Lục Lạc Dưới Cây Sao Trời

Chương 5

Trước đây là ta thay Đại điện hạ rửa sạch vết thương suốt mấy ngày, giờ lại đổi thành người bôi t.h.u.ố.c cho ta.

Vết thương trên mặt khá sâu, người nói nếu không cẩn thận, e rằng sẽ để lại sẹo.

Ta vội vàng đáp: "Không sao, ta không sợ."

Nghe vậy, Đại điện hạ khẽ liếc nhìn ta. Dưới hàng mi dài đen nhánh là ánh mắt sâu kín, không rõ ý vị.

Ta lập tức rụt cổ, không dám nói thêm, chỉ cúi đầu đầy thấp thỏm.

Người khẽ cười một tiếng.

"Đến cả để lại sẹo trên mặt cũng không sợ, vậy mà lại sợ ta?"

Ta càng cúi đầu thấp hơn.

Người chậm rãi gõ nhẹ lên án kỷ, hai luồng ánh mắt nặng nề dừng trên người ta, thong thả hỏi:

"Sợ ta làm gì?"

"... Điện hạ không thích Nha Nô."

"... Phải."

Qua thật lâu, người mới đáp một chữ "phải", giọng nói thoáng mang theo vài phần ảm đạm.

Ta không nhịn được hỏi:

"Tại sao?"

"Đần độn, đáng buồn."

Nói xong, người lại khẽ nói:

"Đáng thương."

Ta mờ mịt nhìn người.

"Cha ta nói, quạ đen vốn dĩ đã vụng về, tổ tiên đều như vậy, đó là thiên tính. Chính vì thế mọi người mới quần cư cùng nhau, gặp chuyện thì giúp đỡ lẫn nhau, láng giềng hòa thuận, chưa từng mang ác ý. Chẳng lẽ như vậy không phải là ưu điểm sao?"

"Phượng Hoàng tộc có thể yên tâm giao việc trao đổi nguyên thạch cho chúng ta, chẳng phải cũng vì chúng ta vụng về sao? Chim ngốc mới càng dụng tâm làm việc. Điện hạ nói chúng ta đáng thương... tại sao lại nói như vậy? Chúng ta chẳng hề đáng thương."

"Chúng ta có nhà tranh dưới vách núi, trên người có áo lông, còn có thể dùng nguyên thạch đổi lấy lương thực với Phượng Hoàng tộc. Tộc nhân chúng ta sống rất tốt, ngày nào cũng vui vẻ."

Ta mở to đôi mắt tròn xoe, trong lòng thấp thỏm, khó hiểu nhìn Đại điện hạ.

Người lại khẽ cười, trong ánh mắt nhìn ta lại mang theo vài phần thương xót.

"Lục Linh, ngươi không hiểu."

Đương nhiên là ta không hiểu.

Với cái đầu óc của ta khi ấy, e rằng cả đời cũng không thể ngộ ra được điều gì.

Vì thế ta thuận thế cúi đầu, lại biến thành một con chim ngốc thấp thỏm.

"Điện hạ, sau này ta sẽ tránh xa người một chút, tuyệt đối sẽ không làm người phiền lòng."

Đại điện hạ im lặng một lúc, rồi khẽ thở dài. Giọng nói lúc này đã bớt đi rất nhiều vẻ lạnh nhạt và xa cách.

"Ngươi không giống họ."

Thật kỳ lạ.

Người càng nói như vậy, ta lại càng không hiểu.

Ta khác chỗ nào?

Là vì ta lớn lên bên cạnh Phượng hậu? Hay vì ta không ngốc như các tộc nhân?

Chắc hẳn là vậy.

Nếu Đại điện hạ nghĩ như thế, ta cũng rất vui.

Bởi vì Ô Lục Linh ta, từ nhỏ ở Điên Nhai đã là niềm kiêu hãnh của cả tộc quạ đen.

Không biết Đại điện hạ dùng loại tiên thảo gì, vết thương trên mặt ta ngày một lành lại, vậy mà không hề để lại sẹo.

Đại điện hạ bị thương cùng với khuôn mặt đầy vết thương của ta đều đã khôi phục như cũ.

Quả thật là một chuyện đáng mừng.

Chỉ là không biết vì sao, từ đó về sau, công chúa Xán Dương mấy hôm liền không đến Vân Tiêu Thần Cung nữa.

Ngay cả tỷ tỷ Triều Vi cũng rất ít đến T.ử Nguyên cung.

Có một lần ta gặp tỷ ấy ngoài cửa.

Tỷ ấy nói là Phượng nương nương sai mang đồ tới.

Đặt đồ xuống xong, tỷ ấy liền vội vàng rời đi, ngay cả một câu cũng chẳng muốn nói thêm với ta.

Ánh mắt tỷ ấy nhìn ta trở nên thật kỳ lạ.

Quạ đen vốn chậm chạp, cũng rất trì độn.

Ta vậy mà chẳng hề nhận ra điều bất thường.

Gần đây Đại điện hạ thường xuyên ra ngoài, có khi mấy ngày liền mới trở về một chuyến.

Người đi làm gì, dĩ nhiên ta không biết.

Mà người cũng tuyệt đối sẽ không nói cho một Nha Nô như ta.

Những ngày tháng ở T.ử Nguyên cung cứ thế lặng lẽ trôi qua.

Chẳng mấy chốc đã được một năm.

Tin tốt là ta không còn sợ Đại điện hạ như trước nữa.

Có lẽ đúng như lời người nói, trong lòng người, ta khác với những Nha Nô bình thường.

Mỗi lần nói chuyện với ta, tuy người vẫn giữ dáng vẻ hờ hững, lạnh nhạt như cũ, nhưng lời nói đã dần nhiều hơn.

Mỗi khi Đại điện hạ ở trong điện, lư hương nghi ngút khói, ta cũng có thể ngoan ngoãn ngồi nhìn người, tò mò hỏi:

"Điện hạ, vì sao cây Tinh Thần còn trọc hơn cả lão tộc trưởng của chúng ta?"

Có lẽ vì ta nói nhiều hơn trước.

Đôi khi người cũng cong môi cười, bất đắc dĩ nhìn ta.

Ta kể với người:

"Đại ca ta tên là Ô Ha. Khi còn nhỏ, huynh ấy thường đưa ta lên vách núi, dạy ta bay, dạy ta đáp xuống. Mỗi lần nương ta đi tìm chúng ta, bà đều ngẩng đầu lên trời gọi lớn..."

"Ha... ha... ha... ha... ha..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Nếu chúng ta không đáp lời, bà sẽ nghi là mình gọi chưa đủ to, bèn kéo cha ta với nhị ca cùng nhau ngẩng lên trời gọi..."

"Ha... ha... ha... ha... ha..."

"Có một lần, hàng xóm tốt bụng cũng chạy tới giúp gọi. Tộc quạ đen chúng ta ai cũng nhiệt tình, mọi người chẳng biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy người khác gọi thì cũng gọi theo. Cả bộ lạc đều vang vọng tiếng..."

"Ha... ha... ha... ha... ha..."

"Nghe nói sau đó bên ngoài đều đồn rằng tộc quạ đen phát điên rồi, ngay cả Phượng nương nương cũng sai người đến xem xét... Điện hạ, người biết chuyện này không?"

"... Biết."

Đại điện hạ day nhẹ mi tâm.

Rốt cuộc vẫn không nhịn được mà bật cười.

Một năm sau, lại đến ngày ta được về nhà thăm người thân.

Đúng lúc Đại điện hạ không có ở T.ử Nguyên cung, ta bèn xin Phượng hậu cho phép, bay về nhà.

Cũng đúng vào lần ấy, đại ca và nhị ca chuẩn bị bay khỏi Bồng Lai để đi giao dịch khoáng thạch.

Ta kích động vô cùng, nhất quyết đòi đi theo.

Cha mẹ vốn không đồng ý.

Họ nói nhân gian không phải nơi tốt đẹp gì, ở đó có trọc khí, còn có ôn độc. Nếu nhiễm phải sẽ khiến chúng ta mọc bệnh t.h.ả.m.

Ta từ nhỏ đã lớn lên cùng những lời ấy.

Điều tộc quạ đen chúng ta sợ nhất chính là trên người mọc t.h.ả.m.

Chuyện đó cũng giống như con người sợ mắc ôn dịch vậy.

Khi còn bé, ta từng gặp một con quạ đen mọc t.h.ả.m.

Dĩ nhiên, không phải con đã uống thứ nước kia.

Con quạ đen mọc t.h.ả.m ấy có ánh mắt vô cùng đáng sợ.

Nó nhìn chúng ta như đang nhìn một đám dị loại, lạnh lẽo đến rợn người.

Đôi mắt nó đỏ au, không ngừng đảo qua đảo lại.

Sắc bén.

Âm u.

Tuyệt vọng.

Thật sự vô cùng đáng sợ.

Cha ta nói, nó đã không còn là một con quạ đen nữa.

Nó đã bị bệnh t.h.ả.m nuốt chửng, trở thành ma.

Thôi Bảo Nhi sẽ không bao giờ hiểu được.

Ở phía đông Bồng Lai bên bờ Đông Hải, trên cây Phù Tang cao v.út nguy nga với bộ rễ khổng lồ kia, thần điểu được trời thương xót xưa nay đều chỉ có hai chân, mười ngón.

Cũng giống như ta không thể hiểu nổi, cái gọi là "đầu óc" trong miệng hắn rốt cuộc là thứ gì.

Lần đó, cuối cùng ta vẫn theo hai vị ca ca rời khỏi Bồng Lai.

Bởi vì đại ca và nhị ca thật sự rất thương ta.

Hai người khuyên cha mẹ rằng quạ đen mọc bệnh t.h.ả.m là chuyện cực hiếm gặp, hơn nữa mấy năm nay cũng chưa từng xảy ra. Chỉ cần không cởi áo lông, không tiếp xúc lâu với nhân loại thì sẽ không có vấn đề.

Lục Linh đã năm trăm tuổi rồi.

Đã đến lúc nên ra ngoài mở mang kiến thức.

Thế là ba huynh muội chúng ta xuyên qua Hắc Chướng Lâm, bay vượt Đông Hải.

Đến trấn Sương Mù nơi nhân gian, chúng ta hóa bộ lông thành áo tơi, đội nón lá, che khăn đen, giả làm thương nhân đến từ Bồng Lai.

Người giao dịch với chúng ta là Triệu Quan, một vị viên ngoại trong trấn.

Nghe các ca ca nói, đây là mối quan hệ cha ta đã gây dựng từ trước.

Triệu Quan rất giữ đúng quy củ với chúng ta, luôn tiếp đãi như thượng khách.

Nhưng chúng ta không ở lại lâu.

Các ca ca để lại kim hạt kê, rồi mang khoáng thạch trở về.

Cả đi lẫn về cũng chỉ khoảng mười ngày.

Chính trong chuyến đi ấy, trên biển bỗng nổi sương mù.

Ta rõ ràng nghe thấy nhị ca gọi phía trước:

"Lục Linh! Theo sát!"

Ta lập tức bay nhanh theo.

Ai ngờ vừa đến gần, huynh ấy đột nhiên vỗ cánh, đập thẳng vào đầu ta, khiến ta choáng váng hoa mắt.

Đợi khi hoàn hồn lại, tên ca ca ngốc ấy đã bay xa mất rồi.

Sau đó nữa, ta gặp Thôi Bảo Nhi.

Rồi sau đó nữa...

Đại điện hạ đón ta trở về Bồng Lai.

Sau khi trở lại Bồng Lai, người vẫn luôn không nói một lời.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Người chắp tay đứng trong T.ử Nguyên cung, ánh mắt trầm nặng.

Trong lòng ta lập tức lại dấy lên cảm giác thấp thỏm.

Ta bất an đứng một bên, nhỏ giọng hỏi:

"Điện hạ, người không vui sao?"

"Phải."

"Vì Lục Linh sao?"

Đại điện hạ không đáp.

Ta ngốc nghếch cho rằng người trách ta khi về nhà đã không báo trước, vội vàng giải thích:

"Điện hạ mỗi lần ra ngoài đều mấy ngày mới trở về, ta không biết khi nào người mới hồi cung, nên mới xin Phượng nương nương cho phép..."

"Lục Linh."

"Ngày mai theo ta đến phương Đông một chuyến."