Ca ca không trở lại Thanh Ngưu thôn nữa.
Tuy đã sớm đoán được kết cục, nhưng nỗi đau vẫn như có người dùng d.a.o đ.â.m thẳng vào tim.
Khi ngày ấy thật sự đến, ta không khống chế được mà run rẩy, tựa như rơi xuống đáy hồ băng giá.
Lạnh quá.
Năm ấy, ta gầy đi rất nhiều. Ngày này qua ngày khác chờ đợi, đã bào mòn hết thảy sự nhẫn nại trong ta.
Vành mắt Thôi Bảo Nhi đỏ hoe. Hắn trơ mắt nhìn ta ăn chẳng ngon, cuối cùng dẫn ta lên núi, đến dưới gốc cây cổ thụ nơi chúng ta gặp nhau lần đầu, đào bộ thoa vũ của ta lên.
Hắn không hề thiêu hủy nó.
Hắn nói: "Lục Lạc, ta sợ nàng sẽ hối hận, nên lén đem nó chôn xuống."
Nói đến đây, hắn lại bật khóc, đưa tay che mắt.
"Nhưng ta thật sự không muốn nàng đi. Bởi vì ta biết, một khi nàng rời đi... rất có thể sẽ không bao giờ trở về nữa."
Ta ôm lấy hắn.
Hai chúng ta ôm nhau thật lâu, thật lâu, không ai nói thêm lời nào.
Lần đầu gặp gỡ, hắn vẫn chỉ là một thiếu niên.
Giờ đây, hắn đã trở thành một nam nhân có thể gánh vác mọi chuyện.
Ta dẫn Diệu Diệu ra chợ mua kẹo hồ lô.
Đã rất lâu rồi con bé mới vui vẻ đến vậy, nó giơ cây kẹo lên trước miệng ta, cười nói:
"Nương ăn trước đi."
Một nhà ba người chúng ta vui vẻ dạo chợ suốt cả một ngày.
Đến tối, Diệu Diệu ngủ rất say.
Thôi Bảo Nhi dựa vào khung cửa, lặng im không nói.
Ta khoác bộ thoa vũ lên người.
Lông vũ nhanh ch.óng bám khắp thân thể, sống động như thật, hệt như năm xưa.
"Phu quân, ta đi đây."
Trong nháy mắt, ta hóa thành một con quạ đen, như lưỡi kiếm sắc vừa rời khỏi vỏ, không hề do dự lao thẳng về phương Đông, xé gió bay lên tận trời.
Đã rất nhiều năm rồi ta chưa từng đặt chân đến Bồng Lai.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Chợt nhớ lại, tất cả tựa như chuyện của kiếp trước.
Làm người quá lâu, quả thật rất dễ quyến luyến sự ấm áp của nhân gian.
Nhưng ta đã không còn đường lui.
Việc đầu tiên, ta bay đến Điên Nhai.
Quả nhiên, bộ lạc quạ đen từng vô cùng náo nhiệt nay nhà nhà đều đóng kín cửa, khắp nơi lạnh lẽo tiêu điều.
Rất nhiều căn nhà tranh đã bị thiêu rụi, chỉ còn lại một mảnh hoang tàn.
Trong đó có cả nhà của ta.
Nghe nói một năm trước, bộ lạc từng bùng phát dịch bệnh quy mô lớn.
Đó là một trận ôn dịch chưa từng có.
Phượng Hoàng Thần Điểu tộc đã phái năm vị Thập Phương Thần Quân đến đây.
Sau khi trấn áp, toàn bộ những con quạ đen mắc dịch đều bị bắt giữ, áp giải đến Vân Tiêu Thần Cung.
Ta lặng lẽ đứng trên Điên Nhai nhìn xuống.
Không hiểu vì sao, một nghi vấn mà trước đây ta mãi không thể nghĩ thông, giờ phút này bỗng hiện ra rõ ràng.
Nếu Phượng Hoàng tộc kiêng kỵ quạ đen phát dịch đến vậy, cớ sao hằng năm vẫn ép chúng ta bay ra khỏi Bồng Lai?
Việc giao dịch nguyên thạch vốn dĩ chỉ là một âm mưu.
Nếu thật sự muốn ngăn ngừa dịch bệnh, lẽ ra bọn họ phải cấm chúng ta rời khỏi Bồng Lai mới đúng.
Vậy thì chân tướng rốt cuộc là gì?
Mấy năm sống ở nhân gian, ta phát hiện bản thân đã thông tuệ hơn rất nhiều, rất nhiều đạo lý đều có thể tự mình nghĩ thông.
Dĩ nhiên, điều đó cũng nhờ Thôi Bảo Nhi.
Ta từng nói tổ tiên chúng ta là Đại Nhật Kim Ô, năm xưa phạm phải sai lầm, giấu mặt trời đi, khiến thiên hạ lâm vào bóng tối.
Thôi Bảo Nhi nghe vậy chỉ bật cười.
"Ai nói với nàng như thế?"
Trong đầu ta lập tức bừng tỉnh.
Đúng vậy.
Ai có thể chứng minh lời Ngu Dương Quân nói là sự thật?
Chuyện thời thượng cổ đã cách chúng ta quá xa xôi.
Quạ đen chúng ta... quả nhiên vẫn quá đơn thuần.
Cuối cùng, Thôi Bảo Nhi chỉ nói một câu để kết luận:
"Cây cao đón gió."
Quả nhiên, thông minh nhất vẫn là con người.
Chỉ một câu ngắn ngủi đã nói trúng cốt lõi, nhìn thấu biết bao đạo lý của thế gian.
Mọi sự trên đời đều có nguyên do của nó.
Sau khi nghĩ thông, lòng ta cũng dần bình lặng.
Sau đó, ta bay đến Vân Tiêu Thần Cung.
Bao nhiêu năm trôi qua, nơi này vẫn chẳng hề thay đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta trà trộn vào đám Nha Nô, nhờ quen thuộc địa hình mà lẻn vào địa cung của Phượng Hoàng tộc.
Rồi ta phát hiện ra một bí mật kinh thiên.
Tộc nhân của ta...
Đều bị treo ngược lên các tầng nham thạch như những con vật chờ bị g.i.ế.c thịt.
Toàn bộ cung động rộng lớn ken đặc quạ đen.
Ngẩng đầu nhìn lên chỉ thấy một màu đen đặc kín mít.
Bốn phía yên tĩnh đến đáng sợ.
Tất cả đều là những con quạ đang hôn mê bất tỉnh.
Nhưng đó vẫn chưa phải toàn bộ.
Cuối địa cung còn có một tòa nội điện.
Bên trong dựng lên mấy trăm chiếc lô đỉnh, nhìn mãi không thấy điểm cuối.
Những chiếc đại đỉnh nối tiếp nhau san sát.
Mỗi chiếc cao hơn một trượng.
Lửa cháy hừng hực phía dưới, thiêu đến cả tòa nội điện nóng bỏng vô cùng.
Khắp nơi mịt mù trọc khí, xen lẫn mùi t.h.u.ố.c chua chát bốc lên từng đợt từ miệng đỉnh.
Ta kinh hãi đến hồi lâu không thể hoàn hồn.
Bọn chúng đang nấu thứ gì?
Rốt cuộc đang luyện thứ gì?
Ta bay lên một chiếc đại đỉnh cao hơn một trượng, đậu trên miệng đỉnh nhìn xuống.
Mấy trăm chiếc đại đỉnh kia tựa như những cái miệng khổng lồ dữ tợn đang há rộng, chờ con mồi tự chui vào rồi nuốt chửng xuống vực sâu.
Ta nhìn thấy rất rõ.
Trong mỗi một chiếc đại đỉnh...
Đều đang thiêu luyện bộ xương của quạ đen!
Đó đều là tộc nhân của ta.
Những tộc nhân đã tỉnh lại đều bị bọn chúng bắt đến đây, đem luyện thành đan d.ư.ợ.c.
Ta nhận ra loại thần thảo trong đỉnh.
Đó chính là Huyền Băng Thảo mà năm xưa Đại điện hạ vất vả vượt đến Phượng Lân Châu mang về.
Bọn chúng quả thật đang luyện đan.
Nhưng thứ dùng để luyện không phải nguyên thạch của chúng ta...
Mà chính là thân xác của chúng ta.
Mấy trăm chiếc đại đỉnh rực lửa cháy hừng hực.
Ta thậm chí không biết, trong chiếc đỉnh nào đang thiêu luyện bộ xương của ca ca ta.
Một năm trôi qua...
Có lẽ bọn họ đã sớm bị luyện thành đan rồi.
Sợ hãi.
Phẫn nộ.
Tuyệt vọng.
Tất cả tràn ngập trong đầu ta.
Nhưng ta không thể hoảng loạn.
Ta phải tìm cách cứu những con quạ đang bị treo trên vách đá kia, đ.á.n.h thức bọn họ, tìm lấy một con đường sống.
Ta ẩn mình trong địa cung, hóa thành một con quạ đen, treo lẫn giữa những đồng tộc vẫn còn đang hôn mê.
Đến ngày thứ ba, ta gặp một trong Thập Phương Thần Quân — Nguyên Cù Thần Quân.
Đó là em trai của Phượng Đế, cũng là hoàng thúc của Đại điện hạ Ngu Dương Quân.
Hắn dẫn theo người của Phượng Hoàng tộc tiến vào nội điện, lần lượt kiểm tra từng chiếc lô đỉnh.
Sau đó, ta nghe hắn khẽ thở dài.
"Một trăm chiếc đỉnh, luyện suốt một năm, vậy mà vẫn không luyện được một viên Kim Ô Đan. Phượng Đế e là không xong rồi."
Một tên thị giả hỏi:
"Thần Quân, có phải ngọn lửa có vấn đề không? Hay là mời Ngu Dương điện hạ đến xem thử?"
Nguyên Cù Thần Quân lắc đầu.
"Hắn sẽ không đến. Năm đó đã nói rõ, hắn chỉ phụ trách đến Phượng Lân Châu mang Huyền Băng Thần Thảo về, còn những việc khác, hắn tuyệt đối không nhúng tay."
Tên thị giả thở dài.
"Đáng tiếc Đại điện hạ là Hỏa Phượng Hoàng duy nhất trong gần ngàn năm nay tự mình niết bàn. Năm đó con quạ nhỏ mang linh khí giáng sinh kia cũng chỉ có mình hắn có thể nhận ra chân thân. Nếu hắn ở đây, có lẽ sẽ nhìn ra vấn đề của lô đỉnh."
...
Ẩn náu suốt ba ngày.
Ta đã biết được toàn bộ bí mật của Phượng Hoàng tộc.
Hóa ra...
Chúng ta chỉ là một đàn chim do bọn chúng nuôi nhốt.
Một đàn chim chuyên dùng để luyện đan.
Quả nhiên, ngay cả việc quạ đen có phát dịch hay không, cũng đều nằm trong sự khống chế của bọn chúng.
Bọn chúng cần quạ đen phát dịch.
Bởi vì chỉ những con quạ đen phát dịch mới thích hợp dùng để luyện chế Kim Ô Đan.
Tuy đã sớm đoán được kết cục, nhưng nỗi đau vẫn như có người dùng d.a.o đ.â.m thẳng vào tim.
Khi ngày ấy thật sự đến, ta không khống chế được mà run rẩy, tựa như rơi xuống đáy hồ băng giá.
Lạnh quá.
Năm ấy, ta gầy đi rất nhiều. Ngày này qua ngày khác chờ đợi, đã bào mòn hết thảy sự nhẫn nại trong ta.
Vành mắt Thôi Bảo Nhi đỏ hoe. Hắn trơ mắt nhìn ta ăn chẳng ngon, cuối cùng dẫn ta lên núi, đến dưới gốc cây cổ thụ nơi chúng ta gặp nhau lần đầu, đào bộ thoa vũ của ta lên.
Hắn không hề thiêu hủy nó.
Hắn nói: "Lục Lạc, ta sợ nàng sẽ hối hận, nên lén đem nó chôn xuống."
Nói đến đây, hắn lại bật khóc, đưa tay che mắt.
"Nhưng ta thật sự không muốn nàng đi. Bởi vì ta biết, một khi nàng rời đi... rất có thể sẽ không bao giờ trở về nữa."
Ta ôm lấy hắn.
Hai chúng ta ôm nhau thật lâu, thật lâu, không ai nói thêm lời nào.
Lần đầu gặp gỡ, hắn vẫn chỉ là một thiếu niên.
Giờ đây, hắn đã trở thành một nam nhân có thể gánh vác mọi chuyện.
Ta dẫn Diệu Diệu ra chợ mua kẹo hồ lô.
Đã rất lâu rồi con bé mới vui vẻ đến vậy, nó giơ cây kẹo lên trước miệng ta, cười nói:
"Nương ăn trước đi."
Một nhà ba người chúng ta vui vẻ dạo chợ suốt cả một ngày.
Đến tối, Diệu Diệu ngủ rất say.
Thôi Bảo Nhi dựa vào khung cửa, lặng im không nói.
Ta khoác bộ thoa vũ lên người.
Lông vũ nhanh ch.óng bám khắp thân thể, sống động như thật, hệt như năm xưa.
"Phu quân, ta đi đây."
Trong nháy mắt, ta hóa thành một con quạ đen, như lưỡi kiếm sắc vừa rời khỏi vỏ, không hề do dự lao thẳng về phương Đông, xé gió bay lên tận trời.
Đã rất nhiều năm rồi ta chưa từng đặt chân đến Bồng Lai.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Chợt nhớ lại, tất cả tựa như chuyện của kiếp trước.
Làm người quá lâu, quả thật rất dễ quyến luyến sự ấm áp của nhân gian.
Nhưng ta đã không còn đường lui.
Việc đầu tiên, ta bay đến Điên Nhai.
Quả nhiên, bộ lạc quạ đen từng vô cùng náo nhiệt nay nhà nhà đều đóng kín cửa, khắp nơi lạnh lẽo tiêu điều.
Rất nhiều căn nhà tranh đã bị thiêu rụi, chỉ còn lại một mảnh hoang tàn.
Trong đó có cả nhà của ta.
Nghe nói một năm trước, bộ lạc từng bùng phát dịch bệnh quy mô lớn.
Đó là một trận ôn dịch chưa từng có.
Phượng Hoàng Thần Điểu tộc đã phái năm vị Thập Phương Thần Quân đến đây.
Sau khi trấn áp, toàn bộ những con quạ đen mắc dịch đều bị bắt giữ, áp giải đến Vân Tiêu Thần Cung.
Ta lặng lẽ đứng trên Điên Nhai nhìn xuống.
Không hiểu vì sao, một nghi vấn mà trước đây ta mãi không thể nghĩ thông, giờ phút này bỗng hiện ra rõ ràng.
Nếu Phượng Hoàng tộc kiêng kỵ quạ đen phát dịch đến vậy, cớ sao hằng năm vẫn ép chúng ta bay ra khỏi Bồng Lai?
Việc giao dịch nguyên thạch vốn dĩ chỉ là một âm mưu.
Nếu thật sự muốn ngăn ngừa dịch bệnh, lẽ ra bọn họ phải cấm chúng ta rời khỏi Bồng Lai mới đúng.
Vậy thì chân tướng rốt cuộc là gì?
Mấy năm sống ở nhân gian, ta phát hiện bản thân đã thông tuệ hơn rất nhiều, rất nhiều đạo lý đều có thể tự mình nghĩ thông.
Dĩ nhiên, điều đó cũng nhờ Thôi Bảo Nhi.
Ta từng nói tổ tiên chúng ta là Đại Nhật Kim Ô, năm xưa phạm phải sai lầm, giấu mặt trời đi, khiến thiên hạ lâm vào bóng tối.
Thôi Bảo Nhi nghe vậy chỉ bật cười.
"Ai nói với nàng như thế?"
Trong đầu ta lập tức bừng tỉnh.
Đúng vậy.
Ai có thể chứng minh lời Ngu Dương Quân nói là sự thật?
Chuyện thời thượng cổ đã cách chúng ta quá xa xôi.
Quạ đen chúng ta... quả nhiên vẫn quá đơn thuần.
Cuối cùng, Thôi Bảo Nhi chỉ nói một câu để kết luận:
"Cây cao đón gió."
Quả nhiên, thông minh nhất vẫn là con người.
Chỉ một câu ngắn ngủi đã nói trúng cốt lõi, nhìn thấu biết bao đạo lý của thế gian.
Mọi sự trên đời đều có nguyên do của nó.
Sau khi nghĩ thông, lòng ta cũng dần bình lặng.
Sau đó, ta bay đến Vân Tiêu Thần Cung.
Bao nhiêu năm trôi qua, nơi này vẫn chẳng hề thay đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta trà trộn vào đám Nha Nô, nhờ quen thuộc địa hình mà lẻn vào địa cung của Phượng Hoàng tộc.
Rồi ta phát hiện ra một bí mật kinh thiên.
Tộc nhân của ta...
Đều bị treo ngược lên các tầng nham thạch như những con vật chờ bị g.i.ế.c thịt.
Toàn bộ cung động rộng lớn ken đặc quạ đen.
Ngẩng đầu nhìn lên chỉ thấy một màu đen đặc kín mít.
Bốn phía yên tĩnh đến đáng sợ.
Tất cả đều là những con quạ đang hôn mê bất tỉnh.
Nhưng đó vẫn chưa phải toàn bộ.
Cuối địa cung còn có một tòa nội điện.
Bên trong dựng lên mấy trăm chiếc lô đỉnh, nhìn mãi không thấy điểm cuối.
Những chiếc đại đỉnh nối tiếp nhau san sát.
Mỗi chiếc cao hơn một trượng.
Lửa cháy hừng hực phía dưới, thiêu đến cả tòa nội điện nóng bỏng vô cùng.
Khắp nơi mịt mù trọc khí, xen lẫn mùi t.h.u.ố.c chua chát bốc lên từng đợt từ miệng đỉnh.
Ta kinh hãi đến hồi lâu không thể hoàn hồn.
Bọn chúng đang nấu thứ gì?
Rốt cuộc đang luyện thứ gì?
Ta bay lên một chiếc đại đỉnh cao hơn một trượng, đậu trên miệng đỉnh nhìn xuống.
Mấy trăm chiếc đại đỉnh kia tựa như những cái miệng khổng lồ dữ tợn đang há rộng, chờ con mồi tự chui vào rồi nuốt chửng xuống vực sâu.
Ta nhìn thấy rất rõ.
Trong mỗi một chiếc đại đỉnh...
Đều đang thiêu luyện bộ xương của quạ đen!
Đó đều là tộc nhân của ta.
Những tộc nhân đã tỉnh lại đều bị bọn chúng bắt đến đây, đem luyện thành đan d.ư.ợ.c.
Ta nhận ra loại thần thảo trong đỉnh.
Đó chính là Huyền Băng Thảo mà năm xưa Đại điện hạ vất vả vượt đến Phượng Lân Châu mang về.
Bọn chúng quả thật đang luyện đan.
Nhưng thứ dùng để luyện không phải nguyên thạch của chúng ta...
Mà chính là thân xác của chúng ta.
Mấy trăm chiếc đại đỉnh rực lửa cháy hừng hực.
Ta thậm chí không biết, trong chiếc đỉnh nào đang thiêu luyện bộ xương của ca ca ta.
Một năm trôi qua...
Có lẽ bọn họ đã sớm bị luyện thành đan rồi.
Sợ hãi.
Phẫn nộ.
Tuyệt vọng.
Tất cả tràn ngập trong đầu ta.
Nhưng ta không thể hoảng loạn.
Ta phải tìm cách cứu những con quạ đang bị treo trên vách đá kia, đ.á.n.h thức bọn họ, tìm lấy một con đường sống.
Ta ẩn mình trong địa cung, hóa thành một con quạ đen, treo lẫn giữa những đồng tộc vẫn còn đang hôn mê.
Đến ngày thứ ba, ta gặp một trong Thập Phương Thần Quân — Nguyên Cù Thần Quân.
Đó là em trai của Phượng Đế, cũng là hoàng thúc của Đại điện hạ Ngu Dương Quân.
Hắn dẫn theo người của Phượng Hoàng tộc tiến vào nội điện, lần lượt kiểm tra từng chiếc lô đỉnh.
Sau đó, ta nghe hắn khẽ thở dài.
"Một trăm chiếc đỉnh, luyện suốt một năm, vậy mà vẫn không luyện được một viên Kim Ô Đan. Phượng Đế e là không xong rồi."
Một tên thị giả hỏi:
"Thần Quân, có phải ngọn lửa có vấn đề không? Hay là mời Ngu Dương điện hạ đến xem thử?"
Nguyên Cù Thần Quân lắc đầu.
"Hắn sẽ không đến. Năm đó đã nói rõ, hắn chỉ phụ trách đến Phượng Lân Châu mang Huyền Băng Thần Thảo về, còn những việc khác, hắn tuyệt đối không nhúng tay."
Tên thị giả thở dài.
"Đáng tiếc Đại điện hạ là Hỏa Phượng Hoàng duy nhất trong gần ngàn năm nay tự mình niết bàn. Năm đó con quạ nhỏ mang linh khí giáng sinh kia cũng chỉ có mình hắn có thể nhận ra chân thân. Nếu hắn ở đây, có lẽ sẽ nhìn ra vấn đề của lô đỉnh."
...
Ẩn náu suốt ba ngày.
Ta đã biết được toàn bộ bí mật của Phượng Hoàng tộc.
Hóa ra...
Chúng ta chỉ là một đàn chim do bọn chúng nuôi nhốt.
Một đàn chim chuyên dùng để luyện đan.
Quả nhiên, ngay cả việc quạ đen có phát dịch hay không, cũng đều nằm trong sự khống chế của bọn chúng.
Bọn chúng cần quạ đen phát dịch.
Bởi vì chỉ những con quạ đen phát dịch mới thích hợp dùng để luyện chế Kim Ô Đan.