyệt không có ý này, nhưng A Ông lấy thân phận tôn quý của tông thân mà tiết độ Hà Nam, không nghe điều lệnh của Lý Quang Bật, khiến phản quân công hạ bến Hồ Lương, cũng là sự thực. Triều đình dụng binh bình phản, há có cái lý hiệu lệnh bất nhất?"

Tiết Bạch một tấc cũng không nhường, ngữ khí đanh thép, lời nói đến cuối cùng thậm chí còn trần tình: "Mời A Ông hồi kinh nhậm chức Tông Chính Khanh, đây chính là ý của Thánh nhân, A Ông muốn kháng lệnh hay sao?!"

Mọi người liền nhìn về phía Bạch Trung Trinh.

Bạch Trung Trinh vẫn luôn ngấm ngầm du thuyết chư tướng hợp lực đối phó Tiết Bạch, lúc này chỉ cần đứng ra, nói một câu "Thánh nhân tuyệt không có ý này" là có thể đả kích dữ dội uy tín của Tiết Bạch, bảo trụ Lý Chi.

Đáng tiếc, hắn dám vì tranh đoạt quyền lực giám quân mà lén lút chạy ngược chạy xuôi liên kết khắp nơi, nhưng lại không dám vì bảo vệ Lý Chi mà phản bác Tiết Bạch một câu.

Không đợi ánh mắt mọi người nhìn tới, hắn đã rụt cổ lại, cúi gầm đầu xuống, tựa như một con chuột đang tìm khe đất để chui xuống, khiến người ta nhìn thấy chỉ hận không thể tóm cổ hắn như tóm một tên trộm, lộ rõ bản sắc của một tên hoạn nô hèn hạ.

Lý Chi thấy vậy, vừa não nộ vừa thất vọng, thầm than Thánh nhân sao lại dùng một tên hoạn quan như thế này.

Ông ta đành phải nhìn sang Trương Tuần.

Quan vị Trương Tuần không cao, trong việc này vốn không có quyền lên tiếng, nhưng khắp thành đều là bộ hạ của y, mọi người vẫn coi trọng thái độ của y.

"Ung Vương một lòng muốn làm suy yếu thế lực tông thất tại địa phương, e là có mưu đồ khác." Đây là lời đêm qua Lý Chi nói riêng với Trương Tuần, đâu phải hoàn toàn vô lý.

Nhưng Trương Tuần cũng biết, Lý Chi không nghe điều lệnh, có ý tự bảo vệ mình, bại dưới tay phản quân cũng là sự thực. Nếu không trừng phạt để nghiêm minh quân kỷ, sau này Thiên tử trị quốc thế nào? Y suy nghĩ xong liền có quyết định, trầm ngâm định mở miệng.

Một khi y mở miệng, cả Lý Chi và Tiết Bạch đều sẽ tôn trọng ý kiến của y, vậy đó sẽ là kết quả cuối cùng.

"Mỗi người lùi một bước thì thế nào?" Lý Hoàn bỗng nhiên lên tiếng.

Dường như sợ Trương Tuần ủng hộ Tiết Bạch, Lý Hoàn giành trước một bước, nói với Lý Chi: "Thúc phụ, Thánh nhân muốn người hồi triều vốn là xuất phát từ sự quan tâm, nhưng đã không hạ minh chỉ, hẳn là cũng có ý cho phép Thúc phụ tiếp tục báo quốc. Chi bằng thế này, Thúc phụ dâng sớ tự xin giải trừ chức Hà Nam Tiết độ sứ, đồng thời chia chức này làm bốn."

"Thế nào gọi là chia làm bốn?" Lý Chi hỏi.

Lý Hoàn đi lại hai bước, từ từ nói: "Không đặt Tiết độ sứ nữa, đổi thành Chuyển vận sứ, Hình ngục sứ, Thường bình sứ, An phủ sứ. Chuyển vận sứ quản tào vận, lo liệu tài phú một lộ; Hình ngục sứ quản lý án tình lớn nhỏ, án sát quan lại, phụ trách tư pháp hình ngục một lộ; Thường bình sứ quản kho tàng, chợ búa, bến đò, thủy lợi; An phủ sứ thì phụ trách quân sự một lộ."

Trương Tuần lộ vẻ suy tư qua ánh mắt, nhưng lại quay đầu nhìn Tiết Bạch một cái.

Tiết Bạch đang cười như không cười, thấy y nhìn sang, cố ý nhíu mày, làm ra vẻ đắn đo, cũng không tỏ thái độ.

"Như vậy, quyền chức chia làm bốn, Thúc phụ liền có thể nhẹ nhõm hơn nhiều." Lý Hoàn tiếp tục nói: "Về phần nhân tuyển cho bốn chức sứ này, mời Thúc phụ cùng Ung Vương cùng nhau bàn bạc, thế nào?"

Lý Chi suy tính một hồi.

Đối với ông ta, đây thực ra không phải là kết quả khó chấp nhận. Chức Hà Nam Tiết độ sứ do Thái Thượng hoàng bổ nhiệm cho ông ta, thực chất có xung đột quyền hạn với Đông Đô lưu thủ Nhan Cảo Khanh do đương kim Thiên tử bổ nhiệm. Sở dĩ Tiết Bạch nhất định phải gạt bỏ ông ta, trong đó cũng có một phần nguyên do này.

Nói cách khác, ông ta vốn dĩ cũng chỉ có thể hành sử quyền Tiết độ sứ ở dải đất Tề Lỗ thuộc nửa phía đông Hà Nam đạo, coi như là nắm một nửa quyền lực. Theo đề nghị này của Lý Hoàn, chẳng qua là bớt đi một nửa nữa, nhưng còn có thể cử tiến nhân tuyển, tương đương với không thiệt.

"Được."

Lý Chi đã tỏ thái độ, mọi người liền nhìn về phía Tiết Bạch.

"Ung Vương thấy thế nào?"

"Ta chuyến này đến Hà Nam, Thánh nhân có mấy điều căn dặn." Tiết Bạch tế ra danh nghĩa Thiên tử, nói: "Một là, cần thống nhất hiệu lệnh, thời chiến binh mã địa phương phải nghe theo hiệu lệnh của Nguyên soái phủ, nghe Lý Quang Bật chỉ huy bình phản, không được có hành vi tiếc quân tự bảo vệ mình, cự tuyệt chi viện, ủng binh tự lập; hai là, An Lộc Sơn sở dĩ có thể làm phản, chính do Tiết độ phủ nắm giữ cả quyền binh, dân, tài, pháp, tự thành một nước, tình hình như vậy, về sau cần phải đoạn tuyệt!"

Giọng hắn gay gắt hẳn lên, khiến nét mặt của tất cả mọi người đều phải nghiêm lại.

Bạch Trung Trinh lúc này mới phản ứng lại, phụ họa nói: "Không sai, Thánh nhân đã nói như vậy."

Lý Hoàn nói: "Vậy là Ung Vương đáp ứng rồi?"

Tiết Bạch vẫn còn đang cân nhắc.

Hắn đi lại vài bước, đi đến trước bản đồ của Trương Tuần, vươn ngón tay, ướm lên địa bàn rộng lớn của Hà Nam đạo, nói: "Để phối hợp bình phản hiệu quả hơn, ý ta là chia Hà Nam đạo làm ba, lấy Tề Châu, Duyện Châu lập thành Sơn Đông Tây đạo, lấy Thanh Châu, Mật Châu lập thành Sơn Đông Đông đạo, thế nào?"

Lý Chi đương nhiên không chịu.

Hà Nam đạo vốn dĩ rộng lớn như vậy, bỗng chốc chia nhỏ ra, việc bổ nhiệm quan viên, các hạng mục điều độ đều rất phiền phức. Quyền chức của ông ta cũng bị cắt giảm mạnh.

Mọi người lại vì chuyện này mà tranh luận.

Khó khăn lắm Tiết Bạch mới nhượng bộ một bước, không chia Đông đạo và Tây đạo nữa, chỉ lập một Sơn Đông đạo, lại thiết lập bốn chức Ty sứ ở mỗi đạo Hà Nam và Sơn Đông, đem quyền lực vốn có của Lý Chi chia làm tám.

Sau đó, lại thương nghị về nhân tuyển cho bảy vị đại sứ địa phương.

Trong quá trình đó, Tiết Bạch lại nhượng bộ thêm một bước, để Lý Hoàn từ Quảng Lăng Thái thú thăng lên làm Hà Nam đạo Thường bình sứ, chức quyền tiến thêm một bước.

Cuối cùng mọi người nghị định, do Lý Chi dẫn đầu khởi thảo tấu thư, dâng biểu lên triều đình.

Trên tấu thư nói, xét thấy cái loạn An Lộc Sơn, quyền chức Tiết độ sứ quá lớn, ông ta tự xin giải quyền, để làm gương cho thiên hạ. Lại vì đại cục bình phản, đề xuất chính sách địa phương mới, thỉnh cầu Thánh nhân phê chuẩn...

