Chu đại phu nói, loại thuốc này bắt đầu được hạ từ ba năm trước, thậm chí cho đến tận bây giờ vẫn có lượng thuốc mới xâm nhập vào cơ thể. Điều này chứng tỏ, kẻ hạ thuốc là cố ý muốn làm cho người ta đoạn tử tuyệt tôn.
“Tra cho ta.” Quốc công gia ném thẳng chiếc chén trong tay xuống đất.
“Tra rõ ràng cho ta, ta muốn xem trong cái phủ này rốt cuộc có loại yêu ma quỷ quái gì!”
Hai canh giờ sau, Bàng quản sự quay lại.
Thật trùng hợp làm sao, lúc kiểm tra phòng Đại thiếu gia, có một nha hoàn đang lén lút bỏ thêm “gia vị” vào lư hương thì bị bắt quả tang. Con nha hoàn đó bị dụng hình tra khảo ép cung thì khai sạch.
Chính là Nhị thiếu phu nhân Thẩm Minh Châu đã bỏ số tiền lớn mua chuộc nàng ta, bắt ngày ngày hạ thuốc.
Bàng quản sự lại truy theo nguồn gốc của loại thuốc này, và tóm ra được một kẻ nữa.
Đại thiếu phu nhân Tống Vi. Nàng ta cũng mua loại thuốc y hệt, hạ độc Nhị thiếu gia Lục Minh Hiên.
Hai vị thiếu phu nhân làm vậy, chính là để bảo đảm đối phương không có con nối dõi, để phu quân nhà mình danh chính ngôn thuận kế thừa tước vị phủ Quốc công. Hai người cùng gả vào phủ Quốc công, đấu đá đến độ một mất một còn, không ngờ thủ đoạn dùng lại y chang nhau.
Lần này thì lão phu nhân ngất xỉu thật.
Trong chốc lát, tiếng la hét, tiếng chửi bới, tiếng khóc lóc cầu xin vang lên ầm ĩ khắp Thọ An đường.
Quốc công gia nhẫn nhịn không nổi, trực tiếp gầm lên:
“Làm loạn cái gì! Còn chưa đủ mất mặt sao?”
“Còn không mau đưa lão phu nhân về phòng, Chu đại phu đi theo chăm sóc cẩn thận.”
“Còn hai ả độc phụ rắn độc này, lập tức đưa về nhà đẻ! Phủ Trấn Quốc công không chứa chấp loại con dâu như vậy!”
Bàng quản sự đưa hai vị thiếu phu nhân, cùng bọn nha hoàn bà tử có liên quan đi hết. Rất nhanh, trong chính đường chỉ còn lại ba cha con Lục Chính Uyên.
“Phụ thân, nhi tử sai rồi, là nhi tử bị ả độc phụ che mắt, xin phụ thân tha thứ!” Giọng Lục Minh Viễn khàn đặc không ra hơi.
Lục Minh Hiên cúi gầm mặt, cũng hối hận tột cùng: “Xin phụ thân đừng đuổi nhi tử đi, nhi tử thực sự biết sai rồi.”
Quốc công gia nhìn họ, im lặng một lúc lâu.
“Đoạn tuyệt là do các ngươi tự chọn. Bàng quản sự, sáng mai sớm đưa hai vị thiếu gia tới biệt trang, không có lệnh của ta, cấm không được rời đi nửa bước.”
Nói xong, Quốc công gia ôm ngang lấy ta, đưa ra khỏi Thọ An đường.
Ta ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy hai kẻ kia đang quỳ gục trên đất gào rống đau đớn, muốn xông lên nhưng bị bọn người hầu chặn kín lại.
Nhìn bộ dạng thảm hại của bọn chúng, sâu trong đáy mắt ta xẹt qua một ý cười.
Chương 11
Thực ra, ta đã sớm biết chuyện huynh đệ Lục Minh Viễn bị hạ thuốc tuyệt tự.
Nửa năm trước, cha mẹ ta nhờ người tìm đến, nói là muốn cưới vợ cho anh trai ta, bảo ta mang chút tiền tích góp ra giúp bọn họ một tay.
Bọn họ từng muốn bán ta vào thanh lâu, làm sao ta có thể bằng lòng để họ tiếp tục hút máu ta cơ chứ? Thế nên, ta tìm cơ hội ra khỏi phủ, cậy thế phủ Trấn Quốc công, tìm tới một đám lưu manh chuyên làm việc bẩn, đưa cho chúng năm mươi lạng bạc, bảo chúng giải quyết triệt để cái gia đình đó. Không đến mức lấy mạng, chỉ cần bắt bọn họ cút khỏi kinh thành, vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa là được.