“Ngay cả thê t.ử bái đường thành thân cũng đã được chọn sẵn từ trước.”
“Ta không phục, cũng không chấp nhận.”
“Thế nên năm 18 tuổi, ta dứt khoát rời quê nhà.”
“Ta nghĩ, với tài năng của bản thân, nhất định có thể lập nên một phen sự nghiệp.”
“Nhưng ta phiêu bạt khắp nơi.”
“Mỗi vị đại nhân ta đến bái kiến đều đối đãi với ta rất khách khí.”
“Thế nhưng ai nấy cũng đều từ chối.”
“Có người còn đưa ta ít tiền, bảo ta đi nơi khác.”
Nói đến đây, hắn khẽ cười.
Nếu những lời này được nói cách đây vài tháng, nụ cười ấy hẳn sẽ xen lẫn phẫn uất.
Nhưng giờ đã là mấy tháng sau.
Nhắc lại chuyện cũ, chỉ còn sự tự giễu.
“Mãi đến khi tới nơi này, cuối cùng ta mới được làm một viên tiểu tướng.”
“Lúc ấy hẳn ngươi rất đắc ý, đầy lòng tin, cho rằng chí lớn cuối cùng cũng có thể thực hiện.”
“Đáng tiếc...Sau cùng vẫn trở thành tướng bại trận.”
Dù đã biết thân phận của hắn, ta vẫn chẳng hề dè dặt.
Những lời nói ra vẫn như trước, thẳng thừng đ.â.m vào tim người khác.
Triệu Nguyên Lãng: “...”
Ta liếc thấy bàn tay cầm chén rượu của hắn siết c.h.ặ.t rồi lại bất lực buông lỏng, không khỏi bật cười.
Mấy tháng lưu lạc quả thật đã mài giũa vị thiếu niên này.
Ít nhất nghe những lời ấy, hắn không tức đến đổi sắc mặt.
Thậm chí còn nghiến răng thừa nhận:
“Đúng.”
Ta hơi ngạc nhiên.
Nhưng dường như hắn đã hoàn toàn thông suốt, lời nói cũng trở nên trôi chảy hơn:
“Dọc đường đi, nhìn từng chiến trường thất bại.”
“Mỗi trận, nếu xét về quy mô, đều chỉ là những cuộc giao tranh nhỏ đến mức binh thư còn chẳng buồn ghi lại.”
“Trước kia ta cũng nghĩ như vậy.”
“Nhưng đến khi chính mình trở thành một phần trong đó, ta mới hiểu…”
“Mấy chữ ngắn ngủi mà sách vở không tiếc mực viết xuống, đối với người đọc chỉ là một cái liếc mắt.”
“Nhưng với người ở trong đó...Lại là cả một đời sóng gió.”
“Chỉ tiếc...
“Họ chỉ là bách tính bình thường.”
“Chỉ là những binh lính vô danh.”
“Cho nên chẳng có ai quan tâm.”
Cũng giống như lúc này.
Cuộc giãy giụa giữa lằn ranh sinh t.ử của cả thành đối với chúng ta là t.h.ả.m cảnh cả đời khó quên.
Nhưng đặt giữa dòng chảy lịch sử từ xưa đến nay...
Lại chỉ là một trận chiến nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn.
“Nhưng ta muốn quan tâm.”
“Cho nên ta phải đi.”
“Và cũng nhất định phải tự mình đi.”
Đến lúc này, nghi hoặc mà suốt bao lâu nay không ai hỏi ra cuối cùng cũng được giải đáp.
Vì sao thân là chủ tướng hắn lại bỏ thành mà đi?
Vì sao Nhị công t.ử Triệu gia lại rơi vào hoàn cảnh như thế?
Bởi vì...
Ngay từ đầu, hắn vốn đã lén rời khỏi nhà.
Nếu hắn không đích thân đi, sẽ chẳng có ai chứng minh được lá thư ấy là thật.
Đương nhiên...
Viện binh cũng sẽ không tới.
Rùa
“Đáng tiếc, điều động viện binh vẫn cần thêm vài ngày.”
Hắn nói.
Ta hỏi:
“Vậy vì sao ngươi không chờ?”
Chờ thêm vài ngày.
Hắn sẽ có thể dẫn quân quay lại, biết đâu còn đ.á.n.h một trận thật đẹp.