~~

"Cao phong lượng tiết! Cao phong lượng tiết!"

Bàn xong cọc quân vụ lớn nhất, đêm đó mọi người khó tránh khỏi lại thiết yến cùng uống.

Mà đợt lương thảo tiếp theo do Lý Hoàn vận chuyển cũng đã tới. Nơi hắn cai quản trù phú hơn nhiều, lương thảo vận chuyển nhiều, thành thử đến chậm hơn một chút.

Lần này vận đến không chỉ toàn là lương thực mới, mà người phụ trách áp vận lương thảo cũng khiến mọi người vô cùng kinh hỉ.

Bởi đó chính là Lý Bạch.

Từ lúc Lý Bạch vào thành cho đến khi dự yến, tiếng cười sảng khoái bên cạnh y chưa từng dứt. Cái khí chất khoáng đạt tiêu sái của y, khiến y đi đến đâu, phảng phất như nơi đó chính là thịnh thế vậy.

Đợi nghe nói về tấu thư của Lý Chi, Lý Bạch lập tức hết lời ca ngợi, tán dương phong cốt của Lý Chi.

"Cao phong lượng tiết của Ngô Vương thật khiến người ta kính phục, ta có một bài thơ xin tặng Ngô Vương!"

"Hảo, mời Thái Bạch tiên sinh!"

Lý Bạch một tay nâng chén rượu, một tay vuốt râu dài, mở miệng liền ngâm.

"Hoài Vương ái Bát công, Huề thủ lục vân trung.

Tiểu tử thiểm chi diệp, Diệc phan đan quế tùng..."

("Hoài Nam Vương vốn yêu mến tám vị tiên nhân, họ cùng nắm tay nhau ngao du giữa làn mây xanh thẳm. Kẻ tiểu tử này dù hổ thẹn vì chỉ là phận con cháu (cành lá) của dòng tộc, nhưng cũng muốn vươn tay hái lấy nhành quế đỏ trên cao.")

Lý Chi nghe xong, không khỏi nở nụ cười, gõ đũa hát theo, vô cùng sảng khoái.

Ông ta giữ được quyền chức, trút bỏ được tâm sự. Nhờ bài thơ này mà ngay cả những phiền não do sự đấu đá, tranh giành quyền lực trước đó đều tan biến, chỉ còn lại đối tửu đương ca, nhân sinh nhạc sự.

"Ha ha ha ha."

Tiệc đến cuối, Lý Chi mặt đỏ tưng bừng được dìu đi nghỉ ngơi, vẫn còn cười lớn không thôi.

Tiết Bạch chỉ uống nửa chén, đợi sau khi Lý Chi rời đi, mới nâng chén kính hai người Lý Bạch, Lý Hoàn.

"Thành rồi?" Lý Bạch cười hỏi.

"Thành rồi." Tiết Bạch cười đáp.

Hai người nhìn nhau cười, cùng nhìn về phía Lý Hoàn.

Lý Hoàn day day trán, vừa cười vừa than, đoạn nói: "Đừng để Thúc phụ biết là chúng ta đã bày ra cái cục diện này với người."

"Biết cũng không sao, là vì Đại Đường."

"Nào, uống thêm một chén." Lý Bạch tiêu sái đứng dậy, đoạt lấy chén của Tiết Bạch, rót đầy một chén, cười nói: "Kính Đại Đường!"

Hồi tố lại toàn bộ sự việc, khi Lý Bạch theo Lý Hoàn lên phía Bắc vận lương và gửi cho Tiết Bạch bức thư đầu tiên, Tiết Bạch đã bắt đầu trao đổi thư từ với Lý Hoàn.

Ngay từ đầu hắn đã bày tỏ ý tứ không muốn loại bỏ thế lực tông thất địa phương, ngược lại, hắn nói với Lý Hoàn, trước mắt để tránh địa phương cát cứ, gia tăng uy vọng triều đình, hắn hy vọng trong hàng tông thất sẽ có những bậc thức giả (biết nhìn nhận thời cuộc) có thể ra sức vì nước.

Sau đó, Tiết Bạch lại nói rõ ý định muốn làm suy yếu quyền lực của Tiết độ sứ.

Hắn nói quyền lực của Tiết độ sứ quá lớn là hậu quả của sự đãi chính, lãn chính của Thái Thượng hoàng, di họa khôn lường. Nay Thiên tử thánh minh, ý tại chỉnh đốn triều cương, cải cách tệ nạn tích tụ. (đãi: lơ là, lãn: lười biếng)

Mặt khác, Lý Hoàn cũng thông qua việc hỏi thăm Lý Bạch mà hiểu được con người Tiết Bạch. Nhìn thấy một Lý Thiến khác hẳn với "nghịch tặc ý đồ soán ngôi" trong miệng người khác, cho rằng những đề nghị này là có lợi cho Đại Đường, đương nhiên, cũng có lợi cho bản thân Lý Hoàn.

Thế là, bọn họ thiết lập cái bẫy này, dụ Lý Chi vào tròng, cùng nhau phân giải quyền chức của ông ta.

Nhưng việc này nói cho cùng, cũng là do Lý Chi dễ nói chuyện, dù sao cũng là tông thất Đại Đường, không có dã tâm cát cứ. Hôm nay nếu đổi lại là một Tiết độ sứ kiêu binh hãn tướng, dưới sự bức bách mà dấy binh làm phản cũng chẳng phải là không thể.

Quan trọng là đã mở ra tiền lệ này.

Có tấm gương đi đầu, tiếp theo triều đình an trí binh tướng Hà Bắc, dù là tước quyền các Tiết độ sứ được bổ nhiệm trong những năm Thiên Bảo cũng đã có căn cứ.

~~

Rằm tháng Chạp, tuyết rơi lả tả.

Phía Bắc Hoàng Hà, Mạnh Châu, trung quân đại trướng của Sử Tư Minh.

Nghiêm Trang trở lại trong quân Đại Yên đã được một thời gian. Gần đây, hắn thấy Sử Tư Minh hùng tài đại lược, chí hướng bất phàm, hơn xa An Lộc Sơn mà hắn phò tá năm xưa, dần dần lại nảy sinh chút ý định dao động.

Hắn từng suy lượng, cho rằng Tiết Bạch tuy có bản lĩnh, nhưng rốt cuộc tuổi tác còn trẻ, căn cơ còn nông, không sánh được với Sử Tư Minh đã gầy dựng mấy mươi năm ở biên quân. Khoan hãy nói đến chuyện giả kịch làm thật, thay đổi trận doanh, có lẽ có thể làm được chuyện chân đạp hai thuyền.

Hình thế hiện nay là, đại quân của Yên quân vân tập, khí thế đang thịnh. Muốn đánh nhanh thắng nhanh, một đòn đánh tan Lý Quang Bật, hạ Đông Đô để ăn Tết, ngặt nỗi Lý Quang Bật kiên thủ Hà Dương, gia cố thành trì, sống chết không chịu xuất chiến. Mà nếu Sử Tư Minh xua đại quân vượt Hoàng Hà, Lý Quang Bật thế tất sẽ lại xuất binh đánh vào hậu phương của gã, khiến cho tiến không được, lui cũng không xong.

Tháng Chạp lạnh giá, không hạ được thành Hà Dương, lương thảo cho hơn mười vạn người tiêu hao cực lớn, Sử Tư Minh đang cấp bách tìm kiếm chiến cơ.

Nhưng hai cánh binh mã gã phái vượt Hoàng Hà từ phía Đông, thế mà lại bại lui trở về.

Cuộc quân nghị trong doanh hôm nay, chính là để xử trí việc này.

"Bệ hạ, Hoài Vương về thỉnh tội rồi."

Sử Tư Minh đối với trưởng tử vô cùng nghiêm khắc, lạnh lùng gật đầu, lập tức có người giải Sử Triều Nghĩa vào.

"A gia, hài nhi gặp phải Tiết Bạch..."

"Quỳ xuống!"

Sử Triều Nghĩa vốn đã tìm được cái cớ, không ngờ vừa vào trướng, đập vào mặt là một tiếng quát mắng, đành phải thành thành thật thật quỳ xuống. Lập tức có hai tên binh lính tiến đến tháo giáp của y, tiếp đó, Sử Tư Minh cầm lấy roi ngựa, nhắm vào lưng y mà quất.

"Chát!"

Sử Triều Nghĩa da tróc thịt bong, đau ở trên lưng, đau cả trong lòng. Y cho rằng Sử Tư Minh đối với y quá mức nghiêm khắc rồi.

Liên tiếp quất mấy roi, liền nghe thấy sĩ tốt bên ngoài trướng nói: "Bệ hạ, Chu Chí đến thỉnh tội."

Sử Triều Nghĩa đang quỳ ở đó nghe vậy, thầm nghĩ Chu Chí cũng cùng tội bại quân như mình, cũng nên ăn mấy roi.

