Lâm Nguyệt và Thảo Linh cùng nhau dạo bước quanh nông trại, nơi công việc đang diễn ra rộn ràng. Những người nông dân đang hăng say xây dựng hàng rào, trong khi những nhóm khác luyện tập ma pháp. Ánh sáng từ các ngọn đuốc phản chiếu trên những khuôn mặt quyết tâm, nhưng trong lòng Lâm Nguyệt, một nỗi lo lắng âm thầm trỗi dậy.
“Nguyệt,” Thảo Linh lên tiếng, đôi mắt cô ánh lên sự quan tâm, “anh có nghĩ rằng chúng ta đã chuẩn bị đủ chưa?”
“Còn nhiều điều chúng ta cần làm,” Lâm Nguyệt thở dài. “Nhưng điều quan trọng nhất bây giờ là phải hiểu rõ nguồn gốc sức mạnh của chúng ta.” Anh dừng lại, nhìn về phía xa, nơi bóng tối dần bao trùm. “Tôi cảm thấy có điều gì đó lớn lao hơn đang chờ đợi.”
Thảo Linh nhíu mày, “Em cũng nghĩ vậy. Huyền Tử đã từng nói về những bí mật cổ xưa. Có thể chúng ta nên tìm hiểu thêm về chúng.”
“Đúng vậy,” Lâm Nguyệt gật đầu. “Huyền Tử biết nhiều điều. Có lẽ hôm nay chúng ta nên đến gặp bà ấy.”
Họ nhanh chóng thu xếp và rời khỏi nông trại, đi qua những con đường quen thuộc dẫn đến nơi ở của Huyền Tử. Không khí trở nên căng thẳng hơn khi họ nghĩ đến những gì có thể khám phá ra. Lâm Nguyệt không thể ngừng suy nghĩ về nguồn gốc ma pháp của mình, về những gì Huyền Tử đã nói trước đây.
Khi đến nơi, họ gõ cửa. Huyền Tử mở ra, ánh mắt sắc lạnh nhưng đầy ân cần. “Các con đến đây có việc gì?”
“Chúng con muốn biết về nguồn gốc ma pháp của Lâm Nguyệt,” Thảo Linh lên tiếng, giọng đầy quyết tâm. “Có lẽ nó liên quan đến một dòng tộc cổ xưa nào đó.”
Huyền Tử mời họ vào trong, không gian bên trong ấm cúng nhưng cũng đầy bí ẩn. Những cuốn sách cổ và các bùa chú được xếp ngăn nắp. “Điều các con tìm kiếm không hề đơn giản,” Huyền Tử bắt đầu, “nhưng nếu con thực sự muốn biết, con phải chuẩn bị tinh thần cho những sự thật khó khăn.”
Lâm Nguyệt cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. “Chúng con đã sẵn sàng. Bất cứ điều gì cũng được.”
“Rất tốt,” Huyền Tử đáp, rồi ngồi xuống trước một bàn thờ nhỏ, nơi có một cuốn sách cổ. “Lâm Nguyệt, con thuộc về dòng tộc Ma Pháp Cổ Xưa. Tổ tiên của con từng là những người bảo vệ sức mạnh thiên nhiên. Họ đã dùng ma pháp để gìn giữ sự cân bằng cho vương quốc này.”
Lâm Nguyệt cảm thấy choáng váng. “Nhưng tại sao con không biết gì về điều này?”
“Bởi vì dòng tộc của con đã bị chôn vùi trong quá khứ,” Huyền Tử giải thích. “Trong những cuộc chiến tranh ma pháp, nhiều bí mật đã bị lãng quên. Con cần tìm hiểu về di sản của mình và sức mạnh mà nó mang lại.”
“Nhưng điều đó có nghĩa là gì?” Lâm Nguyệt hỏi, sự hồi hộp lấp lánh trong đôi mắt xanh biếc của anh.“Điều đó có nghĩa là con không chỉ đơn thuần là một nông dân,” Huyền Tử nói. “Con là người thừa kế của một sức mạnh lớn lao. Nếu con muốn bảo vệ quê hương, con cần phải học cách kiểm soát nó.”
Cảm giác áp lực dâng lên trong lòng Lâm Nguyệt. “Con không biết liệu mình có đủ khả năng không.”
“Con có khả năng,” Huyền Tử khẳng định, “nhưng con phải tin vào bản thân và quyết tâm bảo vệ những gì quan trọng. Chỉ khi đó, sức mạnh của tổ tiên mới có thể thức tỉnh.”
Thảo Linh, đứng bên cạnh, nhìn Lâm Nguyệt với sự động viên. “Nguyệt, anh đã luôn chiến đấu vì quê hương. Anh có thể làm được.”
“Phải,” Lâm Nguyệt hít một hơi sâu, cảm nhận được sức mạnh từ những lời của Huyền Tử và Thảo Linh. “Con sẽ không để quê hương rơi vào tay Đao Hùng.”
Huyền Tử mỉm cười, ánh mắt bà trở nên ấm áp hơn. “Tốt lắm. Hãy bắt đầu hành trình tìm hiểu sức mạnh của con. Bà sẽ hướng dẫn con.”
Khi họ rời khỏi nhà Huyền Tử, Lâm Nguyệt cảm thấy một ngọn lửa mới trong lòng. Anh không chỉ là một nông dân, mà còn là người thừa kế của một dòng tộc vĩ đại. Những bí mật từ quá khứ đang chờ đợi anh khám phá.
“Chúng ta sẽ làm được,” Thảo Linh nói, nắm chặt tay Lâm Nguyệt. “Chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ quê hương.”
“Đúng vậy,” Lâm Nguyệt gật đầu, ánh mắt rực sáng. “Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai chiếm đoạt mảnh đất này.”
Khi họ trở về nông trại, bầu không khí trở nên căng thẳng hơn. Lâm Nguyệt cảm nhận được sự lo lắng trong lòng mọi người. Đao Hùng vẫn đang rình rập, nhưng giờ đây, anh có một sức mạnh mới để đối mặt với hắn.
“Nguyệt,” Thảo Linh nói khi họ đến gần nông trại, “chúng ta cần phải chuẩn bị cho những gì sắp tới.”
“Phải,” Lâm Nguyệt đáp, “và giờ, không chỉ là bảo vệ nông trại. Chúng ta phải tìm cách đánh bại Đao Hùng.”
Họ bắt đầu phân công công việc, nhưng Lâm Nguyệt biết rằng một cuộc chiến lớn hơn đang chờ đợi. Những bí mật từ quá khứ đã mở ra một con đường mới, và anh sẽ không để lỡ cơ hội này.