34
“Tướng quân. Đại quân của Gia Luật Kỳ đã áp sát. Có lẽ chúng tin tin tức trong thành có trọng binh, hiện đang đóng quân cách đây mười dặm.”
“Tiếp tục dò xét.”
“Tướng quân, hôm nay lại có một đội kỵ binh Khiết Đan tới. Lần này có lẽ khoảng một nghìn người.”
“Chúng ta còn bao nhiêu chiến mã và trang bị?”
“Cộng thêm số thu được hôm qua, tổng cộng hơn một nghìn một chút. Nếu chỉ tính người không bệnh không tàn tật, nhiều nhất có thể trang bị cho hai nghìn ba trăm người.”
Bốn nghìn binh lính, người không bệnh không tàn tật chỉ có hai nghìn ba trăm, vừa quá nửa.
Ta trầm ngâm trong chốc lát rồi lên tiếng:
“Mặc giáp, lên ngựa. Tập hợp một nghìn bốn trăm người, nghênh chiến.”
Dẫu số lượng vẫn chiếm ưu thế, nhưng đám binh lính lâu ngày bữa đói bữa no rốt cuộc không thể sánh với quân Khiết Đan binh cường mã tráng.
Lần này vẫn giành đại thắng, nhưng không thể tiêu diệt toàn bộ.
Chỉ g.i.ế.t được hơn bảy trăm địch, bên ta cũng tổn thất hơn bốn trăm người.
Thương vong như vậy, cho dù là đại thắng cũng khó che giấu nỗi thê lương.
Nhưng dù có thê lương đến đâu, khi mở mắt vào ngày hôm sau, vẫn không thể thay đổi việc quân Khiết Đan lại tăng thêm.
Đó là ngày thứ ba ta giữ thành.
Lần này, trong đội quân Hán trước đó nhìn qua toàn là tinh binh, đã xuất hiện không ít tiểu tốt trang bị không đầy đủ, tay chân còn hơi tàn tật.
Dẫu quân số vẫn nhiều hơn đội quân Khiết Đan đã tăng lên hơn hai nghìn người, cuối cùng đại thắng trở về.
Nhưng thương vong càng thêm nghiêm trọng.
Ngay cả lúc thu gom chiến lợi phẩm sau trận, cũng không còn sự vui mừng và hưng phấn như trước.
Chỉ còn vẻ lạnh lùng im lặng như c.h.ế.t.
Sĩ khí vừa được khích lệ dường như đã bắt đầu d.a.o động đôi chút.
Rùa
Nhưng rất nhanh lại bị chính họ phủ nhận.
“Chờ thêm chút nữa. Có Vệ tướng quân ở đây, viện binh cũng sắp tới rồi, chúng ta nhất định sẽ thắng.”
“Đúng không, tướng quân?”
Trang Minh tha thiết nhìn ta.
Thắng sao?
Ta đếm từng t.h.i t.h.ể nằm trên mặt đất, rồi nhìn về làn khói bếp đang bay lên từ phía xa.
Đôi mắt chậm rãi nheo lại.
35
Cách thành mười dặm chính là nơi đại quân Khiết Đan dựng trại.
Trong doanh trướng lớn nhất ở chính giữa, các tướng lĩnh Khiết Đan tụ tập đông đủ, tranh cãi ầm ĩ.
“Đáng c.h.ế.t. Lại thua. Chẳng lẽ lần này người Trung Nguyên thật sự đã hạ quyết tâm, không chịu nhượng bộ nữa?”
“Đều tại các ngươi. Vốn nghĩ Trung Nguyên hiện giờ đại loạn, không rảnh để ý biên quan, chúng ta có thể nhân cơ hội vơ vét thêm chút lợi lộc. Ai ngờ các ngươi lại không biết chừng mực. Giờ thì hay rồi, chọc giận người Trung Nguyên, khiến chúng tạm thời gác nội loạn sang một bên để tới xử lý chúng ta, đúng là được không bù mất.”
“Theo ta thấy, chi bằng cứ thôi đi, sớm rút quân, thấy đủ thì dừng. Nếu để người Trung Nguyên đ.á.n.h tới trước, chúng ta sẽ chẳng còn đường lựa chọn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Uy thế được gây dựng suốt nghìn năm, đâu phải chỉ trong mấy chục năm ngắn ngủi đã có thể khiến bọn chúng quên đi.
Mấy chục năm qua bọn chúng có thể ngang ngược, là bởi Trung Nguyên đại loạn, không rảnh để ý biên quan, không thể rút tay ứng phó, nên mới cho bọn chúng cơ hội chiếm lợi.
Nhưng nếu bọn chúng tham lam vô độ, được đằng chân lân đằng đầu, cũng không loại trừ khả năng người Trung Nguyên sẽ tạm thời bắt tay giảng hòa, xử lý bọn chúng trước rồi tính sau.
“Cách Nhĩ, chớ làm d.a.o động lòng quân. Người Trung Nguyên trước kia quả thực có vài phần bản lĩnh, nhưng mấy chục năm qua Khiết Đan ta cũng đã nuôi béo chiến mã. Thật sự đ.á.n.h nhau, ai thắng ai thua còn chưa chắc.”
Vị tướng lĩnh bị gọi tên trợn trắng mắt:
“Nếu đã chưa chắc, vậy các ngươi thử thắng một trận xem?”
“Chỉ biết nâng cao chí khí kẻ khác. Theo ta thấy, tướng quân nên dẫn đại quân đồng loạt xông lên. Mấy lần trước nhiều nhất cũng chỉ phái một nghìn người, đương nhiên sẽ thua.”
Hai phe trong doanh trướng đều khăng khăng giữ ý kiến của mình.
Nhưng tranh cãi đến cuối cùng, ánh mắt tất cả đều đổ dồn về cùng một người.
Mọi người không khỏi nhìn sang nam nhân cao lớn đang ngồi trên chủ vị.
Người của hoàng thất Khiết Đan, Gia Luật Kỳ, cũng là chủ tướng lần này.
Lúc này hắn chỉ ngồi ngay ngắn trên chủ vị, nữ nô bên cạnh rót thêm rượu ngon, xé thịt đùi dê đưa tới miệng hắn, ung dung hưởng thụ.
Không biết những lời vừa rồi hắn đã nghe lọt tai được bao nhiêu.
Kỳ lạ là dù hắn như vậy, những người khác cũng không hề tỏ ra bất mãn, trái lại còn im lặng một cách khác thường, chờ đến khi chén rượu trong tay hắn cạn sạch.
Lúc ấy, hắn mới ngước mắt, cong khóe môi:
“Nếu không từng bước tăng thêm quân số, làm sao biết kế không thành này là thật hay giả?”
“Ý của tướng quân là... người Trung Nguyên đang lừa chúng ta. Trong thành vốn không hề có đại quân mai phục, chỉ đang phô trương thanh thế?”
Mọi người lập tức xôn xao.
“Phải mà cũng không phải.”
Gia Luật Kỳ trầm ngâm:
“Trước đó vốn ta còn tin vài phần. Nhưng sau lần thăm dò hôm nay, có sáu phần khả năng là giả.”
“Bốn phần còn lại, cứ xem mấy ngày tới vị tướng lĩnh Trung Nguyên kia có thể chống đỡ được bao lâu.”
Nói đến đây, đám tướng lĩnh Khiết Đan cũng hiểu ra mình có thể đã bị dọa cho chùn bước, tức giận đến mức vỗ mạnh xuống bàn:
“Người Trung Nguyên đúng là gian xảo. Nếu tướng quân đã có suy đoán như vậy, sao không trực tiếp dẫn đại quân ép tới? Hà tất phải thăm dò hết lần này đến lần khác?”
Vừa nói xong, hắn lập tức hối hận.
Đôi mắt như chim ưng của Gia Luật Kỳ liếc qua hắn.
Còn có thể vì sao?
“Đối mặt với người Trung Nguyên, bổn vương nhất định phải nắm chắc mười phần.”
Mấy ngày qua hai bên đấu trí, hắn nắm chắc sáu phần thì có ích gì?
Phải biết đó là người Trung Nguyên.
Chỉ cần có một phần khả năng là thật, một khi hắn tính sai, mấy vạn đại quân đều sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
“Tướng quân. Đại quân của Gia Luật Kỳ đã áp sát. Có lẽ chúng tin tin tức trong thành có trọng binh, hiện đang đóng quân cách đây mười dặm.”
“Tiếp tục dò xét.”
“Tướng quân, hôm nay lại có một đội kỵ binh Khiết Đan tới. Lần này có lẽ khoảng một nghìn người.”
“Chúng ta còn bao nhiêu chiến mã và trang bị?”
“Cộng thêm số thu được hôm qua, tổng cộng hơn một nghìn một chút. Nếu chỉ tính người không bệnh không tàn tật, nhiều nhất có thể trang bị cho hai nghìn ba trăm người.”
Bốn nghìn binh lính, người không bệnh không tàn tật chỉ có hai nghìn ba trăm, vừa quá nửa.
Ta trầm ngâm trong chốc lát rồi lên tiếng:
“Mặc giáp, lên ngựa. Tập hợp một nghìn bốn trăm người, nghênh chiến.”
Dẫu số lượng vẫn chiếm ưu thế, nhưng đám binh lính lâu ngày bữa đói bữa no rốt cuộc không thể sánh với quân Khiết Đan binh cường mã tráng.
Lần này vẫn giành đại thắng, nhưng không thể tiêu diệt toàn bộ.
Chỉ g.i.ế.t được hơn bảy trăm địch, bên ta cũng tổn thất hơn bốn trăm người.
Thương vong như vậy, cho dù là đại thắng cũng khó che giấu nỗi thê lương.
Nhưng dù có thê lương đến đâu, khi mở mắt vào ngày hôm sau, vẫn không thể thay đổi việc quân Khiết Đan lại tăng thêm.
Đó là ngày thứ ba ta giữ thành.
Lần này, trong đội quân Hán trước đó nhìn qua toàn là tinh binh, đã xuất hiện không ít tiểu tốt trang bị không đầy đủ, tay chân còn hơi tàn tật.
Dẫu quân số vẫn nhiều hơn đội quân Khiết Đan đã tăng lên hơn hai nghìn người, cuối cùng đại thắng trở về.
Nhưng thương vong càng thêm nghiêm trọng.
Ngay cả lúc thu gom chiến lợi phẩm sau trận, cũng không còn sự vui mừng và hưng phấn như trước.
Chỉ còn vẻ lạnh lùng im lặng như c.h.ế.t.
Sĩ khí vừa được khích lệ dường như đã bắt đầu d.a.o động đôi chút.
Rùa
Nhưng rất nhanh lại bị chính họ phủ nhận.
“Chờ thêm chút nữa. Có Vệ tướng quân ở đây, viện binh cũng sắp tới rồi, chúng ta nhất định sẽ thắng.”
“Đúng không, tướng quân?”
Trang Minh tha thiết nhìn ta.
Thắng sao?
Ta đếm từng t.h.i t.h.ể nằm trên mặt đất, rồi nhìn về làn khói bếp đang bay lên từ phía xa.
Đôi mắt chậm rãi nheo lại.
35
Cách thành mười dặm chính là nơi đại quân Khiết Đan dựng trại.
Trong doanh trướng lớn nhất ở chính giữa, các tướng lĩnh Khiết Đan tụ tập đông đủ, tranh cãi ầm ĩ.
“Đáng c.h.ế.t. Lại thua. Chẳng lẽ lần này người Trung Nguyên thật sự đã hạ quyết tâm, không chịu nhượng bộ nữa?”
“Đều tại các ngươi. Vốn nghĩ Trung Nguyên hiện giờ đại loạn, không rảnh để ý biên quan, chúng ta có thể nhân cơ hội vơ vét thêm chút lợi lộc. Ai ngờ các ngươi lại không biết chừng mực. Giờ thì hay rồi, chọc giận người Trung Nguyên, khiến chúng tạm thời gác nội loạn sang một bên để tới xử lý chúng ta, đúng là được không bù mất.”
“Theo ta thấy, chi bằng cứ thôi đi, sớm rút quân, thấy đủ thì dừng. Nếu để người Trung Nguyên đ.á.n.h tới trước, chúng ta sẽ chẳng còn đường lựa chọn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Uy thế được gây dựng suốt nghìn năm, đâu phải chỉ trong mấy chục năm ngắn ngủi đã có thể khiến bọn chúng quên đi.
Mấy chục năm qua bọn chúng có thể ngang ngược, là bởi Trung Nguyên đại loạn, không rảnh để ý biên quan, không thể rút tay ứng phó, nên mới cho bọn chúng cơ hội chiếm lợi.
Nhưng nếu bọn chúng tham lam vô độ, được đằng chân lân đằng đầu, cũng không loại trừ khả năng người Trung Nguyên sẽ tạm thời bắt tay giảng hòa, xử lý bọn chúng trước rồi tính sau.
“Cách Nhĩ, chớ làm d.a.o động lòng quân. Người Trung Nguyên trước kia quả thực có vài phần bản lĩnh, nhưng mấy chục năm qua Khiết Đan ta cũng đã nuôi béo chiến mã. Thật sự đ.á.n.h nhau, ai thắng ai thua còn chưa chắc.”
Vị tướng lĩnh bị gọi tên trợn trắng mắt:
“Nếu đã chưa chắc, vậy các ngươi thử thắng một trận xem?”
“Chỉ biết nâng cao chí khí kẻ khác. Theo ta thấy, tướng quân nên dẫn đại quân đồng loạt xông lên. Mấy lần trước nhiều nhất cũng chỉ phái một nghìn người, đương nhiên sẽ thua.”
Hai phe trong doanh trướng đều khăng khăng giữ ý kiến của mình.
Nhưng tranh cãi đến cuối cùng, ánh mắt tất cả đều đổ dồn về cùng một người.
Mọi người không khỏi nhìn sang nam nhân cao lớn đang ngồi trên chủ vị.
Người của hoàng thất Khiết Đan, Gia Luật Kỳ, cũng là chủ tướng lần này.
Lúc này hắn chỉ ngồi ngay ngắn trên chủ vị, nữ nô bên cạnh rót thêm rượu ngon, xé thịt đùi dê đưa tới miệng hắn, ung dung hưởng thụ.
Không biết những lời vừa rồi hắn đã nghe lọt tai được bao nhiêu.
Kỳ lạ là dù hắn như vậy, những người khác cũng không hề tỏ ra bất mãn, trái lại còn im lặng một cách khác thường, chờ đến khi chén rượu trong tay hắn cạn sạch.
Lúc ấy, hắn mới ngước mắt, cong khóe môi:
“Nếu không từng bước tăng thêm quân số, làm sao biết kế không thành này là thật hay giả?”
“Ý của tướng quân là... người Trung Nguyên đang lừa chúng ta. Trong thành vốn không hề có đại quân mai phục, chỉ đang phô trương thanh thế?”
Mọi người lập tức xôn xao.
“Phải mà cũng không phải.”
Gia Luật Kỳ trầm ngâm:
“Trước đó vốn ta còn tin vài phần. Nhưng sau lần thăm dò hôm nay, có sáu phần khả năng là giả.”
“Bốn phần còn lại, cứ xem mấy ngày tới vị tướng lĩnh Trung Nguyên kia có thể chống đỡ được bao lâu.”
Nói đến đây, đám tướng lĩnh Khiết Đan cũng hiểu ra mình có thể đã bị dọa cho chùn bước, tức giận đến mức vỗ mạnh xuống bàn:
“Người Trung Nguyên đúng là gian xảo. Nếu tướng quân đã có suy đoán như vậy, sao không trực tiếp dẫn đại quân ép tới? Hà tất phải thăm dò hết lần này đến lần khác?”
Vừa nói xong, hắn lập tức hối hận.
Đôi mắt như chim ưng của Gia Luật Kỳ liếc qua hắn.
Còn có thể vì sao?
“Đối mặt với người Trung Nguyên, bổn vương nhất định phải nắm chắc mười phần.”
Mấy ngày qua hai bên đấu trí, hắn nắm chắc sáu phần thì có ích gì?
Phải biết đó là người Trung Nguyên.
Chỉ cần có một phần khả năng là thật, một khi hắn tính sai, mấy vạn đại quân đều sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.