Rất nhanh, Chu Chí vào trướng, nói: "Tội thần đại bại ở Biện Châu xin Bệ hạ ban tội. Lúc tội thần hồi sư, đã đánh bại Đường quân Biện Hoạt Tiết độ sứ Hứa Thúc Ký tại Hoạt Châu, xin dâng lên Bệ hạ."

Sử Triều Nghĩa đang đợi Sử Tư Minh quất roi Chu Chí, nghe vậy vô cùng kinh ngạc, không hiểu mọi người đều cùng nhau bại lui trở về, sao Chu Chí lại có thể lập thêm một chiến công.

Sự thực là, Hoạt Châu nằm ở phía Đông Biện Châu, Hứa Thúc Ký trước khi Yên quân bại lui đã không chống đỡ nổi, sớm đầu hàng rồi. Chu Chí không kịp báo lên, lại gặp phải Sử Triều Nghĩa tan vỡ, đành phải mang theo tù binh chạy về phía Bắc Hoàng Hà, ngay cả thành Hoạt Châu cũng chưa kịp tiếp quản.

Hứa Thúc Ký vốn là tướng lĩnh Sóc Phương quân, lúc đầu bình phản thì theo Quách Tử Nghi xuất binh Thường Sơn, sau phụng mệnh đến Linh Vũ cận kiến Lý Hanh, được phong làm Biện Hoạt Tiết độ sứ. Sau khi Lý Hanh đầu hàng, triều đình Trường An đương nhiên không thừa nhận quan chức này, Hứa Thúc Ký bèn chạy đến Hoạt Châu, dâng biểu nịnh nọt Lý Tông, triều đình còn chưa kịp xử trí hắn.

Hiện nay tại dải đất Hà Bắc, Hà Nam, Giang Hoài, đã có không ít Tiết độ sứ mà trên triều đường Trường An chưa từng nghe tên. Đều là do Lý Long Cơ khi ở Thục quận, Lý Hanh khi ở Linh Vũ ủy nhiệm.

Hứa Thúc Ký vốn lo lắng bị Tiết Bạch thanh trừng, thấy thế lực Yên quân lớn mạnh dứt khoát đầu hàng. Sử Tư Minh vừa gặp hắn, rất là cao hứng, lập tức cho Chu Chí lấy công chuộc tội.

Lại nói đến trận chiến Biện Châu, biết được Sử Triều Nghĩa không tuân quân lệnh, tự ý xuất binh Lạc Dương, dẫn đến đụng độ Tiết Bạch mà đại bại. Sử Tư Minh cầm roi lại quất Sử Triều Nghĩa.

"Chát! Chát!"

Sử Triều Nghĩa vốn đợi Chu Chí cùng chịu đòn, không ngờ một mình mình gánh chịu tất cả tội trạng, bi phẫn tột cùng, tâm trung khấp huyết.

Nghiêm Trang thấy tình trạng này, lại một lần nữa hoài nghi về tiền đồ của Đại Yên.

Sử Tư Minh dường như biết được sự dao động trong lòng Nghiêm Trang, đợi đến ngày hôm sau lại triệu tập quân nghị, mây mù trên mặt đã quét sạch, thay vào đó là vẻ mặt sảng khoái hào sảng.

"Nghiêm công đến rồi? Trước nếm thử đại táo này đi."

"Tạ Thánh nhân."

Ánh mắt Nghiêm Trang nhìn tới, phát hiện trên án đặt mấy giỏ đại táo, từng quả đều khá lớn. Táo chín vào tháng Chín, những quả này vốn là được phơi khô lưu trữ đến tận bây giờ, vỏ có chút nhăn nheo.

Theo hắn biết, trong quân vốn không có loại quả này, ắt không phải vận chuyển từ phương Bắc tới, vậy là từ phương Nam tới sao?

"Thần nghe nói, đại táo huyện Tân Trịnh rất có tiếng, không biết chỗ này có phải là đại táo Tân Trịnh chăng?"

"Không hổ là Nghiêm công." Sử Tư Minh cười nói.

Nghiêm Trang nghe vậy, vội vàng hành lễ nói: "Cung hỷ Bệ hạ."

"Vì sao cung hỷ Trẫm a?"

"Bệ hạ đã có được táo Tân Trịnh, hẳn là rất nhanh sẽ có được thành trì Tân Trịnh rồi?"

"Không bao lâu nữa ngươi sẽ biết."

"Vâng."

Trong lúc nói chuyện, Nghiêm Trang đã lưu ý đến Sử Triều Nghĩa và Chu Chí ở bên cạnh có chút không ổn. Hai người này, một là Hoài Vương một là Tể tướng của Đại Yên, ngày thường đều ngồi ngang hàng, hôm nay lại ngồi cách nhau rất xa, hơn nữa không ai nhìn ai.

Sử Tư Minh nương theo ánh mắt Nghiêm Trang, cũng lưu ý đến sự bất hòa giữa bọn họ, sa sầm mặt vẫy hai người tiến lên.

"Đại nghiệp sắp thành, các ngươi bất hòa, là muốn làm hỏng đại sự của Trẫm hay sao?"

"Thần không dám." Chu Chí hành lễ đáp trước.

Sử Triều Nghĩa ngay cả nhận lỗi cũng chậm chân hơn, miễn miễn cưỡng cưỡng đáp theo: "Hài nhi không dám."

Thái độ này rơi vào trong mắt Sử Tư Minh càng tỏ ra tiểu khí, khiến người ta không thích. Nhưng trước mắt không phải lúc trách phạt y, Sử Tư Minh bèn nói: "Hai người các ngươi giảng hòa rồi hãy bàn chính sự, giỏ táo này ban cho các ngươi."

Nói đến đây, gã bỗng nhiên thi hứng đại phát, quyết định làm một bài thơ.

Đại Yên Thiên tử thích làm thơ, người trong thiên hạ đều biết. Vừa thấy gã chỉnh lại y bào lộ ra biểu tình văn nhã, mọi người trong trướng nhao nhao dỏng tai lắng nghe. Nghiêm Trang cũng nín thở chờ đợi, tùy thời chuẩn bị mở miệng tán tụng.

Trầm ngâm giây lát, Sử Tư Minh chỉ vào giỏ táo kia, mở miệng:

"Đại táo nhất lam tử, Bán kết bán hồng tử. Nhất bán dữ Hoài Vương, Nhất bán dữ Chu Chí."

("Có một giỏ táo lớn, quả thì mới chín vàng, quả thì đã chín đỏ tím. Một nửa đem biếu Hoài Vương, nửa còn lại đem tặng cho Chu Chí.")

"Thơ hay!"

Nghiêm Trang rướn người về phía trước, đang định mở miệng, vì không biết lần này là luật thi hay tuyệt cú, hơi do dự một chút, thế mà lại chậm nửa nhịp, bị Cảnh Nhân Trí đoạt trước.

"Bài tiểu thi này mới nghe tuy thiển hiển, nhưng ngẫm nghĩ kỹ, lại cực diệu a." Cảnh Nhân Trí bước lên hai bước, thao thao bất tuyệt: "Bài thơ này dùng bốn chữ rưỡi, tuy không nhắc đến chuyện muốn Hoài Vương và Chu tướng công giảng hòa, nhưng ý tứ lại tự rõ ràng."

Hắn đi đến trước giỏ táo kia, chia giỏ táo làm hai phần, bên trong mỗi phần đều có màu nhạt, màu thẫm. Hắn đem chúng lần lượt giao vào tay Sử Triều Nghĩa và Chu Chí.

"Đây là trong ngươi có ta, trong ta có ngươi đó."

"Tạ Bệ hạ."

"Tạ Phụ hoàng."

Sử Triều Nghĩa nhận lấy táo, tâm tình càng thêm trầm uất.

Nghiêm Trang thì phụ họa theo vài câu, nhưng chỉ một bài thơ con cóc thế này, những gì có thể ca ngợi đều bị Cảnh Nhân Trí ca ngợi hết rồi, lời hắn có thể nói cũng hữu hạn.

Ngâm thơ xong, rốt cuộc cũng nói đến chính sự.

"Các ngươi có biết, táo này là do ai gửi tới không?" Sử Tư Minh cố ý tỏ vẻ bí hiểm.

Mọi người đương nhiên không biết, nhao nhao đoán già đoán non, Sử Tư Minh lúc này mới ra hiệu cho Chu Chí nói.

"Công lao của việc này vẫn là ở Hứa Thúc Ký." Chu Chí nói: "Hứa Thúc Ký vốn là tướng lĩnh Sóc Phương, bộ tướng của Quách Tử Nghi. Các ngươi đều biết Quách Tử Nghi ủng hộ Lý Hanh, mà Lý Quang Bật ủng hộ Lý Tông..."

Sau khi dẫn giải Hứa Thúc Ký ra, đồng thời giải thích một số chuyện cũ, phần sau thì để Hứa Thúc Ký nói.

Hứa Thúc Ký là dòng dõi danh môn, cao tổ của hắn và Khai quốc Hoàng đế Đại Đường là bạn đồng môn thân thiết, quan hệ rất gần gũi. Bởi vậy hắn từ nhỏ thuận buồm xuôi gió, sống đến bốn mươi tuổi chưa từng chịu qua trắc trở. Lần này đầu hàng, hắn cho rằng bản thân có lẽ có thể giống như tổ tiên, lập thêm một cái khai quốc chi công.

"Tướng lĩnh Đường quân đóng ở Tân Trịnh là Trương Dụng Tế, từng là đồng ngũ với ta, cùng hiệu lực dưới trướng Quách Tử Nghi, sau đó điều đến dưới trướng Lý Quang Bật. Quách Tử Nghi trị quân khoan nhân, thương xót sĩ tốt, đối với bộ tướng phần nhiều là ưu đãi; Lý Quang Bật thì nổi danh nghiêm khắc, quân pháp sâm nghiêm. Trương Dụng Tế đã sớm oán thán với ta về Lý Quang Bật, nay ta quy phụ Đại Yên, liền phái người liên lạc với hắn, hắn nguyện vì Đại Yên hiệu lực."

Nghe đến đây, chư tướng lộ vẻ vui mừng, biết thời cơ đánh bại Lý Quang Bật đã đến.

Hứa Thúc Ký lại nói: "Đường đình huynh đệ bất hòa, tranh đoạt hoàng vị, có không ít tướng lĩnh ban đầu tôn Lý Hanh làm chủ, nay đều nơm nớp lo sợ. Chỉ cần để Trương Dụng Tế phiến động những người này, bọn họ tất sẽ phản qua Lý Quang Bật, chuyển đầu Đại Yên."

Nghiêm Trang nghe xong, ánh mắt dao động.

Có một thoáng chốc, hắn muốn đem tình báo này lặng lẽ báo cho Tiết Bạch, nhưng nghĩ đến việc trong quân Lý Quang Bật đã có thể xuất hiện phản đồ như vậy, khó bảo đảm bên cạnh Tiết Bạch không có. Vạn nhất lúc truyền tin để lộ phong thanh, ngược lại còn liên lụy đến tính mạng của hắn.

Hắn vốn đã có ý dao động, nay càng không muốn khinh cử vọng động.

~~

Cứ như vậy, Đường quân vô phương biết được tin tức Trương Dụng Tế đã ngầm thông đồng với Yên quân.

Chỉ là bọn họ đều chưa biết Lý Quang Bật trị quân nghiêm khắc đến mức nào.

~~

Hai mươi ba tháng Chạp, trời đất băng giá.

Hà Dương là một tòa thành nhỏ ở bờ Bắc Hoàng Hà, sừng sững trong gió tuyết. So với quân trận trùng trùng điệp điệp của Yên quân, nó có vẻ hơi đáng thương.

Một đội binh mã vào thành lúc chập tối.

"Tả sương quân sứ Trương Dụng Tế, phụng mệnh vận chuyển quân tư đến!"

Trương Dụng Tế đưa tay lên miệng hà hơi, ánh mắt đánh giá tường thành, suy tính chuyện mở cổng thành tiếp ứng Yên quân.

Nếu nói thật lòng, hắn thực sự không muốn chuyển sang đầu hàng phản quân, nhưng trước đó hắn đã chọn phe Lý Hanh, trong lòng bất an, hơn nữa hắn quả thực không chịu nổi sự nghiêm khắc của Lý Quang Bật.

Cứ mãi suy nghĩ những chuyện này, hắn đối đãi với quân vụ liền có chút lơ là, lần này vận chuyển quân tư thực ra đã muộn một ngày.

"Trương Dụng Tế, ta lệnh cho ngươi trong ba ngày phải đến Hà Dương, vì sao đến muộn?!"

Vừa mới vào thành, Trương Dụng Tế liền nghe tiếng quát hỏi của Lý Quang Bật.

Trong lòng hắn thầm không cho là đúng, thời tiết xấu, hắn dẫn theo đội ngũ đông người như vậy đến sớm một ngày hay muộn một ngày, là chuyện rất bình thường.

"Trời lạnh, trâu dê chết rét không ít, bởi vậy đến muộn."

"Ta hỏi ngươi vì sao đến muộn? Có can hệ gì đến trâu dê chết rét?"

Trương Dụng Tế ngẩn ra, vặn hỏi: "Đại soái đang làm khó mạt tướng sao?"

"Ngươi đã nhận quân lệnh trạng, vì sao đến muộn?"

Trương Dụng Tế tâm viên ý mã, đảo mắt, không thèm trả lời nữa.

(*Tâm nhảy nhót lung tung như con vượn chuyền cành, Ý chạy rong ruổi như con ngựa tháo cương ~ Lòng dạ dao động, đứng núi này trông núi nọ)

Giờ khắc này, hắn hạ quyết tâm, đêm nay sẽ khuyên bảo mấy tướng lĩnh quen biết cùng quy phụ Yên quân, trong ứng ngoài hợp, trừ khử Lý Quang Bật.

Tâm tư này tuy hắn giấu kín trong lòng, nhưng hắn lại không biết, sự tản mạn, bất kính, cùng với cái tâm thái "nhẫn nhịn nốt lần cuối" của hắn rơi vào trong mắt Lý Quang Bật đã cấu thành tội lớn không thể dung tha.

Huống hồ, Trương Dụng Tế lén lút oán thán cũng không phải ngày một ngày hai.

"Trương Dụng Tế vận lương lỡ hẹn, phạm thượng với chủ soái, dao động quân tâm." Lý Quang Bật thẳng thừng quát: "Lôi xuống chém!"

"Cái gì?"

Trương Dụng Tế sững sờ, cả giận quát: "Lý Quang Bật, ngươi đây là giả công tế tư. Vì ta là bộ tướng của Quách tiết soái nên cố ý báo thù!"

Lý Quang Bật không nói một lời, cứ thế nhìn quân pháp quan lôi người đi.

Không ít tướng lĩnh vội vàng tiến lên khuyên can.

"Đại soái, sắp đến Tết nhất rồi, không nên lâm trận trảm đại tướng a."

"Gặp dịp năm hết Tết đến, chẳng qua là đến muộn một ngày, hà tất phải như vậy?"

"Đúng đó Đại soái. Thời tiết này đội gió tuyết áp vận quân tư không dễ dàng..."

Mọi người đều cảm thấy Trương Dụng Tế chỉ phạm lỗi nhỏ, không đến mức trảm thủ.

Lý Quang Bật lại không hề lay chuyển, sắc mặt còn lạnh lẽo hơn cả mùa đông này. Mãi đến khi nghe thấy một tiếng "phập", một cái đầu người rơi xuống đất, ông ta mới mở miệng nói: "Treo thủ cấp lên cửa thành, còn kẻ nào không tuân quân lệnh, chém."

Ông ta rất rõ, hiện nay trong quân lòng người tâm viên ý mã, nếu không ra tay chấn nhiếp, quân tâm tùy thời có khả năng sụp đổ.

~~

Tin tức Trương Dụng Tế bỏ mạng truyền đến Yên quân.

Sử Tư Minh vô cùng kinh ngạc, không biết Lý Quang Bật làm thế nào nhìn thấu bố cục của mình.

Gã lại sai Hứa Thúc Ký lén lút liên lạc với tướng lĩnh Đường quân, lại phát hiện, dưới quân kỷ nghiêm khắc của Lý Quang Bật, đã không còn ai dám tam tâm nhị ý nữa, Hứa Thúc Ký muốn tiếp cận người cũng khó.

Cùng là lão tướng cửu kinh sa trường, gã rất nhanh ý thức được, Lý Quang Bật đâu cần đợi phát giác ra sự phản bội của Trương Dụng Tế mới bắt đầu thanh trừng, mà là xuất phát từ khứu giác nhạy bén như loài chó săn, theo thói quen loại bỏ những nhân tố bất lợi.

Cái gọi là danh tướng, sẽ không đợi phát hiện nguy cơ rồi mới đi bù đắp từng cái một, danh tướng sẽ tận khả năng đoạn tuyệt nguy cơ phát sinh.

Mà Nghiêm Trang cũng rùng mình kinh hãi, một lần nữa cân nhắc tình cảnh của bản thân.

Thế là, hắn lén viết một bức thư, dùng sáp ong bọc kỹ, nhét vào trong bụng cá, sai người giả làm ngư dân lặng lẽ đưa đến Yển Sư...

Tiết Bạch nhận được thư thì đã trở về Lạc Dương.

Hắn xem xong thư, ánh mắt quét qua, cho phép Điêu Bính xách con cá dưới đất lên.

"Tối nay ăn cá, tống cựu nghênh tân, niên niên hữu dư."

Ngày hôm đó vừa khéo là mùng một tháng Giêng, đây là năm Ứng Thuận thứ hai, cũng là năm Thiên Bảo năm thứ mười bốn. Nếu như không có Tiết Bạch, loạn An Sử vốn dĩ sẽ bùng phát vào năm này.