Quả thực hoang đường.
Hắn: “...”
Ta: “...”
Ta lại chẳng có suy nghĩ gì, chỉ nhướng mày trêu chọc:
“Tướng quân, ngài nói gì đi chứ?”
Hắn: “...”
Thân hình hắn khựng lại, ngẩng đầu trợn mắt nhìn ta:
“Ngươi…”
Ta khoanh tay, cười nhìn hắn:
“Ta làm sao? Chẳng lẽ tướng quân chê ghét thuộc hạ?”
Những năm qua ta phiêu bạt nơi biên quan, đã rất lâu chưa từng xuất hiện trước người khác với thân phận nữ t.ử.
Không chỉ mình ta.
Nếu ta không nhắc, ngay cả Triệu Nguyên Lãng dường như cũng sắp quên mất.
Giờ bị ta nói móc như vậy, hắn biết rõ ta hoàn toàn cố ý, không khỏi thấp giọng quát:
“Vệ Anh?”
Rùa
Ta thong thả đáp:
“Thuộc hạ có mặt.”
“Sao ngươi có thể cùng người khác nói năng hồ đồ như vậy?”
“Trước mắt hãy chăm sóc vết thương của mình cho tốt đi.”
Nghe hắn nói vậy, trong đầu ta lại hiện lên dáng vẻ hắn uy phong lẫm liệt, thề c.h.ế.t giữ thành năm ấy.
Lại nhớ đến giấc mộng vừa rồi.
Ta khẽ hỏi:
“Có đau không?”
“Cái gì?”
Hắn không nghe rõ.
“Nhặt lại một cái mạng từ trong đống x.á.c c.h.ế.t, chỉ để bảo vệ một tòa thành chẳng mấy quan trọng, còn bị thương nặng đến vậy…”
“Có đáng không?”
Mi mắt hắn khẽ run.
Nhưng hắn vẫn kiêu ngạo quay mặt sang bên:
“Bổn tướng quân không thẹn với lòng. Chỉ là chút thương tích nhỏ, có gì đáng nhắc tới? Không đau, cũng đáng.”
“Còn ngươi, vết thương của ngươi...”
Vừa hỏi ra lời ấy, không khí lập tức trở nên khá gượng gạo.
Bởi lúc ta bị thương, hai người chúng ta vừa mới cãi nhau một trận dữ dội.
Nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, có lẽ khi ấy đã đường ai nấy đi.
Triệu Nguyên Lãng trách ta lâm trận bỏ chạy, bỏ thành mà đi.
Ta mắng hắn là kẻ không biết dân gian khổ cực, chẳng có tư cách trách cứ ta.
Mối quan hệ khó khăn lắm mới hòa hoãn được đôi chút trong mấy tháng ngắn ngủi cứ thế tan vỡ.
Thế nhưng lúc này, hắn lại nói:
“Vệ Anh, chuyện trước kia là ta có lỗi với ngươi.”
“Ta càng không nên tùy tiện nói ngươi phản quốc bỏ trốn.”
22
Triệu nhị lang cao ngạo không ai bì nổi...
Vậy mà lại cúi đầu.
Ta vốn tưởng rằng, với tính tình của hắn, dù có nhận sai cũng sẽ miễn cưỡng, cứng đầu.
Nhưng trái lại.
Hắn lại vô cùng thẳng thắn.
Hắn nhìn ta, nghiêm túc nói:
“Ngươi nói đúng.”
“Ngươi tuy là nữ t.ử, nhưng những gì ngươi làm chẳng hề kém bất cứ nam nhân nào.”
“Biên cương lạnh lẽo khắc nghiệt, nếu ngươi thật sự chỉ muốn làm một kẻ đào binh, sao nhiều năm sau vẫn còn ở nơi này?”
“Đủ thấy ngươi chưa từng thật lòng muốn rời đi.”
“Chỉ là ngươi không tin chủ tướng, sợ trở thành đá kê chân cho người khác mà thôi.”
“Vậy mà ta lại hiểu lầm ngươi là kẻ ham sống sợ c.h.ế.t.”
“Đó là lỗi của ta.”
“Là ta có lỗi với ngươi.”
Đã bao nhiêu năm rồi?
Chắc cũng 5 năm rồi nhỉ?
Kể từ năm A Minh và lão Hà qua đời đến nay đã ba năm.
Vị đại tướng năm ấy lựa chọn rút lui, cuối cùng danh tiếng vẫn không hề suy giảm.
Nếu ta nhớ không nhầm...
Sau khi cùng ông ta rút quân, bởi ta luôn xung phong đi đầu, lại có chút mưu trí, nên được ông ta để mắt, muốn thu nhận làm tâm phúc.
Khi ấy, cả quân doanh rộng lớn có ai mà không ngưỡng mộ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ai nấy đều nói một tên hỏa đầu quân như ta đúng là gặp vận may ngút trời, được tướng quân coi trọng, ngày sau tiền đồ nhất định vô lượng.
Bởi vậy...
Không một ai ngờ được.
Đúng vào lúc ấy, ta lại hỏi một câu chẳng hợp thời:
“Tướng quân còn nhớ lời hứa năm xưa không?”
“Ngài từng nói, chỉ cần viện binh tới, nhất định sẽ dẫn chúng ta đ.á.n.h trở lại, báo thù cho những huynh đệ đã ngã xuống.”
“Giờ viện binh đã đến.”
“Tướng quân định bao giờ đ.á.n.h trở lại?”
“Thuộc hạ vẫn nguyện làm tiên phong, xông lên trước nhất.”
Đáp lại ta...
Chỉ là một khoảng lặng nặng nề như c.h.ế.t.
Sắc mặt người ngồi trên cao trở nên vô cùng khó coi.
Không còn nụ cười chiêu hiền đãi sĩ như vừa rồi nữa.
Trong doanh trướng, những người khác mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Trong lòng đều oán trách ta quá cứng đầu.
Dẫu sao trận đại bại năm ấy vốn đã là vết nhơ của vị tướng quân kia.
Lại thêm triều đình hiện giờ không còn ý định tiếp tục đ.á.n.h.
Ta lại coi những lời khách sáo năm ấy là thật, còn lựa đúng lúc này nhắc ra.
Khác nào tát thẳng vào mặt ông ta?
Chẳng sợ sau này bị kiếm cớ kéo ra ngoài c.h.é.m đầu sao?
Nhưng đó là chuyện sau này.
Ít nhất lúc này, trước mặt mọi người, người ngồi trên cao vẫn phải cho ta...
Không.
Phải cho những tiểu tốt vô danh đã cùng ông ta nằm lại dưới trận tuyết lớn năm ấy...
Một lời giải thích.
Rất lâu sau, trong doanh trướng mới vang lên giọng nói trầm hùng:
“Bổn tướng quân tuyệt đối không quên mối huyết hận của các huynh đệ.”
“Còn khi nào đ.á.n.h trở lại…”
“Không phải chuyện một tên tiểu tốt như ngươi có tư cách hỏi.”
“A Anh.
“Bổn tướng quân quý trọng tài cầm quân của ngươi, muốn thu nhận ngươi dưới trướng.”
“Ngươi vẫn chưa trả lời ta.”
Không.
Thật ra ta đã trả lời từ lâu rồi.
Trong trận đại chiến tiếp theo giữa ông ta và người Khiết Đan...
Lợi dụng lúc chiến trường hỗn loạn...
Ta lần đầu tiên trở thành một kẻ đào binh.
Phía sau lưng.
Ta gần như vẫn nghe thấy tiếng người mà mình từng ngưỡng mộ đến cực điểm phẫn nộ quát mắng:
“Đúng là kẻ bội tín bội nghĩa.”
“Thằng nhãi vô mưu.”
“Quả nhiên là bổn tướng quân nhìn lầm người.”
“Một tên đào binh như thế…”
“Ai ai cũng có quyền g.i.ế.t.”
Ông ta cho rằng ta ít nhiều sẽ hổ thẹn.
Nhưng hoàn toàn ngược lại.
Ta vô cùng thản nhiên.
Giữa gió cát mịt mù.
Ta quay đầu lại.
Xuyên qua lớp lớp người ngựa, lặng lẽ nhìn ông ta.
Rồi chậm rãi nói:
“Cùng là đào binh.”
“Nếu ngài còn có thể hiên ngang đứng giữa đất trời này…”
“Thì ta có gì phải hổ thẹn?”
Ta chưa từng chạy trốn.
Ta chỉ không muốn tiếp tục làm hòn đá kê chân ấy nữa.
Ba năm ấy...
Ta lang bạt khắp biên cương.
Lẫn lộn trong hết quân doanh này đến quân doanh khác.
Lần nào cũng xông lên trước nhất.
Hắn: “...”
Ta: “...”
Ta lại chẳng có suy nghĩ gì, chỉ nhướng mày trêu chọc:
“Tướng quân, ngài nói gì đi chứ?”
Hắn: “...”
Thân hình hắn khựng lại, ngẩng đầu trợn mắt nhìn ta:
“Ngươi…”
Ta khoanh tay, cười nhìn hắn:
“Ta làm sao? Chẳng lẽ tướng quân chê ghét thuộc hạ?”
Những năm qua ta phiêu bạt nơi biên quan, đã rất lâu chưa từng xuất hiện trước người khác với thân phận nữ t.ử.
Không chỉ mình ta.
Nếu ta không nhắc, ngay cả Triệu Nguyên Lãng dường như cũng sắp quên mất.
Giờ bị ta nói móc như vậy, hắn biết rõ ta hoàn toàn cố ý, không khỏi thấp giọng quát:
“Vệ Anh?”
Rùa
Ta thong thả đáp:
“Thuộc hạ có mặt.”
“Sao ngươi có thể cùng người khác nói năng hồ đồ như vậy?”
“Trước mắt hãy chăm sóc vết thương của mình cho tốt đi.”
Nghe hắn nói vậy, trong đầu ta lại hiện lên dáng vẻ hắn uy phong lẫm liệt, thề c.h.ế.t giữ thành năm ấy.
Lại nhớ đến giấc mộng vừa rồi.
Ta khẽ hỏi:
“Có đau không?”
“Cái gì?”
Hắn không nghe rõ.
“Nhặt lại một cái mạng từ trong đống x.á.c c.h.ế.t, chỉ để bảo vệ một tòa thành chẳng mấy quan trọng, còn bị thương nặng đến vậy…”
“Có đáng không?”
Mi mắt hắn khẽ run.
Nhưng hắn vẫn kiêu ngạo quay mặt sang bên:
“Bổn tướng quân không thẹn với lòng. Chỉ là chút thương tích nhỏ, có gì đáng nhắc tới? Không đau, cũng đáng.”
“Còn ngươi, vết thương của ngươi...”
Vừa hỏi ra lời ấy, không khí lập tức trở nên khá gượng gạo.
Bởi lúc ta bị thương, hai người chúng ta vừa mới cãi nhau một trận dữ dội.
Nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, có lẽ khi ấy đã đường ai nấy đi.
Triệu Nguyên Lãng trách ta lâm trận bỏ chạy, bỏ thành mà đi.
Ta mắng hắn là kẻ không biết dân gian khổ cực, chẳng có tư cách trách cứ ta.
Mối quan hệ khó khăn lắm mới hòa hoãn được đôi chút trong mấy tháng ngắn ngủi cứ thế tan vỡ.
Thế nhưng lúc này, hắn lại nói:
“Vệ Anh, chuyện trước kia là ta có lỗi với ngươi.”
“Ta càng không nên tùy tiện nói ngươi phản quốc bỏ trốn.”
22
Triệu nhị lang cao ngạo không ai bì nổi...
Vậy mà lại cúi đầu.
Ta vốn tưởng rằng, với tính tình của hắn, dù có nhận sai cũng sẽ miễn cưỡng, cứng đầu.
Nhưng trái lại.
Hắn lại vô cùng thẳng thắn.
Hắn nhìn ta, nghiêm túc nói:
“Ngươi nói đúng.”
“Ngươi tuy là nữ t.ử, nhưng những gì ngươi làm chẳng hề kém bất cứ nam nhân nào.”
“Biên cương lạnh lẽo khắc nghiệt, nếu ngươi thật sự chỉ muốn làm một kẻ đào binh, sao nhiều năm sau vẫn còn ở nơi này?”
“Đủ thấy ngươi chưa từng thật lòng muốn rời đi.”
“Chỉ là ngươi không tin chủ tướng, sợ trở thành đá kê chân cho người khác mà thôi.”
“Vậy mà ta lại hiểu lầm ngươi là kẻ ham sống sợ c.h.ế.t.”
“Đó là lỗi của ta.”
“Là ta có lỗi với ngươi.”
Đã bao nhiêu năm rồi?
Chắc cũng 5 năm rồi nhỉ?
Kể từ năm A Minh và lão Hà qua đời đến nay đã ba năm.
Vị đại tướng năm ấy lựa chọn rút lui, cuối cùng danh tiếng vẫn không hề suy giảm.
Nếu ta nhớ không nhầm...
Sau khi cùng ông ta rút quân, bởi ta luôn xung phong đi đầu, lại có chút mưu trí, nên được ông ta để mắt, muốn thu nhận làm tâm phúc.
Khi ấy, cả quân doanh rộng lớn có ai mà không ngưỡng mộ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ai nấy đều nói một tên hỏa đầu quân như ta đúng là gặp vận may ngút trời, được tướng quân coi trọng, ngày sau tiền đồ nhất định vô lượng.
Bởi vậy...
Không một ai ngờ được.
Đúng vào lúc ấy, ta lại hỏi một câu chẳng hợp thời:
“Tướng quân còn nhớ lời hứa năm xưa không?”
“Ngài từng nói, chỉ cần viện binh tới, nhất định sẽ dẫn chúng ta đ.á.n.h trở lại, báo thù cho những huynh đệ đã ngã xuống.”
“Giờ viện binh đã đến.”
“Tướng quân định bao giờ đ.á.n.h trở lại?”
“Thuộc hạ vẫn nguyện làm tiên phong, xông lên trước nhất.”
Đáp lại ta...
Chỉ là một khoảng lặng nặng nề như c.h.ế.t.
Sắc mặt người ngồi trên cao trở nên vô cùng khó coi.
Không còn nụ cười chiêu hiền đãi sĩ như vừa rồi nữa.
Trong doanh trướng, những người khác mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Trong lòng đều oán trách ta quá cứng đầu.
Dẫu sao trận đại bại năm ấy vốn đã là vết nhơ của vị tướng quân kia.
Lại thêm triều đình hiện giờ không còn ý định tiếp tục đ.á.n.h.
Ta lại coi những lời khách sáo năm ấy là thật, còn lựa đúng lúc này nhắc ra.
Khác nào tát thẳng vào mặt ông ta?
Chẳng sợ sau này bị kiếm cớ kéo ra ngoài c.h.é.m đầu sao?
Nhưng đó là chuyện sau này.
Ít nhất lúc này, trước mặt mọi người, người ngồi trên cao vẫn phải cho ta...
Không.
Phải cho những tiểu tốt vô danh đã cùng ông ta nằm lại dưới trận tuyết lớn năm ấy...
Một lời giải thích.
Rất lâu sau, trong doanh trướng mới vang lên giọng nói trầm hùng:
“Bổn tướng quân tuyệt đối không quên mối huyết hận của các huynh đệ.”
“Còn khi nào đ.á.n.h trở lại…”
“Không phải chuyện một tên tiểu tốt như ngươi có tư cách hỏi.”
“A Anh.
“Bổn tướng quân quý trọng tài cầm quân của ngươi, muốn thu nhận ngươi dưới trướng.”
“Ngươi vẫn chưa trả lời ta.”
Không.
Thật ra ta đã trả lời từ lâu rồi.
Trong trận đại chiến tiếp theo giữa ông ta và người Khiết Đan...
Lợi dụng lúc chiến trường hỗn loạn...
Ta lần đầu tiên trở thành một kẻ đào binh.
Phía sau lưng.
Ta gần như vẫn nghe thấy tiếng người mà mình từng ngưỡng mộ đến cực điểm phẫn nộ quát mắng:
“Đúng là kẻ bội tín bội nghĩa.”
“Thằng nhãi vô mưu.”
“Quả nhiên là bổn tướng quân nhìn lầm người.”
“Một tên đào binh như thế…”
“Ai ai cũng có quyền g.i.ế.t.”
Ông ta cho rằng ta ít nhiều sẽ hổ thẹn.
Nhưng hoàn toàn ngược lại.
Ta vô cùng thản nhiên.
Giữa gió cát mịt mù.
Ta quay đầu lại.
Xuyên qua lớp lớp người ngựa, lặng lẽ nhìn ông ta.
Rồi chậm rãi nói:
“Cùng là đào binh.”
“Nếu ngài còn có thể hiên ngang đứng giữa đất trời này…”
“Thì ta có gì phải hổ thẹn?”
Ta chưa từng chạy trốn.
Ta chỉ không muốn tiếp tục làm hòn đá kê chân ấy nữa.
Ba năm ấy...
Ta lang bạt khắp biên cương.
Lẫn lộn trong hết quân doanh này đến quân doanh khác.
Lần nào cũng xông lên trước nhất.