Lốp Dự Phòng Sa Điêu, Online Đổi Mệnh

Chương 73: Lạc võng

Mưa lớn liên tiếp, nhưng không có bất kỳ công việc nào để bọn họ chia sẻ.

Ngu Húy có thể kiên nhẫn, ở phía sau một chiếc bàn nhỏ chép kinh.

Chữ như người, chữ của anh không phô trương, lộ ra vài phần trầm lắng.

Lâm Tân Độ ngồi trước cửa sổ, nói: "Không ai gọi chúng ta đi quét nước, cũng không gọi chúng ta dọn dẹp trai đường......"

"Tôi đã quyên không ít tiền công đức." Ngu Húy giải thích nguyên nhân, dừng bút lại nói: "Nói ra thì cũng là tôi nhân lúc người ta gặp khó."

"Ừm?" Lâm Tân Độ tò mò nghiêng đầu.

Quyên tiền sao lại là nhân lúc người ta gặp khó? Vậy thì trước chuyển cho cậu năm triệu đi.

"Có mấy gian điện đã xuống cấp lâu năm, chùa không có đủ tiền. Trước khi đến tôi đã làm một giao dịch với trụ trì, nhờ ông ấy giúp thêm một việc nhỏ."

Lâm Tân Độ đang định hỏi tiếp.

Trong nhóm [Ngôi sao trung thực], bật ra một tin nhắn.

[Ngu Dật Chi]: Ông ta đến rồi.

Biết là bác sĩ Lục sắp đến, Lâm Tân Độ lập tức đáp lại.

[Lâm Tân Độ]:Năm nay ngày này cửa này, mài dao soàn soạt hướng heo dê!

Dù sao cũng là chùa, không thích hợp hô đánh hô giết, cậu lại bổ sung một câu.

[Lâm Tân Độ]:A men.(chắp tay.jpg)

[Ngu Dật Chi]:......

Điện thoại của Ngu Húy đang sạc, giọng từ phía sau truyền đến: "Là Dật Chi?"

"Ừ."

"Cậu ấy nói gì?"

Lâm Tân Độ quay người lại: "Anh ấy đi tiếp khách rồi."

"......"

Lâm Tân Độ ngồi xếp bằng đối diện với Ngu Húy: "Đoán xem bác sĩ Lục gãy gân động cốt chạy tới, chuẩn bị làm gì?"

Ngu Húy lắc đầu tỏ ý không quan tâm.

Mấy trăm camera ẩn đang chờ bác sĩ Lục đến.

Lâm Tân Độ chống cằm: "Thực ra đợi phía cảnh sát truy tra manh mối vụ tai nạn xe, tin rằng cũng sẽ có thu hoạch."

Nhưng bác sĩ Lục giống như một con chó điên, vẫn nên sớm nhốt vào lồng thì hơn.

Nhìn ra cậu bị kìm nén trong ngày mưa có chút nhàm chán, đợi mưa nhỏ bớt, Ngu Húy khoác áo ngoài, nói là muốn dẫn Lâm Tân Độ đi một nơi.

Hai người cùng che một chiếc ô, đi trên con đường nhỏ yên tĩnh lấy trúc làm tường.

Khi không có Ngu Dật Chi, bầu không khí mập mờ giữa hai người lúc ẩn lúc hiện, như kéo tơ trong cơn mưa nhỏ. Lâm Tân Độ thầm nghĩ Ngu Húy có phải chuẩn bị lại một lần tỏ tình chính thức hay không.

Ở riêng, ngày mưa, đặc biệt đi ra ngoài.

Kết hợp lại, hoàn toàn là một tín hiệu lãng mạn.

Cũng tốt.

Lâm Tân Độ nghĩ, như vậy không cần phải đặc biệt tìm cơ hội thích hợp để đáp lại nữa.

Cơ hội, đến đi!

Đợi đến nơi, cuối cùng là một căn phòng nhỏ riêng biệt.

Hai bảo vệ đang đứng bên ngoài trò chuyện, thấy Ngu Húy, bọn họ không ngăn cản, ngược lại còn quen thuộc gật đầu.

Lâm Tân Độ dừng bước, tò mò hỏi: "Muốn vào sao?"

Ngu Húy gật đầu.

Bên trong không có chút thiền ý nào, ngược lại còn rất công nghệ.

Lâm Tân Độ nhìn thấy mấy màn hình, biểu cảm phức tạp: "Anh dẫn tôi đến đây là để......"

"Xem ti vi nhỏ."

"......"

Cái gọi là ti vi nhỏ, là cách gọi nhã nhặn của camera giám sát.

Hiện tại có không ít chùa lắp camera, ngôi chùa này vì khách hành hương không nhiều, trước đây chỉ có một camera hỏng ở chính điện. Cái gọi là nhân lúc người ta gặp khó của Ngu Húy, là chỉ việc thỏa thuận với trụ trì, lắp camera ở khu vực công cộng và nhà bếp, hơn nữa vị trí camera đều rất khéo léo và kín đáo.

Căn phòng này tương đương với trung tâm giám sát tạm thời, thuận tiện cho bọn họ theo dõi thời gian thực.

"Đỉnh thật." Lâm Tân Độ nhìn màn hình.

Bóng dáng bác sĩ Lục đã xuất hiện trong màn hình.

Ngày mưa lớn, ngoài ông ta ra, không tìm được người thứ hai vào núi, để Lâm Tân Độ hình dung, đó chính là ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm.

"Vui một mình không bằng cùng vui."

Ngay sau đó, Lâm Tân Độ mở nhóm nhỏ [Đồng lòng chống lừa đảo] ra.

[Lâm Tân Độ]:@tất cả mọi người, văn minh xem khỉ.

Người đầu tiên xuất hiện lại là Ngu Dật Chi.

[Ngu Dật Chi]:???

[Lâm Tân Độ]:Không phải nói anh, con khỉ vớt trăng dưới đáy biển này.

[Ngu Dật Chi]:......

[Tô Tường]:Tiểu Độ, các con đi vườn thú hoang dã à?

[Lâm Tân Độ]:Chùa ạ.

Nói rồi chụp hai tấm ảnh, trong đó một tấm là từ camera, cảnh Ngu Dật Chi vừa đón bác sĩ Lục ở cửa.

[Lâm Tân Độ]:Hôm nay, chúng ta tụ họp tại đây, cùng chứng kiến thủ đoạn của một kẻ lừa đảo.

Nói rồi trực tiếp mở chức năng livestream trong nhóm.

·

Ngu Dật Chi che ô đón bác sĩ Lục vào trong, mời ông ta cùng mình đi dọn dẹp trai đường.

Hắn đem lợi ích của việc làm nghĩa công nói lên tận mây xanh, bộ dáng năm tháng yên bình kia khiến bác sĩ Lục nhất thời không tìm được lý do từ chối.

"Ngồi một lát đi, tôi đi rót cho chú một ly trà nóng xua lạnh."

Thấy Ngu Dật Chi vẫn giống như trước kia tôn kính khách khí, trong lòng bác sĩ Lục hơi yên tâm.

Ông ta lấy ra lọ thuốc trong túi, lau khô nước mưa còn sót lại trên bề mặt, dường như đã dự liệu được một cảnh tượng đẹp đẽ nào đó.

Khi cất lại lọ thuốc, tâm trạng bị thời tiết hôm nay làm hỏng cũng được chữa lành.

Không hề hay biết, nhất cử nhất động trong nhà ăn, đều bị camera ghi lại.

Nhóm nhỏ [Đồng lòng chống lừa đảo].

Lâm Tân Độ tua lùi camera một chút, đặc biệt chụp màn hình phóng to gửi vào nhóm. Nhãn bị che mất, chỉ nhìn thấy một chữ đầu.

[Lâm Tân Độ]:Hẳn là thuốc khiến người ta rối loạn tinh thần, hoặc thuốc XXOO.

[Lâm Tân Độ]:Chùa là một nơi không tồi. Nếu tin tức Ngu Dật Chi ở trong chùa đánh người hoặc dâm loạn truyền ra, không chỉ đối với bản thân hắn, mà đến cả Ngu thị cũng là một đòn không nhỏ.

Livestream có thể tặng thưởng, cùng với lời thuyết minh của Lâm Tân Độ, trên màn hình vang lên tiếng rào rào.

[Ngu Chính Sơ đã tặng thưởng 10000 kim đậu.]

[Lâm Tân Độ]:Cảm ơn đại ca bảng một.(chim nhỏ dang cánh.jpg)

Trong nhà ăn, bác sĩ Lục đẩy gọng kính.

