7.
Ta phát hiện, Cẩu Đản và Nhiễm Kình có rất nhiều thói quen giống hệt nhau.
Ví dụ, Nhiễm Kình thuận tay trái, Cẩu Đản cũng vậy.
Ví dụ, Nhiễm Kình ghét mùi hành tây, Cẩu Đản chỉ cần thấy hành tây là hắt xì.
Lại ví dụ, khi Nhiễm Kình thất thần, hắn sẽ vô thức vuốt ống tay áo, Cẩu Đản cũng vậy.
Nếu nói hai người có khuôn mặt giống nhau là do trùng hợp, nhưng ngay cả thói quen và sở thích cũng y hệt, thì hơi quá vô lý rồi.
Lẽ nào, Cẩu Đản chính là Nhiễm Kình?
Hắn đang đùa giỡn ta sao?
Vì muốn trêu chọc ta, hắn sẵn sàng vứt bỏ tôn nghiêm của Ma Tôn, ngồi đây khâu quần vá áo?
Hy sinh này cũng lớn quá rồi đi!
"Ngươi đang cười gì vậy?" Cẩu Đản bưng bát canh cá vào phòng, tò mò hỏi.
Hắn một thân bạch y, vòng eo thanh mảnh, tóc dài chỉ dùng một cây trâm gỗ cài lên, khí chất thanh tao, dáng người tuấn dật, giống như trúc ngọc đứng thẳng ngoài cửa sổ.
Ta sững sờ.
Thật sự… quá đẹp.
Đẹp hơn cả nữ nhân như ta.
"Uống canh đi, sáng nay ta vừa bắt cá về, ngươi cần bồi bổ nhiều hơn."
Cẩu Đản múc cho ta một bát canh nóng hổi.
Ta nhấp một ngụm, hai mắt sáng lên:
"Tay nghề của huynh không làm đầu bếp thì uổng phí quá!"
Hắn khẽ cười: "Vậy sao?"
Những ngày sống cùng Cẩu Đản vô cùng yên bình ấm áp.
Ban ngày Cẩu Đản thỉnh thoảng xuống núi, đi chợ mua đồ, mỗi lần về đều mang theo hoa quả, bánh ngọt cùng thoại bản cho ta.
Buổi tối, chúng ta nằm trên sân cùng nhau ngắm sao, trò chuyện linh tinh.
Cuộc sống an nhàn tiêu dao chắc cũng chỉ đến thế mà thôi.
Cẩu Đản thật sự quá đảm đang, ta rớt xuống vách núi một thời gian, nhờ hắn chăm sóc mà trắng trẻo mũm mĩm hẳn lên, mặt cũng từ trứng ngỗng biến thành bánh trôi rồi.
Xuân đi thu đến, bụng ta ngày càng lớn.
Gần đến ngày sinh, trên núi thường xuyên xuất hiện sấm chớp, mưa gió bão bùng.
Ta lo lắng Cẩu Đản, không để hắn tùy tiện xuống núi.
Nhưng đồng thời, ta cũng lo lắng cho bản thân mình.
Bởi vì Nhiễm Kình từng nói, ma thai khó sinh, có thể nguy hiểm đến tính mạng, nếu không có linh lực mạnh bảo vệ, e rằng mẫu tử ta một x á c hai mạ ng.
Đây cũng là lý do tại sao hắn nhất định phải bắt ta về Ma giới.
Ngày ta sinh, Cẩu Đản vừa hay xuống núi đi chợ.
Trời mây đen ùn ùn kéo tới, cuồng phong bạo vũ quét ngang, cửa sổ bị gió giật kêu rầm rầm, ta vừa đau vừa lạnh, đầu óc hỗn loạn, chỉ có thể hít sâu liên tục.
"Nhiễm Kình, tên ch ế t tiệt nhà ngươi! Nếu ta và con đều đi chầu Diêm Vương, ta xuống địa phủ cũng không tha cho ngươi đâu!" Ta nghiến răng nghiến lợi mắng.
Bất chợt, một tia sét chói lòa xé toang bầu trời.
Sấm chớp dần tan, cuồng phong ngoài cửa cũng đột ngột dừng lại, ta quay đầu nhìn ra cửa.
Một bóng người đứng đó.
Nam nhân toàn thân hắc y, tóc đen tung bay, sắc mặt tối tăm.
Ngoài Nhiễm Kình ra còn có thể là ai?
"... Ngươi… cuối cùng cũng đến rồi."
Nói xong câu đó, ta trợn trắng mắt ngất xỉu.
8.
Lần nữa tỉnh lại, ta chỉ cảm thấy sảng khoái vô cùng.
Bên cạnh, bếp than đang cháy lách tách, ta mở mắt ra, thấy Nhiễm Kình đang ngồi bên giường.
Hắn dường như đã hao tổn rất nhiều linh lực, sắc mặt tái nhợt, nhưng không hề làm giảm đi khí chất uy nghiêm bá đạo chút nào.
Nhiễm Kình ngồi đó, khí thế vẫn bức người, khí chất mạnh mẽ khó ai sánh bằng.
Thấy ta tỉnh lại, hắn mới giãn mày, giọng trầm thấp dịu dàng:
"Thân thể còn khó chịu chỗ nào không?"
Ta sờ bụng, đã xẹp rồi.
Trời ạ, ta ngủ một giấc, con đã sinh rồi sao?
Nhưng ta biết, nếu không có Ma tôn giúp đỡ, chắc chắn ta không sinh nổi.
Khi còn ở Ma giới, ta từng đọc qua điển tịch về sinh nở trong Ma tộc, có ghi rằng sinh con ở Ma giới còn khó hơn lên trời, hai mẹ con đều chín phần ch ế t một phần sống, lúc lâm bồn cần truyền vào một lượng lớn linh lực, bằng không chỉ có một x á c hai mạng.
Nhưng truyền linh lực cũng rất nguy hiểm, sơ suất một chút có thể mất mạng.
Ta tổng kết lại một câu.
Sinh con ở Ma giới, hoặc là cả nhà sống cùng nhau hoặc là cả nhà xuống địa phủ tụ hội.
Mà ta còn đang mang thai con của Ma Tôn thượng cổ, độ khó và nguy hiểm chắc chắn tăng thêm mấy cấp.
Ta từng hỏi hắn: "Ma tôn nếu ta gặp nguy hiểm khi sinh con, ngài có liều mạng vì ta không?"
Hắn không trả lời.
Vì chuyện này mà ta buồn mất một thời gian.
Đang suy nghĩ vẩn vơ, đột nhiên hắn khẽ ho, sắc mặt lại tái nhợt hơn, ngay sau đó, phụt một tiếng, hắn hộc ra một búng m á u.
Ta hoảng hốt:
"Đại ma vương, ngươi sao vậy?!"
Hắn lại chẳng thèm bận tâm vết m á u bên môi, ánh mắt sắc lạnh:
"Ngươi vừa gọi ta là gì?"
Xong đời, lỡ miệng rồi.
"Ma Tôn, ngài.."
"Ta thích ngươi gọi ta là đại ma vương."
Hắn c ắ t ngang lời ta:
"Vì như vậy… ta sẽ nhớ đến chuyện trước kia."
Trước kia…
Nhưng ta đâu có từng gọi hắn là đại ma vương?
Ta định đưa linh lực giúp hắn chữa thương, nhưng hắn cản lại:
"Không sao, ta nghỉ ngơi điều tức là được. Ngươi qua xem con đi."
Ta nhận ra, hắn không còn xưng "Bổn Tôn" với ta nữa.
Ta hít sâu một hơi, bước đến bên nôi.
Vừa nhìn thấy đứa nhỏ, ta nhíu mày: "Xấu quá đi."
Con mới sinh đỏ hỏn nhăn nheo, trông y như khỉ con vậy.
Nhiễm Kình hiếm khi cười: "Giống ngươi."
Ta: "..."
"Cẩu Đản đâu?" Ta chợt nhận ra Cẩu Đản đã biến mất.
Nhiễm Kình lạnh nhạt nói: "Hắn đã quay về trong ta rồi."
Ta: "..."
Một, sao ngươi biết Cẩu Đản là ai? Hai, sao ngươi ăn luôn hắn rồi?!
Hắn dường như đoán được suy nghĩ của ta, bất đắc dĩ nói:
"Ngươi đọc thoại bản nhiều quá rồi, toàn suy nghĩ lung tung. Hắn là một phần hồn của ta, giờ đã hợp nhất lại với ta thôi."
Ta: "..."
Cái qu ỷ gì đây?
Hóa ra Ma Tôn còn có một thân thế éo le vậy sao?
Ta tặc lưỡi: "Vậy ra trước kia ngươi là một tên tàn phế thiếu hồn?"
Nhiễm Kình: "..."
"Rốt cuộc là chuyện gì đây? Hồn phách của ngươi sao lại ở trong núi sâu, lại còn hóa thành người?"
Hắn không trả lời, chỉ phất tay một cái,có bóng dáng trắng muốt hiện ra bên giường, chính là Cẩu Đản.
Cẩu Đản mỉm cười ôn hòa nhìn ta.
"Ngươi cứ ở lại đây chăm sóc bản thân và con đi, ta phải rời đi một thời gian." Ma tôn nói.
Ta túm lấy tay hắn: "Ngươi định đi đâu?"
Cẩu Đản thay hắn đáp:
"Hắn phải đi tìm phần hồn cuối cùng. Nếu trước khi Huyết Nguyệt xuất hiện, hồn phách chưa quy vị, hắn sẽ hồn phi phách tán."
Huyết Nguyệt?
Chẳng phải sắp tới rồi sao?!
Ta kinh hãi: "Đại ma vương, sao ngươi không nói sớm?!"
Bây giờ hắn vừa hao tổn linh lực giúp ta sinh con, vừa phải vội vàng tìm lại phần hồn đã mất.
Quá thảm luôn rồi!
Hắn nhẹ nhàng gỡ tay ta ra:
"Đừng lo, ta có cách."
Thấy ta im lặng, hắn vươn tay khẽ xoa đầu ta, ánh mắt ẩn chứa vài phần lưu luyến: "Chăm sóc bản thân cho tốt, đợi ta quay về."
"Ừm." Ta ngoan ngoãn gật đầu.
Cẩu Đản làm xong nhiệm vụ thay lời chủ nhân, liền quay về thân thể hắn.
Ngay trong đêm, Nhiễm Kình rời đi.
Ta nhìn bé con trong nôi, lòng dần nảy ra một kế hoạch.
Ngày hôm sau, ta tìm thấy đại ma vương ở một khách đ**m.
Nhờ có Tầm Linh Tán, ta mới có thể dễ dàng định vị được hắn.
Hắn vừa thấy ta, đôi mắt lóe lên ba phần kinh ngạc, ba phần bất đắc dĩ, còn có bốn phần giận dữ:
"Sao ngươi lại theo tới đây?!"
"Yên tâm đi, ta đã gửi Huyền Dạ cho thổ địa công rồi. Ông ấy nhìn ta lớn lên, chắc chắn sẽ chăm sóc con chúng ta thật tốt."
"Huyền Dạ?"
"Tên con chúng ta đó! Ngươi làm cha mà vô trách nhiệm quá, chưa đặt tên cho con đã bỏ đi rồi!"
Hắn lạnh giọng: "Ngươi không nên tới đây, sẽ gặp nguy…"
"Ta đã sinh con cho ngươi rồi, ta đương nhiên xem mình là thê tử của ngươi. Hơn nữa, ta phải thay Huyền Dạ chăm sóc phụ thân nó. Nhỡ đâu con lớn lên mà không có cha, ta biết ăn nói thế nào với con đây?"
Nói xong, ta ngẩng đầu nhìn hắn, chợt phát hiện mắt hắn tối sầm.
Trong đôi mắt đó, ta nhìn không thấu…
Giống như có chua xót, có bất đắc dĩ, còn có chút đau đớn không thể nói thành lời.
Ta: "..."
"Đại ma vương, ngươi sao vậy?"
Hắn thở dài một tiếng: "Ngươi lắm lời quá."
Được rồi, ta im miệng là được.