Buổi chiều vì thời tiết quá nóng, Lâm Tân Độ không ra ngoài nữa, mãi đến mười một giờ đêm, cậu mới lên sân ngắm cảnh ngoài trời chiếm chỗ. Màn trình diễn pháo hoa còn nửa tiếng nữa mới bắt đầu, lúc này đã có không ít người.
Mười một giờ rưỡi đêm, phía chân trời vang lên một tiếng "vút", không bao lâu sau nửa bầu trời được chiếu sáng.
Trợ lý tự giác đứng sang một bên kéo giãn khoảng cách, Ngu Dật Chi cũng một mình cầm chai nước đứng ở phía bên kia, cuối cùng biến thành Lâm Tân Độ và Ngu Húy đứng cạnh nhau.
Màn pháo hoa lần này lấy chủ đề "bách điểu triều phượng", mỗi lần nở rộ là một hình dáng chim.
Một con chim điêu hung dữ dang cánh giữa không trung, Ngu Dật Chi liếc nhìn về phía Lâm Tân Độ, nheo mắt nói: "Quá giống."
"Giống cái gì?"
Ngu Dật Chi vừa quay đầu, một người đàn ông trung niên vẻ mặt hiền hòa mỉm cười với hắn, Ngu Dật Chi chào hỏi: "Chú Triệu."
Người này là tổng giám đốc một công ty bất động sản, có giao tình không tệ với nhà họ Ngu, bắt tay nói: "Trùng hợp thật, lại gặp ở đây."
Tổng giám đốc Triệu nhìn về phía chân trời, tò mò: "Cậu vừa nói cái gì giống?"
Ngu Dật Chi thuận miệng nói: "Con chim này rất giống đại bàng ăn khỉ, càng giống một người bạn của cháu."
Khi tự nhiên trôi chảy nói ra chữ "bạn", chính hắn lại khựng lại một chút.
Hắn không khỏi nhìn về phía Lâm Tân Độ, Tổng giám đốc Triệu cũng nhìn theo: "Ồ, anh cậu cũng ở đây à?"
Ông lập tức cười tươi: "Vừa hay tôi có chút việc, vốn còn định gọi điện."
Sau khi khách sáo vài câu với Ngu Dật Chi, Tổng giám đốc Triệu lại đi qua tìm Ngu Húy.
Chưa đi tới nơi, đã thấy Ngu Húy cúi đầu nhìn thanh niên bên cạnh, nói: "Rất giống cậu."
Lúc này bầu trời đã nở rộ đến con phượng hoàng xuất hiện mỗi mười phút một lần.
Lâm Tân Độ nhớ tới con phượng hoàng họa sĩ đã vẽ, ngẩng đầu đơn thuần cảm thán vẻ đẹp của pháo hoa.
Phía sau Tổng giám đốc Triệu bước chân chậm lại, nhớ vừa rồi lúc Ngu Dật Chi nói đại bàng ăn khỉ, dường như cũng đang nhìn thanh niên này.
Sao vậy, cậu ta là tứ bất tượng à?
Phượng hoàng biến mất rất nhanh, khi hóa thành những điểm sáng rơi vào màn đêm, Ngu Húy cuối cùng cũng chú ý tới một người quen.
"Chú Triệu." Anh chậm rãi mở miệng.
Người có thể khiến Ngu Húy chủ động đưa tay không nhiều, Lâm Tân Độ nhìn ra bọn họ có việc cần bàn, nói: "Tôi qua bên kia xem một chút."
Nói xong thức thời rời đi, vòng sang chỗ trợ lý.
"Cậu sao lại tới đây?" Trợ lý hỏi, ánh mắt quét qua một vòng, nói: "Hóa ra là tổng giám đốc tập đoàn Tân Thành."
Trên trời đột nhiên bùng nổ một đợt pháo hoa lớn, trợ lý và Lâm Tân Độ đồng loạt há to miệng, không kịp nói chuyện, lực chú ý tập trung hết vào việc thưởng thức.
Loại hoàn cảnh ồn ào này không thích hợp nói chuyện làm ăn riêng, Tổng giám đốc Triệu chỉ đơn giản nói với Ngu Húy vài câu, chuyện cụ thể hai người hẹn thời gian khác. Khi ông quay trở lại, trên trời có một chùm pháo hoa không nở hết, chỉ còn lại hai cái cánh mờ.
Trợ lý: "Mau nhìn, là bản thể của cậu!"
Lâm Tân Độ vỗ vỗ cánh tay, giả làm cánh: "Thật kìa."
Tổng giám đốc Triệu nhịn không được dừng bước hỏi: "Rốt cuộc cậu giống ai?"
Sao lúc thì giống cái này, lúc lại giống cái kia?
Ý thức được câu hỏi có phần kỳ quái, ông đang định nói đỡ thì Lâm Tân Độ theo phản xạ đáp một câu: "Tôi chính là tôi, pháo hoa không giống ai."
"......"
Màn pháo hoa kết thúc lúc mười hai giờ đêm, lối ra có hạn, mọi người đều chen chúc tại đây.
Tổng giám đốc Triệu dẫn theo gia đình bị chen đến mồ hôi nhễ nhại: "Nhiều người quá."
Bên cạnh chen tới vài bóng người quen.
Lâm Tân Độ vẫn đang hồi tưởng màn pháo hoa vừa rồi: "Nhiều chim quá."
Trợ lý: "Nhiều cánh tay to quá."
Chen thì đã đành, còn có người cố ý đẩy người khác.
Tổng giám đốc Triệu: "......"
Ngu Húy rốt cuộc làm sao chịu đựng được mấy kẻ kỳ quái cùng ở bên cạnh vậy?
Ông trực tiếp đem Lâm Tân Độ coi thành trợ lý.
Ý nghĩ này vừa nảy ra chưa đến ba giây, liền thấy Ngu Húy đứng sau lưng Lâm Tân Độ, duỗi dài cánh tay giúp cậu chặn lại sự chen lấn xung quanh.
Từ góc độ của Tổng giám đốc Triệu, có vài chi tiết nhìn rõ ràng vô cùng.
Lưng Lâm Tân Độ gần như dán vào lồng ngực Ngu Húy, cái đầu mềm mềm cọ vào cằm và bên má của đối phương. Ngu Húy chẳng những không bị chọc tức, ngược lại còn đưa tay giúp cậu vuốt lại tóc.
Tổng giám đốc Triệu tròn mắt.
Ông đột nhiên cảm thấy Lâm Tân Độ chẳng giống cái gì cả, chỉ giống đúng chữ "hoa" trong pháo hoa.
Còn Ngu Húy, đang là cây sắt nở hoa.
Ngu Húy nhận ra ánh mắt dò xét, quay sang phía này, khẽ gật đầu ra hiệu.
Vị trí của hai bên khá gần, gần như cùng một lượt đi ra.
"Hiếm khi gặp nhau, cùng đi dạo chợ đêm không?"
Người hỏi là vợ của Tổng giám đốc Triệu, đương nhiên chỉ là lời mời mang tính xã giao.
Lời vừa dứt, Tổng giám đốc Triệu đã phủ nhận thay bà: "Dạ dày tôi hơi khó chịu, về trước thôi."
Ông kéo vợ đi, trên đường hạ giọng nói: "Đừng ảnh hưởng người ta nở hoa."
Lại là một nhân tài tưởng mình nói rất nhỏ, thực tế cách năm mét cũng nghe rõ mồn một.
Lâm Tân Độ tò mò: "Nở hoa gì?"
Ngu Húy bình tĩnh nói: "Ông ta đại khái đang nói tôi là cây sắt nở hoa."
Lâm Tân Độ khựng lại, không biết nên kinh ngạc vì suy nghĩ của người kia, hay kinh ngạc vì Ngu Húy lại có thể hiểu được ý của đối phương.
Một đoạn xen nhỏ không ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ xem pháo hoa tối nay.
