“Đệ muội à," Đại phu nhân đưa mắt liếc xéo mẹ ta một cái, “Đứa nhỏ này của thím nuôi nấng trông cũng trắng trẻo đấy, có điều chẳng thấy khóc lóc gì, phỏng chừng có tật bệnh gì chăng?"
Sắc mặt mẹ ta trắng bệch.
Bà ở cái nhà này vốn chẳng có địa vị gì, liên tiếp sinh ba đứa con gái, cha Thế Vinh đã nửa năm nay không bước chân vào phòng bà rồi.
Trong lòng ta cuộn lên một ngọn lửa giận, nhưng miệng thì chưa nói thành lời được.
Ta còn chưa mọc răng nữa là.
Đứa con trai béo ục ịch trong lòng Đại phu nhân bỗng nhiên “òa" một tiếng khóc rống lên, nước mắt nước mũi giàn giụa khắp mặt.
Đại phu nhân luống cuống tay chân dỗ dành, càng dỗ nó càng khóc dữ dữ dội hơn.
Ta nhìn đứa nhỏ đó một cái.
Kiếp trước nó là cháu gọi ta bằng cô, ba tuổi ngã xuống giếng ch/ết đuối.
Kiếp này nó vẫn như vậy, khóc đến mức khiến cả nhà xoay như chong ch.óng.
Ta ở trong lòng mẹ khẽ đạp chân một cái.
Mẹ cúi đầu nhìn ta, ta chớp mắt với mẹ.
Mẹ không nhận ra ẩn ý.
Nhưng ta thấy Trần Thế Vinh đứng sau đám đông đang nhìn chằm chằm vào ta, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t.
Cha ta là người vô cùng khôn ngoan, ông dường như cảm thấy có điều gì đó không đúng.
Đừng vội, cha cứ từ từ mà ngẫm nghĩ.
Ta kiên nhẫn đợi đến ngày đầy thôi nôi, cuối cùng cũng biết đi.
Trần nhũ mẫu dắt ta đi lẫm chẫm khắp sân, ta cố ý đi đứng xiêu vẹo rồi ngã nhào xuống đất, khiến mọi người cười ồ lên.
Ta giả vờ đấy.
Chẳng ai biết được một linh hồn hai mươi bảy tuổi bị nhét vào thân xác của đứa trẻ hơn một tuổi thì khó chịu đến nhường nào.
Ta tỉnh táo nghe mọi người xem mình như một kẻ ngốc để trêu đùa, tỉnh táo nuốt vào lòng những lời rủa sả kiểu như “đồ vịt trời", “thứ lỗ vốn", “sau này gả cho nhà người ta", ngay cả việc lườm nguýt cũng chẳng thể làm lộ liễu quá mức.
Cha thi thoảng mới đến nhìn ta, đứng bên nôi nhìn xuống.
Ánh mắt ấy của ông ta đã quá quen thuộc, kiếp trước trước khi gả ta cho Trần Minh ông cũng nhìn ta như thế, dò xét một món hàng, ước lượng xem nó có thể đổi lại được bao nhiêu lợi lộc.
“Hay là mời một vị thầy đồ về cho đại tiểu thư đi ạ," Trần nhũ mẫu ướm lời, “Dạy cho công t.ử tiểu thư nhận mặt chữ."
“Học chữ nghĩa làm gì," Trần Thế Vinh bảo, “Biết tính mấy con số trên sổ sách là được rồi.
Con gái học nhiều quá tâm tính lại hoang dã."
Ta thầm nghĩ kiếp trước ông chẳng phải đã mời một vị nữ giáo sư du học từ trời Tây về dạy ta đó sao, lúc ấy sao ông không nói lời này?
Ấy là vì lúc ấy ông chưa nghĩ ra dùng ta để đổi lấy thứ gì, sau này cha của Trần Minh hứa phê cho ông mảnh đất phía Tây thành phố, ông lập tức đem ta ra đổi trác ngay.
Đời này ông vẫn chưa tìm được mối mua thích hợp, ta cứ thong thả chờ xem sao.
Năm ta ba tuổi, người mẹ kiếp này của ta lại m/ang t/hai một lần nữa.
Bà quỳ trong Phật đường suốt ba ngày ba đêm, cầu khấn cái t.h.a.i này là một mụn con trai.
Ta đứng ở cửa Phật đường nhìn bà quỳ ở đó, tàn nhang rơi đầy vai.
Ta chợt nhớ tới người mẹ làm kế toán ở kiếp thứ ba của ta, lúc bà cầu xin cho ta đi học cũng từng quỳ như thế, quỳ trước lão cha nát rượu của ta mà bảo rằng con gái có thể có tiền đồ, ông hãy để nó học hết trung học đi.
Lần đó cha ta đã một đạp đá văng bà ra.
Ta bước tới, níu lấy ống tay áo của mẹ.
Mẹ quay đầu nhìn ta, đôi mắt đỏ hoe.
Ta bảo:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Mẹ, đứng lên đi.
Rồi sẽ có đệ đệ thôi."
Mẹ ngẩn người.
Bà nhìn khuôn mặt ta, bờ môi run rẩy một hồi.
“Con nói gì cơ?"
Ta bảo:
“Rồi sẽ có đệ đệ thôi."
Nhưng ta không nói cho bà biết đứa trẻ đó sinh ra không sống quá hai tuổi.
Ta đã gặp nó rồi, kiếp trước đã gặp qua.
Đứa nhỏ đó sinh ra đã bị tật hở van tim, gắng gượng đến một tuổi rưỡi là không qua khỏi.
Lần này ta định sẽ cứu nó.
Mạng của một mình ta không đủ cứng, ta phải kéo thêm một người giúp sức.
Năm đời rồi, đây là lần đầu tiên ta có ý định muốn cùng một người khác sống sót trọn vẹn.
Gia nhân ngoài sân hô lớn:
“Lão gia đã về!"
Mẹ ta bật đứng dậy, phủi phủi lớp tro bụi trên đầu gối, dắt ta bước ra ngoài.
Cha bước vào chính sảnh, phía sau có một người đàn ông đi cùng.
Ta vừa nhìn từ xa một cái đã khựng chân lại.
Người đàn ông đó chừng ngoài ba mươi tuổi, mặc một chiếc áo trường sam màu xám nhạt, đeo một cặp kính gọng vàng, trong ánh mắt mang theo chút ý cười thong dong, trầm mặc.
Ta biết người này.
Kiếp trước ông ấy là vị tây y được Trần Minh mời tới, chữa trị vết thương trên cổ cho ta.
Khi Trần Minh đ.á.n.h ta đã giật rách một chiếc áo sườn xám, chiếc khuy thắt nơi cổ áo siết c.h.ặ.t vào da thịt rạch một đường m/áu dài, Trần Minh sợ xảy ra chuyện lớn nên mới gọi đại phu tới.
Vị đại phu đó nhìn vết thương của ta một cái, không nói lời nào.
Ông bôi thu/ốc cho ta, lúc ra về liền đặt vào lòng bàn tay ta một viên kẹo đường.
Ta nắm c.h.ặ.t viên kẹo đó ngồi trong phòng đến nửa đêm, ngày hôm sau ta đập vỡ chiếc bát sành.
Sau này Trần Minh đi rêu rao khắp nơi rằng vị đại phu đó là lang băm, ngay cả vết thương ngoài da trên cổ cũng chữa không xong.
Nhưng ta biết ông ấy không phải lang băm, lúc ông ra về có nhìn ta một cái, ánh mắt ấy khiến ta cảm thấy mình còn là một con người.
“Đây là Hứa đại phu," Trần Thế Vinh nói với mẹ ta, “Mời từ tỉnh lỵ về để chữa bệnh cho lão thái thái."
Hứa Minh Chi gật đầu chào mẹ ta, ánh mắt lướt qua khuôn mặt ta.
Ta ngửa cổ nhìn ông, đôi mắt sau tròng kính của ông khẽ nheo lại.
Ông không nhận ra ta.
Tất nhiên là không nhận ra, kiếp trước ta gặp ông là chuyện của mười năm sau, lúc ấy ta hai mươi hai tuổi, còn bây giờ ta mới có ba tuổi.
Nhưng ta đã nhận ra ông rồi.
Ta bỗng nhiên có một kế hoạch.
Buổi tối Trần nhũ mẫu tắm rửa cho ta, ta ngâm mình trong bồn gỗ mà suy tính sự đời.
Mẹ ở gian ngoài nói chuyện với cha, giọng hạ xuống thật thấp, nhưng tường nhà cổ họ Trần vốn mỏng, ta nghe không sót một từ.