Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi

Chương 2

4.

Ánh sáng vàng này chiếu lên mặt ta, biến ta thành một cái đèn lồng bảy sắc cầu vồng đỏ, vàng, cam, lục, lam, chàm, tím đủ cả.

Nhiễm Kình khẽ “ừm” một tiếng, đưa bàn tay to lớn, nhẹ nhàng đặt lên bụng ta.

Dường như con ta cũng cảm nhận được, hưng phấn đạp chân, chủ động tương tác với cha ruột của nó.

Hiếm khi thấy Nhiễm Kình cười, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt dịu dàng nhìn vào… bụng ta.

Chậc chậc.

Đúng là phụ tử tình thâm!

Ta liền vươn bụng ra, để hai cha con tự do phát huy.

Nhưng chỉ chốc lát, Nhiễm Kình đã rút tay lại, ngồi xuống mép giường, vén tà áo, khôi phục lại dáng vẻ khó gần, ch.ết cũng đừng làm phiền như cũ.

Ta sờ bụng, thầm oán.

Con ơi, con cũng có cha, nhưng hơi ít.

"Qua đây." Hắn vẫy tay.

Trong lòng ta thầm mắng:
‘Ngươi tưởng gọi chó sao?’, nhưng chân vẫn ngoan ngoãn chạy lại.

"Ma Tôn có gì sai bảo?"

Hắn khẽ nhíu mày: "Đừng gọi ta là Ma Tôn."

Vậy gọi là gì?

Ta vắt óc suy nghĩ thật lâu: "Cha đứa nhỏ", "đồ ch ế t bầm", "phu quân"?

Hình như… không thích hợp lắm.

Dù sao cũng chẳng có danh phận gì cả.

"Gọi ta là Nhiễm Kình." Hắn cứng nhắc ra lệnh.

Được thôi! Chính ngươi bảo ta gọi thẳng tên ngươi, không phải ta lớn gan làm càn đâu đấy!

"À… Nhiễm Kình." Ta l**m môi, ra vẻ thương lượng:
"Ta cũng phải ở đây dưỡng thai một thời gian, ta đói thì không sao, nhưng con thì không được, con cần đủ dinh dưỡng, nếu không sinh ra gầy như khỉ thì mất mặt ngài lắm, có đúng không?"

Vậy nên, gà quay có thể chia cho ta ăn rồi chứ?

Ta âm thầm vươn tay ra chộp lấy, nhưng lại bị hắn vỗ rụng móng heo:
"Chén cháo đó là của ngươi."

Ta: "?"

"Gà quay là của ta."

Nghe đi, nghe có phải hắn đang nói tiếng người không!!!

Giữa ánh mắt khó hiểu cùng tủi thân của ta, Nhiễm Kình khẽ câu môi, xé một cái đùi gà, chậm rãi nói: "Từ mai sẽ có người lo liệu bữa ăn của ngươi, cứ yên tâm. Nhưng trước khi sinh, ngươi không được đụng đến đồ tanh."

Ta: "..."

Ta…Ta liều mạng với ngươi!

Năm năm, còn tận năm năm nữa, ngươi bắt ta năm năm không ăn thịt, vậy thà gi ế t ta còn hơn!

Ta mắt đỏ hoe, uất ức nhìn hắn:
"Dựa vào đâu chứ? Người ta mang thai muốn ăn gì thì ăn nấy, sao ta không được?"

Hắn vung tay, gà quay lập tức biến mất.

Hắn đứng dậy, nhìn ta chằm chằm, lãnh đạm nói:
"Không có lý do gì cả. Ngươi ăn đồ tanh nhiều, toàn thân đều là uế khí, cần thanh lọc."

Ta: "…"

Ta ngất đây!

Ngươi là Ma Tôn mà ngươi nói chuyện với ta về uế khí á?

Xin lỗi chứ, sợ là uế khí trên người ngươi gom lại đủ để bao phủ cả trời đất mấy cõi rồi đó.

Hắn lại vung tay, chén cháo đã nằm trong tay ta.

Ta hừ mũi khinh bỉ.

"Nếu ngươi không ăn, ta cũng không ngại tự tay đút ngươi."

Làm yêu phải biết tiến biết lùi, đánh nhau với Nhiễm Kình… chỉ ba giây ta đã bị hắn quật ngã.

Thế là, ta đành ngậm ngùi ôm chén cháo húp.

Những ngày dưỡng thai ở Ma giới chán đến phát khóc.

Không có thoại bản đọc, không được ra ngoài dạo phố, cũng chẳng ai nói chuyện cùng một kẻ lắm mồm như ta, ngoài tám chuyện với đứa con trong bụng ra, cảm thấy bản thân sắp phát đi.ên rồi.

Hơn nữa, con ta cũng không phải lúc nào cũng muốn nghe ta nói.

Ví dụ như khi nó cảm thấy mẹ nó quá lắm điều.

Nhưng không lâu sau, ta không còn buồn chán nữa, vì ta bị tố cáo… trộm pháp khí quan trọng nhất của Ma giới, Nhiễm Nguyệt.

Nhiễm Nguyệt là pháp khí của Ma Tôn, là pháp bảo có sức mạnh hủy thiên diệt địa, bị phong ấn tại trung tâm Ma giới, dung nham sôi sục, sức nóng kinh người, ai dám bén mảng tới đều chẳng còn mạng để mà về.

Vậy nên cho hỏi, một con bướm tinh đang mang thai như ta, làm thế nào để đi trộm pháp khí?

Là ta rảnh quá nên muốn ch.ết sớm, hay thấy cuộc sống quá đẹp nên không muốn sống nữa?

Khi ta bị gô cổ đưa đến Ma Sinh Đường, Nhiễm Kình không có ở đó.