Lốp Dự Phòng Sa Điêu, Online Đổi Mệnh

Chương 56: Phản sát

Đầu ống nghe bò loạn trên da, cuối cùng dưới sự chỉ dẫn của bác sĩ, rốt cuộc cũng tìm được vị trí mà nó nên đặt.

Triệu Lê nhìn mà da đầu tê dại, nghiêng đầu hỏi: "Bác sĩ, có whisky không?"

Bác sĩ cảm thấy bản thân cũng cần phải làm một ly vodka.

Trước đó đã kiểm tra qua một lần, bác sĩ không phát hiện vấn đề gì, đặt vào trên người ngoài nghề như Ngu Húy, đương nhiên lại càng nghe không ra cái gì.

Lâm Tân Độ thay Ngu Húy dùng hai tay trả lại ống nghe: "Cảm ơn."

"Vừa rồi chủ yếu là muốn chứng minh một chút tố chất thân thể của tôi, để bạn bè ở bên cạnh được khỏe mạnh, ở bên cạnh được yên tâm......"

Tự tai chứng kiến một trái tim nhỏ tràn đầy sức sống của cậu.

Lời còn chưa dứt, bác sĩ đã cắt ngang: "Không cần giải thích, tôi cái gì cũng từng thấy rồi."

Triệu Lê không khỏi lẩm bẩm: "Ở khoa tâm thần cũng từng thấy à?"

"Không, khoa sản."

Có vài bậc cha mẹ kích động khi làm kiểm tra, cũng là ân ái như vậy mà muốn nghe tim thai.

"......"

Lâm Tân Độ bình tĩnh xuyên tạc ý nghĩa trên mặt chữ, trái tim của lốp dự phòng cũng là tim.

Cuối cùng còn vài hạng mục của khoa ngũ quan chưa làm, Lâm Tân Độ không tiếp tục kiên trì nữa.

Triệu Lê may mắn vì màn náo kịch cuối cùng cũng kết thúc, nhưng giọng lại xen lẫn vài phần châm chọc hỏi: "Sao không làm cho xong luôn?"

"Nhìn tôi đi."

"Ừ?"

"Có mũi có mắt, có cần thiết phải làm không?"

Đây đều là những thứ nhìn thấy rõ ràng bên ngoài, máu và tim mới là trọng điểm.

Triệu Lê không hiểu cậu đang nói gì, một lúc sau dường như hiểu được một chút, tiếp tục suy nghĩ sâu hơn lại không hiểu nữa.

Ngu Húy thấy lông mày của hắn sắp nhíu thành núi non trùng điệp, nghĩ đến việc đối phương đã bồi Lâm Tân Độ làm loạn cả ngày, hiếm khi tốt bụng hỏi một câu: "Ổn không?"

Triệu Lê xua tay: "Không sao, để tôi ngu thêm một lúc nữa."

"......"

Thấy ba người chuẩn bị rời đi, nhân viên hướng dẫn nhắc nhở một vài phiếu kiểm tra vẫn phải chờ thêm một lúc mới có thể có kết quả.

Lâm Tân Độ lắc đầu: "Không quan trọng, đây không phải thứ tôi quan tâm."

Triệu Lê xua tay: "Trước khi đến tôi vừa uống rượu, kiểm tra cũng không chuẩn."

Ngu Húy: "Hủy luôn đi."

Anh chủ yếu là phối hợp với Lâm Tân Độ làm xong bài tự chứng minh.

Nhân viên hướng dẫn: "......"Vậy rốt cuộc các người đến đây làm gì? Giải trí à!

Bước ra khỏi cổng bệnh viện, Lâm Tân Độ hai tay mỗi bên ngoắc ngoắc: "Lại đây, nói 'cà chua'."

Nói xong, lập tức chụp lén một tấm ảnh chung của ba người, theo thói quen cậu làm mờ sơ qua mặt hai người bên cạnh, rồi đăng lên mạng xã hội.

[Lâm Tân Độ]:Lấy máu đau quá (tủi thân.jpg), may mà có người đi cùng.

Triệu Lê: "Nghiêm túc đấy à?"

Rõ ràng một tiếng trước, lúc người này lấy máu còn cười đến mức gần như lộ cả lợi.

Cả ngày nay hắn cũng bị hành đủ rồi, trong đầu lại thỉnh thoảng nhảy ra những lời nói liên quan đến vạn kiếp bất phục.

"Tôi hơi choáng, về trước đây." Không làm phiền Ngu Húy làm tài xế nữa, Triệu Lê gọi taxi, như chạy trốn mà rời đi.

Trước khi đóng cửa xe, loáng thoáng nghe phía sau Lâm Tân Độ đang nói với Ngu Húy: "Lấy chút máu mà đã choáng......anh ta không ổn lắm......"

Triệu Lê siết chặt nắm đấm.

Lâm Tân Độ tiếp tục ngồi lại vào xe của Ngu Húy, tận hưởng đệm mềm và điều hòa, đuôi tóc vì vừa kiểm tra sức khỏe xong mà hơi cong lên, cả người giống như một con mèo vểnh đuôi.

Ngu Húy dùng khóe mắt chú ý đến cảnh này, cảm thấy ngay cả cơn gió thổi vào từ ngoài cửa sổ cũng dịu đi rất nhiều.

Hệ thống chuyên nghiệp dội nước lạnh, nhảy ra nói:[Một bản báo cáo kiểm tra sức khỏe mà thôi, nhìn coi cậu kiêu ngạo kìa.]

Lâm Tân Độ hừ một tiếng: "Cậu không nghe bác sĩ cuối cùng nói với tôi sao, chưa từng thấy người nào khỏe mạnh như tôi."

Ngoại trừ cân nặng, các chỉ số đều hoàn mỹ.

Hệ thống:[Cậu đoán xem vì sao ông ta chỉ nhấn mạnh 'cơ thể'?]

Lâm Tân Độ nghiêm túc hồi tưởng.

Đúng vậy, lúc đó bác sĩ quả thực đã nhấn mạnh giọng.

Sau khi cãi nhau với hệ thống xong, Lâm Tân Độ vừa quay đầu lại, phát hiện phong cảnh bên ngoài không phải đường về biệt thự, suốt đường đều đang chạy về phía nơi hoang vu.

Cậu có chút ấn tượng với môi trường xung quanh, kinh ngạc hỏi: "Đi Tây Sơn?"

Ngu Húy gật đầu.

Không bao lâu, xe dừng lại trước một căn biệt thự quen thuộc vô cùng.

Lần cuối cùng đến Tây Sơn, vẫn là khi Nhiễm Nguyên Thanh tổ chức tiệc rượu.

Trở lại chốn cũ, Lâm Tân Độ thấy Ngu Húy mở hộp tay vịn trong xe, bên trong có một đống thẻ cửa, hắn từ đó rút ra một cái.

"Những cái này là......"

"Thủ tục bàn giao đã làm gần xong, bên kia gửi toàn bộ thẻ cửa của cả khu biệt thự qua."

Yết hầu của Lâm Tân Độ khẽ động, thảo nào hộp tay vịn đã bị chật đến mức sắp bung ra.

Ngu Húy nói: "Sau đó tôi dự định phát triển lại nơi này."

Tuy có một số lời đồn không tốt, nhưng lời đồn không tốt nhiều lên, ngược lại sẽ chuyển hóa thành điểm bán hàng.

Anh nhìn về phía Lâm Tân Độ: "Cậu đã giúp gia đình tôi rất nhiều, tôi muốn tặng mảnh đất này cho cậu."

Thủ đoạn kinh doanh của Ngu Húy không cần bàn cãi, anh đích thân thao tác, giá trị tương lai của mảnh đất này tuyệt đối sẽ nước lên thì thuyền lên.

Điều này đã vượt qua phạm trù quý giá, Lâm Tân Độ nói: "Tôi cũng không giúp được gì."

Thấy Ngu Húy đã đưa ra quyết định, cậu lập tức nói: "Hơn nữa tôi cũng không có tư cách sang tên."

"Phát triển cũng cần một khoảng thời gian, đến lúc đó sẽ có."

Lâm Tân Độ: "Như vậy sẽ chiếm mất chính sách ưu đãi mua nhà lần đầu sau này của tôi."

Ngu Húy cười như không cười nhìn cậu.

Một đống nhà xung quanh dường như cũng đang cười nhạo lý do quá mức vô lý này.

Lâm Tân Độ kiên trì phú quý không thể d*m d*c: "Dù là căn nhà nhỏ đến đâu, dưới phẩm cách của tôi cũng sẽ tỏa sáng rực rỡ."

Ngu Húy thong thả nói: "Vậy không bằng thắp sáng cả một vùng, để phẩm cách của cậu chiếu rọi đến người khác."

Anh hơi dừng lại một chút rồi nói: "Chọn người đại diện quả thật phải chọn người có phẩm cách tốt."

Ngạc nhiên không hiểu sao lại chuyển sang vấn đề người đại diện, Lâm Tân Độ vừa định mở miệng hỏi, cửa căn biệt thự trước đây Nhiễm Nguyên Thanh ở đột nhiên mở ra.

"Vượt ngục rồi à?" Lâm Tân Độ giật mình.

Nam phụ này vượt ngục thành công rồi sao?

Một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, tóc tai rối bù bước ra. Anh ta nhìn thấy Lâm Tân Độ thì mắt sáng lên, quay sang hỏi Ngu Húy: "Đây chính là hình tượng người đại diện mà ngài muốn hòa nhập sao?"

Ngu Húy khẽ gật đầu: "Vẫn đang thương lượng." Anh nhìn Lâm Tân Độ: "Phí đại diện chính là thứ tôi vừa nói."

Mời người đại diện, phí đại diện là mảnh đất do chính mình bỏ tiền phát triển, cái giá trên trời này đầy rẫy chiêu trò.

Lâm Tân Độ hơi mở to mắt: "Anh......"

Đừng nói là giả vờ ngủ, khi tiền đập tới, dù ngủ chết cũng có thể cảm nhận được.

Không ai sẽ bỏ ra cái giá lớn như vậy để làm chuyện này, trừ phi mục đích không đơn thuần.

"Tôi là," Ngu Húy ở phương diện này không có chiêu trò, trực tiếp lại thẳng thắn, "Giống như cậu đang nghĩ bây giờ, tôi có mục đích khác."

Không vì tiền cũng không vì nhà, vậy anh còn có thể vì cái gì?

Lâm Tân Độ hít sâu một hơi, siết chặt ngón tay, là vì người!

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi cậu đã toát một thân mồ hôi, Lâm Tân Độ không khỏi chửi thầm cái thời tiết oi bức chết tiệt này, khiến Tây Sơn cũng không còn mát mẻ nữa.

[Tâm không tĩnh, đừng có trách hoàn cảnh.]

Lâm Tân Độ phớt lờ lời nhắc nhở của hệ thống, vội vàng bước nhanh vào trong để tránh nóng.

Đối mặt với sự né tránh bày ra rõ ràng, Ngu Húy ngược lại tâm trạng không tệ, nếu Lâm Tân Độ hoàn toàn không có phản ứng gì, đó mới là điều anh nên lo lắng.

Sau khi vào trong, người đàn ông đơn giản giới thiệu về mình.

Lâm Tân Độ cuối cùng cũng hiểu rõ đầu đuôi.

Hóa ra người đại diện ảo của công ty do Nhiễm Nguyên Thanh phụ trách thiết kế, bởi vì hai người phụ trách chính của dự án đều vào trong tù rồi, Ngu Húy lại mời nhà thiết kế mới.

"Tôi đã xem bản thiết kế ban đầu, lấy thần thú làm chủ thể, phương diện này tôi khá am hiểu."

Họa sĩ nói, "Ban đầu tôi còn có chút phản đối ý tưởng của Ngu tổng muốn kết hợp con người với thần thú, nhưng hình tượng của cậu rất phù hợp."

Hệ thống:[Quả thực rất hợp. Không những là thần, mà còn là thụ.]

[Cậu là thần thú nhỏ của anh ta.]

Chữ cuối cùng kia bị đọc ra đầy ẩn ý, Lâm Tân Độ rất muốn chui vào trong đầu khâu miệng nó lại.

"......"

Cậu còn chơi cả vần điệu nữa, đúng không?

Họa sĩ nhanh chóng phác thảo một bản nét đơn giản, đồng thời giải thích ý tưởng: "Đại khái là một bức phi thiên đồ, nhân vật chỉ nhìn rõ nửa thân trên và góc nghiêng. Tôi muốn kết hợp đặc tính của phượng hoàng để làm nền cho các cảnh khác, tạo ra cảm giác dục hỏa thiêu thân."

Lâm Tân Độ: "......Là niết bàn trùng sinh."

Họa sĩ cho biết không quan trọng, tiếp tục nói: "Theo ghi chép trong Sơn Hải Kinh, hình dạng phượng hoàng thực ra khá giống gà bình thường."

Lâm Tân Độ, người giỏi gáy sáng, nghẹn lại.

"Điểm nổi bật nhất của nó là đôi cánh và đuôi, lưng mọc hai cánh, nửa thân hóa thành lông vũ, hai điểm này đặt lên người cậu nhất định sẽ rất hoàn mỹ."

Mọi thứ đều đã được sắp xếp thỏa đáng, sự chú ý của Lâm Tân Độ trước tiên bị hệ thống, sau đó lại bị những yếu tố như con gà mà họa sĩ nhắc tới phân tán. Đến khi hoàn hồn lại, cậu đã mơ mơ hồ hồ đi tới vùng ánh sáng mà họa sĩ chọn sẵn.

Dứt khoát không làm màu nữa, Lâm Tân Độ trực tiếp đưa điện thoại và viên kim cương cho Ngu Húy giữ hộ. Nghĩ chỉ vẽ nửa thân trên, cậu kéo một cái thùng bên cạnh tới ngồi xuống.

Họa sĩ không biểu lộ gì nhiều, thứ anh ta cần chủ yếu chỉ là một đường nét mà thôi.

Trong thiết kế của họa sĩ, là muốn tạo ra quá trình quần áo bị thiêu rụi, thích hợp lộ ra đường eo. Anh ta đương nhiên không ngu đến mức trước mặt Ngu Húy yêu cầu Lâm Tân Độ cởi áo sơ mi, một nửa dựa vào vật thật, một nửa dựa vào tưởng tượng.

Lâm Tân Độ giữ nguyên góc độ không động, vừa ngước mắt liền bất ngờ đối diện ánh mắt với Ngu Húy.

Cậu nhớ lại khoảnh khắc Ngu Húy cúi người lại gần khi nghe nhịp tim, không biết có phải do ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ tăng thêm hiệu ứng hay không, sắc mặt lại hơi nóng lên.

Họa sĩ: "Hiệu quả rất tốt, đã có cảm giác dục hỏa thiêu thân rồi."

"......" Khuyên anh nên học lại môn văn hóa đi.

Tiếp theo họa sĩ vẽ rất nghiêm túc, trước đây vì không thông hiểu thế sự, có tài mà không có chỗ phát huy. Vì vậy rất biết ơn Ngu Húy có thể cho anh ta một cơ hội.

Đại khái khi bản phác thảo hoàn thành, mặt trời đã lặn.

Họa sĩ mang ra cho xem.

"Siêu lợi hại."

Lâm Tân Độ không tiếc lời khen, năng lực bố cục của đối phương rất mạnh, chỉ riêng bản phác thảo đã khiến người ta dâng trào cảm xúc.

"Mọi người gán cho hội họa những ý nghĩa khác nhau." Họa sĩ nói: "Đối với tôi nó là tác phẩm, đối với một số người, có thể là món quà quý giá."

Để cải thiện môi trường sống, gần đây anh ta đã đọc không ít sách giúp nâng cao EQ.

Sau khi nhận ra ông chủ đối với Lâm Tân Độ đặc biệt khác biệt, còn cố ý chu đáo làm một sắp xếp khác.

Trong tranh, trên ngón tay xinh đẹp của nhân vật, đeo một chiếc vòng tay mang vẻ đẹp cổ điển. Chiếc vòng tay này còn gắn thêm nhẫn, trên nhẫn là một viên kim cương cực lớn.

Không sai, chính là viên mà trước đó Lâm Tân Độ lấy ra.

Để khiến viên kim cương không quá đột ngột, họa sĩ đã bỏ rất nhiều công sức vào chiếc vòng tay này.

Không khí hoàn toàn yên tĩnh lại.

Khi xác định ánh mắt của Lâm Tân Độ và Ngu Húy đồng thời dừng trên viên đá quý, họa sĩ cười hỏi: "Thích thiết kế nhỏ này không?"

Trước hết quan hệ bình thường sẽ không để đối phương làm người đại diện, tiếp theo viên kim cương lớn như vậy bình thường đều có tính đặc biệt, khả năng tự bỏ tiền mua là không lớn.

Tổng hợp lại, món quà quý giá như vậy, nhất định là Ngu Húy mua để tặng.

Anh ta nhìn ông chủ.

Mau nhìn đi, tôi đã để viên kim cương anh tặng đeo lên tay người trong lòng rồi!

Ngu Húy: "......"

Lâm Tân Độ rất không muốn đập tan ánh mắt như chó con chờ được khen của họa sĩ, nhưng nếu không nói, thành phẩm chắc chắn sẽ đeo vòng tay.

Ngu Húy nếu đã chính miệng thừa nhận có mục đích khác, trong lòng còn không nghẹn chết sao?

Cậu khẽ nói: "Thật ra kim cương hồng là do một người bạn khác tặng."

Nụ cười của họa sĩ cứng lại, người cũng cứng lại.

Mười phút sau, họa sĩ im lặng thu dọn bảng vẽ, trước khi ra cửa quay đầu lại nói: "Tôi về trước."

Sợ chậm một giây sẽ bị sa thải ngay tại chỗ.

Lâm Tân Độ đột nhiên nói: "Phượng hoàng niết bàn trùng sinh, phù du sáng sinh chiều chết, nếu trong nền tranh thêm một chút yếu tố đối lập, có lẽ sẽ có hiệu quả không tệ."

Cậu lấy ra chiếc trâm phù du mà Ngu Húy tặng: "Có thể tham khảo cái này để thiết kế lại phụ kiện."

Họa sĩ dừng bước, nghiêm túc suy nghĩ ý tưởng này.

Bên cạnh, ánh mắt Ngu Húy cuối cùng cũng có dao động: "Cậu luôn mang theo bên người sao?"

Lâm Tân Độ há miệng: "Ờ, không thì để ở đâu?"

Cậu từng ăn ở trong biệt thự xa hoa của Ngu Dật Chi một thời gian, sau đó mang theo đồ đạc lăn tới chỗ Nhiễm Nguyên Thanh, rồi sau khi Nhiễm Nguyên Thanh bị bắt, cậu lại thu dọn hành lý chạy tới biệt thự của Ngu Húy.

Lâm Tân Độ tổng kết quá trình này là: "Tân Độ ba lần dời nhà."

Ngu Húy bất lực lại buồn cười: "Vì sao không để ở biệt thự?"

"Đồ anh tặng, để ở nhà anh, tôi luôn có cảm giác trả lại cho chủ nhân."

"......"

Dù thế nào đi nữa, khi thấy Lâm Tân Độ cất đồ vào túi trước ngực, trong mắt Ngu Húy có ý cười khá rõ ràng.

Lâm Tân Độ không nhận ra vị trí đó gần tim. Cậu chỉ cảm thấy đeo hằng ngày quá phô trương, hơn nữa quần áo mùa hè không dễ phối, nhưng đã mua thì phải thể hiện giá trị kinh tế.

Trâm ngực không để trước ngực thì để ở đâu?

Sau khi họa sĩ rời đi, hai người cũng không ở lại biệt thự lâu.

Im lặng đi đến trước xe, Ngu Húy giúp cậu mở cửa xe: "Không cần lập tức trả lời gì, tôi sẽ cho cậu đủ không gian để suy nghĩ."

Ánh chiều vàng ấm phủ lên người, Lâm Tân Độ khẽ nói: "Được."

Hơn một tiếng sau, hai người từ cùng một chiếc xe bước xuống, lại trở về cùng một căn biệt thự.

Lâm Tân Độ im lặng.

Cậu nghiêm túc suy nghĩ vài giây, nói: "Cảm giác không có không gian riêng tư gì cả."

Ngu Húy bình tĩnh báo ra diện tích thực tế của biệt thự.

Dưới cùng một mái nhà với diện tích rộng lớn như vậy, sao lại không tính là không gian đủ rộng chứ?

Lâm Tân Độ không thể phản bác.

Nói cậu hoàn toàn không ý thức được tâm tư của Ngu Húy cũng không phải, chỉ là bây giờ buộc phải đối diện, khi ở chung tự nhiên không còn tùy ý như trước.

Cùng đứng ở huyền quan, Lâm Tân Độ kiếm cớ chuồn đi: "Tôi đi tắm."

Nói xong, tốc độ di chuyển của cậu không chậm hơn tốc độ nói.

Ngu Húy chỉ cảm thấy trước mắt có một trận gió xuyên hành lang lướt qua, người trước mặt đã biến mất.

·

Cố ý điều chỉnh nhiệt độ nước thấp hơn bình thường một chút, gần như tắm nước lạnh xong, Lâm Tân Độ cả người sảng khoái nằm lại lên giường.

