Thậm chí còn thấy hắn cản đường, tiện chân đạp hắn sang một bên.
Triệu Nguyên Lãng: "..."
Một bàn tay bất ngờ siết c.h.ặ.t lấy cổ chân ta.
"Thành trì đã mất, ngươi sao có thể tham sống sợ c.h.ế.t, giẫm lên t.h.i t.h.ể huynh đệ mà bỏ chạy?"
Đến tận bây giờ, ta vẫn còn nhớ như in cảnh tượng ấy.
Chắc chẳng ai ngờ được vị nhị công t.ử nhà họ Triệu oai phong lẫm liệt năm nào lại có ngày t.h.ả.m hại đến thế.
Một mình xông pha nơi tiền tuyến, đến cuối cùng thân trúng mấy nhát đao, nằm giữa đống xác c.h.ế.t như một con ch.ó c.h.ế.t.
Ấy vậy mà vẫn cố chấp níu c.h.ặ.t c.h.â.n một tên đào binh.
Còn bị ta đá liên tiếp mấy cái.
"Thành có mất thì liên quan gì đến ta? Các ngươi muốn đi chịu c.h.ế.t, chứ đâu phải ta ép các ngươi giữ thành. Mau buông ra."
Triệu Nguyên Lãng nhìn ta bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Có lẽ hắn chưa từng nghĩ trên đời lại có kẻ ích kỷ đến mức ấy.
Mà người đó, cố tình lại chính là ta.
Ta nhìn rõ sát ý trong mắt hắn.
Nhân lúc ta không để ý, hắn bất ngờ siết lấy cổ ta, kéo vào bụi cỏ, nhét một viên t.h.u.ố.c nồng mùi m.á.u vào miệng ta, lạnh lùng nói:
"Đưa ta ra khỏi đây. Bằng không, hôm nay sẽ là ngày c.h.ế.t của ngươi. Độc phát mà c.h.ế.t."
Thành đã thất thủ, vậy mà hắn vẫn chỉ nghĩ đến việc quay về báo tin, tập hợp binh mã rồi g.i.ết trở lại.
Có lẽ hắn không thể quên được những người biết rõ phải c.h.ế.t, vẫn cam tâm lấy thân x.á.c mình giữ lấy thành trì.
Mà đúng vào lúc ấy...
Lại có kẻ nhân cơ hội tất cả đều xông lên phía trước, lặng lẽ bỏ chạy.
Bàn tay hắn chạm đến n.g.ự.c ta thì khựng lại.
Giọng điệu bỗng trở nên kỳ lạ:
"Ngươi... là nữ t.ử?"
5
Im lặng một thoáng, hắn lại nói:
"Đã là nữ t.ử, lại là con dân Đại Hán, sao có thể làm đào binh?"
Ta khó khăn lắm mới trốn được ra ngoài, giờ còn phải vác thêm một gánh nặng. Trong lòng vốn đã đầy bực bội, nghe vậy liền tức giận đáp:
"Các ngươi cao thượng thì cứ cao thượng. Ta sợ c.h.ế.t, chẳng lẽ cũng không được chạy sao?"
Quân địch đã đại thắng, chiến trường chỉ còn là một đống hoang tàn.
Ta cũng mặc kệ tất cả, cúi đầu tiếp tục xé thứ mình cần.
Dù sao nếu không đưa hắn đi, hắn thật sự sẽ lấy mạng ta.
Hắn hỏi:
"Ngươi đang làm gì?"
Trong mắt hắn, ta đang giẫm lên một t.h.i t.h.ể, ra sức lột bộ y phục trên người người c.h.ế.t.
"Ngươi cũng coi như may mắn. Đám người Khiết Đan lần này vội hành quân, không kịp vét sạch mọi thứ, vẫn còn tìm được ít vải."
Ta vừa dứt lời.
Đã bị hắn đẩy ngã xuống đất.
Bàn tay quệt qua một hòn đá sắc nhọn, lập tức rỉ m.á.u.
Lần này ta thật sự nổi giận.
"Ngươi bị điên rồi sao?"
Hắn còn giận hơn cả ta, trợn mắt quát:
"Người này vì giữ thành mà c.h.ế.t. Vậy mà sau khi hắn c.h.ế.t, ngươi ngay cả bộ y phục cuối cùng cũng không chịu để lại cho hắn."
Nếu không phải trọng thương, không thể một mình quay về cầu viện...
Hắn nhất định đã g.i.ế.t ta.
Đáng tiếc, hiện giờ hắn không làm được.
Nói xong câu ấy, sức lực của hắn gần như cạn sạch.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn ta lột hết y phục trên những t.h.i t.h.ể kia.
Rõ ràng chỉ mới không lâu trước đó...
Bọn họ vẫn còn sống.
Ánh mắt ai nấy đều sáng rực.
"Vì giữ thành mà c.h.ế..t, chúng ta c.h.ế.t cũng đáng. Tướng quân, chúng ta theo người."
"Người Đại Hán chúng ta không phải hạng hèn nhát. Chỉ cần còn một hơi thở, quyết không đầu hàng."
Sau đó...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bọn họ đều .c.h.ế..t.
Đến cả y phục sau khi c.h.ết, cũng bị một tên đào binh như ta mừng rỡ lột mất.
Ta xé chúng thành từng dải vải.
Quấn lên người mình.
Cũng quấn lên người Triệu Nguyên Lãng.
Bịt kín những vết thương vẫn không ngừng rỉ m.á.u.
Từ đầu đến cuối, Triệu Nguyên Lãng đều nhìn ta bằng ánh mắt đầy căm hận, sát ý ngập tràn.
Nhưng...
Liên quan gì đến ta?
Lúc hắn nghiến răng đến mức tưởng chừng sắp vỡ vụn, ta mới mở miệng:
"Ta tên là Vệ Anh."
Sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
Bởi vì người đầu tiên theo hắn xông lên chiến trường cũng mang họ Vệ.
Tên là Vệ Thác.
Hắn từng nhắc đến một nghĩa muội.
Khi đi theo Triệu Nguyên Lãng, hắn còn cười nói:
"Đợi theo tướng quân khải hoàn trở về, nhất định ta sẽ tìm cho nghĩa muội một mối hôn sự thật tốt."
Lúc nói lời ấy, trong mắt hắn tràn đầy hy vọng.
Đủ để thấy hắn thật lòng xem nàng như muội muội ruột.
Mà chủ nhân của t.h.i t.h.ể vừa bị ta xé y phục...
Cũng chính là Vệ Thác.
Hay nói đúng hơn...
Ta chính là nghĩa muội mà hắn luôn miệng khen ngợi.
6
Năm ấy biên quan chiến loạn liên miên.
Người vốn đã ít, chỉ cần sơ sẩy một chút là bị bắt dọc đường đưa vào quân doanh, làm một tên lính quèn.
Khi bị bắt tới, việc ta làm chỉ là trông coi bếp núc.
Còn Vệ Thác thì t.h.ả.m hơn ta.
Cũng ngốc hơn ta.
Chỉ vì nghe người khác nói mấy câu như "Nước mất thì nhà còn đâu", liền hồ đồ nhập ngũ.
Kết cục chẳng cần nói cũng biết.
Một tên ngốc hiền lành như hắn, vừa vào quân doanh đã bị đám lính già sai bảo, bắt nạt.
Đến cuối cùng ngay cả cơm cũng bị cướp mất.
Đợi đến khi đói vàng cả mặt mày mới biết khôn hơn đôi chút, dám đứng lên phản kháng.
Rồi lại bị đè xuống đ.á.n.h thêm một trận.
Suýt nữa bát cơm cũng bị cướp sạch.
Sở dĩ chỉ là "suýt", bởi vì lúc mấy tên kia đ.á.n.h hắn, vô tình xô phải ta.
Bát cháo trắng loãng trong tay ta đổ hết xuống đất.
Là người thì ai nuốt nổi cục tức ấy.
Thế là ta lập tức tung một cước.
Gia nhập trận hỗn chiến.
Chưa đầy nửa nén hương.
Rùa
Đã có hai người nằm dài dưới đất.
Một là Vệ Thác.
Một là ta.
Bát cháo loãng của hắn cũng đổ sạch trong lúc đ.á.n.h nhau.
Thế nhưng tên ngốc ấy chẳng những không lo tối nay phải nhịn đói.
Lại còn coi ta là "huynh đệ tốt" cùng chung hoạn nạn.
Cười hớn hở đòi kết nghĩa.
Đáng tiếc...
Ta vốn chỉ là dân lưu lạc.
Từ nhỏ đã mồ côi phụ mẫu.
Triệu Nguyên Lãng: "..."
Một bàn tay bất ngờ siết c.h.ặ.t lấy cổ chân ta.
"Thành trì đã mất, ngươi sao có thể tham sống sợ c.h.ế.t, giẫm lên t.h.i t.h.ể huynh đệ mà bỏ chạy?"
Đến tận bây giờ, ta vẫn còn nhớ như in cảnh tượng ấy.
Chắc chẳng ai ngờ được vị nhị công t.ử nhà họ Triệu oai phong lẫm liệt năm nào lại có ngày t.h.ả.m hại đến thế.
Một mình xông pha nơi tiền tuyến, đến cuối cùng thân trúng mấy nhát đao, nằm giữa đống xác c.h.ế.t như một con ch.ó c.h.ế.t.
Ấy vậy mà vẫn cố chấp níu c.h.ặ.t c.h.â.n một tên đào binh.
Còn bị ta đá liên tiếp mấy cái.
"Thành có mất thì liên quan gì đến ta? Các ngươi muốn đi chịu c.h.ế.t, chứ đâu phải ta ép các ngươi giữ thành. Mau buông ra."
Triệu Nguyên Lãng nhìn ta bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Có lẽ hắn chưa từng nghĩ trên đời lại có kẻ ích kỷ đến mức ấy.
Mà người đó, cố tình lại chính là ta.
Ta nhìn rõ sát ý trong mắt hắn.
Nhân lúc ta không để ý, hắn bất ngờ siết lấy cổ ta, kéo vào bụi cỏ, nhét một viên t.h.u.ố.c nồng mùi m.á.u vào miệng ta, lạnh lùng nói:
"Đưa ta ra khỏi đây. Bằng không, hôm nay sẽ là ngày c.h.ế.t của ngươi. Độc phát mà c.h.ế.t."
Thành đã thất thủ, vậy mà hắn vẫn chỉ nghĩ đến việc quay về báo tin, tập hợp binh mã rồi g.i.ết trở lại.
Có lẽ hắn không thể quên được những người biết rõ phải c.h.ế.t, vẫn cam tâm lấy thân x.á.c mình giữ lấy thành trì.
Mà đúng vào lúc ấy...
Lại có kẻ nhân cơ hội tất cả đều xông lên phía trước, lặng lẽ bỏ chạy.
Bàn tay hắn chạm đến n.g.ự.c ta thì khựng lại.
Giọng điệu bỗng trở nên kỳ lạ:
"Ngươi... là nữ t.ử?"
5
Im lặng một thoáng, hắn lại nói:
"Đã là nữ t.ử, lại là con dân Đại Hán, sao có thể làm đào binh?"
Ta khó khăn lắm mới trốn được ra ngoài, giờ còn phải vác thêm một gánh nặng. Trong lòng vốn đã đầy bực bội, nghe vậy liền tức giận đáp:
"Các ngươi cao thượng thì cứ cao thượng. Ta sợ c.h.ế.t, chẳng lẽ cũng không được chạy sao?"
Quân địch đã đại thắng, chiến trường chỉ còn là một đống hoang tàn.
Ta cũng mặc kệ tất cả, cúi đầu tiếp tục xé thứ mình cần.
Dù sao nếu không đưa hắn đi, hắn thật sự sẽ lấy mạng ta.
Hắn hỏi:
"Ngươi đang làm gì?"
Trong mắt hắn, ta đang giẫm lên một t.h.i t.h.ể, ra sức lột bộ y phục trên người người c.h.ế.t.
"Ngươi cũng coi như may mắn. Đám người Khiết Đan lần này vội hành quân, không kịp vét sạch mọi thứ, vẫn còn tìm được ít vải."
Ta vừa dứt lời.
Đã bị hắn đẩy ngã xuống đất.
Bàn tay quệt qua một hòn đá sắc nhọn, lập tức rỉ m.á.u.
Lần này ta thật sự nổi giận.
"Ngươi bị điên rồi sao?"
Hắn còn giận hơn cả ta, trợn mắt quát:
"Người này vì giữ thành mà c.h.ế.t. Vậy mà sau khi hắn c.h.ế.t, ngươi ngay cả bộ y phục cuối cùng cũng không chịu để lại cho hắn."
Nếu không phải trọng thương, không thể một mình quay về cầu viện...
Hắn nhất định đã g.i.ế.t ta.
Đáng tiếc, hiện giờ hắn không làm được.
Nói xong câu ấy, sức lực của hắn gần như cạn sạch.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn ta lột hết y phục trên những t.h.i t.h.ể kia.
Rõ ràng chỉ mới không lâu trước đó...
Bọn họ vẫn còn sống.
Ánh mắt ai nấy đều sáng rực.
"Vì giữ thành mà c.h.ế..t, chúng ta c.h.ế.t cũng đáng. Tướng quân, chúng ta theo người."
"Người Đại Hán chúng ta không phải hạng hèn nhát. Chỉ cần còn một hơi thở, quyết không đầu hàng."
Sau đó...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bọn họ đều .c.h.ế..t.
Đến cả y phục sau khi c.h.ết, cũng bị một tên đào binh như ta mừng rỡ lột mất.
Ta xé chúng thành từng dải vải.
Quấn lên người mình.
Cũng quấn lên người Triệu Nguyên Lãng.
Bịt kín những vết thương vẫn không ngừng rỉ m.á.u.
Từ đầu đến cuối, Triệu Nguyên Lãng đều nhìn ta bằng ánh mắt đầy căm hận, sát ý ngập tràn.
Nhưng...
Liên quan gì đến ta?
Lúc hắn nghiến răng đến mức tưởng chừng sắp vỡ vụn, ta mới mở miệng:
"Ta tên là Vệ Anh."
Sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
Bởi vì người đầu tiên theo hắn xông lên chiến trường cũng mang họ Vệ.
Tên là Vệ Thác.
Hắn từng nhắc đến một nghĩa muội.
Khi đi theo Triệu Nguyên Lãng, hắn còn cười nói:
"Đợi theo tướng quân khải hoàn trở về, nhất định ta sẽ tìm cho nghĩa muội một mối hôn sự thật tốt."
Lúc nói lời ấy, trong mắt hắn tràn đầy hy vọng.
Đủ để thấy hắn thật lòng xem nàng như muội muội ruột.
Mà chủ nhân của t.h.i t.h.ể vừa bị ta xé y phục...
Cũng chính là Vệ Thác.
Hay nói đúng hơn...
Ta chính là nghĩa muội mà hắn luôn miệng khen ngợi.
6
Năm ấy biên quan chiến loạn liên miên.
Người vốn đã ít, chỉ cần sơ sẩy một chút là bị bắt dọc đường đưa vào quân doanh, làm một tên lính quèn.
Khi bị bắt tới, việc ta làm chỉ là trông coi bếp núc.
Còn Vệ Thác thì t.h.ả.m hơn ta.
Cũng ngốc hơn ta.
Chỉ vì nghe người khác nói mấy câu như "Nước mất thì nhà còn đâu", liền hồ đồ nhập ngũ.
Kết cục chẳng cần nói cũng biết.
Một tên ngốc hiền lành như hắn, vừa vào quân doanh đã bị đám lính già sai bảo, bắt nạt.
Đến cuối cùng ngay cả cơm cũng bị cướp mất.
Đợi đến khi đói vàng cả mặt mày mới biết khôn hơn đôi chút, dám đứng lên phản kháng.
Rồi lại bị đè xuống đ.á.n.h thêm một trận.
Suýt nữa bát cơm cũng bị cướp sạch.
Sở dĩ chỉ là "suýt", bởi vì lúc mấy tên kia đ.á.n.h hắn, vô tình xô phải ta.
Bát cháo trắng loãng trong tay ta đổ hết xuống đất.
Là người thì ai nuốt nổi cục tức ấy.
Thế là ta lập tức tung một cước.
Gia nhập trận hỗn chiến.
Chưa đầy nửa nén hương.
Rùa
Đã có hai người nằm dài dưới đất.
Một là Vệ Thác.
Một là ta.
Bát cháo loãng của hắn cũng đổ sạch trong lúc đ.á.n.h nhau.
Thế nhưng tên ngốc ấy chẳng những không lo tối nay phải nhịn đói.
Lại còn coi ta là "huynh đệ tốt" cùng chung hoạn nạn.
Cười hớn hở đòi kết nghĩa.
Đáng tiếc...
Ta vốn chỉ là dân lưu lạc.
Từ nhỏ đã mồ côi phụ mẫu.