Trên đường về khách sạn, Lâm Tân Độ vẫn không ngừng cảm thán ở lại thêm một ngày là đáng giá, lãng mạn vô cùng.
[Lãng cực rồi.]
Cậu và hệ thống gần như đồng thời mở miệng, Lâm Tân Độ khoanh tay tựa vào ghế mềm, bắt đầu tìm sách giáo dục tư tưởng đạo đức, lẩm bẩm đọc cho nó nghe.
·
Sáng mai về, vừa vào phòng, Lâm Tân Độ lập tức bắt đầu thu dọn hành lý.
Thu dọn được một nửa, cậu chợt nhớ ra gì đó vội kiểm tra điện thoại, "Để tôi kiểm kê thành quả lao động."
Ngu Húy không ngẩng đầu cũng biết là đang xem tiền thưởng.
"Sau mấy tên này giá trị thấp vậy?" Một lát sau, giọng than phiền của Lâm Tân Độ truyền tới: "Mấy anh lăn lộn trên giang hồ kiểu gì vậy?"
Ngu Húy biết cách vuốt lông, nói: "Được rồi, còn cao hơn lương của Giang Chu."
Lâm Tân Độ lập tức được xoa dịu, chuẩn bị tiếp tục kiểm tra mấy việc khác.
"Tôi hỏi giúp rồi, nhân viên nói tiền thưởng sẽ tự động vào tài khoản trong vòng mười lăm ngày làm việc."
Lâm Tân Độ không nhịn được nhìn Ngu Húy: "Anh hiểu tôi thật."
Nói xong lại nhận ra câu này quá mức mập mờ, tiếp tục cúi đầu thu dọn quần áo.
Thu dọn kiểu đà điểu, cả quá trình đầu gần như chui vào vali, với góc độ này, đương nhiên không thể nhìn thấy khóe miệng Ngu Húy khẽ cong lên.
·
Ngày hôm sau thời tiết không tệ, dự kiến máy bay có thể cất cánh đúng giờ.
Ngu Húy không cùng về, tiễn Lâm Tân Độ và bọn họ ra sân bay, nói sẽ ở lại thêm vài ngày rồi mới rời đi.
Tổng giám đốc Triệu gặp tối qua là vì một dự án, đặc biệt tới khảo sát, ông tiết lộ hy vọng Ngu Húy góp vốn, vừa hay hiện tại đều đang ở Lật Thành, Ngu Húy chuẩn bị đi xem.
"Tôi đã sắp xếp người đón ở sân bay, về nhớ báo bình an."
Ngu Húy không nhắc đến việc giữ Lâm Tân Độ ở lại. Báo cảnh sát bắt nhiều người như vậy, khó tránh tin tức bị lộ, vẫn nên về sớm sẽ an toàn hơn.
"Được."
Hai tiếng "được" vang lên trước sau.
Ngu Dật Chi lúc này mới nhận ra lời dặn của Ngu Húy không phải nói với mình.
Làm phiền rồi.
Ngu Dật Chi mặt không cảm xúc quay người đi qua kiểm tra an ninh. Lên máy bay xong, Ngu Dật Chi và Lâm Tân Độ ngồi cạnh nhau. Khi cất cánh đúng giờ, Ngu Dật Chi đột nhiên nhớ ra quên nói với quản gia hôm nay sẽ về.
Lâm Tân Độ đeo bịt mắt: "Ông ấy giống anh, sẽ xem số bước chân."
Ngu Dật Chi cười lạnh: "Ban ngày tôi cũng đi bộ."
Lâm Tân Độ hé một con mắt kinh ngạc: "Ai nói? Hai ngày nay anh có ra khỏi khách sạn đâu."
Ngu Dật Chi: "......"
Nói vậy cũng đúng thật.
Chuyến tới Lật Thành lần này coi như thu hoạch lớn, nhưng bản thân hắn thì chẳng làm được gì. Ngay cả gà ăn trong tiệc mừng công, cũng là Lâm Tân Độ bỏ tiền mua về.
Hành trình trở về rất thuận lợi, gần như không có chút rung lắc nào. Lâm Tân Độ gần như ngủ suốt đường, đến lúc sắp hạ cánh mới bị Ngu Dật Chi gọi dậy.
Lấy hành lý xong, cậu vừa đi vừa ngó nghiêng, tò mò không biết Ngu Húy sẽ sắp xếp ai tới đón.
Lối ra, người đón rất nhiều.
Có người mặc đồ linh vật, có người ôm bó hoa, ánh mắt Lâm Tân Độ lại lập tức bị một người đàn ông giơ bảng đèn trong đám đông thu hút, chỉ thấy trên đó viết to bốn chữ: "Chim hót hoa thơm."
Vậy mà lại là anh tài xế lâu ngày không gặp.
Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, Lâm Tân Độ sợ lại phải đối ám hiệu, may mà lần này tài xế không nhận được chỉ thị đặc biệt.
Nhìn thấy phản ứng của Lâm Tân Độ, Ngu Dật Chi hỏi: "Quen à?"
Lâm Tân Độ: "Lần anh ngất xỉu rồi đuổi tôi đi, là anh ta đưa tôi tới chỗ anh của anh."
Lúc đó còn dùng "chim ngữ" làm ám hiệu.
"?"
Một câu có nhiều chủ ngữ, mà phân công của mỗi người lại còn khác nhau.
Ngu Dật Chi đeo kính râm, nghiến răng hỏi: "Hai người rốt cuộc giấu tôi, ở bên nhau bao lâu rồi?"
Tài xế quả nhiên là được đào tạo chuyên nghiệp, giúp Lâm Tân Độ ném balo ra ghế sau, từ đầu đến cuối không hề vểnh tai nghe chuyện, lên xe còn đặc biệt hạ vách ngăn xuống.
Ánh mắt Lâm Tân Độ lảng tránh: "......Chuyện còn chưa có nét nào đâu."
Ánh mắt Ngu Dật Chi sắc bén: "Là chưa có nét, hay chỉ thiếu một nét sổ?"
"......"
Hay thật, lúc này hắn lại bắt đầu thông minh rồi.
Tài xế trước tiên đưa Lâm Tân Độ về.
Xuống xe, Lâm Tân Độ trước tiên liếc nhìn nhóm cư dân xác nhận không bị cúp điện cúp nước, sau đó quen tay nhập mật khẩu vào nhà.
Ngu Dật Chi cười lạnh một tiếng, đến mức này rồi mà còn nói chưa thành?
Theo hắn thấy, hai nét của chữ "bát" này nên lệch thêm một chút rồi khép lại, để nhắc bọn họ biết làm người.
·
Đường dài mệt mỏi, về đến nhà Lâm Tân Độ tắm rửa xong liền lên giường nằm sớm.
Ngu Húy đã sắp xếp mọi thứ rất chu đáo, hai ngày sau đó mỗi ngày đều có người chuyên đưa đồ ăn, nhân viên dọn dẹp cũng đến thường xuyên hơn bình thường.
"Đây chính là truyền thuyết sống không thể tự lo liệu sao?"
Lâm Tân Độ lắc đầu, ngồi trước bàn viết chữ "bát", mỗi lần viết đến nét phẩy sau đều không mượt.
Cậu phải thừa nhận, Ngu Húy không ở biệt thự quả thật khiến người ta có chút không quen, không khí cũng trở nên lạnh lẽo hơn rất nhiều. Dù Ngu Húy không phải người nhiều lời, nhưng chỉ cần anh ở đó, bầu không khí chưa bao giờ lạnh lẽo.
Hệ thống 40: [Để tôi xem bây giờ là mùa thu thứ mấy.]
[Ồ, là mùa thu thứ ba rồi.]
Một ngày không gặp, như cách ba thu. Ngòi bút của Lâm Tân Độ chọc rách đầu ngón tay.
"Não yêu đương, im miệng." Cậu thẹn quá hóa giận nói.
[Ở trong biệt thự khổng lồ, cứ mỗi đi một trăm mét vuông, đều là trống rỗng cô đơn lạnh lẽo.]
Lâm Tân Độ hít sâu một hơi, nhịn xuống xúc động muốn lắc đầu.
Mấy ngày tiếp theo, cậu đều bận rộn sắp xếp lại tình cảm của mình. Từ khi Ngu Húy nói thẳng, mỗi lần Lâm Tân Độ bắt đầu suy nghĩ về vấn đề cá nhân, lại vì phải xử lý những mũi tên ngầm bên cạnh Ngu Dật Chi mà bị phân tán tinh thần.
Lần này là một cơ hội hiếm có, để cậu từ từ gỡ rối. Nhưng thứ như tình cảm, cốt lõi là cảm giác. Cố gắng nghĩ cho rõ ràng, chính là tự chuốc phiền não.
Lâm Tân Độ phiền não ba ngày, nhịn không được đăng một bài lên vòng bạn bè.
[Lâm Tân Độ]:Ba ngày, bạn biết ba ngày này tôi đã sống thế nào không? (chim rụng lông.jpg)
Có người bình luận ngay, là Tiểu Thập Ngũ.
[Tiểu Thập Ngũ]:Xin ảnh meme.
"......"
Niềm vui nỗi buồn của con người không tương thông, cậu đang định đặt điện thoại xuống, phát hiện Ngu Dật Chi vậy mà lại thả like cho mình.
"Hắn bị k*ch th*ch gì rồi?" Lâm Tân Độ lẩm bẩm.
Trước đây Ngu Dật Chi chưa từng like cậu một lần.
·
Niềm buồn của con người lại là tương thông.
Ngu Dật Chi cũng không dễ chịu, bất kỳ ai biết mình bị coi như con rối bị điều khiển nhiều năm, đều không thể thấy ổn.
Vốn tưởng đã có thể bình thản đối mặt với hiện thực, nhưng sau khi trở về, mỗi khi đêm khuya tĩnh lặng, loại cảm xúc này lại dâng trào dữ dội hơn.
Chuông điện thoại vang lên.
Trên màn hình hiển thị hai chữ Tiểu Chu đang nhấp nháy.
Người ta nói họa không lan đến con cái, huống hồ Giang Chu chỉ là được bác sĩ Lục tài trợ mà thôi. Có lẽ cậu ta cũng bị bác sĩ Lục xem như mô hình trong trò chơi nuôi dưỡng, tùy ý thao túng tạo hình.
Nhưng Ngu Dật Chi rõ ràng còn có một khả năng khác...
Đồng phạm tự nguyện.
Đây là điều hắn không muốn nhìn thấy nhất.
Điện thoại reo rất lâu, Ngu Dật Chi cuối cùng vẫn nghe máy: "Alo."
"Anh Dật Chi." Trong nền âm thanh có tiếng xe cộ ồn ào.
Lúc này Giang Chu đang đứng trên đường, dùng câu mở đầu mà phần lớn mọi người gọi điện đều dùng: "Anh đang làm gì?"
Ngu Dật Chi thất thần, vẻ mặt hoảng hốt nghĩ xem có thể làm gì?
Hắn nhớ tới bài đăng vòng bạn bè của Lâm Tân Độ, vô thức nói: "Em biết ba ngày này anh đã sống thế nào không?"
Giang Chu đang băng qua đường, một chiếc xe máy gầm rú lao qua, cậu ta chỉ nghe rõ nửa câu sau, tưởng là đang quan tâm mình.
Giang Chu buồn từ trong lòng: "Ba ngày này em toàn tăng ca."
Vì tăng ca, còn lỡ luôn chuyến xe đưa đón của công ty.
"......"
Giang Chu không dám biểu lộ quá nhiều bất mãn, dù sao hình tượng trước đây cậu ta xây dựng là dịu dàng và có nghị lực, trong đó bao gồm cả tự lập tự cường.
Lần chơi mạo hiểm tiết lộ mình không có quy hoạch nghề nghiệp đã là một sơ hở, nếu còn tỏ ra không hài lòng với công việc có được nhờ đi cửa sau của Ngu Húy, cái lỗ hổng này chỉ càng bị xé to hơn.
"Quan hệ trong đơn vị có hơi phức tạp."
Cậu ta vốn rất biết nói chuyện, không than phiền về vị trí, mà tạo cảm giác bị người khác nhằm vào.
Giang Chu do dự nói: "Dù sao em cũng không vào làm qua con đường chính quy, chỉ có thể lợi dụng giờ nghỉ trưa và thời gian ăn để bù đắp thiếu sót."
Vừa thể hiện sự nỗ lực, lại vừa bày tỏ không được nghỉ ngơi ăn uống tử tế.
Nghệ thuật ngôn từ phát huy tác dụng, Ngu Dật Chi dịu giọng an ủi một lúc, nói một vài quy tắc ứng xử nơi công sở, đồng thời cũng nhắc tới công ty hiện tại của cậu ta quả thật rất tốt.
Đây xem như là một trong số ít những cuộc trò chuyện ấm áp giữa hai người sau khi Giang Chu quay về.
Nhìn ánh đèn neon nhấp nháy phía trước, d*c v*ng chiếm hữu trong lòng Giang Chu như cỏ dại điên cuồng sinh trưởng.
Cậu ta biết tình yêu từ cái nhìn đầu tiên của Ngu Dật Chi bắt nguồn từ sự ám thị tinh thần từ thời thơ ấu của bác sĩ Lục, nhưng chỉ cần tiếp xúc lâu, lớp lọc rồi cũng sẽ có ngày bị phá vỡ. Vì vậy cậu ta rất sẵn lòng phối hợp với kế hoạch của bác sĩ Lục, dùng cảm giác áy náy để thêm vào một lớp lọc cả đời không thể xóa nhòa.
"Anh sẽ quay về bên em."
Giang Chu chậm rãi siết chặt nắm tay, lần này, cậu ta muốn Ngu Dật Chi vĩnh viễn không thể rời khỏi mình.
·
Ngày hôm sau trời âm u, nhưng gió thổi tới đều là hơi nóng.
Lâm Tân Độ sáng sớm nhìn thấy trong nhóm [Ngôi sao trung thực] có tin nhắn mới.
[Quản gia]:Ba giờ chiều, trà đàm (trà xanh.jpg).
"......" Đừng có tùy tiện dùng meme được không?
Quản gia không thể tự ý quyết định, hiển nhiên là yêu cầu của Ngu Dật Chi. Dù sao cũng không có việc gì, Lâm Tân Độ thu dọn một chút rồi ra ngoài.
Mấy ngày trước tài xế đón ở sân bay có để lại số điện thoại, nói rằng gần đây có thể gọi là tới.
Lâm Tân Độ gửi một tin nhắn, hai mươi phút sau, tài xế quả nhiên xuất hiện.
"Đi......" Lâm Tân Độ đang định nói thẳng địa điểm.
Tài xế đã quay đầu, nói một câu: "Biết rồi."
Anh ta định vị đến biệt thự của Ngu Dật Chi.
Lâm Tân Độ dùng ánh mắt như nhìn thần mà nhìn sang.
Tài xế đã quen: "Dù sao cũng chỉ là chạy qua lại giữa hai anh em."
Lúc thì tới nhà này, lúc thì tới nhà kia, hai chiều mà vẫn từ đầu đến cuối.
"......"
Ba giờ, đến đúng giờ.
Tài xế đỗ xe xong, dặn Lâm Tân Độ trước khi kết thúc gọi điện cho anh ta: "Tôi ở gần đây, chờ đưa cậu về."
Anh ta nghiêm túc thực hiện chức trách của mình, lời nói rơi vào tai Lâm Tân Độ, mí mắt lại không biết giật mấy lần.
Khu vườn biệt thự của Ngu Dật Chi rất thích hợp để hóng mát, trong đình vẫn bày trà bánh như cũ.
Quản gia hồi tưởng: "Lần trước trà đàm, vẫn là bốn người."
"Lần này cũng vậy." Trên đường tới, Lâm Tân Độ đã hỏi Ngu Húy, đối phương nói lúc này không bận.
Điện thoại cậu sắp hết pin, bảo Ngu Dật Chi gọi video, sau khi kết nối, Ngu Dật Chi đặt điện thoại lên bàn.
Lâm Tân Độ: "Dựng anh của anh lên."
Trà đàm đương nhiên phải đối mặt, để ngửa như vậy không lịch sự.
"......"
Ngu Dật Chi tùy tiện tìm một cái bát đĩa để chống.
"Góc này không được, anh ấy dễ nhìn thấy nọng cằm hoặc nếp gấp cổ của chúng ta."
Dù đẹp đến đâu, cũng không chịu nổi góc nhìn này.
Ngu Dật Chi cảm thấy Lâm Tân Độ thật lắm chuyện.
Tại sao phải để anh mình nhìn thấy đẹp? Xấu thì xấu thôi.
Quản gia là người chú trọng chi tiết, lấy tới một cái giá đỡ, lễ phép dùng hai tay "mời" điện thoại lên giá, thực hiện trạng thái chờ cũng như đối đãi với người.
Lúc này, các thành viên của nhóm "Ngôi sao trung thực" cuối cùng cũng đã tụ đủ.
Trước kia đa phần là Lâm Tân Độ chủ động phá vỡ im lặng, lần này cậu vắt óc suy nghĩ cũng không nghĩ ra có chuyện gì cần "thành thật khai báo".
Sau đó sắc mặt cậu mắt thường thấy rõ tái đi vài phần, "Tôi có chút bị sự trung thực của chính mình dọa rồi."
Ngược lại Ngu Dật Chi là người mở miệng trước.
"Tối qua Giang Chu gọi điện cho tôi, tôi vẫn không thể thật sự dứt khoát với cậu ta."
Không dứt khoát điều tra, cũng không dứt khoát nghi ngờ.
Lâm Tân Độ không nói gì, đứng ở góc độ của cậu thì nên quyết đoán, chần chừ chỉ thêm rối, nhưng đối với Ngu Dật Chi mà nói, sau khi trải qua nhiều lần phản bội, còn phải tự tay vạch trần bộ mặt của "bạch nguyệt quang", quả thực rất tàn nhẫn.
Hơn nữa cũng giống như hắn, từ nhỏ đều từng tiếp xúc với bác sĩ Lục, nói quá trình trưởng thành của Giang Chu không có sự dẫn dắt của bác sĩ Lục là điều không thể, gián tiếp nảy sinh một chút cảm giác đồng bệnh tương liên cũng chưa biết chừng.
Lúc này, nét kiêu ngạo trên gương mặt Ngu Dật Chi mang theo một tia tự giễu.
"Cho nên tôi cho cậu ta một cơ hội."
Giọng Lâm Tân Độ trầm xuống: "Cơ hội? Hai người ở bên nhau rồi?"
Bên kia video, Ngu Húy tuy không nói gì, nhưng trong thần sắc đã lộ ra một tia không vui nhàn nhạt.
Ngu Dật Chi lắc đầu: "Tôi tự quyết định thúc đẩy vài dự án với Hoàn Dương, yêu cầu nhất định phải có Giang Chu tham gia. Thời gian thi công ngắn, từ tuần sau, tổ dự án vì đẩy nhanh tiến độ sẽ thức khuya dậy sớm, khi cần còn phải bay khắp nơi, tới các thành phố khác gặp đại lý."
Im lặng, một sự im lặng như chết.
Lâm Tân Độ và Ngu Húy trong video nhìn nhau một cái, hỏi: "Xin hỏi cơ hội ở đâu?"
Cậu mù rồi sao? Sao không thấy?
"Sau đó tôi nhất định sẽ đáp lễ lại bác sĩ Lục."
Ánh mắt Ngu Dật Chi từ uể oải chuyển thành sắc bén, đối với bác sĩ Lục, hắn không thể buông tha.
Từng có bao nhiêu kính trọng, hiện tại chỉ còn lại thù hằn sau khi bị sắp đặt rõ ràng.
"Chỉ cần Giang Chu làm năm cộng hai, trắng cộng đen, sẽ không có thời gian tham gia vào kế hoạch của bác sĩ Lục."
Lâm Tân Độ mở miệng, vậy chẳng phải là làm việc không phân ngày đêm?
Thời xưa trâu ngựa cũng không bị cày như vậy.
Một lúc lâu sau, cậu uống một ngụm trà, hỏi: "Nếu Giang Chu nghỉ việc, hoặc xin nghỉ..."
Ngu Dật Chi chậm rãi nói: "Hôm qua cậu ta tăng ca gọi cho tôi, tôi khen cậu ta chăm chỉ, tỏ ý thưởng thức nhân viên tăng ca, đồng thời lại nói tôi không thích người cứ đến giờ tan làm là lập tức rời công ty, chỉ có cậu ta là cần mẫn... dần dần, cậu ta sẽ cho rằng tăng ca là bình thường, là vinh quang."
Hệ thống 40: [......]
Hệ thống bọn họ đâu có tăng ca.
Lâm Tân Độ: "......"
Không hổ là tổng tài trong truyện xưa, thời đại cũ có hắn thật ghê gớm.
Nói cách khác, nếu Giang Chu muốn làm gì, chỉ còn hôm nay và ngày mai, Lâm Tân Độ còn thấy thay đối phương mà gấp gáp thời gian.
Ngu Dật Chi nhìn điện thoại, rồi nhìn Lâm Tân Độ: "Hai người có đồng ý cho cậu ta cơ hội này không?"
Cho cơ hội đột tử tại nơi làm việc sao?
Lâm Tân Độ còn nghi ngờ Ngu Dật Chi đã xem kịch bản ở chỗ mình, biết mục đích thật của Giang Chu là phá hủy tinh thần hắn, nên ngược lại đem đối phương làm công cụ lao động mà phá hủy.
Ngu Húy còn chỉ để Giang Chu làm 996, đến chỗ nam chính này, vậy mà muốn thực hiện thành 7x24.
Không phải là anh em thì còn là gì?
"Tôi..." Lâm Tân Độ thần sắc nghiêm túc: "Tôi đồng ý."
Giọng nói lạnh lẽo của Ngu Húy theo đó vang lên: "Tôi đồng ý."
Ngu Dật Chi: "......"
Cũng không phải lễ cưới, không cần trang trọng như vậy chứ?
Bên kia, Ngu Húy đang gọi video, phía trên đột nhiên hiện ra tin nhắn của Nhiễm Tuyết.
[Luật sư nói em trai tôi đã bắt đầu khai về chuyện liên quan tới Giang Chu.]
[Việc Giang Chu biết mà không báo là sự thật, dường như cậu ta còn tham gia vào vài vụ giao dịch.]
[Nhưng Nguyên Thanh vẫn chưa khai hết, luật sư nói cậu ta còn giữ lại vài phần, tôi định hôm nay qua làm thêm công tác tư tưởng.]
Ngu Húy chuyển cuộc gọi video sang chế độ cửa sổ nhỏ, gõ chữ trả lời Nhiễm Tuyết.
[Ngu Húy]:Hôm nay thôi, sáng mai hãy đi.
Một lúc sau, lại bổ sung một câu.
[Ngu Húy]:Ngày mai là ngày nghỉ.
Nhiễm Tuyết nhận được tin nhắn, vẻ mặt đầy khó hiểu.
Tố cáo thì cứ tố cáo thôi, sao tố cáo còn phải chọn ngày?
.
Tác giả có lời muốn nói:
Trích nhật ký Giang Chu:
Cuối cùng cũng lại sắp đến ngày nghỉ rồi! Nghỉ hai ngày.
Thứ bảy làm chuyện lớn, thưởng cho mình chủ nhật cũng phải làm chuyện lớn!!