Vừa đăng nhập vào mạng xã hội, cậu kinh ngạc phát hiện bài đăng trước đó lượng đọc đã sắp phá triệu, độ nóng rất cao.

Ấn vào xem, bình luận toàn là tiếng chửi.

[Làm cái gì vậy? Một thằng đàn ông lấy máu mà còn phải để hai người đi cùng (nôn.jpg).]

[Còn cố ý làm ra vẻ sợ đau, tôi buồn nôn rồi!]

[Đúng vậy, đàn ông bình thường ai lại như vậy? Nhìn là biết loại trong danh bạ. Ảnh chụp ba người, chỉ sợ đêm nào cũng thắp đèn chiến đấu →.→]

[Cho nên cầu chứng cứ thật, bên phải hơi giống phó tổng Long Đằng, người trong ảnh rốt cuộc là một thành viên của tổ hợp Trăng Rằm, hay là hàng chính ở trung tâm thương mại hôm đó?]

......

Lâm Tân Độ hứng thú lắng nghe một mảnh tiếng ếch kêu.

Từ số lượt thích của các bình luận trước đó là có thể nhìn ra. Đột nhiên có lượng đọc cao như vậy, tám chín phần là đã mua quảng bá.

Về phần là ai mua, trong lòng Lâm Tân Độ đã có đáp án, ngoài Giang Chu, còn ai sẽ quan tâm đến mình như vậy?

[Chửi vừa khó nghe lại còn đồng đều, chỉ có thể là thủy quân năm xu.]

[XX, đồ trà xanh chết tiệt.]

Xem ra từ ngữ của hệ thống cũng không dễ nghe gì, nếu không cũng không đến mức bị che.

"Thuê người gây chuyện ở trung tâm thương mại phải tốn tiền, mua marketing cũng phải tốn tiền, mỗi lần Giang Chu đều dùng tiền thật bạc thật để xử tôi." Lâm Tân Độ làm dáng Tây Tử ôm tim: "Còn tôi, mãi mãi chỉ dùng miệng và ngón tay."

Cửa không đóng, Ngu Húy đi ngang qua nhanh chóng bước vào, "Tim không thoải mái à?"

Lâm Tân Độ ngẩng đầu: "Không, tôi chỉ là bị sự lương thiện của chính mình làm cảm động thôi,"

"......"

Lâm Tân Độ ngồi thẳng dậy, chậm rãi nói rõ nguyên nhân.

Nghe cậu nói xong cả chuỗi logic lương thiện, Ngu Húy có chút dở khóc dở cười: "Xác định không có chỗ nào không thoải mái chứ?"

Lâm Tân Độ lắc đầu, đột nhiên nắm lấy cổ tay anh.

Ngu Húy khựng lại.

Nắm tay nhìn nhau, Lâm Tân Độ nói: "Anh à, tôi là người tốt."

Nhấn mạnh, là người.

Cậu từng nghĩ có nên từng bước ám chỉ chuyện xuyên không hay không, kết quả bị hệ thống một phiếu phủ quyết.

[Liên quan từ ngữ nhạy cảm bị cấm, cảnh cáo thẻ vàng một lần.]

"Đồ đầu óc vàng khè, phát thẻ cũng là màu vàng."

[......]

Phát hiện không có cách nào nói rõ với Ngu Húy, Lâm Tân Độ chỉ có thể nhấn mạnh thân phận là cá thể con người.

Thực ra ở một ý nghĩa nào đó Ngu Húy cũng không đoán sai, nguyên chủ đột tử ngoài ý muốn, cậu mượn xác hoàn hồn.

"Ngu Húy," Lâm Tân Độ chưa từng nghiêm túc như vậy, "Tôi thật sự là......"

Ngu Húy thản nhiên nói: "Không quan trọng."

Không, rất quan trọng!

Anh hiểu sai cả chủng loài của tôi rồi.

Hệ thống chen vào:[Không cần vượt giới tính, không có cách ly sinh sản, quả thật không quan trọng.]

Lâm Tân Độ ngẩn ra.

Một lát sau, cậu tổng kết thành bốn chữ cái: nsdd.

Thấy cậu không sao, sự lo lắng trong mắt Ngu Húy tan đi, khi liếc thấy chiếc điện thoại bị vứt sang một bên, sắc mặt tốt trước đó không còn nữa.

Điện thoại vẫn chưa tắt màn hình, dừng lại ở những bình luận chửi bới.

Lâm Tân Độ đối với chuyện này rất thoải mái: "Giang Chu mua hot search và thủy quân cho tôi, nhưng đều là công cốc."

Trước hết bản thân cậu không để ý, lùi một vạn bước mà nói, cho dù để ý, đối phương tổn thất còn lớn hơn.

Ngu Húy đột nhiên nói: "Giang Bạc đã lên bờ đủ lâu rồi."

Khóe miệng Lâm Tân Độ giật một cái.

Cách gọi này, anh cũng học được sự tinh nghịch của dì rồi.

Hơn nữa Giang Chu cũng mới quay về hơn mười ngày, không biết còn tưởng Ngu Húy đã nhịn đối phương rất lâu rồi.

Lâm Tân Độ duỗi người: "Tôi có dự cảm, gần đây cậu ta sẽ đến tìm tôi tự mình xin lỗi."

Giống như đã nhận lỗi bên phía Triệu Lê, bạch nguyệt quang muốn đem thiết lập mang lòng áy náy duy trì đến cùng.

Ngu Húy đột nhiên bảo cậu nhớ lại dáng vẻ của Giang Chu lúc gặp lần đầu.

"Ừ, mắt đỏ hoe, nước mắt rưng rưng......"

Ngu Húy: "Khóc giỏi như vậy, để cậu ta khóc thêm một lần nữa đi."

Khóc riết rồi sẽ quen.

"?"

"Còn Triệu Lê, tiện thể cho cậu ta sập nhà luôn."

Sập riết rồi cũng sẽ quen.

Đến khi Lâm Tân Độ phản ứng lại, hai mắt sáng lên: "Tìm được chứng cứ Giang Chu phạm pháp rồi à?"

"Bên Nhiễm Nguyên Thanh có ý muốn khai ra, cũng chỉ là chuyện một hai tuần này."

Ngu Húy dự định trước đó sẽ đáp lễ lại một chút.

Anh lấy máy tính, cắm USB vào, bên trong là những tài liệu liên quan đến Giang Chu mà trợ lý thu thập trong thời gian này. Ngoài thân thế đã biết, phần lớn đều là những lời đánh giá từ bạn học cũ.

Lâm Tân Độ quét qua loa.

Những lời khen dày đặc khiến người ta hoa mắt, cậu trực tiếp hỏi: "Có vấn đề gì sao?"

Ngu Húy cười: "Vấn đề rất lớn."

"Lớn hơn kim cương à?"

Từ tính đặc biệt của kim cương đến thiết kế nhỏ của họa sĩ, chiếc boomerang từ Triệu Lê đã đâm trúng Ngu Húy hai lần.

Nhận ra biến hóa nhỏ trong biểu cảm của người trước mặt, Lâm Tân Độ đột nhiên hiểu ra, thảo nào lúc nãy khi Ngu Húy nói đến "có qua có lại", còn đặc biệt nhắc đến việc khiến Triệu Lê sập nhà.

Hóa ra là bị chọc trúng tim rồi.

Ngu Húy nhìn thời gian, đã rất muộn: "Ăn cơm trước đi."

Trước khi ngồi xuống phòng ăn, Lâm Tân Độ cố ý đi lấy hai cái ly rượu, rót một ít rượu vang đỏ.

"Nào, chúng ta cùng lắc ly rượu vang."

Ngón tay khớp xương rõ ràng của Ngu Húy nắm lấy chân ly, xoay đều theo chiều ngược kim đồng hồ. So với động tác tao nhã của anh, Lâm Tân Độ thì có phần phóng khoáng hơn nhiều.

Nhưng cả hai đều không chú ý đến điều này, Lâm Tân Độ chống cằm: "Thật ra tôi đã vô tình giúp Giang Chu một tay."

"Ừ?"

Lâm Tân Độ: "Giúp cậu ta giảm cân rồi."

Giang Chu chỉ lo mua hot search, e là tức đến mức không ăn nổi cơm, chẳng phải đang gián tiếp giúp đối phương giảm cân sao?

Lâm Tân Độ lại một lần nữa bị sự lương thiện của bản thân làm cảm động đến tột cùng.

·

Đừng nói cơm, Giang Chu bây giờ ngay cả nước cũng nuốt không trôi, chỉ cảm thấy nghẹn. Trước đây cậu ta quá thuận buồm xuôi gió, nơi nào có cậu ta, nơi đó luôn là người được nâng niu nhất.

Nhưng lần trở về này liên tiếp gặp thất bại, Giang Chu luôn có một loại hoảng loạn khó tả, như thể sức hấp dẫn của mình đang dần giảm xuống.

Bác sĩ Lục hai ngày trước đã xuất viện, hiện giờ nằm ở nhà nghỉ ngơi.

Ông ta gõ chữ trên bàn phím: [Lâm Tân Độ ngay cả hot blogger cũng không tính là, cho dù cậu đẩy cậu ta lên hot search, có bao nhiêu người sẽ chú ý?]

[Danh tiếng không tạo thành tổn hại, tài sản không tạo thành xâm phạm, nhằm vào cái gì?]

Giang Chu im lặng.

Bác sĩ Lục tiếp tục gõ: [So với định tính, sự hoài nghi càng có thể phá hủy hình tượng của một người.]

Một khi có hoài nghi, sẽ không ngừng suy đoán.

[Còn chuyện ở trung tâm thương mại, cậu vốn không nên đến, đã đến nước này rồi, chủ động đi tìm Ngu Dật Chi thẳng thắn.]

Tốc độ gõ của ông ta càng lúc càng nhanh, đầu ngón tay mang theo vài phần bất mãn đối với Giang Chu. Rõ ràng đã sắp xếp ổn thỏa, vậy mà vẫn có người tự cho mình thông minh, nhất định phải tự mình đến hiện trường.

[Lại không phải chỉ huy giao thông, cậu đến góp vui cái gì?]

Giang Chu cắn môi, một lát sau tâm thần lại ổn định: "Nhưng tôi đã thẳng thắn với Triệu Lê rồi, không cần thiết phải nói với anh Dật Chi......"

Đối mặt với người mình thích, cậu ta đương nhiên không muốn tự vạch khuyết điểm, định lấp l**m cho qua.

Nhưng giây tiếp theo khi đối diện ánh mắt âm u của bác sĩ Lục, trong lòng Giang Chu run lên, lựa chọn thỏa hiệp.

Cậu ta hạ quyết tâm: "Nếu đã muốn thẳng thắn, không chỉ nói với anh Dật Chi, tôi còn sẽ đặc biệt đi xin lỗi Lâm Tân Độ."

Bản chất của sự việc là do quá khứ của Lâm Tân Độ gây ra, quá trình xin lỗi tương đương với việc có thể đem quá khứ của đối phương đặt lên bàn, rồi nhẹ nhàng lướt qua một lần.

Bác sĩ Lục lau kính, tiếp tục gõ:

[Thông qua Ngu Dật Chi mời đám con nhà giàu kia ra chơi, tổ chức một bữa ăn hoặc tiệc tùng.]

[Không cần nói quá rõ, người khác tò mò sẽ tự đi tra.]

[Đều là người, không thể hoàn toàn không để ý đánh giá bên ngoài, Ngu Húy cũng vậy.]

·

Ngày hôm sau là trời âm u, mây chì nặng nề, treo cao trên thành phố.

"Trời muốn mưa, mẹ muốn gả chồng."

Lâm Tân Độ ôm chén trà, ung dung dựa dưới mái hiên nhắm mắt nghe mưa: "Tôi có dự cảm, đứa không cha không mẹ sẽ đến hại đứa không cha không mẹ."

Đang nói, điện thoại trong túi reo lên.

Cậu cười cười, ngẩng đầu nhìn Ngu Húy trong sân: "Anh nói sẽ khiến Giang Chu khóc thật thảm một lần."

Ngu Húy gật đầu.

Lâm Tân Độ: "Đơn hàng [muốn khóc không] của ngài đã được gửi đi, xin chú ý kiểm tra."

Nói xong, lấy điện thoại ra.

.

Tác giả có lời muốn nói:

Trích nhật ký của họa sĩ:

Cuốn "Làm thế nào để tăng EQ" do tôi biên soạn đã chính thức ra mắt, có nó, bạn sẽ học được nghệ thuật nói chuyện, làm chủ quy tắc nơi công sở, thực hiện bước nhảy vọt trong cuộc đời không còn là mơ!

Trong thời gian sách mới còn được giảm giá 20% nhé~

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn