Lửa Đế Vương

Chương 3

Nước mắt lặng lẽ trượt khỏi khóe mắt ta.

Động tác thô bạo của hắn chợt khựng lại, sức lực trong tay cũng dần dần nhẹ đi.

“Bích Thủy, thu lại lời ngươi vừa nói. Chuyện hôm nay, trẫm có thể coi như chưa từng xảy ra.”

Hắn nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta, đôi mắt đào hoa giờ phút này tràn đầy vẻ dịu dàng, tựa như người vừa nổi giận ban nãy hoàn toàn không phải hắn.

Gương mặt đẹp đẽ ấy khiến ta thoáng thất thần, song rất nhanh, khóe môi ta lại nhếch lên thành một nụ cười giễu cợt.

Hắn vẫn luôn như vậy, khi dịu dàng thì khiến người ta lầm tưởng hắn thật lòng yêu thích mình, nhưng chỉ trong chớp mắt đã có thể trở nên vô tình đến tận xương tủy.

Nếu không phải như vậy, kiếp trước ta sao có thể dốc hết chân tâm cho hắn, để rồi cuối cùng nhận lấy kết cục thê t.h.ả.m đến thế?

Ta vẫn không chịu nhượng bộ.

Ung Hành Chử cũng không còn dịu dàng nữa.

Toàn thân ta đau đớn tựa như bị tháo rời thành từng mảnh, cuối cùng trong cơn mơ màng, ta dần mất đi ý thức.

Ta mơ thấy mùa xuân năm mười bốn tuổi, khi hoa đào bên ngoài tường cung đang nở rộ.

Từ Phác nhét vào tay ta một cây trâm bạc giản dị, chỉ là vật được làm ra bởi người thợ bạc trong trấn.

“A Bích, ta sẽ đợi nàng trở về.”

Chúng ta sống ở hai thôn gần nhau, từ thuở nhỏ đã được hai nhà định sẵn hôn ước.

Chàng có vóc người cao lớn, khỏe mạnh, mỗi khi nở nụ cười đều để lộ hàm răng trắng sáng.

Mỗi lần gặp ta, chàng đều căng thẳng đến mức nói lắp, hồi lâu cũng chẳng thể thốt ra một câu hoàn chỉnh.

Sau khi ta vào cung, Thái hậu chọn ta làm cung nữ thông phòng của Ung Hành Chử.

Bà từng căn dặn rằng, được thị tẩm không phải là ân sủng, mà là trách nhiệm ta buộc phải hoàn thành.

Hầu hạ Hoàng đế thật tốt chính là bổn phận của ta.

Thiếu niên mười bảy tuổi khi ấy có làn da trắng trong như ngọc, hoàn toàn khác với những đứa trẻ nhà nông ngày ngày phải vùi mình trong ruộng đất để kiếm miếng ăn.

Đường nét trên gương mặt hắn tinh xảo như tiên nhân bước ra từ tranh vẽ, giữa đôi mày vẫn còn lưu lại chút ngây ngô chưa hoàn toàn tan hết.

Khi vén góc chăn lên, đầu ngón tay hắn còn khẽ run.

Mặc dù tính tình kiêu ngạo, hắn lại mang theo một sức hấp dẫn khiến người khác khó lòng cưỡng lại.

Hắn từng dạy ta đọc chữ, từng tự tay vẽ mày cho ta, cũng từng ở bên ta đón sinh thần.

Ta dần chìm đắm trong vẻ ngoài đa tình cùng chút dịu dàng hời hợt ấy, cuối cùng đổi lại kết cục tan xương nát thịt.

Hai năm sau, Ung Hành Chử cưới đích nữ Hàn gia làm Hoàng hậu.

Từng chút một, hắn đem sự dịu dàng vốn đã ít ỏi của bậc đế vương trao hết cho Hoàng hậu.

Hoàng hậu vào cung ba năm, bụng vẫn không có động tĩnh.

Thái hậu lên tiếng, cho ngừng loại t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i mà ta đã uống suốt năm năm.

Một năm sau, ta sinh hạ hoàng trưởng t.ử.

“Bích Thủy, đừng tiếp tục chọc giận trẫm.”

Mùi long diên hương bao phủ quanh người ta, nồng đậm đến mức gần như khiến người ta ngạt thở.

“Ngươi đã ở bên trẫm suốt mười một năm, còn sinh cho trẫm hai đứa con, thật sự nỡ lòng rời đi sao?”

Nỡ lòng sao?

Năm Ung Trạch bắt đầu nhập học, ta từng đứng sau cây cột ngoài hành lang Văn Hoa điện, từ xa lặng lẽ nhìn nó một lần.

Nó mặc mãng bào màu vàng đào, sống lưng thẳng tắp, giữa đôi mày đã thấp thoáng vài phần bóng dáng của Ung Hành Chử.

Ta không nhịn được, vô thức bước đến gần hơn.

Nhưng vừa trông thấy ta, nó lập tức cau mày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Cút.”

Bạn học đứng bên cạnh nói rằng ta chính là mẹ của nó.

Ánh mắt Ung Trạch ngay tức khắc trở nên âm trầm:

“Ả không phải mẹ ta. Mẹ ta là Hoàng hậu, đích nữ của Hàn gia.”

Khi mới hai tuổi, Ung Hãn còn từng bập bẹ, nở nụ cười với ta.

Vậy mà hôm nay, nó cũng đã biết gọi ta là tiện tỳ.

Kiếp trước, vì thương nó học hành vất vả, ta từng tự mình mang canh bổ đến.

Nó chỉ thản nhiên cầm bát canh, ngay trước mặt ta đổ toàn bộ vào chậu hoa.

“Bẩn.”

Sau khi ta c.h.ế.t, cung nhân cảm thấy khó xử vì chẳng biết nên an táng ta theo nghi thức nào.

Ung Trạch lạnh lùng quyết định:

“Chỉ là một tiện tỳ, ném vào bãi tha ma là được.”

Ung Hãn cũng đầy mặt chán ghét:

“Mau làm theo lời Đại hoàng huynh đi, hoàng cung cuối cùng cũng được yên tĩnh rồi.”

Nhớ lại từng lời ấy, lòng ta dần nguội lạnh.

“Khế ước bán thân của nô tỳ đã được Hoàng hậu nương nương đóng phượng ấn.”

Trên lưng Ung Hành Chử phủ đầy những vết cào dài và mảnh, hắn cầm tờ khế ước ấy, lặng lẽ nhìn thật lâu.

Trong điện yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng bấc nến thỉnh thoảng nổ lách tách.

Hắn quay lưng về phía ta, hai vai căng cứng.

“Cút đi.”

Ánh trăng treo lơ lửng trên mái hiên cong, rải xuống mặt đất một tầng sáng trong veo như nước.

Ta hoàn toàn không cảm thấy buồn ngủ.

Ta thắp ngọn đèn dầu lên, bắt đầu thu dọn hành lý chuẩn bị rời khỏi nơi này.

Tài sản ta tích góp suốt mười một năm được bày lộn xộn trên giường.

Ta là đại cung nữ nhất đẳng hầu hạ bên cạnh Ung Hành Chử, mỗi tháng có thể nhận năm lượng bạc.

Theo lẽ thường, ta đáng lẽ đã tích góp được hơn bảy trăm lượng.

Năm Ung Trạch lên ba tuổi, bắt đầu học chữ, Thái phó từng nói nó còn thiếu một thỏi mực tốt.

Ta liền nhờ người mua một thỏi mực tùng yên từ Huy Châu, tốn tròn ba trăm lượng bạc.

Thỏi mực được đặt trong hộp gấm tinh xảo, bên ngoài còn cẩn thận bọc đến ba lớp lụa đỏ.

Nhưng nó đã ném món đồ ấy đi ngay trước mặt ta.

Ung Hãn yêu thích hổ.

Ta liền mua ngọc, đêm nào cũng ngồi dưới ánh đèn tự tay điêu khắc, ròng rã suốt ba tháng.

Ngón tay bị lưỡi d.a.o khắc cứa đầy vết thương lớn nhỏ.

Ta làm hỏng ba khối ngọc, đến khối thứ tư mới miễn cưỡng khắc được thành hình.

Hôm nay, chính nó lại dùng tượng hổ ngọc ấy ném vào người ta.

Cuối cùng, ta chỉ còn lại năm mươi lượng bạc.

Ngoài ngân lượng và khế ước bán thân, trong hành lý chỉ còn hai bộ y phục cung nữ đã cũ.