Sau khi Lâm Tân Độ phát biểu xong một phút, không khí đều là yên tĩnh.
Cậu đột nhiên cảm thấy không cần mở điều hòa nữa, bởi vì lúc Ngu Húy không nói chuyện, giống như tự mang theo một luồng khí lạnh.
Nhìn một thân hàng hiệu giá trị không rẻ kia, Lâm Tân Độ không khỏi bước chân ra bước lớn hơn một chút: "Chẳng lẽ là...... năm trăm nghìn?"
Ngu Húy nhắc nhở: "Giá niêm yết 'Tiểu Dạ Oanh' của cậu đều là ba triệu."
"!"
"Năm trăm nghìn là tiền đặt cọc," Ngu Húy không còn úp mở nữa, "Bình thường chỉ cần đem những tin tức đã thu thập được nói cho tôi biết, qua một thời gian, còn có hai triệu rưỡi tiền còn lại sẽ chuyển vào tài khoản."
Lâm Tân Độ tính một chút: "Cộng lại vừa đúng là giá niêm yết của tôi."
Ngu Húy cười như không cười.
"Nếu thật sự có vấn đề, sau khi chân tướng rõ ràng cậu sẽ nhận thêm thù lao gấp mười lần."
Ba mươi triệu? Lâm Tân Độ sững lại, thần sắc trở nên nghiêm túc, điều này tương đương với việc treo một củ cà rốt trước mặt con lừa, bất kỳ ai cũng sẽ vì ba mươi triệu này, dốc hết toàn lực đi điều tra.
Cậu uống một ngụm trà, đè xuống cảm giác khô khốc nơi cổ họng, không hổ là người mở công ty, cơ chế khích lệ dùng đến mức tuyệt đỉnh.
Cốc cốc.
Phục vụ gõ cửa mang món lên.
Trước đó Lâm Tân Độ gần như đã gọi hết các món đặc trưng ở đây, lúc này há cảo tôm, chả giò, xíu mại hấp khô các loại bày đầy một bàn.
Ục~ bụng của Lâm Tân Độ đi trước một bước nói ra lời hoan nghênh nhiệt liệt.
Tay bày đĩa của phục vụ khựng lại một chút, cách không khí cũng có thể cảm nhận được đối phương đang rất đói.
Quả thật rất đói, sau khi phục vụ rời đi, Lâm Tân Độ không lo giữ ý, giống như động vật nhỏ trước khi ngủ đông mà ăn "gụp gụp".
"Cảm ơn nhen...... mấy ngày rồi chưa được ăn một bữa cơm ngon......"
Bột thay bữa ăn đều sắp uống đến ói rồi.
Ngu Húy không động đũa, thấy vậy đột nhiên hỏi: "Cậu nhìn trúng em trai tôi cái gì?"
"Không, không nhìn trúng," Lâm Tân Độ nuốt đồ ăn xuống nói, "Công việc trước kia của tôi đắc tội không ít người, ở bên anh ta, không ai dám động tới tôi."
"...... Ai mà ngờ cơm cũng ăn không đủ no, sau đó lại nghĩ hai anh em các anh gu thẩm mỹ giống nhau, liền thuê người xâm nhập máy tính của anh, thử chat khỏa thân chụp ảnh uy h**p lấy tiền."
Bản lĩnh gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ của Lâm Tân Độ là hạng nhất.
Giống như hiện tại, cậu có thể vừa cúi đầu ăn, vừa đem những lời nửa thật nửa giả không qua não trực tiếp nói ra, cho dù là người tinh ranh đến đâu, cũng sẽ vì những đặc tính "chất phác", dễ bị nhìn thấu mà cậu bộc lộ ra, hạ thấp cảnh giác.
Sau đó Lâm Tân Độ lại gọi thêm vài món, đã đến rồi, cái gì cũng muốn nếm thử một lượt.
Ngu Húy đầu ngón tay gõ gõ mặt bàn, nói: "Cửa son rượu thịt thối."
Gọi nhiều như vậy, khẩu vị có tốt đến đâu cũng ăn không hết.
Lâm Tân Độ ăn đến gần xong, bình tĩnh nói: "Không thối, cũng không lo, không thể chỉ nghĩ cho bản thân, Ngu Dật Chi còn chưa ăn."
Cậu gọi người đến giúp đóng gói, lấy đức báo oán.
Ngu Húy trơ mắt nhìn phục vụ đóng gói cho em trai mình một bàn đồ ăn thừa.
Thực ra Lâm Tân Độ chỉ đóng gói điểm tâm trà sáng, trước đó cậu gắp đồ rất cẩn thận, những món còn lại đũa đều chưa chạm qua, phục vụ tổng cộng đóng gói hai hộp cơm.
Nói Tào Tháo là Tào Tháo đến, ngay sau đó điện thoại không hề báo trước mà rung lên.
Lâm Tân Độ nuốt một ngụm nước bọt, chuẩn bị đón cơn mưa gió, không cần nghĩ cũng biết Ngu Dật Chi tỉnh lại sẽ phẫn nộ đến mức nào.
Trong đầu lướt qua một lượt lời ứng phó, Lâm Tân Độ nhận cuộc gọi: "Alo."
"Cậu, đang, ở, đâu?" Từng chữ một, nghiến răng nghiến lợi.
Lâm Tân Độ liếc nhìn Ngu Húy ở đối diện một cái, trong lòng nghĩ ở chỗ anh của anh chớ đâu, ngoài miệng lại nói: "Đang trên đường về ngủ bù."
Giữa câu chữ đều là tranh công việc thức đêm chăm sóc, mặc dù kết quả chăm sóc là khiến người ta mấy lần hôn mê.
"Cút đến bệnh viện đi," Ngu Dật Chi dùng giọng điệu mệnh lệnh nói, "Tôi có lời muốn nói với cậu."
Lâm Tân Độ giật mình một chút.
Không lập tức nghe được câu trả lời, giọng của Ngu Dật Chi dần mang theo một tia mất kiên nhẫn: "Sao không nói chuyện?"
Lâm Tân Độ dùng giọng đầy kinh ngạc hỏi: "Thật sự là cút về hướng tây nam sao?"
Xác định là không bảo cậu cút nhầm hướng chứ? Ví dụ như cút về quê.
Ngu Húy ở đối diện sâu sắc nhìn cậu một cái.
Đầu bên kia điện thoại cũng im lặng một thoáng.
"...... Cho cậu mười phút."
Sau khi cúp điện thoại, Lâm Tân Độ vừa ngẩng đầu, vừa lúc giao nhau với ánh mắt của Ngu Húy, thấy đối phương nhìn chằm chằm mình, cậu tưởng là trên mặt dính cái gì, còn chà hai cái.
"Vậy tôi về báo danh trước," Lâm Tân Độ nói, "Có bất kỳ chỗ nào bất thường, tôi sẽ báo cáo bất cứ lúc nào."
Chỉ cần tiền tới nơi, đừng nói đau nửa đầu......
[Cả cái đầu tôi cũng vặn xuống cho anh.]
Bị chen ngang bất thình lình, Lâm Tân Độ cảm thấy cái tính nóng nảy này của hệ thống nên sửa lại.
Ngu Húy: "Tôi sẽ cho người soạn sẵn hợp đồng tặng cho, không cần lo sau đó tiền bị thu hồi, tiền đặt cọc sẽ trả sau khi ký xong hợp đồng."
Lâm Tân Độ gật đầu.
Nhìn xem, đây mới là chuyên nghiệp, đáng tiếc đối tượng nhiệm vụ của cậu không phải là người trước mắt này.
Xách hộp cơm, Lâm Tân Độ và Ngu Huý trước sau đi xuống lầu.
Bên đường đỗ một chiếc xe sang màu đen, trợ lý đang ngồi ở vị trí lái xe chờ.
Thời gian đèn đỏ rất dài, mắt thấy đèn xanh chỉ còn mười giây, Lâm Tân Độ không muốn đợi nữa, không kịp nói tạm biệt, nhìn trái nhìn phải xác định không có xe vượt đèn đỏ trái phép, cậu bắt đầu phát động chạy nước rút cá nhân.
Do chạy quá phóng khoáng, túi nilon xách trên tay vung lên phía sau phành phạch, bên trong sủi cảo tôm bánh bao hấp các thứ cũng theo đó trải qua một trận lăn lộn.
Ngu Huý nghiêm trọng hoài nghi, đợi đến khi Lâm Tân Độ đem mấy thứ này bày lên bàn trước mặt Ngu Dật Chi, sẽ lập tức bị đuổi thẳng ra ngoài.
Thành công băng qua đường, Lâm Tân Độ điều chỉnh hô hấp, bắt đầu chậm rãi đi về phía bệnh viện.
Vừa ăn xong, thực sự không thích hợp vận động kịch liệt quá nhiều.
Tròn hai mươi phút sau, cậu mới đến phòng bệnh.
Ngu Dật Chi ngồi trên giường bệnh, gương mặt tuấn tú vì bệnh mà thiếu đi huyết sắc, nghe thấy tiếng bước chân, hắn lạnh lẽo hỏi: "Lâu như vậy mới tới, cậu là dùng mặt để đi đường à?"
Khi nghiêng đầu nhìn thấy quần áo của Lâm Tân Độ, gò má Ngu Dật Chi thành công bị chọc tức mà nổi lên một tia huyết sắc: "Bộ đồ này là chuyện gì?"
Sau khi tỉnh lại, y tá trước tiên đo nhiệt độ cho hắn, biết được tối qua sốt cao, Ngu Dật Chi đem tất cả quy về nguyên nhân virus.
Chính vì sốt cao mới dẫn đến nhận nhầm người, sau khi rút ra kết luận này, toàn bộ logic đều tự hợp lý. Chỉ là thỉnh thoảng sẽ có một khoảnh khắc, Ngu Dật Chi luôn cảm thấy mình thật sự đã nhìn thấy một khuôn mặt giống hệt.
Lâm Tân Độ đáp: "Nghe quản gia nói anh thích kiểu đoan trang, tôi đặc biệt tự bỏ tiền mua."
Mi mắt Ngu Dật Chi hung hăng giật một cái.
Lâm Tân Độ lại bày bữa sáng ra trước mặt hắn: "Cái này cũng là tự bỏ tiền mua, tranh thủ lúc còn nóng mà ăn."
"......"
Liếc thấy logo in trên túi, Ngu Dật Chi có chút nghĩ lệch đi.
Nhà hàng này rất nổi tiếng, hắn đương nhiên đem việc Lâm Tân Độ đến muộn quy kết là đi mua bữa sáng cho mình, lại nhìn mồ hôi ở thái dương đối phương còn chưa khô, giống như vừa trải qua một trận chạy nước rút.
Giọng hắn hơi dịu đi một chút: "Ngồi qua đây."
Lâm Tân Độ giữ khoảng cách ngồi xuống.
Ngu Dật Chi chia cho cậu một hộp cơm: "Ăn đi."
"......" Toi rồi, tên này chắc chắn là tiểu não phát triển dị dạng rồi.
Nghĩ xem nên khuyên hắn đi kiểm tra não lại thế nào, Lâm Tân Độ tách đũa, nhưng miệng lại thế nào cũng không mở ra được, bữa sáng ăn quá no, bây giờ thực sự nuốt không trôi.
Ngu Dật Chi lúc này cũng phát hiện không đúng, nghi ngờ nhìn hộp cơm: "Sao lại là một cái sủi cảo, hai cái chả giò, ba cái chân gà, bốn cái há cảo tôm......"
Hắn nhìn về phía Lâm Tân Độ: "Điểm tâm của Thiên Hương Lầu không phải đều bán theo xửng sao?"
Hơn nữa số lượng mỗi xửng đều gần như nhau, trong trí nhớ thì sủi cảo của tiệm này không bán lẻ.
Lâm Tân Độ há miệng chuẩn bị cãi chày cãi cối.
"Ợ~"
Một tiếng ợ no không đúng lúc bật ra.
Không khí đột nhiên yên tĩnh.
Ngu Dật Chi hiển nhiên là nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt từng chút từng chút trầm xuống.
Trước khi hắn nổi trận lôi đình, Lâm Tân Độ nhanh chóng ôm lấy đám cỏ dại đặt ở góc: "Xin lỗi, tôi quá đói, nên đi đào chút rau dại gần bệnh viện, nhưng không mượn được nồi để nấu."
Bệnh viện? Rau dại!
Nhân lúc hắn còn chưa kịp phản ứng, Lâm Tân Độ một hơi chuyển đề tài: "Không phải trong điện thoại nói có chuyện cần dặn dò sao?"
Chuyển đề tài rất gượng gạo, nhưng đúng là có chuyện quan trọng hơn, Ngu Dật Chi kìm nén tâm trạng nổi giận, lạnh lùng nhìn cậu, "Tối qua tôi là do sốt nên mới ngất, hiểu chưa?"
Nói bậy.
Rõ ràng là bị khuôn mặt bạch nguyệt quang dọa cho ngất!
Lâm Tân Độ chợt ý thức được chuyện có lẽ cũng không phiền phức như tưởng tượng, so với việc truy cứu trách nhiệm, Ngu Dật Chi càng cần cậu giữ kín chuyện này hơn.
"Thực ra nói một tiếng trong điện thoại là được rồi."
Nếu không gặp mặt, sẽ không đóng gói hộp cơm này, sau đó cũng sẽ không bị chọc tức.
Ngu Dật Chi giọng mỉa mai: "Sau đó để cậu về biệt thự quyến rũ quản gia chụp ảnh tự sướng?"
"......"
Cái lời này của hắn nói ra, đúng là liệu sự như thần.
Đúng lúc Lâm Tân Độ đang định nói gì đó cho đỡ trống, thư ký Trần đột nhiên tới.
Xác định Ngu Dật Chi không bị thuốc làm hỏng, cô thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó nói: "Hôm qua trợ lý Hà gọi điện hỏi chuyện tham dự hoạt động, tôi đã nói chuyện ngài ngất xỉu."
Khi đó không xác định thân thể Ngu Dật Chi có vấn đề gì không, chuyện lớn như vậy, cô đương nhiên không dám giấu.
Thư ký Trần lại ném ra một quả bom nặng ký: "Anh trai ngài tối qua cũng đã về nước."
Sắc mặt Ngu Dật Chi đột nhiên biến đổi.
Nếu anh ấy biết hắn nhập viện, tám chín phần mười sẽ tới thăm, hắn theo bản năng nhìn về phía Lâm Tân Độ người nói là ở lại chăm giường.
Lâm Tân Độ lập tức lắc đầu: "Không gặp, lúc rạng sáng tôi vẫn luôn ở bên ngoài đào rau dại."
Ngu Dật Chi: "......"
Thư ký Trần cũng chú ý tới đám cỏ dại kỳ quái Lâm Tân Độ ôm trong lòng, luôn cảm thấy không giống thứ có thể ăn được.
"Muốn chia một ít không?" Thấy cô nhìn chằm chằm, Lâm Tân Độ hỏi.
Thư ký Trần cười gượng một tiếng: "Cậu vẫn nên giữ lại cho sếp đi." Nói xong vội bổ sung một câu: "Đừng tặng đi là được."
Báo cáo xong, cô không ở lại thêm một khắc, giẫm giày cao gót rời khỏi phòng bệnh.
Sau khi thư ký Trần đi, chân mày Ngu Dật Chi vẫn không giãn ra.
"Hai ngày này cậu ra ngoài ở trước đi."
Phòng khi anh của hắn tới phòng bệnh hoặc biệt thự thăm, đụng phải Lâm Tân Độ thì không nói rõ được.
Lâm Tân Độ nặng nề gật đầu, trong lòng lại đang vì tiếp theo có thể ăn uống tử tế hai ngày mà reo hò.
Ai ngờ tiếp đó Ngu Dật Chi giống như giao bài tập mà nói: "Tôi nói, cậu ghi."
"Mỗi ngày gửi một tấm ảnh cân nặng cho tôi."
"Đừng ngu xuẩn mà P ảnh."
"Gần đây đừng cắt tóc, đợi về biệt thự để thợ cắt tóc chuyên nghiệp xử lý."
......
Lâm Tân Độ nghe từng mục một, còn phải giống như ghi chép công việc, đứng một bên dùng ghi chú điện thoại ghi lại.
Khoảnh khắc này, cậu thật sự có chút muốn vặn đầu nam chính xuống.
Hai mươi phút sau, Lâm Tân Độ tạm thời bị lưu đày vừa đi vừa suy nghĩ.
Trong điện thoại có ghi chép trò chuyện giữa nguyên chủ và chủ nhà, sau khi bị Ngu Dật Chi để ý, đối phương ngay cả tiền đặt cọc cũng không cần, trong ngày liền trả phòng.
Cậu đang cân nhắc có nên tìm một khách sạn hay không.
"Cẩn thận!" Có người qua đường kêu lên một tiếng.
Một chiếc xe tải đột nhiên lao tới.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hệ thống có năng lực điều khiển vật thể nhẹ, đẩy Lâm Tân Độ về phía sau một cái.
Rau dại rơi đầy đất, bị bánh xe nghiền nát, Lâm Tân Độ ngã xuống thì lại hiểm hiểm tránh được.
Người qua đường vừa rồi nhắc nhở cậu vội vàng chạy tới đỡ một cái, mắng to có vài tài xế lái xe không nhìn đường không.
"Cảm ơn."
Lâm Tân Độ đứng dậy phủi phủi bụi trên người.
Trên thực tế cậu nghi ngờ tài xế không những có nhìn, mà còn nhìn rất kỹ.
Có kinh nghiệm tai nạn xe biến thành người thực vật, cậu trước khi qua đường đều cực kỳ cẩn thận, cho dù lúc trước đang nghĩ chuyện, trước khi bước đi vẫn quan sát trái phải.
Sau đó chiếc xe tải kia là đột nhiên lao ra, dường như chính là nhắm vào mình mà tới.
"Biển số xe có nhìn rõ không?"
"Biết là ai không?"
"Trong nguyên tác có tồn tại kẻ muốn giết tôi không?"
Hệ thống hỏi gì cũng không biết: [Đợi tôi khôi phục thêm, có lẽ có thể biết được chút nội tình.]
Lâm Tân Độ không chờ được lâu như vậy, đi một chuyến tới đồn cảnh sát.
Hôm nay trong đồn cảnh sát rất đông người, quảng trường phía tây đang tổ chức hoạt động, có không ít người mất điện thoại tới báo án, còn có người say rượu đánh nhau. Một loạt quy trình đi xuống đã trôi qua rất lâu, cảnh sát trích xuất camera giám sát, nhưng muốn tìm được tài xế, còn cần tiêu tốn thêm thời gian.
Ra khỏi cục lần nữa, trên mặt Lâm Tân Độ không còn ý cười.
Rốt cuộc là ai?
Là ai muốn lúc cậu còn chưa tiêu hết tiền đã đâm chết cậu?
Không thể tha thứ!
Ở khách sạn một mình đột nhiên lại có chút không an toàn, Lâm Tân Độ nghĩ nghĩ, gọi cho Ngu Huý.
"Có người muốn giết tôi." Mở đầu vào đã đi thẳng vào vấn đề.
Thanh tuyến của Lâm Tân Độ có một loại bình tĩnh bị cố gắng đè nén, nhưng nghe kỹ vẫn có thể cảm nhận được trong đó có run rẩy. Dù gặp phải kẻ đâm người giữa đường, cậu cũng chưa chắc sợ như vậy, nhưng thứ như tai nạn xe, thật sự đã để lại bóng ma trong cậu.
Tìm Ngu Huý là thích hợp nhất.
Bản thân có giá trị lợi dụng đối với Ngu Huý, đối phương năng lực lớn, có anh giúp, tin rằng có thể nhanh chóng làm rõ chân tướng.
Đầu bên kia điện thoại, Ngu Huý lặng lẽ nghe Lâm Tân Độ miêu tả chi tiết toàn bộ sự việc.
Anh hiện tại cảm thấy những thông tin trợ lý thu thập được cơ bản không có cái nào dùng được.
Sau khi báo án còn có thể lập tức nghĩ tới việc tìm mình, còn có thể tương đối bình tĩnh mà thuật lại, tuyệt đối không phải kiểu người một lòng bám đại gia như trong tư liệu đã nói.
"Ngu tiên sinh, tôi có thể tạm thời tới chỗ ngài lánh nạn một chút không?"
"Đại gia, cứu với!"
"......"
Lâm Tân Độ giải thích thêm: "Ngu Dật Chi hình như sợ bị ngài bắt tại trận, ra lệnh tôi ra ngoài ở hai ngày."
Một vệ sĩ tốt giá rất đắt, bản thân cậu vốn cũng không thuê nổi.
Hiện tại nơi an toàn nhất có thể nghĩ tới chính là chỗ của Ngu Huý. Đây chính là người được hệ thống đóng dấu năng lượng còn mạnh hơn cả nam chính, mạng chắc chắn rất cứng.
Trước khi tiền chưa vào tay tiêu hết, Lâm Tân Độ cực kỳ coi trọng cái mạng nhỏ của mình.
Ngu Huý không lập tức nói gì, cậu kiên nhẫn chờ hồi âm.
Khoảng nửa phút trôi qua, Ngu Huý cuối cùng lại mở miệng: "Gửi định vị, tôi cho người tới đón cậu."
Có lẽ là vì có chỗ cần dùng đến Lâm Tân Độ, hoặc cũng có thể là giọng nói cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhưng thực ra đang run rẩy kia, ngoài ý muốn khiến anh hơi mềm lòng một chút.
Vừa trải qua một lần sinh tử, Lâm Tân Độ làm gì cũng cẩn thận: "Đặt ám hiệu thế nào? Nhỡ lại có người muốn hại tôi, tôi ngu ngốc tự chui đầu vào thì sao? Phải đặt một ám hiệu không dễ bị phát hiện, cũng không thể bị vô tình nói ra......"
"Được."
Nói xong chữ "được", Ngu Huý trực tiếp cúp điện thoại.
Lâm Tân Độ há miệng, không phải chứ, cho dù không đối ám hiệu, ít nhất cũng cho cái biển số xe chứ.
·
Ngu Huý làm việc dứt khoát quyết đoán, nói cho người tới đón, chưa đến hai mươi phút, đã có một chiếc xe màu đen dừng lại gần Lâm Tân Độ.
Tài xế xuống xe tìm người.
Lâm Tân Độ thấy vậy chuẩn bị tiến lên bắt chuyện.
Tài xế lúc này cũng chú ý tới cậu, mở miệng nói: "Chim sơn ca nhỏ?"
Người tới người đi, có người nghe vậy ném tới ánh nhìn kỳ quái, Lâm Tân Độ cúi đầu vội vàng muốn lên xe.
Tài xế lại ngăn cậu: "Ông chủ dặn rồi, phải đối ám hiệu."
Lâm Tân Độ nghi hoặc "hả" một tiếng.
Tài xế lại gọi một lần: "Chim sơn ca nhỏ."
Lâm Tân Độ đứng tại chỗ không nói gì.
Tài xế vẻ mặt nghiêm túc hỏi: "Sao cậu không hót?"
"......"
Lâm Tân Độ dùng điện thoại tra thử tiếng chim sơn ca.
Tài xế lần thứ ba gọi: "Chim sơn ca nhỏ."
Lâm Tân Độ: "Chíp chíp chíp."
Tài xế giúp cậu mở cửa xe: "Mời lên xe."
"......"
.
Tác giả có lời muốn nói:
Nhật ký Lâm Tân Độ:
Năm X tháng X ngày X, trời nắng.
Ngày hôm nay có thể tổng kết là: Hai bờ vượn kêu không dứt, thuyền nhẹ đã vượt vạn trùng núi.