“Thế nhưng chẳng ai tới.”
“Không một ai tới tìm ta.”
“Đám khốn kiếp ấy hẳn là đang giận ta.”
“Hoặc cũng có thể sau một trận rượu lớn, bọn họ đã quên sạch vị chủ tướng năm xưa là ta, càng đừng nói đến lời hẹn thuở ấy.”
“Vệ Anh...”
Triệu Nguyên Lãng dường như nhận ra điều gì, muốn ngăn ta nói tiếp.
Nhưng ta như không nghe thấy, vẫn cười mắng:
“Đúng là một đám khốn kiếp.”
“Toàn lũ vong ân phụ nghĩa.”
“Năm đó dù tính thế nào, cũng là ta dẫn bọn họ thủ thành.”
“Làm sao có thể để ta chờ lâu đến vậy?”
“Lâu như vậy mà vẫn không ai tới tìm ta.”
“Người duy nhất tìm được tới đây...”
“Vệ Anh.”
Nước mắt nơi khóe mắt ta rơi xuống.
Ta gần như thì thầm:
“Cũng đến muộn rồi.”
Muộn rồi.
Tất cả đều đã muộn.
52
Trên gương mặt già nua như ta của Triệu Nguyên Lãng hiện lên vẻ thê lương:
“Năm đó nàng không từ mà biệt, quả nhiên là vì hận trẫm tới muộn.”
Nếu là Triệu Nguyên Lãng của hiện tại, lời ấy có lẽ là thật.
Nhưng Triệu Nguyên Lãng của rất nhiều năm trước không hề tới muộn.
Hắn đã hứa ba ngày thì đúng ba ngày trở lại.
Những người tới muộn chỉ là đám không giữ lời hứa kia mà thôi.
Ta mắng bọn họ vong ân phụ nghĩa.
Mắng bọn họ là lũ khốn kiếp.
Nhưng từ đầu đến cuối lại không nói ra sự thật rõ ràng nhất.
Bọn họ không thể tới.
Dù năm đó Triệu Nguyên Lãng không đến muộn, số người sống sót cũng không phải chỉ có vài người.
Nhưng bọn họ không thể tới được.
Núi cao đường xa, nhân thế đổi dời.
Sau bao nhiêu năm, có mấy người còn có thể sống sót như ta?
Có lẽ họ đã c.h.ế.t trong một trận chiến khác.
Có lẽ c.h.ế.t vì đói rét.
Cũng có lẽ đã an cư ở một nơi nào đó.
Nơi ấy cách đây quá xa.
Giữa biển người mênh m.ô.n.g, làm sao họ có thể tìm được ta?
Bầu không khí trở nên nặng nề.
Đúng lúc ấy, một giọng nói sang sảng từ ngoài cửa vang lên, càng lúc càng gần:
“Nương t.ử. Nương t.ử. Ta về rồi. Xem ta bắt được thứ gì về...”
Giọng nói đột ngột dừng lại.
Cửa mở ra.
Người bước vào là một tráng hán cao lớn, ngũ quan cứng cáp, ăn mặc có phần xuề xòa.
Có lẽ hắn vừa từ ngoài ruộng trở về, ống quần xắn đến bắp chân, dính đầy bùn đất.
Trong tay hắn xách một chiếc thùng gỗ.
Đứng từ xa không nhìn rõ bên trong có gì, chỉ ngửi thấy mùi bùn đất tanh nồng.
Trên gương mặt vẫn được xem là tuấn tú của hắn có một vết sẹo không mấy đẹp mắt.
53
Rùa
Thấy trong phòng có một nam nhân lạ mặt, khí độ bất phàm, ánh mắt sắc bén như chim ưng đang dò xét mình, vừa nhìn đã biết thân phận không hề tầm thường.
Nhưng hắn chỉ khựng lại một thoáng, rồi lập tức nở nụ cười, có phần ngượng ngùng nói:
“Là khách của nương t.ử phải không? Ta thất lễ rồi.”
Hắn đưa tay về phía nữ nhi đang nằm trong lòng ta:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Hiếm khi nương t.ử có cố nhân đến thăm. Nguyệt Nhi, sang đây với phụ thân nhé? Phụ thân đọc thoại bản cho con nghe, được không?”
Nguyệt Nhi rất ngoan.
Vừa nghe có thoại bản để nghe, con bé vui vẻ gật đầu.
Lúc đón lấy nhi nữ, hắn mỉm cười với ta, tự nhiên xoay người rời đi.
Toàn bộ chỉ diễn ra trong chốc lát.
Thản nhiên đến mức khiến người khác phải kinh ngạc.
“Đây chính là mái nhà nàng tìm được sao?”
“Một tên tàn binh tàn phế một cánh tay, một căn nhà chật hẹp như thế này?”
Cuối cùng Triệu Nguyên Lãng cũng lên tiếng.
Giọng nói trầm hùng, uy nghiêm, nhưng lại mang theo chút khó hiểu.
“Vệ Anh, năm đó nàng không từ mà biệt, trẫm cứ ngỡ nàng đã tìm được một nơi nương tựa tốt hơn.”
Ta thu lại ánh mắt nhìn ra ngoài, ngẩng đầu hỏi:
“Vậy theo bệ hạ, dân nữ nên có một nơi nương tựa như thế nào mới gọi là tốt?”
Hắn không hề do dự:
“Trẫm có thể ban cho nàng ruộng tốt, nhà đẹp, vinh hoa phú quý.”
“Nếu nàng muốn thành thân, trong các thế gia cũng có không ít người thích hợp...”
Đúng là nói nhăng nói cuội.
Cũng chỉ đến lúc này, ta mới nhìn thấy bóng dáng của người cố nhân trên vị đế vương đã không còn trẻ nữa.
Ta nở nụ cười đầu tiên kể từ khi gặp lại hôm nay:
“Bệ hạ, người nhìn xem...Dân nữ bao nhiêu tuổi rồi?”
Như vậy mà thích hợp sao?
Đúng là ghép uyên ương một cách bừa bãi.
Hắn lại thản nhiên đáp:
“Đã là hoàng ân, ai dám không tuân?”
Ta dở khóc dở cười, lắc đầu:
“Bệ hạ đã biết phu quân của dân nữ là một tàn binh, vậy cũng nên biết vì sao chàng bị thương.”
“Cũng như vậy…”
“Bệ hạ, dân nữ cũng là một tàn binh.”
“Cho nên dân nữ không chê chàng.”
“Chàng cũng chẳng chê dân nữ.”
“Vậy thì hai người cứ nương tựa nhau mà sống qua ngày thôi.”
“Nàng...”
Nghe đến đây, Triệu Nguyên Lãng nhớ lại chuyện cũ, sắc mặt khẽ thay đổi.
Ta lau nước mắt, bình thản nhìn hắn.
Thẳng thắn như Vệ Anh năm xưa.
“Bệ hạ hôm nay đến đây…”
“Chẳng phải chỉ muốn hỏi một câu, năm đó dân nữ không từ mà biệt, có phải vì thành mất quân tan, oán trách bệ hạ đến quá muộn nên mới bỏ đi hay sao?”
Triệu Nguyên Lãng khó hiểu:
“Chẳng phải sao?”
“Không phải.”
Ta đáp, không chút do dự.
“Nếu đã vậy… Năm đó vì sao nàng lại rời đi?”
“Thương cũ bệnh xưa chồng chất, đã không còn cách nào ra trận g.i.ế.t giặc báo nước.”
“Nếu nơi ấy đã không còn cần đến dân nữ nữa…”
“Thì tự nhiên phải tìm chuyện khác để làm.”
“Vừa hay năm xưa dân nữ cũng từng nói với bệ hạ.”
“Chí nguyện cả đời của dân nữ…”
“Chỉ là tìm một mái nhà mà thôi.”
“Còn vì sao năm đó không từ mà biệt...”
Ta nhíu mày, vẻ mặt đầy phiền não.
“Lúc ấy thấy bệ hạ đang tranh cãi rất hăng say.”
“Dân nữ nghĩ… Có lẽ bệ hạ cũng không muốn bị người khác ngắt lời.”
Quả thật...
Đúng là chuyện ta có thể làm.
“Không một ai tới tìm ta.”
“Đám khốn kiếp ấy hẳn là đang giận ta.”
“Hoặc cũng có thể sau một trận rượu lớn, bọn họ đã quên sạch vị chủ tướng năm xưa là ta, càng đừng nói đến lời hẹn thuở ấy.”
“Vệ Anh...”
Triệu Nguyên Lãng dường như nhận ra điều gì, muốn ngăn ta nói tiếp.
Nhưng ta như không nghe thấy, vẫn cười mắng:
“Đúng là một đám khốn kiếp.”
“Toàn lũ vong ân phụ nghĩa.”
“Năm đó dù tính thế nào, cũng là ta dẫn bọn họ thủ thành.”
“Làm sao có thể để ta chờ lâu đến vậy?”
“Lâu như vậy mà vẫn không ai tới tìm ta.”
“Người duy nhất tìm được tới đây...”
“Vệ Anh.”
Nước mắt nơi khóe mắt ta rơi xuống.
Ta gần như thì thầm:
“Cũng đến muộn rồi.”
Muộn rồi.
Tất cả đều đã muộn.
52
Trên gương mặt già nua như ta của Triệu Nguyên Lãng hiện lên vẻ thê lương:
“Năm đó nàng không từ mà biệt, quả nhiên là vì hận trẫm tới muộn.”
Nếu là Triệu Nguyên Lãng của hiện tại, lời ấy có lẽ là thật.
Nhưng Triệu Nguyên Lãng của rất nhiều năm trước không hề tới muộn.
Hắn đã hứa ba ngày thì đúng ba ngày trở lại.
Những người tới muộn chỉ là đám không giữ lời hứa kia mà thôi.
Ta mắng bọn họ vong ân phụ nghĩa.
Mắng bọn họ là lũ khốn kiếp.
Nhưng từ đầu đến cuối lại không nói ra sự thật rõ ràng nhất.
Bọn họ không thể tới.
Dù năm đó Triệu Nguyên Lãng không đến muộn, số người sống sót cũng không phải chỉ có vài người.
Nhưng bọn họ không thể tới được.
Núi cao đường xa, nhân thế đổi dời.
Sau bao nhiêu năm, có mấy người còn có thể sống sót như ta?
Có lẽ họ đã c.h.ế.t trong một trận chiến khác.
Có lẽ c.h.ế.t vì đói rét.
Cũng có lẽ đã an cư ở một nơi nào đó.
Nơi ấy cách đây quá xa.
Giữa biển người mênh m.ô.n.g, làm sao họ có thể tìm được ta?
Bầu không khí trở nên nặng nề.
Đúng lúc ấy, một giọng nói sang sảng từ ngoài cửa vang lên, càng lúc càng gần:
“Nương t.ử. Nương t.ử. Ta về rồi. Xem ta bắt được thứ gì về...”
Giọng nói đột ngột dừng lại.
Cửa mở ra.
Người bước vào là một tráng hán cao lớn, ngũ quan cứng cáp, ăn mặc có phần xuề xòa.
Có lẽ hắn vừa từ ngoài ruộng trở về, ống quần xắn đến bắp chân, dính đầy bùn đất.
Trong tay hắn xách một chiếc thùng gỗ.
Đứng từ xa không nhìn rõ bên trong có gì, chỉ ngửi thấy mùi bùn đất tanh nồng.
Trên gương mặt vẫn được xem là tuấn tú của hắn có một vết sẹo không mấy đẹp mắt.
53
Rùa
Thấy trong phòng có một nam nhân lạ mặt, khí độ bất phàm, ánh mắt sắc bén như chim ưng đang dò xét mình, vừa nhìn đã biết thân phận không hề tầm thường.
Nhưng hắn chỉ khựng lại một thoáng, rồi lập tức nở nụ cười, có phần ngượng ngùng nói:
“Là khách của nương t.ử phải không? Ta thất lễ rồi.”
Hắn đưa tay về phía nữ nhi đang nằm trong lòng ta:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Hiếm khi nương t.ử có cố nhân đến thăm. Nguyệt Nhi, sang đây với phụ thân nhé? Phụ thân đọc thoại bản cho con nghe, được không?”
Nguyệt Nhi rất ngoan.
Vừa nghe có thoại bản để nghe, con bé vui vẻ gật đầu.
Lúc đón lấy nhi nữ, hắn mỉm cười với ta, tự nhiên xoay người rời đi.
Toàn bộ chỉ diễn ra trong chốc lát.
Thản nhiên đến mức khiến người khác phải kinh ngạc.
“Đây chính là mái nhà nàng tìm được sao?”
“Một tên tàn binh tàn phế một cánh tay, một căn nhà chật hẹp như thế này?”
Cuối cùng Triệu Nguyên Lãng cũng lên tiếng.
Giọng nói trầm hùng, uy nghiêm, nhưng lại mang theo chút khó hiểu.
“Vệ Anh, năm đó nàng không từ mà biệt, trẫm cứ ngỡ nàng đã tìm được một nơi nương tựa tốt hơn.”
Ta thu lại ánh mắt nhìn ra ngoài, ngẩng đầu hỏi:
“Vậy theo bệ hạ, dân nữ nên có một nơi nương tựa như thế nào mới gọi là tốt?”
Hắn không hề do dự:
“Trẫm có thể ban cho nàng ruộng tốt, nhà đẹp, vinh hoa phú quý.”
“Nếu nàng muốn thành thân, trong các thế gia cũng có không ít người thích hợp...”
Đúng là nói nhăng nói cuội.
Cũng chỉ đến lúc này, ta mới nhìn thấy bóng dáng của người cố nhân trên vị đế vương đã không còn trẻ nữa.
Ta nở nụ cười đầu tiên kể từ khi gặp lại hôm nay:
“Bệ hạ, người nhìn xem...Dân nữ bao nhiêu tuổi rồi?”
Như vậy mà thích hợp sao?
Đúng là ghép uyên ương một cách bừa bãi.
Hắn lại thản nhiên đáp:
“Đã là hoàng ân, ai dám không tuân?”
Ta dở khóc dở cười, lắc đầu:
“Bệ hạ đã biết phu quân của dân nữ là một tàn binh, vậy cũng nên biết vì sao chàng bị thương.”
“Cũng như vậy…”
“Bệ hạ, dân nữ cũng là một tàn binh.”
“Cho nên dân nữ không chê chàng.”
“Chàng cũng chẳng chê dân nữ.”
“Vậy thì hai người cứ nương tựa nhau mà sống qua ngày thôi.”
“Nàng...”
Nghe đến đây, Triệu Nguyên Lãng nhớ lại chuyện cũ, sắc mặt khẽ thay đổi.
Ta lau nước mắt, bình thản nhìn hắn.
Thẳng thắn như Vệ Anh năm xưa.
“Bệ hạ hôm nay đến đây…”
“Chẳng phải chỉ muốn hỏi một câu, năm đó dân nữ không từ mà biệt, có phải vì thành mất quân tan, oán trách bệ hạ đến quá muộn nên mới bỏ đi hay sao?”
Triệu Nguyên Lãng khó hiểu:
“Chẳng phải sao?”
“Không phải.”
Ta đáp, không chút do dự.
“Nếu đã vậy… Năm đó vì sao nàng lại rời đi?”
“Thương cũ bệnh xưa chồng chất, đã không còn cách nào ra trận g.i.ế.t giặc báo nước.”
“Nếu nơi ấy đã không còn cần đến dân nữ nữa…”
“Thì tự nhiên phải tìm chuyện khác để làm.”
“Vừa hay năm xưa dân nữ cũng từng nói với bệ hạ.”
“Chí nguyện cả đời của dân nữ…”
“Chỉ là tìm một mái nhà mà thôi.”
“Còn vì sao năm đó không từ mà biệt...”
Ta nhíu mày, vẻ mặt đầy phiền não.
“Lúc ấy thấy bệ hạ đang tranh cãi rất hăng say.”
“Dân nữ nghĩ… Có lẽ bệ hạ cũng không muốn bị người khác ngắt lời.”
Quả thật...
Đúng là chuyện ta có thể làm.