Lửa Đế Vương

Chương 7

 

Đoàn người vừa đ.á.n.h trống, vừa thổi kèn, náo nhiệt đi suốt quãng đường trở về nhà.

Từ Phác lấy từ trong n.g.ự.c ra một dải lụa đỏ, đưa một đầu cho ta, đầu còn lại được chàng nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.

Dải lụa đã bị mồ hôi thấm đến hơi ẩm, dưới ánh mặt trời lại tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp.

Ta nắm lấy đoạn lụa đỏ ấy, đầu ngón tay khẽ run lên.

Nghi thức bái đường được cử hành trong chính sảnh.

Trên bức tường chính dán một chữ hỷ đỏ thẫm, trước bàn thờ đặt hương nến cùng một bát gạo đầy.

Vương ca lớn tiếng hô:

“Nhất bái thiên địa!”

Chúng ta cùng cúi người hành lễ.

“Nhị bái cao đường!”

Đối diện với hai chiếc ghế trống, ta cúi người thật sâu.

“Phu thê giao bái!”

Từ Phác chống gậy, từng động tác đều có phần chậm chạp.

Khi chàng cúi người, thân thể hơi nghiêng sang một bên.

Ta lập tức vươn tay đỡ lấy cánh tay chàng.

Chàng quay đầu nhìn ta, trong đôi mắt đen sáng lấp lánh một tầng nước.

“Đưa vào động phòng!”

Đám trẻ vừa cười đùa, vừa ném lạc và táo đỏ lên người chúng ta, trong đó Tiểu Hổ là đứa hô lớn nhất.

“Sớm sinh quý t.ử! Sớm sinh quý t.ử!”

Vành tai Từ Phác nhanh ch.óng đỏ bừng.

Đêm dần về khuya, khách khứa cũng đã lần lượt ra về.

Trong phòng tân hôn thắp hai ngọn nến đỏ, ánh nến chiếu lên chữ hỷ trên tường, lúc sáng lúc tối.

Từ Phác ngồi bên mép giường, hai tay siết c.h.ặ.t lấy vạt áo, cúi đầu chẳng dám nhìn thẳng vào ta.

“A Bích, hôm nay giống như một giấc mộng.”

Ta ngồi xuống bên cạnh chàng, nhẹ giọng hỏi:

“Là giấc mộng thế nào?”

“Một giấc mộng rất đẹp.”

Ánh sáng trong đôi mắt Từ Phác giờ phút này dường như còn rực rỡ hơn cả ánh nến.

“Trước kia, mỗi khi chân đau đến mức chẳng thể chợp mắt, ta lại nhớ đến dáng vẻ của nàng. Ta luôn tự hỏi không biết nàng sống trong cung có tốt hay không, liệu nàng còn nhớ tới ta hay không.”

“Sau đó, ngày nào ta cũng đóng bàn ghế, không dám ngừng tay dù chỉ một khắc. Ta chỉ mong có một ngày, nàng thật sự có thể trở về.”

Giọng chàng dần nhỏ xuống, mang theo một chút nghẹn ngào.

“Cuối cùng, ta cũng đã đợi được rồi.”

Ngoài cửa sổ vang lên tiếng côn trùng kêu khe khẽ, ánh trăng len qua khe cửa, rơi trên mặt đất tựa như những mảnh bạc vụn.

Từ Phác bỗng buồn bã nói:

“A Bích, chân của ta…”

Ta ghé sát bên tai chàng, nhỏ giọng hỏi:

“Chàng có làm được không?”

Từ Phác sững sờ hồi lâu, hoàn toàn không biết nên trả lời thế nào.

Ta khẽ thở dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Quả nhiên vẫn là một tên ngốc.

Y phục trên người ta bỗng được chàng nhẹ nhàng kéo ra, sau đó đôi môi mềm mại chậm rãi phủ xuống.

Chàng cúi người, trán chạm vào trán ta, hơi thở ấm áp quấn quýt giữa khoảng cách gần trong gang tấc.

“Nương t.ử, đừng sợ.”

Ngọn nến đỏ khẽ lay động, bấc nến nổ lách tách một tiếng.

Ánh trăng ngoài cửa sổ trong veo như nước, rơi hỗn loạn trên tấm chăn cưới đỏ thẫm.

Hai tháng sau, ta nằm bên bếp, nôn đến mức trời đất quay cuồng.

Từ Phác chống gậy, vội vàng chạy về phía thị trấn, nhất quyết muốn mời đại phu về xem bệnh.

“Chạy làm gì? Chỉ là ta có t.h.a.i mà thôi.”

Ta đã từng m.a.n.g t.h.a.i hai lần, đương nhiên có thể đoán được nguyên nhân của những dấu hiệu bất thường này.

Từ Phác lập tức vùi mặt vào lòng bàn tay, hai bờ vai khẽ run lên.

“Chàng khóc gì vậy?”

Từ Phác nhất quyết không chịu ngẩng đầu, giọng nói ồm ồm vang lên sau hai bàn tay:

“Chỉ là có cát bay vào mắt.”

Trong hơn tám tháng sau đó, chàng chỉ hận không thể đặt ta lên bàn thờ mà ngày ngày cung phụng.

Chàng không cho ta chạm vào củi, cũng chẳng cho ta gánh nước, đến cả việc rửa rau cũng nhất quyết tranh lấy mà làm.

Ban đêm, chỉ cần ta khẽ trở mình, chàng nhất định sẽ lập tức giật mình tỉnh giấc, trong cơn mơ màng còn đưa tay sờ lên bụng ta.

Con gái chào đời đúng vào ngày Lập Thu.

Thân thể con bé nhỏ nhắn chỉ như một nắm tay, nhưng tiếng khóc lại vang dội vô cùng.

Từ Phác ôm con trong lòng, chẳng biết phải đặt tay ở đâu, hai cánh tay cứng đờ, đến thở mạnh cũng không dám.

Rất lâu sau, chàng mới khó khăn nặn ra được một câu:

“A Bích, con bé rất giống nàng.”

Ta nhìn đứa trẻ sơ sinh còn nhăn nheo trong lòng chàng, không nhịn được bật cười.

“Giống ta ở điểm nào?”

“Giống nàng… xinh đẹp.”

Chàng suy nghĩ hồi lâu, sau đó vô cùng chắc chắn khẳng định.

Chúng ta đặt tên con là Du Du.

Du Du dần biết cười, biết lật người, biết bò, sau đó lại biết dùng giọng nói non nớt gọi ta là mẫu thân.

Mỗi buổi chiều, khi Từ Phác từ xưởng mộc trong trấn trở về, con bé đều dang rộng hai bàn tay nhỏ, nhào về phía chàng.

“Phụ thân bế!”

Từ Phác cúi người bế con lên, giơ con bé cao qua đầu, khiến tiếng cười khanh khách vang khắp sân nhà.

Ta tựa vào khung cửa, lặng lẽ nhìn hai cha con họ, trái tim đầy ắp đến mức chẳng còn chỗ chứa thêm bất cứ điều gì.

Thứ mà kiếp trước ta ngày đêm mong nhớ nhưng chẳng thể có được, hóa ra vẫn luôn lặng lẽ chờ ta ở nơi này.

Lần tiếp theo gặp lại Ung Hành Chử là ở trong trấn.

Hôm ấy, ta bế Du Du đi mua vải, định may cho con bé một bộ y phục mới.

Vừa bước ra khỏi cửa hàng vải, ta đã gặp một đoàn người ngựa đang đi tới.

Ung Hành Chử mặc một bộ y phục màu đen, ghìm c.h.ặ.t dây cương, từ trên lưng ngựa nhìn xuống ta bằng ánh mắt khó tin.

“Bích Thủy?”

Ta cụp mắt, khuỵu gối hành lễ: