Lưu Thanh Hòa
Chương 1
Nói xấu sau lưng, ta vốn là chuyên gia.
Ngày đại hôn, bà bà dẫn người chặn kiệu hoa lại.
Bà ta nói ta không còn là thân xử nữ, không xứng gả vào Từ gia.
Ta nhìn của hồi môn trải dài mười dặm phía sau.
Kế mẫu của Từ Dụ Lãng là đang nhắm vào của hồi môn của ta đay mà.
Cho dù hôm nay ta có nói gì hay làm gì, cũng chắc chắn sẽ bị vu cho cái tội th ất t iết trước hôn nhân.
"Từ phu nhân, lần trước nhìn thấy người cùng Dụ Lãng lén lút là lỗi của ta, nhưng người không nên tạt bát nước bẩn này lên người ta, lòng ta vốn dĩ là muốn tác thành cho hai người mà~~~."
Từ phu nhân lập tức chỉ thẳng vào mặt ta mà mắng:
"Ngươi còn dám nói bậy một câu thử xem, tin hay không ta x é n át miệng ngươi."
"Từ phu nhân, ta biết người bị ta vạch trần nên giận quá hóa thẹn, nhưng thân là phu nhân của Tướng quân phủ, chút thể diện tối thiểu người vẫn nên giữ lấy."
Ta nói bậy sao?
Ha, bổn cô nương thích thế đấy, sao nào?
Người có bằng chứng không?
1.
Đội ngũ đón dâu đã đến cổng Từ phủ.
Ta chờ Từ Dụ Lãng đến vén rèm kiệu đón ta ra ngoài.
Vậy mà lại nghe thấy Từ phu nhân đứng trước kiệu của ta buông lời càn rỡ.
"Hôm nay chỉ cần có ta ở đây, con đàn bà này đừng hòng bước chân vào cửa Từ gia. Từ gia chúng ta sẽ không bao giờ nhận loại đàn bà l ăng lo àn, bại hoại, đi lại với đàn ông bên ngoài, rồi còn muốn bắt con trai ta đổ vỏ đâu, nằm mơ đi!"
Ta đưa tay vén khăn trùm đầu, nhẹ nhàng day thái dương.
Kể từ khi khiến mấy kẻ ti ện nhân trong phủ phải răm rắp nghe lời.
Đã lâu rồi ta không gặp được người nào thú vị đến thế.
Phụ thân ta là văn quan ngũ phẩm ở kinh thành, tài hèn sức mọn.
Hôn sự của Tướng quân phủ, dù có lựa chọn thế nào, cũng chẳng bao giờ đến lượt ta.
Trùng hợp là ngoại tổ phụ ta là người giàu nhất Giang Nam, hai người chỉ có mỗi mẫu thân ta là nữ nhi, nên đã đánh tiếng ra ngoài rằng toàn bộ gia sản sẽ để lại cho mẫu thân ta.
Từ phu nhân liền không chờ nổi mà mang sính lễ đến cầu thân.
Đúng là tâm tư của Tư Mã Chiêu, người qua đường ai cũng rõ.
Ta vén rèm kiệu, sải bước đi tới trước mặt Từ phu nhân.
"Người có bằng chứng không?"
Từ phu nhân chẳng hề hoảng hốt, chỉ vào Thúy Quyên đứng sau lưng ta mà nói:
"Là nha hoàn của ngươi tận mắt nhìn thấy, thấy ngươi ở trong khuê phòng lén lút với đàn ông, không phải một hai lần đâu."
Ta quay đầu nhìn Thúy Quyên, nhẹ giọng hỏi: "Ngươi thực sự nhìn thấy?"
Thúy Quyên lập tức quỳ sụp xuống đất.
"Tiểu thư, nô tỳ biết người có tiền, nhưng cái lối làm việc l ả l ơi với đàn ông của người, nô tỳ nhìn mà thấy buồn n ôn, nếu thực sự để người gả cho Từ thiếu gia, đó chính là hại ngài ấy."
Thúy Quyên là kẻ mới được đưa đến bên cạnh ta.
Nếu như nàng ta biết giữ lại một chút tâm tư, chịu khó đi hỏi thăm xem những kẻ tiền nhiệm của mình đã ra sao?
Thì hôm nay dù có gi ết nàng ta, nàng ta cũng không dám phản bội ta.
Kế mẫu ngày ngày cùng hai muội muội niệm kinh trong sân nhà ta, niệm đến mức ta cũng trở nên lương thiện rồi đây.
2.
Từ Dụ Lãng đột nhiên lên tiếng.
"Từ gia chúng ta sẽ không để loại đàn bà như ngươi bước chân vào cửa, nhưng tình nghĩa giữa ta và ngươi không hề tầm thường, ta bằng lòng cho ngươi một danh phận trắc thất. Sau này ở trong phủ, nhất định phải giữ gìn tam tòng tứ đức, nếu còn dám l ăng nh ăng với kẻ khác, thì ta chỉ còn cách dìm ngươi xuống hồ mà thôi."
Ta mỉm cười nhìn Từ Dụ Lãng.
Hắn tưởng ta đã đồng ý, lập tức ưỡn ngực, ánh mắt đầy đắc ý.
Ta không chút do dự, vung tay giáng cho Từ Dụ Lãng một cái t át.
"Ngươi dám đ ánh ta? Một nữ nhân đã mất đi thanh bạch như ngươi, ngoài ta ra còn kẻ nào dám cưới? Ngươi đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt."
Ta lùi lại một bước.
Từ Dụ Lãng và Từ phu nhân đều đinh ninh rằng ta cần danh dự, không thể nào chấp nhận kiểm tra thân thể trước mặt bàn dân thiên hạ, ngay cả khi thật sự kiểm tra, bọn họ cũng sẽ tạt thêm những bát nước bẩn khác lên người ta.
Ví dụ như nếu không có tư thông với nam tử, sao lại phải kiểm tra? Đã làm thế thì chắc chắn trong lòng có tật.
Ta hiểu rõ suy nghĩ của bọn họ, bởi vì ta và bọn họ là cùng một loại người.
Ta cầm khăn tay lên lau nhẹ nơi khóe mắt.
"Từ phu nhân, lần trước nhìn thấy người cùng Dụ Lãng lén lút là lỗi của ta, nhưng người không nên tạt bát nước bẩn này lên người ta, lòng ta vốn dĩ là muốn tác thành cho hai người mà~~~~."
Từ phu nhân và Từ Dụ Lãng đồng loạt hoảng hốt.
Từ phu nhân còn chỉ vào mặt ta mà gào lên: "Ngươi còn dám ăn nói bậy bạ một câu nữa thử xem, tin hay không ta x é n át miệng ngươi!"
Ta lùi lại một bước.
"Từ phu nhân, ta biết người bị ta vạch trần nên rất tức giận, nhưng thể diện cần có vẫn phải có. Chuyện xấu hổ là mẹ con tư thông, vốn dĩ ta định giấu giếm cho hai người cả đời, là do hai người làm quá mức rồi."
3.
Từ Dụ Lãng tức đến mức không giữ được bình tĩnh, lao lên muốn đánh ta.
Ta xoay người nhanh nhẹn, lao ra trước đám đông.
"Các vị huynh đài tỷ muội, các bậc thúc bá, ta là đích trưởng nữ nhà Lưu lang trung, thanh danh của ta chắc hẳn mọi người cũng từng nghe qua. Tổ mẫu ta bạo bệnh, ta đã đích thân hầu hạ người suốt ba năm trời."
Tổ mẫu là do ta hạ độc mới sinh bệnh, người khác hầu hạ ta không an tâm.
Ta sợ người khác không thể để bà đi một cách thống khổ.
"Biểu cô mẫu mang theo biểu muội đến nương nhờ phụ thân ta, cũng chính ta ngày đêm không quản mệt nhọc mà chiêu đãi, cuối cùng còn tìm cho họ những mối nhân duyên tốt đẹp nhất kinh thành."
Ta sắp xếp cho họ là một gã thái giám quyền cao chức trọng và một gã lưu manh chuyên nghề cờ bạc rượu chè.
Khó tìm lắm mới được mối ngon như vậy đấy.
Nếu không phải vì chúng thiếu chút nữa đã hại chếc phụ thân và đệ đệ ta.
Thì ta cũng chẳng buồn đếm x ỉa đến chúng làm gì.
"Mấy năm nay ta lo toan cho gia đình, chưa một giây nào nghỉ ngơi, thế mà nay lại còn bị h.ã.m hại tư thông với đàn ông ngoại lai, ta thật sự quá oan ức."
Cũng may bao năm nay ta đóng kịch trước mặt người ngoài rất khéo.
Giờ chỉ cần nói vài câu, thanh danh trong phút chốc đã được xoay chuyển.
"Đồ ti ểu ti ện nhân, ai cho phép ngươi ăn không nói có, ta và Dụ Lãng trong sạch vô cùng."
Ta cười lấy lệ: "Từ phu nhân, nha hoàn Tiểu Hồng bên cạnh người biết rõ chuyện này nhất, hay là để nó ra đây kể cho mọi người cùng nghe xem."
Tiểu Hồng lao ra quỳ rạp dưới đất.
"Phu nhân, người và thiếu gia ở bên nhau vốn là trái đạo lý, nô tỳ thật sự không thể nhìn thêm được nữa, dù người không thích Lưu tiểu thư đến thế nào, cũng không thể hủy hoại danh tiết của tiểu thư giữa thanh thiên bạch nhật như vậy!"
Sắc mặt Từ phu nhân vô cùng khó coi, ả không ngờ nha hoàn thân cận nhất lại phản bội mình.
Từ khi Từ gia nạp sính lễ là ta đã bắt đầu sắp đặt rồi, phủ Hầu tước danh giá như Từ gia chắc chắn chuyện xấu xa không thiếu.
Cũng chắc chắn là thú vị hơn nhà ta nhiều.
"Đồ phản chủ, uổng công ta đối xử với ngươi tốt như vậy, ngươi nhận của nó bao nhiêu bạc mà dám ăn nói hồ đồ."
Tiểu Hồng chỉ vào chiếc túi thơm bên hông Từ Dụ Lãng.
"Chiếc túi thơm trên người thiếu gia chẳng phải do phu nhân tự tay thêu sao? Ở mặt trong còn thêu nhũ danh của hai người, nô tỳ không bị bất kỳ ai xúi giục, chỉ đơn thuần là không thể nhìn nổi những việc hai người làm."
Một gã tiểu khất cái đứng gần Từ Dụ Lãng nhất, lập tức cướp lấy chiếc túi thơm bên hông hắn, đưa cho một thư sinh biết chữ trong đám đông, đọc vang lên cho mọi người nghe.
Từ phu nhân nhìn thấy mọi ánh mắt đều đang chỉ trích mình.
Đảo mắt một cái liền lăn đùng ra ngất xỉu.
Từ Dụ Lãng cũng theo sát phía sau mà ngất đi.
.....