Ly Hôn Sau 6 Năm Tha Thứ
Chương 1
Sau khi Cố Chi Từ ngoại tình, cuộc hôn nhân của chúng tôi vẫn kéo dài thêm sáu năm.
Trong sáu năm ấy, chúng tôi còn có với nhau một đứa con trai.
Ngay khi tất cả mọi người đều cho rằng cuộc sống của chúng tôi đã quay về quỹ đạo, đang hướng tới một gia đình viên mãn và ổn định, tôi lại chủ động đề nghị ly hôn.
Anh ta nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi:
“Đang yên đang lành, em lại làm loạn cái gì vậy?”
Tôi nhướng mày:
“Đang yên đang lành? Anh lấy đâu ra ảo giác đó thế?”
Sau đó, tôi đặt trước mặt anh bản thống kê tài sản:
“Trong sáu năm qua, tôi đã giúp khối tài sản gia đình tăng gấp đôi, lên đến sáu mươi tỷ tệ. Sau khi ly hôn, anh muốn chia cổ phần tiếp tục hợp tác hay quy đổi thành tiền mặt, tùy anh lựa chọn.”
01
Không phải sáu năm qua tôi chưa từng nghĩ đến chuyện thật sự buông bỏ.
Đặc biệt là sau khi An An ra đời.
Chỉ tiếc rằng, biến cố năm đó quá mức kinh tâm động phách.
Cố Chi Từ sau một lần uống rượu đã lên giường với cô thư ký của đối tác.
Cô gái kia mang bụng bầu tìm đến tận cửa gây sức ép.
Giá cổ phiếu công ty lao dốc, chỉ sau một đêm bốc hơi hai tỷ tệ.
Vậy mà chỉ ba ngày sau, tôi vẫn như không có chuyện gì xảy ra, cùng Cố Chi Từ xuất hiện tại các sự kiện, đăng bài công khai ủng hộ anh, sát cánh vượt qua khủng hoảng.
Người ngoài khen tôi rộng lượng, lý trí, có tầm nhìn xa.
Cũng có người cười nhạo tôi làm phu nhân hào môn thật đáng thương.
Tôi chỉ cười, chưa từng giải thích.
Chỉ là, kể từ đó, cho dù Cố Chi Từ có quay về với gia đình, có đóng vai người chồng hoàn hảo đến đâu, tôi vẫn nhìn thấu sự dịu dàng giả tạo và những lời dối trá của anh.
Không thể nào chìm đắm trở lại được nữa.
Một năm trước, nữ thần thời sinh viên của anh, Khương Từ Ân, đổ vỡ hôn nhân, đưa cô con gái sáu tuổi âm thầm trở về nước.
Từ đó, Cố Chi Từ bắt đầu sống cuộc đời có “gia đình thứ hai”.
Cả tuần An An cũng khó gặp được bố một lần.
Thật ra Cố Chi Từ có rất nhiều thời gian.
Anh là kiểu người có thiên phú đầu tư hiếm thấy.
Thậm chí từng được gọi là “người đàn ông xuyên không từ tương lai trở về”.
Chưa đến ba mươi tuổi, anh đã kiếm đủ số tiền để nghỉ hưu cả đời.
Khi sự nghiệp đạt đến đỉnh cao nhất, anh lại rút lui dứt khoát, từ bỏ chức vụ cuối cùng trong hội đồng quản trị, trở thành một nhà đầu tư tự do.
Tôi chỉ có thể nói với An An:
“Bố con bận lắm.”
An An ngây thơ gật đầu.
Mà Cố Chi Từ đúng là rất bận.
Bận đi xem nhà với Khương Từ Ân.
Bận mua nhà cho cô ấy.
Bận chống lưng cho cô ấy.
Bận tìm trường học cho cô con gái sáu tuổi của cô ấy.
Lo cô bé bị bắt nạt, anh còn bỏ ra mười triệu tệ quyên góp xây thư viện cho trường.
Ngay cả luật sư riêng của anh cũng được điều động ngay từ lúc máy bay của Khương Từ Ân hạ cánh, giúp cô tranh chấp tài sản với nhà chồng.
Người phụ nữ lẽ ra phải sống kín tiếng sau cuộc hôn nhân thất bại, nhờ có Cố Chi Từ chống lưng mà lập tức trở thành nhân vật nổi bật nhất Hải Thị.
Thời thế đã khác.
Cố Chi Từ của hiện tại đã gần như nghỉ hưu.
Anh không còn phải lo những scandal của mình khiến thị trường chứng khoán biến động.
Anh đang tận hưởng quãng đời tự do nhất, phóng túng nhất, sống theo ý mình nhất.
Thật ra, với những cặp vợ chồng sở hữu khối tài sản hàng chục tỷ như chúng tôi, hai chữ “ly hôn” không bao giờ được nói ra một cách tùy tiện.
Cho nên Cố Chi Từ sững người một lúc rồi hỏi:
“Em đang ghen với Từ Ân à?”
Giọng điệu kinh ngạc ấy như thể tôi mới là người vô lý.
“Cô ấy gặp khó khăn, anh có năng lực giúp đỡ. Em cũng biết mà, tình nghĩa bạn học thời trẻ rất đáng quý. Nhà mình đâu thiếu chút tiền đó. Em theo anh bao nhiêu năm rồi, chẳng lẽ ngay cả chút khí độ này cũng không có?”
“Tấm thư tình trong két sắt.”
Tôi cắt ngang.
Bao năm nay, chúng tôi vừa là vợ chồng, vừa là thầy trò.