Ông ta hoàn toàn không biết mình vô tình trở thành công cụ kiếm tiền của Lâm Tân Độ, vẫn đang tận hưởng tương lai tốt đẹp, có thôi miên và thuốc phối hợp với nhau, không tin không thành.

Lâm Tân Độ thấy vậy tiếp tục phân tích.

[Lâm Tân Độ]:Vì danh tiếng của Ngu thị, sau đó Ngu Dật Chi cũng chỉ có thể cố gắng làm lắng xuống sự việc, tuyệt đối sẽ không chủ động báo án, đợi sự việc ầm lên, dược hiệu đã sớm qua. Lúc đó muốn kiểm tra được gì từ trong máu, gần như là không thể.

Khi đó bác sĩ Lục có thể toàn thân rút lui.

[Tô Tường đã tặng thưởng 10000 kim đậu.]

[Tô Tường]:Cái này sao còn có hạn mức nữa à? Phòng của ai vậy? Chê.

Lâm Tân Độ theo bản năng nói một câu: "Phòng của chú và dì."

Nếu không thiết lập hạn chế, e rằng một lần tặng thưởng bắt đầu từ sáu chữ số.

Một tiếng cười khẽ truyền đến, Lâm Tân Độ nhìn thấy Ngu Húy đang nhìn mình.

"Còn thấy buồn chán không?" Ngu Húy hỏi.

Lâm Tân Độ lắc đầu: "Vui mà."

Chắc không chỉ mình cậu thấy vui, những người khác cũng vậy. Bác sĩ Lục thích chơi đùa lòng người, giờ nhất cử nhất động của ông ta dưới góc nhìn thượng đế của bọn họ, bị coi như một ca điển hình để phân tích.

Lúc này, Ngu Dật Chi lấy cớ đi rót nước cũng đang xem livestream.

Khi thấy bác sĩ Lục bắt đầu tiến về phía một tiểu tăng duy nhất trong trai đường, hắn cho đối phương đủ thời gian biểu diễn, thong thả đun nước.

Nói đến bác sĩ Lục, vì luôn cẩn trọng, không đến mức bất đắc dĩ không muốn tự tay hạ thuốc.

Ánh mắt đảo một vòng, ông ta đi đến trước một tiểu hòa thượng đang cô độc lau bàn.

Tuổi còn nhỏ, trông cũng khá hướng nội, cách thời điểm Ngu Dật Chi di dân ít nhất còn một tháng, lợi dụng tốt những yếu tố này, không phải không thể mượn tay tiểu hòa thượng này.

"Xin chào."

Giọng của máy biến âm rốt cuộc vẫn có chút kỳ quái.

Tiểu hòa thượng nhìn ông ta một cái, đứng thẳng người hành lễ: "Thí chủ chào."

Bác sĩ Lục làm như không có việc gì bắt chuyện, hỏi cậu vì sao còn nhỏ tuổi đã ở trong chùa.

Nhưng tiểu hòa thượng không ăn bộ này của ông ta, chỉ hỏi: "Thí chủ mạo hiểm đội mưa vào núi, là có phiền não gì sao?"

Tiếp theo bác sĩ Lục dùng lời lẽ gì, tiểu hòa thượng qua lại đều là một câu: "Nếu có phiền não, có thể giới thiệu đại sư giúp thí chủ giải đáp."

Không lâu sau, Ngu Dật Chi xách trà đã nấu xong xuất hiện, bác sĩ Lục dừng nói chuyện.

Uống xong trà, bác sĩ Lục lấy lý do đi làm đăng ký nghĩa công, ra ngoài tiếp xúc với mấy vị tăng nhân, nhưng không có một người nào có thể khiến cuộc đối thoại tiếp tục.

Cuối cùng, ông ta không nhịn được trực tiếp hỏi một tăng nhân phụ trách đăng ký: "Sư phụ, ngài không có phiền não gì sao?"

Không tìm được điểm yếu tâm lý, liền thiếu một cái mồi để tiến hành thôi miên.

Hòa thượng: "Khách hành hương đến thắp hương, là để giải ưu giải nạn, sao có thể xuất ngược lại?"

Như vậy là không có đạo đức nghề nghiệp.

Bác sĩ Lục cười ôn hòa: "Gặp nhau tức là duyên, tôi là bác sĩ tâm lý, trò chuyện một chút cũng không sao."

Hòa thượng rất có nguyên tắc: "Thí chủ, chúng tôi không đặt hẹn."

"......"

Xung quanh còn có người, nhưng cũng không thể lần lượt hỏi từng người, xin hỏi cậu có phiền não không? Làm vậy kẻ ngốc cũng có thể cảm thấy không đúng.

Bác sĩ Lục triệt để từ bỏ việc mượn dao giết người.

"Đây là thời gian biểu sinh hoạt, còn có sắp xếp công việc mỗi ngày." Hòa thượng đưa cho ông ta một tờ giấy.

Thấy trong đó bao gồm giúp nhà ăn rửa rau và đưa cơm, ánh mắt bác sĩ Lục dừng lại thêm hai giây.

Sau đó ông ta cất giấy, đứng dậy rời đi.

Nhóm nhỏ [Đồng lòng chống lừa đảo]:

[Tô Tường]:Các tăng nhân trong ngôi chùa này, rất có nguyên tắc.

[Ngu Húy]:Con đã để trụ trì cho bọn họ xem ảnh bác sĩ Lục trước. Yêu cầu nếu gặp thì trong lúc nói chuyện đều phải làm được không nói tiếng người.

Đúng là không nói tiếng người.

Chỉ nghĩ đến biểu cảm vừa rồi của bác sĩ Lục, Lâm Tân Độ đã thấy buồn cười.

Bởi vì bác sĩ Lục bắt đầu quay về phòng, ở khu vực ngoài camera, livestream tạm thời kết thúc.

Vốn tưởng hôm nay tạm thời cứ vậy trôi qua, ai ngờ gần chín giờ tối, mưa tạnh, Ngu Dật Chi trong nhóm [Ngôi sao trung thực] nói bác sĩ Lục có ý muốn tìm hắn nói chuyện đêm.

Lâm Tân Độ lập tức tỉnh táo hẳn.

[Ngu Dật Chi]:Tôi cố gắng hẹn gặp ở trai đường, xem ông ta muốn làm gì.

Lâm Tân Độ thở phào một hơi, từ chối gặp riêng, chọn khu vực có camera, ít nhất chứng minh Ngu Dật Chi đã hoàn toàn từ bỏ ý định thiết kế phản sát.

Đeo balo lên, Lâm Tân Độ chuẩn bị lại đi phòng giám sát.

Vừa mở cửa, đúng lúc nhìn thấy Ngu Húy ở phòng bên cũng đi ra ngoài.

Lâm Tân Độ: "Đang định gọi anh."

Ngu Húy bình thường ngủ khá sớm, còn tưởng anh không thấy tin nhắn trong nhóm.

"Đi từ phía nam, vòng qua trai đường." Ngu Húy nói: "Như vậy sẽ không chạm mặt."

Hai người đi trên đường, yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng bước chân chạm đất.

Hệ thống 40:[Đêm xuống, dạo bước trong sân, lãng mạn.]

Lâm Tân Độ nghe mà hô hấp nghẹn lại, ai dạy cậu dùng từ như vậy?

Cậu phá vỡ im lặng: "Không biết Ngu Dật Chi có thuận lợi dẫn bác sĩ Lục qua không."

Ngu Húy gật đầu: "Đối với cậu ấy, không khó."

Nếu thuận lợi, tối nay có thể tiễn bác sĩ Lục đi.

Lâm Tân Độ cảm thán: "Luôn sống dưới sự dẫn dắt của lời nói dối từ người mình tin tưởng, nghĩ thôi cũng rất dày vò."

Nam chính cuối cùng cũng sắp thoát khỏi cái tai họa bác sĩ Lục này.

Đi được một nửa, Ngu Húy đột nhiên nói: "Tôi sẽ không nói dối cậu."

Lâm Tân Độ sững lại, cố gắng chớp mắt truyền tín hiệu, biểu thị mình cũng sẽ không. Sau đó lại chớp mắt bổ sung giải thích: sau này không nói.

Trước đây ít nhiều vẫn từng nói vài lời nói dối không ảnh hưởng gì.

Ngu Húy cười một cái, cho rằng cậu hoàn toàn không cần dùng mật mã để biểu đạt: "Bây giờ ở đây chỉ có chúng ta......"

Vừa mới thề không nói dối, Lâm Tân Độ lập tức sửa lại: "Ba chúng ta."

"......"

Lâm Tân Độ ho khẽ một tiếng, làm mờ trọng điểm: "Anh đang lo cho Ngu Dật Chi, chứng tỏ trong lòng vẫn còn chứa một người."

Tuyệt đối không nhắc đến thực tế là trong đầu mình cũng chứa một người.

Ngu Húy không truy cứu cái "ba" này, hai người tiếp tục sóng vai đi về phía trước.

Lâm Tân Độ thở phào nhẹ nhõm.

Hai anh em này đều không khiến người ta yên tâm, một người trí tuệ lúc cao lúc thấp, một người thì luôn ở tầng khí quyển.

Sắp đến căn phòng nhỏ, hệ thống rất nghiêm túc nhấn mạnh:

[Trước hết tôi không phải ba, thứ hai tôi là bốn, bốn không là mã số của tôi.]

Lâm Tân Độ: "Được rồi, Tiểu Tứ."

Hệ thống thỏa mãn không càu nhàu nữa, Lâm Tân Độ bước lên đẩy cửa, chuẩn bị xem "ti vi nhỏ" ban đêm.

Bảo vệ ban đêm luân phiên trực.

Thấy bọn họ lại đến, bảo vệ cảm khái: "Trụ trì nên phát cho các cậu một phần lương."

Lâm Tân Độ: "Tôi thích kiểu người như anh, cùi chỏ hướng ra ngoài."

"......"

Có người trông camera, bảo vệ dứt khoát treo gậy tuần tra lên, chuẩn bị đi tuần đêm.

Trai đường gần hơn phòng giám sát rất nhiều, cộng thêm lúc trước đi vòng đường, khi Lâm Tân Độ bọn họ đến, Ngu Dật Chi và bác sĩ Lục đã nói chuyện được một lúc.

Trong trai đường không có người khác, âm thanh nói chuyện được không gian rộng làm vang lên, càng thuận tiện cho chức năng thu âm, âm thanh nghe được từ camera cũng coi như khá rõ ràng.

Bác sĩ Lục nói: "Tuy ở trong chùa nói lời này không quá hay, nhưng có lúc ăn chay niệm Phật, không bằng say một trận cho sảng khoái."

Ngu Dật Chi đúng lúc lấy ra hai chai nhỏ.

Bác sĩ Lục không hiểu hỏi: "Đây là?"

"Rượu nếp, chứa lượng cồn rất nhỏ."

Bác sĩ Lục đầy mặt khó hiểu.

Ngu Dật Chi: "Cạn ly."

"......"

Lâm Tân Độ đang xem giám sát buột miệng chửi một câu hỗn đản, vội vàng lục balo: "Là rượu nếp nhỏ của tôi!"

Đó là cậu tự tay làm.

Lâm Tân Độ nhớ lại, lúc trước mình lấy ra, Ngu Dật Chi còn chê mà từ chối, lúc rời đi lại tiện tay lấy đi.

Ngu Húy an ủi: "Đợi về, ăn bánh trôi rượu nếp, tôi làm cho cậu."

Bên phía giám sát, Ngu Dật Chi tiếp tục trò chuyện với bác sĩ Lục.

Khoảng nửa tiếng trôi qua, thấy bác sĩ Lục lấy ra đồng hồ quả quýt, Lâm Tân Độ cười khẩy một tiếng, một chiêu mà dùng đến sắp mòn rồi.

Nhưng lần này rõ ràng là Ngu Dật Chi chủ động dẫn dắt bác sĩ Lục tiến hành thôi miên, trước đó hắn vẫn luôn kể lể nỗi khổ, bộ dạng sa sút kia, đừng nói bác sĩ Lục, ngay cả Lâm Tân Độ trước màn hình cũng cảm thấy, không thôi miên thì thật là không lịch sự.

"Muốn thử thả lỏng một chút không?"

Bác sĩ Lục u sầu nói: "Vừa hay, tôi cũng muốn thử xem máy biến giọng có thể phát huy mấy phần trình độ chuyên môn."

Ngu Dật Chi gật đầu, còn giả vờ quan tâm mà khích lệ vài câu, nói rằng dù dây thanh quản bị tổn thương, đối phương vẫn là bác sĩ tâm lý xuất sắc nhất.

Lâm Tân Độ: "Chúng ta cách hơi xa, một khi có chuyện......"

Người từng bị thôi miên, lần nữa tiến vào trạng thái thôi miên sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Huống hồ nam chính trước kia đã bị thôi miên lặp đi lặp lại nhiều lần.

Ngu Húy: "Trụ trì đã sắp xếp võ tăng canh giữ trong tối."

Bác sĩ Lục đã bắt đầu màn biểu diễn của mình, đồng hồ quả quýt thuận lợi khiến Ngu Dật Chi tiến vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh.

Đáng tiếc Ngu Dật Chi có phối hợp thế nào, bản năng phòng bị đối với bác sĩ Lục vẫn khiến quá trình thôi miên không được thuận lợi.

Nhíu mày, mí mắt khẽ giật, những dấu hiệu tỉnh lại này chứng tỏ chưa tiến vào thôi miên sâu.

Bác sĩ Lục cũng không quá nghi ngờ, dù sao những lần thôi miên trước đây, đều là phối hợp với thuốc.

Ông ta do dự một chút, đảo mắt xác nhận xung quanh không có người, nhanh chóng lấy ra lọ thuốc, đổ một ít vào cốc.

Bác sĩ Lục nhẹ nhàng đẩy Ngu Dật Chi đang nhắm chặt mắt: "Thả lỏng, uống chút nước trước."

Lâm Tân Độ nheo mắt: "Quay được cảnh ông ta hạ thuốc rồi."

Có đoạn giám sát này, không thể chối cãi.

"Có thể gọi võ tăng......"

Cậu vừa đứng dậy, lại đột nhiên ngồi xuống. Ngu Dật Chi vậy mà thật sự uống ly nước đó!

Ngu Dật Chi không hoàn toàn bị thôi miên, hắn đáng lẽ phải biết ly nước này có vấn đề, nhưng lại uống không chút do dự.

Để tránh bị phát hiện, võ tăng vẫn luôn ẩn ở sau cây ngoài trai đường, đương nhiên không thể chú ý đến cảnh này, càng không thể ngăn cản.

Lâm Tân Độ: "Mau gọi điện cho......"

Lời còn chưa nói xong, đột nhiên dừng lại. Cậu phát hiện từ mười phút trước, Ngu Dật Chi đã gửi một câu trong nhóm [Ngôi sao thành thật].

[Ngu Dật Chi]:Lần này, tôi làm người cầm bàn.

Lâm Tân Độ lập tức hiểu ra điều gì, hạ thuốc thành công và chưa thành là hai mức độ khác nhau.

"Thực ra anh ấy không cần phải như vậy......"

Lúc này Ngu Húy hơi nhíu mày, điện thoại mở khóa xong, lại không lập tức hành động.

Dù thôi miên có lợi hại đến đâu cũng không thể lập tức có hiệu quả, sau đó bác sĩ Lục chắc chắn còn có nhiều hành động khác, nên một lần liều lượng sẽ không lớn.

Lý luận và logic đều đúng, nhưng chuyện đời không có tuyệt đối.

Chỉ là nước đã uống rồi......

Ngu Húy hiểu Ngu Dật Chi hơn Lâm Tân Độ nhiều, e rằng Ngu Dật Chi còn muốn ghi lại chứng cứ bác sĩ Lục xúi giục phạm tội. Chuyện tai nạn xe rốt cuộc có thể sáng tỏ hay không, vẫn phải xem một phần vận khí, Ngu Dật Chi đây là quyết tâm nắm chặt mọi cơ hội có thể kết tội bác sĩ Lục.

Bên kia, Ngu Dật Chi đã "mai khai nhị độ".

Dưới sự dẫn dắt của bác sĩ Lục, cuối cùng hắn cũng thực sự tiến vào trạng thái thôi miên.

Thôi miên cũng là một dạng khảo nghiệm lời thoại, bác sĩ Lục lấy gia đình làm lý do dựng lên bức tường, sau đó tìm một điểm đột phá, dẫn dắt người ta phóng thích ác ý.

"Cậu chỉ là một công cụ của nhà họ Ngu, nếu không phải vì cái gọi là bát tự buồn cười đó, bọn họ căn bản sẽ không liếc nhìn cậu."

"Được nhận nuôi, chính là khởi đầu của bị tước đoạt."

Bác sĩ Lục không nói quá nhiều về nhà họ Ngu, chỉ cần phóng đại một chút bất mãn của Ngu Dật Chi, rồi dẫn dắt đối phương dùng Lâm Tân Độ làm nơi phát tiết là đủ.

Ông ta thêm một loại thuốc có tác dụng k*ch d*c khác vào trong cốc, để Ngu Dật Chi uống.

Sắc mặt Ngu Dật Chi ửng đỏ, cơ thể dần có phản ứng.

"Cậu nhớ lại lần Lâm Tân Độ ăn mặc lộ liễu nhất trước mặt cậu, cậu ta vốn dĩ nên là cấm luyến của cậu mới đúng......"

"Trên người người của anh trai cậu, in lên dấu ấn thuộc về cậu......"

"Thử tưởng tượng một chút, khoảnh khắc cậu có được Lâm Tân Độ......"

Lượng thuốc bác sĩ Lục cho vào không nhiều. Đây là để khiến trong tiềm thức Ngu Dật Chi càng tin rằng, hắn có d*c v*ng với Lâm Tân Độ.

Những ngày tới lại thông qua đồ ăn ở nhà ăn v.v. để tiếp tục, mới có thể thuận nước đẩy thuyền.

Mọi thứ tiến hành đâu vào đấy, nhưng ngay khoảnh khắc lời bác sĩ Lục vừa dứt, Ngu Dật Chi lập tức xìu xuống.

Phòng giám sát.

Sau khi bác sĩ Lục nói ra một số từ then chốt có thể dùng để định tội, Ngu Húy đã gọi điện.

Nhận được thông báo, võ tăng lập tức hành động.

"Hừ——"

"Ha!"

Tiếng hét đột ngột khiến bác sĩ Lục đang chìm trong thôi miên giật mình. Ngẩng đầu lên, trong màn đêm xuất hiện hơn chục cái đầu trọc sáng bóng.

Ngu Dật Chi cũng tỉnh lại từ cơn ác mộng.

Hắn hơi nắm tay lấy lại sức, ngay lập tức dồn lực, nhân lúc bác sĩ Lục kinh ngạc mà giật lấy lọ thuốc trong tay ông ta.

Bác sĩ Lục theo bản năng muốn giành lại, nhưng bị hai võ tăng chạy tới giữ chặt tay, ép mạnh xuống mặt bàn.

Một người trẻ khoảng hơn ba mươi tuổi xông vào.

Ngu Dật Chi nhận ra người đó, là bác sĩ riêng của anh trai.

"Bác sĩ Đường, sao anh lại ở đây?"

"Anh trai cậu mấy ngày trước đã bảo tôi qua," Bác sĩ riêng vừa lấy máu cho hắn, vừa nói nhanh: "Bên kia đã báo cảnh sát rồi."

Nhiệt độ cơ thể của Ngu Dật Chi rõ ràng không bình thường.

Bác sĩ Đường: "Chắc chỉ là một lượng nhỏ thuốc mê."

Ngu Dật Chi: "Tôi hơi chóng mặt."

Bác sĩ Đường liếc nhìn lọ thuốc: "Bình thường, thuốc mê hậu kì hơi mạnh, hai ngày này cậu có thể sẽ d*c v*ng tăng cao, giấc ngủ không ổn định."

Đang nói, Lâm Tân Độ và Ngu Húy cũng chạy tới.

Khoảnh khắc nhìn thấy Lâm Tân Độ, trong đầu Ngu Dật Chi hiện lên lời bác sĩ Lục, sắc mặt đỏ ửng dần rút đi, nhiệt độ cơ thể cũng rõ ràng trở lại bình thường.

Bác sĩ Đường sững người, hoàn hồn lại liền thốt lên kỳ tích y học.

Kỳ tích y học thật sự!

Anh ta nhìn Ngu Dật Chi, rồi theo ánh nhìn của hắn nhìn sang Lâm Tân Độ: "Hóa ra cậu mới là thuốc giải của cậu ấy."

"......" Sỉ nhục ai vậy?!

.

Lời tác giả:

Trích nhật ký Lâm Tân Độ:

Xem lại kế hoạch, ừm, chỉ còn lại thông báo yêu đương cuối cùng.

@Ngu Húy, đợi tôi!

Lần này nhất định.

(Ngu Húy không viết nhật ký)(@ không tới)

Trích nhật ký bác sĩ Lục:

Đừng dùng danh tính thật để hạ độc, sẽ trở nên bất hạnh.

Trích nhật ký Giang Chu:

Chú cũng đến rồi. Có chú, không cô đơn @bác sĩ Lục

(gạch bỏ)(nghiêm túc)

Có mọi người, không cô đơn. @bác sĩ Lục @Nhiễm Nguyên Thanh @Vương Thiên Minh......


 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn