Lốp Dự Phòng Sa Điêu, Online Đổi Mệnh

Chương 70: Tự ngộ

Ngu Húy chú ý tới sự thay đổi trong thần sắc của Lâm Tân Độ, ném tới một ánh mắt dò hỏi.

Lâm Tân Độ nhìn thông báo thu hồi nói: "Một phút trước, em trai anh có lẽ là cảm tính áp đảo lý trí, nhưng bây giờ, tôi dám khẳng định, lý trí đã quay lại chiếm thượng phong."

Giống như Ngu Húy đã nói, chuyển dời sự chú ý là cách tốt nhất.

Để mặc Ngu Dật Chi một mình co rút trong biệt thự suy nghĩ lung tung, chỉ càng nghĩ càng đau khổ.

Khóe mắt liếc thấy tia máu đỏ trong mắt Ngu Húy, Lâm Tân Độ hạ giọng: "Đi rửa mặt rồi nghỉ sớm đi."

Thông thường câu này là Ngu Húy nói với cậu, hôm nay tình huống đảo ngược, trong lòng Ngu Húy không khỏi ấm lên.

"Được."

Lâm Tân Độ khuyên Ngu Húy nghỉ ngơi, thực tế bản thân cậu gần như thức trắng đêm.

Trải qua nhiều chuyện như vậy, bộ lọc của Triệu Lê đối với Giang Chu chắc chắn không còn như trước, nhưng muốn Triệu Lê quay lại dẫm, dường như cũng không thực tế. Ngay cả khi Nhiễm Nguyên Thanh bị bắt, đối phương cũng không đi đến nhà tù xem trò cười.

"Cái tật không bỏ đá xuống giếng của Triệu Lê này, bao giờ mới sửa được đây?"

Lâm Tân Độ đối với sự "rụt rè" của nam ba, biểu thị vô cùng bất mãn.

Một đêm không ngủ ngon, trực tiếp dẫn đến ngày hôm sau cậu trông còn mệt mỏi hơn cả Ngu Húy.

Ngu Húy hỏi: "Có tâm sự à?"

Lâm Tân Độ trực tiếp nói ra ý định muốn Triệu Lê và Giang Chu trở mặt, nhưng lý do lại đưa ra rất gượng ép, chỉ nói muốn để Giang Chu rơi vào cảnh cô lập không nơi nương tựa.

Ngu Húy sớm đã quen với những ý nghĩ bay bổng của cậu, chỉ hỏi: "Cái cậu muốn là trở mặt về hình thức, hay thao tác thực tế?"

Lâm Tân Độ ngây ra, có khác nhau ư?

Ngu Húy: "Hình thức thì một cuộc điện thoại là giải quyết."

"Ví dụ?"

Ngu Húy: "Tôi gọi điện qua, cảnh cáo cậu ta nếu không gây khó dễ cho Giang Chu, tôi sẽ gây khó dễ cho cậu ta."

Trong tình hình hiện tại, Triệu Lê tuyệt đối sẽ không vì một mối tình đầu đã mất đi tình cảm mà mất lý trí.

Đôi đũa trong tay Lâm Tân Độ suýt rơi xuống đất.

Đây chẳng phải là thủ đoạn đấu trí kiểu trẻ con mà mấy tổng tài bá đạo thời xưa hay dùng sao?

Ngu Húy biết cậu đang nghĩ gì, giọng điệu bình thản: "Giang Chu có nhiều vấn đề như vậy, nếu Triệu Lê vẫn lựa chọn mù quáng có chọn lọc, vậy chỉ có thể nói chúng ta đã cho cậu ta......"

Lâm Tân Độ theo bản năng tiếp lời: "Tự do quá đà."

"......"

Đạo lý Lâm Tân Độ đều hiểu, chỉ là cậu không muốn làm căng với Triệu Lê quá.

Hệ thống 40: [Cậu đối với hắn tốt quá, là vì viên kim cương lớn sao?]

Lâm Tân Độ nhắc nhở nhìn thấu thì đừng nói toạc ra.

Lúc này điện thoại liên tục bật lên vài thông báo tin nhắn.

"Kinh bạo! Tranh đấu hào môn nhà họ Ngu chính thức diễn ra", tiêu đề bắt mắt gần như nhảy thẳng vào mắt, chữ in đậm màu đen khiến mí mắt Lâm Tân Độ giật một cái.

Bên dưới mấy mục hot đều liên quan đến việc này.

Lâm Tân Độ chỉ nhìn hai cái, liền quay lại chủ đề: "Cái này cũng quá hình thức rồi."

Ý là mức độ quá nhẹ, Ngu Húy: "Vậy thì yêu cầu Triệu Lê nửa đêm trùm bao tải đánh Giang Chu một trận."

Lâm Tân Độ suýt phun cả ngụm nước.

Cậu hoàn toàn xác định Ngu Húy đã kế thừa sự hài hước lạnh của Tô Tường.

"Thế lực nhà họ Triệu không nhỏ, hiện tại bên anh lại đang lan tin anh em bất hòa, lúc này đưa ra yêu cầu vô lý, chẳng phải tự dưng chịu áp lực sao?"

"Vừa đúng lúc." Ngu Húy cắt ngang lời, chậm rãi cầm khăn giấy lên: "Vừa hay để bọn họ biết, tôi điên rồi, đừng chọc tôi."

"......"

Gần vào thu, buổi sáng thời tiết nằm giữa nắng ấm và gió mát, vô cùng dễ chịu.

Lâm Tân Độ và Ngu Húy ngồi trong sân hóng mát, trên bàn bày một bộ trà cụ.

Lâm Tân Độ thưởng trà ngắm hoa, năm tháng yên bình, còn có......ngắm Ngu Húy "phát điên".

Đối phương vậy mà thật sự gọi cho Triệu Lê.

"Giang Chu hôm qua xuất viện, hôm nay chắc chắn không chờ nổi mà hẹn cậu gặp mặt."

Giọng điệu mang theo chút châm chọc nhàn nhạt, Lâm Tân Độ nghe ra, Triệu Lê bên kia tự nhiên cũng nghe ra.

Hắn ở đầu dây bên kia giải thích một chút.

Nội dung đại khái là Triệu Lê cũng cho rằng Giang Chu có nhiều chỗ không đúng, nhưng dù sao vừa mới bị bắt cóc, mà kẻ bắt cóc lại là để trả thù Ngu Dật Chi. Hiện tại vừa xuất viện, hoàn toàn không để ý đến ý nguyện cá nhân của Giang Chu, trực tiếp muốn đưa cậu ta ra nước ngoài, hơn nữa còn là đến một quốc đảo hoang vu, quả thực có chút không ổn.

Triệu Lê "sụp nhà" là chuyện của hắn, hiện tại chân tướng việc nhảy xuống biển cứu người vẫn chưa bị vạch trần, hắn vẫn luôn cảm thấy Ngu Dật Chi còn nợ Giang Chu vài phần ân tình.

Ngu Húy: "Nguyên nhân của vụ bắt cóc là ở Dật Chi hay ở Giang Chu, chưa chắc."

Triệu Lê theo bản năng nói: "Anh không phải cho rằng Giang Chu tự lên kế hoạch tất cả chứ?"

Ngu Húy chậm rãi uống trà, cười lạnh hỏi: "Vì sao cậu lập tức nghĩ đến khả năng này?"

Anh chỉ nhắc đến một nguyên nhân, cũng có thể là Giang Chu có thù oán với kẻ bắt cóc.

Bên kia Triệu Lê không nói gì nữa.

Ngừng một chút, Ngu Húy tiếp tục nói: "Triệu Lê, tôi không thích người đứng giữa, cậu ít nhất nên làm gì đó để thể hiện lập trường."

Nói xong, cúp điện thoại.

Lâm Tân Độ vừa hay uống cạn một chén trà, nghiêm túc nói: "Triệu Lê chắc sẽ không vì một cuộc điện thoại mà đi nhằm vào Giang Chu."

Ngu Húy đương nhiên biết điều này.

"Trước tiên đưa ra một yêu cầu không hợp lý, sau đó lùi một bước thì dễ nói chuyện hơn."