Hoàn thành khát vọng lập công danh năm xưa.
Đó chẳng phải là cơ hội rất tốt sao?
Triệu Nguyên Lãng nghe vậy liền quay đầu nhìn thẳng vào mắt ta.
Không hề né tránh.
“Bởi vì nơi này còn có cả một thành người đang chờ ta.”
“Họ nhiều nhất chỉ có thể cầm cự bảy ngày.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nếu bảy ngày ta không trở về…”
“Thì cả thành sẽ c.h.ế.t.”
Ta cố chấp phản bác:
“Nhưng họ chỉ là lưu dân và tàn binh.”
“C.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t.”
“Mất một tòa thành thì cũng mất.”
“Dù sao khi ngươi quay lại cũng sẽ đoạt lại được.”
Hắn lập tức đáp:
“Lưu dân thì cũng là người.”
“Tàn binh...Cũng là mạng sống.”
“Ta biết các ngươi nghĩ gì về ta.”
“Các ngươi cho rằng loại thế gia công t.ử như ta, vì công danh tất sẽ chọn lợi ích lớn nhất.”
“Vậy nên chờ thêm vài ngày cũng là chuyện đương nhiên.”
“Trong mắt các ngươi, ta chỉ coi các ngươi như bàn đạp.”
“Cho dù bàn đạp ấy được chất bằng x.á.c người cũng chẳng sao.”
“Đúng.”
“Thế sự vô thường.”
“Có lẽ nhiều năm sau, ta thật sự sẽ trở thành kẻ lạnh lùng vô tình như các ngươi nghĩ.”
“Nhưng Triệu Nguyên Lãng của hôm nay…”
“Một bầu nhiệt huyết.”
“Một thân ngạo khí.”
“Thà c.h.ế.t giữ thành…”
“Chứ quyết không bỏ thành mà chạy.”
“Cho nên, Vệ Anh…”
“Các ngươi đừng coi thường người khác.”
Từng câu từng chữ vang lên mạnh mẽ.
Khí phách của tuổi trẻ tràn đầy trong từng lời nói.
Khiến ta rất lâu sau mới hoàn hồn.
Khóe mắt cay xè.
Ta gượng cười, nâng chén rượu:
“Vậy…”
“Đa tạ tướng quân.”
Hắn không hiểu vì sao ta lại cảm ơn.
Nhưng thấy ta hiếm khi nghiêm túc như vậy, hắn cũng mơ mơ màng màng nâng chén uống cạn.
Ta nên cảm ơn hắn.
Cảm ơn vì hắn đã xuất hiện.
Cảm ơn vì hắn đã quay trở lại.
Ít nhất...
Điều đó chứng minh rằng Vệ Anh năm xưa, người cũng từng mang đầy nhiệt huyết và ngạo khí...
Không hề sai.
Chỉ là vận may của nàng quá kém.
Suốt bao năm qua...
Nàng chưa từng gặp đúng người mà thôi.
Hóa ra...
Khi đã hứa sẽ có viện binh...
Thì viện binh thật sự sẽ đến.
Hóa ra...
Khi đã hứa một ngày nào đó sẽ quay lại...
Thì thật sự có thể quay lại.
45
“Vậy còn ngươi?”
Một chén rượu xuống bụng, ta và Triệu Nguyên Lãng cũng xem như cười một tiếng xóa hết ân oán.
Ta không so đo chuyện hắn lừa ta, cho ta uống t.h.u.ố.c độc.
Hắn cũng không tính toán việc dọc đường ta hết lạnh lùng châm chọc lại động tay động chân với hắn.
Tâm trạng hắn khá tốt, bèn hỏi chí nguyện cả đời của ta là gì.
Ta thật sự rất ghen tị với hắn.
Khi nói về hoài bão của mình, hắn có thể hùng hồn đầy chí khí.
Còn ta chỉ có thể nhìn đám tàn binh và lưu dân trước mắt, bình thản nói:
“Ta muốn tìm một mái nhà.”
“Thế cũng được coi là chí nguyện sao?”
Triệu Nguyên Lãng bật cười:
“Muốn có một mái nhà thì có gì khó? Đợi chuyện nơi này kết thúc, ta tặng ngươi một tòa nhà, lại sắm thêm vài người hầu. Ngươi làm chủ một nhà, chẳng phải là được rồi sao?”
“Ta không phục, cũng không chấp nhận.”
“Thế nên năm 18 tuổi, ta dứt khoát rời quê nhà.”
“Ta nghĩ, với tài năng của bản thân, nhất định có thể lập nên một phen sự nghiệp.”
“Nhưng ta phiêu bạt khắp nơi.”
“Mỗi vị đại nhân ta đến bái kiến đều đối đãi với ta rất khách khí.”
“Thế nhưng ai nấy cũng đều từ chối.”
“Có người còn đưa ta ít tiền, bảo ta đi nơi khác.”
Nói đến đây, hắn khẽ cười.
Nếu những lời này được nói cách đây vài tháng, nụ cười ấy hẳn sẽ xen lẫn phẫn uất.
Nhưng giờ đã là mấy tháng sau.
Nhắc lại chuyện cũ, chỉ còn sự tự giễu.
“Mãi đến khi tới nơi này, cuối cùng ta mới được làm một viên tiểu tướng.”
“Lúc ấy hẳn ngươi rất đắc ý, đầy lòng tin, cho rằng chí lớn cuối cùng cũng có thể thực hiện.”
“Đáng tiếc...Sau cùng vẫn trở thành tướng bại trận.”
Dù đã biết thân phận của hắn, ta vẫn chẳng hề dè dặt.
Những lời nói ra vẫn như trước, thẳng thừng đ.â.m vào tim người khác.
Triệu Nguyên Lãng: “...”
Ta liếc thấy bàn tay cầm chén rượu của hắn siết c.h.ặ.t rồi lại bất lực buông lỏng, không khỏi bật cười.
Mấy tháng lưu lạc quả thật đã mài giũa vị thiếu niên này.
Ít nhất nghe những lời ấy, hắn không tức đến đổi sắc mặt.
Thậm chí còn nghiến răng thừa nhận:
“Đúng.”
Ta hơi ngạc nhiên.
Nhưng dường như hắn đã hoàn toàn thông suốt, lời nói cũng trở nên trôi chảy hơn:
“Dọc đường đi, nhìn từng chiến trường thất bại.”
“Mỗi trận, nếu xét về quy mô, đều chỉ là những cuộc giao tranh nhỏ đến mức binh thư còn chẳng buồn ghi lại.”
“Trước kia ta cũng nghĩ như vậy.”
“Nhưng đến khi chính mình trở thành một phần trong đó, ta mới hiểu…”
“Mấy chữ ngắn ngủi mà sách vở không tiếc mực viết xuống, đối với người đọc chỉ là một cái liếc mắt.”
“Nhưng với người ở trong đó...Lại là cả một đời sóng gió.”
“Chỉ tiếc...
“Họ chỉ là bách tính bình thường.”
“Chỉ là những binh lính vô danh.”
“Cho nên chẳng có ai quan tâm.”
Cũng giống như lúc này.
Cuộc giãy giụa giữa lằn ranh sinh t.ử của cả thành đối với chúng ta là t.h.ả.m cảnh cả đời khó quên.
Nhưng đặt giữa dòng chảy lịch sử từ xưa đến nay...
Lại chỉ là một trận chiến nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn.
“Nhưng ta muốn quan tâm.”
“Cho nên ta phải đi.”
“Và cũng nhất định phải tự mình đi.”
Đến lúc này, nghi hoặc mà suốt bao lâu nay không ai hỏi ra cuối cùng cũng được giải đáp.
Vì sao thân là chủ tướng hắn lại bỏ thành mà đi?
Vì sao Nhị công t.ử Triệu gia lại rơi vào hoàn cảnh như thế?
Bởi vì...
Ngay từ đầu, hắn vốn đã lén rời khỏi nhà.
Nếu hắn không đích thân đi, sẽ chẳng có ai chứng minh được lá thư ấy là thật.
Đương nhiên...
Viện binh cũng sẽ không tới.
Rùa
“Đáng tiếc, điều động viện binh vẫn cần thêm vài ngày.”
Hắn nói.
Ta hỏi:
“Vậy vì sao ngươi không chờ?”
Chờ thêm vài ngày.
Hắn sẽ có thể dẫn quân quay lại, biết đâu còn đ.á.n.h một trận thật đẹp.
Hoàn thành khát vọng lập công danh năm xưa.
Đó chẳng phải là cơ hội rất tốt sao?
Triệu Nguyên Lãng nghe vậy liền quay đầu nhìn thẳng vào mắt ta.
Không hề né tránh.
“Bởi vì nơi này còn có cả một thành người đang chờ ta.”
“Họ nhiều nhất chỉ có thể cầm cự bảy ngày.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nếu bảy ngày ta không trở về…”
“Thì cả thành sẽ c.h.ế.t.”
Ta cố chấp phản bác:
“Nhưng họ chỉ là lưu dân và tàn binh.”
“C.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t.”
“Mất một tòa thành thì cũng mất.”
“Dù sao khi ngươi quay lại cũng sẽ đoạt lại được.”
Hắn lập tức đáp:
“Lưu dân thì cũng là người.”
“Tàn binh...Cũng là mạng sống.”
“Ta biết các ngươi nghĩ gì về ta.”
“Các ngươi cho rằng loại thế gia công t.ử như ta, vì công danh tất sẽ chọn lợi ích lớn nhất.”
“Vậy nên chờ thêm vài ngày cũng là chuyện đương nhiên.”
“Trong mắt các ngươi, ta chỉ coi các ngươi như bàn đạp.”
“Cho dù bàn đạp ấy được chất bằng x.á.c người cũng chẳng sao.”
“Đúng.”
“Thế sự vô thường.”
“Có lẽ nhiều năm sau, ta thật sự sẽ trở thành kẻ lạnh lùng vô tình như các ngươi nghĩ.”
“Nhưng Triệu Nguyên Lãng của hôm nay…”
“Một bầu nhiệt huyết.”
“Một thân ngạo khí.”
“Thà c.h.ế.t giữ thành…”
“Chứ quyết không bỏ thành mà chạy.”
“Cho nên, Vệ Anh…”
“Các ngươi đừng coi thường người khác.”
Từng câu từng chữ vang lên mạnh mẽ.
Khí phách của tuổi trẻ tràn đầy trong từng lời nói.
Khiến ta rất lâu sau mới hoàn hồn.
Khóe mắt cay xè.
Ta gượng cười, nâng chén rượu:
“Vậy…”
“Đa tạ tướng quân.”
Hắn không hiểu vì sao ta lại cảm ơn.
Nhưng thấy ta hiếm khi nghiêm túc như vậy, hắn cũng mơ mơ màng màng nâng chén uống cạn.
Ta nên cảm ơn hắn.
Cảm ơn vì hắn đã xuất hiện.
Cảm ơn vì hắn đã quay trở lại.
Ít nhất...
Điều đó chứng minh rằng Vệ Anh năm xưa, người cũng từng mang đầy nhiệt huyết và ngạo khí...
Không hề sai.
Chỉ là vận may của nàng quá kém.
Suốt bao năm qua...
Nàng chưa từng gặp đúng người mà thôi.
Hóa ra...
Khi đã hứa sẽ có viện binh...
Thì viện binh thật sự sẽ đến.
Hóa ra...
Khi đã hứa một ngày nào đó sẽ quay lại...
Thì thật sự có thể quay lại.
45
“Vậy còn ngươi?”
Một chén rượu xuống bụng, ta và Triệu Nguyên Lãng cũng xem như cười một tiếng xóa hết ân oán.
Ta không so đo chuyện hắn lừa ta, cho ta uống t.h.u.ố.c độc.
Hắn cũng không tính toán việc dọc đường ta hết lạnh lùng châm chọc lại động tay động chân với hắn.
Tâm trạng hắn khá tốt, bèn hỏi chí nguyện cả đời của ta là gì.
Ta thật sự rất ghen tị với hắn.
Khi nói về hoài bão của mình, hắn có thể hùng hồn đầy chí khí.
Còn ta chỉ có thể nhìn đám tàn binh và lưu dân trước mắt, bình thản nói:
“Ta muốn tìm một mái nhà.”
“Thế cũng được coi là chí nguyện sao?”
Triệu Nguyên Lãng bật cười:
“Muốn có một mái nhà thì có gì khó? Đợi chuyện nơi này kết thúc, ta tặng ngươi một tòa nhà, lại sắm thêm vài người hầu. Ngươi làm chủ một nhà, chẳng phải là được rồi sao?”