Cố Chi Từ luôn thích đứng trên cao đánh giá tôi vài câu.
Nếu tôi không chặn lại, anh chắc chắn sẽ tiếp tục lấy danh nghĩa “tình bạn học cũ” để đứng trên đạo đức rồi phê phán tôi không còn giá trị gì.
Mặt anh biến sắc:
“Em mở két sắt của anh?”
Tôi nhàn nhạt nhắc nhở:
“Hôm đầy tháng của An An, anh cảm kích vì sự vất vả của em nên bảo em mở két lấy con dấu giúp anh.”
Cũng chính lần đó, anh lấy năm mươi triệu tệ từ khối tài sản trước hôn nhân nhập vào tài sản chung.
Đó là khoản vốn đầu tiên giúp tôi bước chân vào giới đầu tư.
Dường như anh mới nhớ ra chuyện ấy.
Sắc mặt trở nên lúng túng.
“Đó chỉ là chuyện thời trẻ thôi. Nếu thật sự có gì với cô ấy, anh đã không công khai đến thế!”
Nói đến cuối, anh lại trở nên đầy lý lẽ.
“Năm đó bọn anh còn chẳng ở bên nhau. Bây giờ cả hai đều có con rồi, càng không thể có chuyện gì. Em đừng có tự tìm chuyện nữa.”
Tôi cực kỳ chán ghét cái thái độ cao cao tại thượng và sự thờ ơ ấy của anh.
“Cố Chi Từ, anh không cần giải thích với em điều gì cả. Thay vào đó, nên nghĩ xem sẽ giải thích với An An thế nào đi.”
Ánh mắt anh lập tức trở nên cảnh giác.
“Em nói gì với thằng bé rồi?”
Tôi bật cười:
“Còn cần em nói sao?”
“Một năm qua, An An nhập viện vì viêm phổi một lần, mắc cúm A ba lần, bị thương ở trường một lần, bị bạn học cô lập và bắt nạt suốt nửa năm.”
“Là một người cha, anh đã xuất hiện lấy một lần chưa?”
Trong mắt Cố Chi Từ lóe lên vẻ chột dạ và áy náy.
Rất lâu sau anh mới nói:
“Chuyện của An An chẳng phải trước giờ đều do em xử lý sao? Nếu khó giải quyết thì em nên chủ động nói với anh.”
“Đúng vậy.”
Tôi nhìn anh.
“Bao năm nay đều là như thế.”
“Em và An An chưa từng oán trách anh. Nhưng anh có biết nửa năm trước An An đã chuyển sang học ở trường Thanh Đằng không?”
Cố Chi Từ im lặng rất lâu.
Tôi cười nhạt.
“An An luôn tin rằng anh rất bận.”
“Nhưng chính mắt thằng bé đã nhìn thấy anh vì cô bé tên Đào Đào kia mà chạy ngược chạy xuôi như thế nào.”
“Nó nghe Đào Đào khoe với thầy cô và bạn bè rằng bố mình tên Cố Chi Từ, là siêu nhân, giàu đến mức có thể mua nửa thành phố Hải Thị, thư viện của trường cũng do nhà cô bé quyên tặng.”
“An An không phục nên đi tranh luận với cô bé.”
“Nhưng không ai tin nó là con trai của Cố Chi Từ cả.”
“Bởi vì Cố Chi Từ chưa từng một lần đón đưa nó đi học.”
“Cuối cùng, An An bị cô lập và bạo lực tinh thần.”
“Trong thế giới của một đứa trẻ, chỉ cần một người cha như vậy cũng đủ khiến nó gục ngã.”
Cố Chi Từ nổi giận:
“Em không có miệng à? Tại sao không nói cho mọi người biết?”
Tôi bình thản đáp:
“Anh lập nghiệp từ hai bàn tay trắng nên tin rằng An An cũng sẽ mạnh mẽ như mình.”
“Trong hồ sơ học sinh, chính anh là người dặn không được ghi tên mình vào, để tránh thằng bé sinh kiêu ngạo.”
Anh cứng họng.
Bực bội vò tóc rồi chống hông đi đi lại lại trong phòng.
“Vậy em phải nói thẳng với anh chứ!”
“Tại sao không báo cho anh chuyện An An chuyển trường?”
“Em không nói sao?”
“Em đã gọi điện cho anh, nói rằng An An sắp vào tiểu học Thanh Đằng, muốn chuyển sang lớp lớn trước nửa năm để làm quen môi trường.”
“Anh chỉ trả lời một câu ‘Được’ rồi cúp máy.”
Tôi dừng lại một chút.
“Sau đó em lại đọc tin tức mới biết hôm ấy Đào Đào bị người lạ đón đi.”
“Anh vì chống lưng cho Khương Từ Ân mà hùng hổ kéo đến nhà họ Tư đòi người.”
Cố Chi Từ tức tối liếc tôi một cái rồi ngồi phịch xuống ghế.
Rất lâu sau, anh mới mệt mỏi lên tiếng:
“Lục Nghi, rõ ràng em có cách giải quyết, vậy mà lại khiến anh mất mặt trước An An.”
Tôi nhắm mắt lại.
Rồi quay người bước đi.
“Đúng vậy.”
“Hồi đó em nên cầm theo giấy đăng ký kết hôn của chúng ta và giấy khai sinh của An An đến gặp hiệu trưởng.”
“Yêu cầu nhà trường tổ chức một buổi họp toàn trường.”
“Để chứng minh rằng An An mới là đứa con thật sự của anh.”