Anh nhìn Lâm Tân Độ: "Kết quả cậu muốn sẽ đạt được."

Đây chính là cái gọi là "cưng chiều vô não" trong truyền thuyết sao? Không hỏi nhiều, chỉ cần cậu nói, muốn gì được nấy.

Lâm Tân Độ đáng xấu hổ mà cảm thấy rung động vì hành vi này.

Ngu Húy nhàn nhạt hỏi: "Bảo Triệu Lê đăng một dòng trạng thái không chặn Giang Chu, nói hắn không muốn gặp lại, đồng thời bảo bạn bè xung quanh cũng đừng tiếp xúc với đối phương nữa. Cái này cũng là hình thức, đúng không?"

Miễn cưỡng coi như phản đòn rồi.

Lâm Tân Độ ôm chén trà, gật đầu như gà mổ thóc, tóc mái trước trán cũng khẽ động theo.

Ngu Húy thấy vậy lộ ra nụ cười đầu tiên trong ngày hôm nay.

·

Sau khi xuất viện, Giang Chu hiện đang ở trong ký túc xá một phòng một khách.

Khi cậu ta đi tới, tận tai nghe thấy Triệu Lê sau khi cúp điện thoại nói một câu: "Ngu Húy bị điên rồi sao?"

"Anh Triệu Lê, có chuyện gì vậy?" Giang Chu luống cuống đứng tại chỗ, giống như con thỏ bị hoảng sợ, hốc mắt đỏ lên.

Trong lòng Triệu Lê bỗng dâng lên một trận phiền muộn, không trả lời cậu ta.

Triệu Lê cũng thấy tin nóng sáng nay của các nhà, hắn không tin Ngu Húy sẽ ép Ngu Dật Chi đến mức phải rời quê hương đi xa như vậy, trước đó rõ ràng còn rất quan tâm đối phương.

Nhưng tin tức không thể là do nhà họ Ngu tự tung ra, loại chuyện này xử lý không tốt sẽ khiến lòng người trong công ty bất ổn, giá cổ phiếu dao động.

Không biết từ lúc nào Giang Chu đã đi đến bên cạnh Triệu Lê.

"Em không muốn ra nước ngoài, nơi đó ngôn ngữ cũng không thông, nhưng em cũng không thể......không thể trơ mắt nhìn anh Dật Chi một mình lưu lạc nơi đất khách."

Cậu ta biết Triệu Lê ăn chiêu nào nhất, không muốn di dân đến nước nhỏ chịu khổ và không muốn nhìn Ngu Dật Chi một mình phiêu bạt, mang lại hai cảm nhận hoàn toàn khác nhau.

Đây cũng là cái cớ hôm nay Giang Chu dùng để khiến Triệu Lê chịu gặp mình.

Cậu ta nhắc qua chuyện di dân, khơi gợi sự tò mò của đối phương, rồi nói gặp mặt sẽ nói kỹ, Triệu Lê quả nhiên mắc câu.

Một lúc lâu sau, Triệu Lê cuối cùng mở miệng: "Anh vừa nói chuyện với Ngu Húy, thái độ của anh ta rất cứng rắn."

Mặt Giang Chu trắng bệch: "Em không hiểu, anh Dật Chi là em trai anh ấy, nếu là vì em, cùng lắm sau này em ......"

Vừa nói, toàn thân run rẩy, cơ bắp co giật, không thở nổi.

Đây không phải là diễn.

Giang Chu thật sự bị tức đến mức nghẹt thở, những đòn đả kích liên tiếp khiến cậu ta không thở nổi. Nhưng lại âm sai dương lệch phát huy tác dụng, Triệu Lê cuối cùng cũng mềm lòng một chút, thở dài: "Anh sẽ nghĩ thêm cách."

Hơn nữa chuyện tội che giấu còn chưa có kết luận, hắn muốn biết chân tướng, thì không thể mơ mơ hồ hồ để Giang Chu bị đưa đi.

Nhớ lại nội dung cuộc gọi, Ngu Húy nghi ngờ vai trò của Giang Chu trong vụ bắt cóc.

Triệu Lê nhìn mối tình đầu sắc mặt trắng bệch, thở dài: "Anh sẽ giúp em lần cuối."

Hy vọng đừng khiến hắn thất vọng.

Đỡ Giang Chu lên giường, sau đó Triệu Lê ra ngoài bắt xe đi đến công ty Hoàn Dương.

·

Thảnh thơi cả buổi sáng, gần đến chiều tối, Lâm Tân Độ và Ngu Húy chuẩn bị đến chỗ Ngu Dật Chi một chuyến.

Sau một ngày đệm lại, bây giờ qua an ủi đồng thời bàn bạc chuyện tiếp theo là tốt nhất.

Để tránh bị truyền thông chụp được, Ngu Húy bảo trợ lý lái tới một chiếc xe của công ty tương đối kín đáo.

Trên xe, hệ thống dặn Lâm Tân Độ phải cảnh giác.

[Ý chí thế giới rất chó, cậu phải cẩn thận nó chó cùng rứt giậu.]

[Biết đâu nó đang hấp hối mà mở cửa sau cho bạch nguyệt quang.]

[Đồ chó chết.]

"......" Đúng là nửa chữ không rời chửi, nửa câu không rời chó.

"Tôi sẽ để ý." Lúc đắc ý không được quá tự mãn, đạo lý này cậu vẫn hiểu.

Khi xe sắp đến cửa nhà Ngu Dật Chi, Lâm Tân Độ lờ mờ thấy một bóng người quen mắt.

Đã vào khu dân cư, bên phải là bãi cỏ, tốc độ xe bắt đầu chậm lại.

Lâm Tân Độ dứt khoát thò đầu ra nhìn: "Triệu Lê?"

Chẳng lẽ Triệu Lê vì chuyện xuất ngoại mà đặc biệt tới đây đòi công bằng cho Giang Chu?

Xuống xe, Lâm Tân Độ bước nhanh tới, cảm xúc của Triệu Lê trông rất kích động, dưới ánh hoàng hôn, gương mặt tuấn mỹ tràn đầy tức giận.

Triệu Lê thậm chí không chú ý phía sau có xe dừng lại, toàn bộ tâm trí đều tập trung trên người Ngu Dật Chi: "Cậu chắc chắn muốn đưa Giang Chu ra nước ngoài à?"

Ngu Dật Chi hai tay đút túi, dựa nghiêng vào cổng, thậm chí còn liếc xéo hắn: "Đúng."

Triệu Lê cười lạnh: "Tôi giờ cuối cùng cũng hiểu vì sao Ngu Húy xem thường cậu, anh em bất hòa là thế nào."

Không xa phía sau, Lâm Tân Độ rõ ràng cảm nhận được thần sắc Ngu Húy lạnh đi vài phần.

"Cậu đúng là đồ ngu!" Triệu Lê đấm một cú qua: "Đồ ngu bị Giang Chu xoay vòng vòng!"

Câu sau khiến tất cả mọi người trở tay không kịp, đến mức Lâm Tân Độ và Ngu Húy không hẹn mà cùng sững lại, Ngu Dật Chi càng là nhất thời không phản ứng kịp, bị đấm một cú!

Đấm xong, Triệu Lê lại hung hăng tát chính mình một cái: "Tôi cũng là đồ ngu."

Ngu Dật Chi vừa đầy lửa giận chuẩn bị trả đũa: "......"

Cậu tự đánh rồi, vậy tôi đánh cái gì?

Gió chiều cuốn theo đợt lá rơi đầu tiên của mùa thu, vù vù xoay một vòng.

"Khụ khụ." Lâm Tân Độ cố ý ho một tiếng, phá vỡ im lặng.

Cậu đi lên trước, thử hỏi: "Xảy ra chuyện gì?" Lâm Tân Độ cố gắng tìm một điểm vào: "Vừa rồi hình như anh nói Giang Chu không phải là người tốt?"

Triệu Lê nhìn thấy cậu thì sững lại, ngay sau đó thần sắc u ám nói: "Người tốt là khái niệm phân định thiện ác hẹp, Giang Chu là phạm tội."

Lâm Tân Độ lần đầu tiên thấy biểu cảm này trên mặt Triệu Lê.

"Cái anh nói phạm tội là chỉ......"

"Vụ bắt cóc." Triệu Lê nhìn về phía Ngu Húy: "Phán đoán của anh không sai, vụ bắt cóc là do cậu ta một tay lên kế hoạch."

Ngu Húy không nói gì.

Lâm Tân Độ im lặng vài giây, trước tiên hồi tưởng xem hôm nay mặt trời mọc từ hướng nào, sau đó lấy điện thoại ra xác nhận ngày tháng không sai, không có chuyện xuyên không.

Vậy vì sao tuyến thời gian của Triệu Lê lại có vẻ không giống bọn họ?

Vậy mà một mình phá án rồi.

Triệu Lê cuối cùng nói vào trọng điểm, hóa ra sau khi rời chỗ Giang Chu buổi sáng, hắn suy nghĩ một chút, quyết định cho đối phương một cơ hội cuối cùng.

"Anh cũng cho cơ hội?" Ánh mắt Lâm Tân Độ đầy ý vị sâu xa.

Bây giờ "cơ hội" sắp bị dùng thành từ mang nghĩa xấu rồi.

"Cậu ta bị sai lệch ký ức, có phạm tội che giấu hay không còn chưa rõ." Triệu Lê cười khổ: "Nhưng tôi ít nhất muốn xác định, Giang Chu hiện tại là tốt đẹp."

Ngu Húy nói Giang Chu mới là nguyên nhân của vụ bắt cóc, vậy hắn phải chứng minh đối phương vô tội. Cho nên trước tiên, phải tìm ra nguyên nhân khiến Ngu Húy nghi ngờ Giang Chu.

Triệu Lê hồi tưởng lại toàn bộ trước sau vụ bắt cóc, phát hiện một điểm nghi vấn.

"Vấn đề ở đây." Triệu Lê chỉ vào mu bàn tay.

Lâm Tân Độ không hiểu.

Triệu Lê thở dài: "Lúc đó tôi đã hiểu, hóa ra không phải Ngu Húy đang nghi ngờ, mà là cậu phát hiện ra điểm bất thường trên người Giang Chu."

Lâm Tân Độ: "......"

Cậu phát hiện cái gì, sao cậu không biết?

@hệ thống.

"Cậu biết không?"

[Một chữ cũng không hiểu.]

Bên kia, Triệu Lê cuối cùng nói đến trọng điểm.

"Sau khi Giang Chu được cứu ra, cậu ta không đeo chiếc đồng hồ tôi tặng."

"Vì thế tôi hẹn gặp ông chủ Hoàn Dương, nhờ ông ta điều tra camera."

"......Camera cho thấy khi Giang Chu bị gọi ra ngoài, đã từng quay lại một lần. Lúc đó cậu ta vừa rời văn phòng chưa được mấy bước, đột nhiên lại chạy về, lúc ra lần nữa, trên tay đã thiếu một chiếc đồng hồ."

"Tôi lại xem ngược lại camera trước đó, xác nhận bình thường cậu ta ở công ty đồng hồ không rời tay, thậm chí còn cố ý xắn tay áo sơ mi lên, dường như để khoe."

Giọng Triệu Lê càng lúc càng trầm: "Duy chỉ ngày đó khi bị kẻ bắt cóc gọi ra, cậu ta cố ý tháo đồng hồ, chỉ có một logic có thể giải thích."

Giang Chu biết có thể sẽ xảy ra chuyện gì đó, lo đồng hồ bị hỏng, nên đặc biệt tháo xuống.

Lâm Tân Độ nhìn Triệu Lê thật sâu một cái.

Lúc Triệu Lê tặng đồng hồ, cậu cũng có mặt, khi đó Giang Chu còn khoe khoang chiếc đồng hồ đó đắt giá thế nào.

Đúng vậy, với sự hư vinh của bạch nguyệt quang, không chỉ khoe với cậu, bình thường chắc chắn cũng sẽ khoe trước mặt đồng nghiệp.

"Ha......"

Lâm Tân Độ có cảm giác dở khóc dở cười, không ngờ cuối cùng lại vì chiếc đồng hồ này, Giang Chu hoàn toàn cắt đứt con đường ở phía Triệu Lê.

Nói xong phân tích cụ thể, Triệu Lê nhìn chằm chằm Ngu Dật Chi: "Bây giờ nói rõ như vậy rồi, cậu vẫn muốn mang Giang Chu đi di dân sao?"

Hắn tới đây, chính là để nhắc nhở Ngu Dật Chi, tiện thể chửi mắng bản thân hai người ngày trước đã mù mắt.

Ngu Dật Chi muốn mang Giang Chu đi cùng, e là vẫn còn tình cũ chưa dứt.

Ngu Dật Chi từ sớm đã biết Giang Chu có vấn đề, đâu cần hắn nhắc.

Huống chi vừa rồi còn vô duyên vô cớ ăn một cú đấm, Ngu Dật Chi lập tức bực bội: "Đúng."

Triệu Lê cũng không bất ngờ, Ngu Dật Chi từ trước đến nay cố chấp đến đáng sợ.

Triệu Lê quay đầu nhìn Ngu Húy: "Tôi nghĩ, đây chính là nguyên nhân anh ép cậu ta xuất ngoại......bởi vì chúng ta vĩnh viễn không thể đánh thức một người giả vờ ngủ."

"Tỉnh táo lại đi được không?!"

Một tiếng gầm đầy phẫn nộ, làm đàn quạ trên cây bay tán loạn.

Lời còn chưa dứt, lại không báo trước đấm thêm một cú, rồi mạnh tay tát vào nửa bên mặt còn lại của mình.

"Chúng ta đều tỉnh táo lại......"

Giọng nói càng lúc càng nhỏ, người đàn ông cao lớn đột nhiên như con chó con bị bỏ rơi, che mặt, lòng bàn tay dính vết nước mắt: "Ngay từ đầu, chúng ta yêu chính là con nhện độc khoác da cừu."

Ngu Dật Chi bị ăn trọn hai cú đấm: "......"

Trong khoảnh khắc này, ngay cả Ngu Húy cũng quay mặt đi, không tiện nhìn bộ dạng thảm hại của Ngu Dật Chi.

Hoàng hôn vô hạn đẹp, chỉ là gần chướng thì chướng.

Chướng của thiểu năng.

Ngay cả cái bóng người dưới ánh chiều, cũng mang cảm giác đầu óc trống rỗng.

Lâm Tân Độ cảm thấy, vẫn nên có người quan tâm một chút đến sự sống chết của Ngu Dật Chi.

Triệu Lê chơi guitar, có thói quen để móng tay. Trước đó mới cắt, lúc vung tay đã quét vào sống mũi Ngu Dật Chi, để lại một vết máu nhàn nhạt.

Lâm Tân Độ nhẹ giọng nói: "Vào trong trước, xử lý vết thương."

Triệu Lê lúc này cũng đã bình tĩnh hơn nhiều, hậu tri hậu giác nhận ra mình vừa trước mặt Ngu Húy đánh em trai của anh, sợ ba giây rồi lại cảm thấy có khi đánh trúng "tim đen" của đối phương.

Hắn quay đầu nhìn Ngu Húy, trên mặt hai dấu tay cũng rõ ràng: "Đau rồi mới nhớ, mới biết hối cải."

Ngu Húy không nói gì.

Sau khi vào nhà, Lâm Tân Độ quen đường tìm được hộp cứu thương gia đình, từ bên trong lấy ra tăm bông sát trùng và băng cá nhân.

Ngu Húy thì gọi quản gia tới bôi thuốc.

"Phiền rồi." Ngu Dật Chi mặt không cảm xúc.

Vết thương này thực ra hắn tự soi gương cũng xử lý được, nhưng hiện tại hắn thật sự không muốn nhìn thấy bộ dạng của mình trong gương.

Quản gia xử lý việc gì cũng thành thạo: "Nhận lương tháng hai mươi vạn, đây là việc tôi nên làm."

"......"

Lâm Tân Độ phát hiện điểm chung của các nhân vật quan trọng trong cuốn sách này, bọn họ đều có kiểu thông minh và ngu ngốc kiểu Schrödinger.

Ví dụ như Ngu Dật Chi bị chơi đùa suốt một thời gian dài, nhưng lại có thể nghĩ ra dùng visa lao động ép hai người kia ra tay trong thời gian ngắn; còn Triệu Lê, hắn thậm chí phát hiện ra điểm nghi vấn mà mình và Ngu Húy bỏ qua, rồi vội vàng chạy tới đánh nam chính một trận.

Cả phòng khách rất yên tĩnh, Lâm Tân Độ ngồi trên sofa rơi vào trầm tư, hệ thống không ngừng dùng [chọc một cái] vào não cậu.

[Tôi cảm thấy một lượng lớn năng lượng đang phản hồi lại.]

Lâm Tân Độ ngẩn ra: "Ý cậu là......"

Nhiệm vụ sáu đã hoàn thành.

[Đúng vậy.]

Chính xác mà nói, nhiệm vụ sáu hoàn thành nhanh như cơn lốc, nhanh đến mức nó thậm chí không dám kết toán.

[Mau đi hỏi cái nam ba nửa ngốc kia thêm lần nữa, xác nhận lại?]

Lâm Tân Độ nhìn Triệu Lê, chẳng lẽ việc đầu tiên nam ba làm không phải là xông tới đánh người?

Cậu cân nhắc lời nói hỏi: "Sau khi anh phát hiện Giang Chu có vấn đề, anh trực tiếp đi chất vấn cậu ta, rồi trở mặt với cậu ta sao?"

"Đương nhiên không, tôi đi báo cảnh sát trước."

Mặc dù không đủ cấu thành chứng cứ định tội, nhưng Triệu Lê mang theo bản sao camera tới, đối diện với nghi điểm lớn như vậy, phía cảnh sát chắc chắn sẽ chú ý đào sâu.

Lâm Tân Độ còn chưa kịp nói tiếp, Triệu Lê đã nói trước: "Nói rõ nghi điểm với cảnh sát xong, tôi mới chạy đi tìm Giang Chu, lúc đó tôi thực sự quá tức......"

Ngu Dật Chi theo bản năng nói: "Sau đó cậu cũng đánh cậu ta?"

Triệu Lê: "Không, tôi nhịn được."

Ngu Dật Chi: "......"

Tâm thái Ngu Dật Chi suýt nữa sụp đổ, hóa ra người bị đánh chỉ có mình hắn?

Triệu Lê vẫn đang kể lại nỗi chua xót của mình, gặp Giang Chu rồi đã kiểm soát cảm xúc như thế nào. Ngu Dật Chi hoàn toàn không nhịn nổi nữa, vung nắm đấm xông tới: "Triệu Lê, đồ cháu rùa!"

Hiện tại hắn như có sức lực của một con bò Tây Tạng, bị quản gia và Lâm Tân Độ mỗi người giữ một bên tay, suýt nữa vẫn thoát ra được.

"Bình tĩnh." Lâm Tân Độ đóng vai thánh phụ khuyên can: "Nhất định phải bình tĩnh, oan oan tương báo bao giờ mới dứt."

Ngu Dật Chi không dám nói to, nếu không sẽ động đến vết thương ở khóe miệng: "Hắn mà cũng đánh cậu ta, tôi còn có thể bình tĩnh!"

Chỉ đánh một người thì tính là cái gì?

Lâm Tân Độ nhìn về phía Ngu Húy, ý là để anh khống chế cục diện, đừng để biến thành ẩu đả tập thể.

Ai ngờ Ngu Húy không biết từ lúc nào đã đứng trước cửa kính gọi điện thoại, một lúc sau quay lại nói: "Tôi đã liên hệ với phóng viên rồi."

Đã đánh rồi, phải hợp lý khai thác giá trị của vết thương trên mặt Ngu Dật Chi.

Đợi đến ngày mai, sẽ xuất hiện tiêu đề nóng: anh em nhà họ Ngu nghi ngờ ẩu đả. Khi đó lại để Ngu Dật Chi tạm thời hủy một cuộc họp không tham dự, lén bị chụp ảnh mặt bị thương, để hoàn toàn xác thực tin đồn anh em bất hòa.

Như vậy cho dù bác sĩ Lục có xảo quyệt đến đâu, cũng sẽ tin chắc tất cả.

Phóng viên.

Triệu Lê nhíu chặt mày, tại sao lại phải liên hệ phóng viên?

Nghe ý Ngu Húy, rõ ràng là đang bày cục.

Một lúc sau, giọng Triệu Lê chắc nịch: "Bên ngoài đồn đại anh em bất hòa, từ đầu đến cuối đều là giả."

Hắn hoàn toàn nhận ra có gì đó không đúng, khoảng thời gian này thái độ lúc nóng lúc lạnh của Ngu Dật Chi đối với Giang Chu ai cũng thấy, vừa rồi nghe nói Giang Chu có thể liên quan đến vụ bắt cóc, cũng không thấy phản ứng quá lớn.

Triệu Lê đột nhiên hít sâu một hơi.

Chẳng lẽ Ngu Dật Chi thật ra sớm đã biết gì đó?

Sự chột dạ trong thần sắc bị Ngu Dật Chi phát hiện, lập tức cười lạnh một tiếng.

Triệu Lê nuốt nước bọt, chột dạ run lên một chút.

·

Chuyện đã xảy ra, không thể thay đổi.

Đã đến rồi, cũng đã đánh rồi, cuối cùng mọi người vẫn ngồi cùng một bàn ăn, nói rõ mọi chuyện.

Lâm Tân Độ trước tiên đơn giản nhắc đến việc mình phát hiện bác sĩ Lục thôi miên bừa bãi, đồng thời triển khai nói ra rất nhiều nghi vấn đối với Giang Chu.

Triệu Lê nhanh chóng liếc Ngu Dật Chi một cái, giọng đầy áy náy: "Chuyện lớn như vậy, lẽ ra nên nói trước một tiếng."

Kết quả lại làm ra một màn hiểu lầm lớn như vậy.

Ngu Dật Chi hung hăng nói: "Cậu với tôi có quan hệ gì, tôi phải nói cho cậu?"

Triệu Lê nói đúng sự thật: "Quan hệ cùng bị lừa đảo."

"......"

Lâm Tân Độ bình tĩnh gắp thức ăn, không tham gia thảo luận, chủ yếu là đang vừa ăn dưa vừa trò chuyện với hệ thống.

Không khí trở nên có chút yên tĩnh.

Triệu Lê ngồi càng lúc càng ngượng, đối diện Ngu Dật Chi cố tìm chuyện để nói: "Tôi cảm thấy năm nay cậu phạm Thái Tuế, tốt nhất nên đi chùa bái bái."

Ngay cả quản gia cũng cảm thấy, chưa từng thấy ai xui xẻo như tiên sinh.

Ngu Dật Chi lạnh lùng nói: "Hôm qua vừa đi rồi."

Lần này không khí hoàn toàn yên lặng.

Một lúc lâu sau, vẫn là Lâm Tân Độ mở miệng: "Thực ra hôm qua dì bái là Văn Khúc Tinh, chủ yếu cầu cho anh tăng trí tuệ, không cầu bình an."

Cậu không khỏi lắc đầu: "Biết thế nên cầu cho Triệu Lê mọc não, cầu cho anh bình an."

Cầu nhầm hạng mục rồi.

"......"

Lâm Tân Độ rất biết nghĩ cho hắn: "Lần sau đi, mỗi người chúng tôi cầu cho anh một cái."

Cầu vận, cầu tài, cầu sức khỏe, cầu trí tuệ......cố gắng để Bồ Tát bảo hộ anh 360 độ không góc chết.

.

Tác giả có lời muốn nói:

Trích nhật ký của Triệu Lê:

Sáng nay gặp Giang Chu, trưa đi Hoàn Dương xem camera, chiều chạy đi đánh Ngu Dật Chi.

Trích nhật ký của Lâm Tân Độ:

Nhật ký cao cấp thường dùng ngôn ngữ giản dị nhất @Triệu Lê.

 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn