Lốp Dự Phòng Sa Điêu, Online Đổi Mệnh

Chương 53: Bị phát hiện

Đặt mình vào hoàn cảnh của Giang Chu, Lâm Tân Độ không khỏi cúi đầu nhìn mặt đất.

Ngu Huý khẽ nói: "Cậu đâu có làm sai, đừng cúi đầu."

"Không, tôi đang tìm khe nứt," Lâm Tân Độ khi ngẩng lên lại đầy vẻ yên tâm, "Tốt lắm, không có chỗ cho người chui xuống."

Đến chuột còn không chui lọt, nghi phạm càng đừng hòng chui.

"......"

Lâm Tân Độ nghiêng đầu nói: "Cá cược không? đoán xem hiện trường là GC hay BSL."

Ngu Huý lắc đầu, dường như cảm thấy trẻ con.

Qua ba giây, khóe mắt liếc thấy vẻ hứng thú bừng bừng của Lâm Tân Độ, bật cười nói: "Tôi chọn GC."

Lâm Tân Độ cười cười, ứng cử viên sáng giá trong lòng cậu cũng là Giang Chu.

Nghe Ngu Dật Chi nói bác sĩ Lục vừa xuất viện, chắc vẫn đang nghỉ dưỡng, phân công trong nhóm bọn họ từ trước đến nay là bác sĩ Lục lập kế hoạch, Giang Chu thực hiện.

Không lâu sau quản lý đi tới, Ngu Huý tiến lên trao đổi xong, ánh mắt lướt qua người đàn ông béo.

Một lát sau, hắn nói với bảo vệ: "Báo cảnh sát."

Người đàn ông không ngờ chuyện sẽ bị làm lớn như vậy, nâng giọng tự trấn an: "Uống say nhận nhầm người, thì sao?"

Ngu Huý nhàn nhạt: "Nếu là nhận tiền bịa đặt, tính chất sẽ khác."

Ánh mắt hắn chuyển sang ngón áp út tay trái của người đàn ông, nơi đó có một vệt trắng nhạt, bình thường hẳn là có đeo nhẫn.

"Thích đi tiệm trai bao như vậy, người nhà biết không?"

Lần này sắc mặt người đàn ông béo hoàn toàn biến đổi.

"Không có, tôi nói bừa, tôi......"

Ông ta dùng sức húc vào quản lý, định trực tiếp bỏ chạy, nhưng còn chưa kịp nhảy nhót, đã bị hai bảo vệ khống chế.

Lâm Tân Độ đang đi về phía bàn đăng ký quay đầu nhìn một cái, chỉ thấy một khuôn mặt trắng bệch.

Ánh mắt hai bên chạm nhau giữa không trung, người đàn ông béo vừa muốn cầu xin, Lâm Tân Độ bắt chước giọng điệu ban đầu của ông ta: "Yo."

"......"

"Yo, check it out."

Lâm Tân Độ hát hăng say, cười tươi vẫy tay: "Anh đứng tại chỗ yo mười vạn lần, tôi sẽ cân nhắc tha cho anh."

Sau lưng truyền đến tiếng chửi rủa, Lâm Tân Độ rất thích kiểu tức đến phát điên này. Hy vọng lát nữa Giang Chu cũng có thể nhảy dựng lên như vậy, làm cậu vui một chút.

Khách xếp thành hàng dài, nhân viên mang máy tính bảng đến nhập thông tin nhanh chóng, tốc độ gõ phím cực nhanh.

Tổng cộng có hai hàng, Lâm Tân Độ và Ngu Dật Chi lần lượt phát số cho mỗi hàng, tránh việc chen lấn cướp chỗ.

Lâm Tân Độ mắt nhìn tám hướng, ánh mắt nhanh chóng tập trung vào nơi xa hơn.

Bên trái phía trước, chỗ dẫn đến nhà vệ sinh, có một bóng người đi ngược dòng.

Lâm Tân Độ lập tức nở nụ cười.

Đây là định chơi trò "đi tiểu rồi chuồn" à?

Đáng tiếc rồi.

Ảnh hưởng của bạch nguyệt quang chỉ bị suy yếu, không phải biến mất.

Ít nhất trong lòng Ngu Dật Chi, cậu ta vẫn có vị trí, ví dụ như...... Dù có hóa thành tro cũng nhận ra.

Để không tỏ ra quá chột dạ, bước chân của Giang Chu không dám đi quá nhanh.

Đúng lúc cậu ta không nhanh không chậm đi về phía trước, bên cạnh có hai người chạy qua.

"Mau lên, không lát nữa người đăng ký đi mất."

"Biết rồi, tôi đây đang buồn tiểu."

Người không gấp đều đi đăng ký trước, người gấp thì chạy một mạch.

Giang Chu giữ bước đi ổn định lại càng trở nên đột ngột.

Giờ chỉ còn vài mét là có thể rẽ vào, Giang Chu cũng không tiện chạy theo, trong lòng không ngừng lẩm bẩm: đừng nhìn thấy tôi, đừng......

"Giang Chu."

Một giọng nói quen thuộc từ phía sau vang lên.

Đúng như Lâm Tân Độ dự đoán, mắt Ngu Dật Chi chẳng khác gì cái radar.

Bước chân Giang Chu cứng lại, nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, quay người với vẻ vui mừng: "Anh Dật Chi."

Ngu Dật Chi gọi người khác đến thay công việc, dùng giọng hơi do dự hỏi: "Sao em lại ở đây?"

"Ở khách sạn cũng cần dùng không ít đồ," Giang Chu trả lời rất tự nhiên, "Nghe nói trung tâm mới khai trương, em đến mua chút đồ dùng hằng ngày."

Hai người nói chuyện thu hút sự chú ý.

Tô Tường có chút ấn tượng với Giang Chu, hôm đó tiệc sinh nhật đã gặp, bà vốn tưởng cũng là thành viên nhóm Trăng Rằm.

Giang Chu giờ mặc thường phục, nhóm Trăng Rằm vừa biểu diễn xong vẫn còn ở tầng một, rõ ràng là không đi cùng.

"Chào bác trai bác gái." Không còn đường lui, Giang Chu chỉ có thể chủ động tiến lên chào hỏi: "Cháu là bạn của anh Dật Chi, cháu tên Giang Chu."

Lại thêm một người bạn?

Tối hôm đó không chú ý lắm, giờ gặp lại, Tô Tường nhìn Giang Chu, rồi lại nhìn sang Lâm Tân Độ.

Lâm Tân Độ nghiêm túc: "Cùng một dây chuyền sản xuất."

Tô Tường lắc đầu, nói thật: "Sao có thể?"

Lâm Tân Độ là một kiểu cảm giác cực kỳ sống động, ngũ quan đẹp đến quá mức, Giang Chu thì ánh mắt lông mày thiên về dịu dàng hơn.

Chỉ khi không nói gì, khí chất của hai người mới khá giống, có một loại xa cách thanh u như trăng trên trời.

Ngu Huý vừa xử lý xong chuyện người đàn ông béo, đi tới thấy Giang Chu, nói: "Đúng là trùng hợp thật."

Lâm Tân Độ lần đầu biết, dùng giọng điệu bình thản cũng có thể tạo ra hiệu ứng mỉa mai max level.

Năm chữ thốt ra từ đôi môi mỏng, mỗi chữ đều mang theo vài phần thâm ý.

Không khí từ vi diệu nâng lên thành huyền diệu.

Ánh mắt Ngu Huý không dừng trên người Giang Chu quá lâu, chuyển sang nói với Ngu Dật Chi: "Đáng tiếc không phải lần nào cũng trùng hợp như vậy."

Lâm Tân Độ: "Dù sao lần trước ở bể bơi cũng vừa trùng hợp xong."

Ai cũng nghe ra trong lời hai người có ẩn ý, ánh mắt Tô Tường nhìn Giang Chu xen lẫn vài phần lạnh lẽo.

Ngu Huý không tiếp tục khiến Ngu Dật Chi khó xử.

"Cơ hội hiếm có, em ở lại ôn chuyện trước đi, bọn anh xuống dưới đợi em."

Giang Chu ngay cả nụ cười cơ bản cũng khó giữ nổi, vậy mà vẫn phải giả ngu, làm ra vẻ không hiểu.

Lâm Tân Độ vẫy tay: "Bye bye."

Xúi giục người khác đến làm mình mất mặt không phải tội lớn, nhưng thiết lập bạch nguyệt quang của Giang Chu thì coi như hoàn toàn dính bụi rồi.

Tô Tường và Ngu Chính Sơ cuối cùng dặn dò quản lý thêm vài câu, nhấn mạnh phiếu giảm giá nhất định phải được thực hiện, rồi cũng đi về phía thang máy.

Hiện tại mọi ngụy trang thực ra đều vô dụng, camera không thể làm chứng cứ, giao dịch với tên béo kia cũng là tiền mặt qua nhiều lớp. Nhưng Giang Chu hiểu rõ, trong lòng hai vị trưởng bối này, cậu ta đã bị "nghi là có tội".

Rõ ràng cậu ta đã nghĩ xong nên giải thích thế nào, nhưng không có một ai hỏi.

Trong chuyện này, thái độ của Ngu Huý đã phát huy tác dụng rất lớn, đối phương gần như chỉ thiếu nói thẳng "trùng hợp cái con khỉ", mà đôi vợ chồng kia cũng không cần làm chứng, trực tiếp bị ảnh hưởng bởi thái độ của Ngu Huý.

Quả nhiên con nuôi thì vẫn không bằng con ruột.

Trong tình huống cậu ta đã thẳng thắn nói mình là bạn của Ngu Dật Chi, bọn họ cũng không hề có ý định nể mặt Ngu Dật Chi chút nào.

"Hai bác, hình như không thích em lắm, nhưng bọn họ nhìn có vẻ rất thích Lâm Tân Độ."

Không thể để đối phương mở miệng hỏi trước, Giang Chu giống như Lâm Tân Độ, rất giỏi chuyển đề tài.

"Thật ra em vẫn luôn muốn hỏi, rốt cuộc hai người là quan hệ gì? Lâm Tân Độ rõ ràng thân với anh trai anh hơn, cậu ấy là bạn của anh trai anh sao?"

Cũng xuất hiện với thân phận bạn bè như hôm nay, bạn của con ruột được coi trọng, còn không phải con ruột thì đến một câu cũng không muốn nói nhiều.

Nếu là người có tâm tư nhạy cảm lại hay suy nghĩ nhiều, rất có thể sẽ bị làm lệch trọng tâm, chuyển sang vấn đề đối xử khác biệt.

Điều hòa trong trung tâm thương mại mở khá lạnh, Giang Chu bẩm sinh sợ lạnh, trong lúc cậu ta không hay biết, xương quai xanh đã nổi lên một lớp da gà.

Ngu Dật Chi đột nhiên giúp cậu ta chỉnh lại cổ áo.

Giang Chu vui mừng nhìn sang: "Anh Dật Chi......"

Ngu Dật Chi chỉnh lại quần áo cho cậu ta xong, chậm rãi hỏi: "Thật sự là trùng hợp sao?"

Biểu cảm vui mừng của Giang Chu đông cứng, hô hấp cũng theo đó mà ngưng lại.

Nhưng Ngu Dật Chi lại không chờ cậu ta trả lời.

"Người nhà của anh còn đang đợi dưới lầu, anh xuống trước."

Bóng lưng cao thẳng trầm mặc bước vào thang máy, theo thang máy đi xuống mà biến mất khỏi tầm mắt.

Nắm đấm của Giang Chu chợt siết chặt, sắc mặt âm u đến cực điểm.

Nghĩ đến vẻ đắc ý khi nãy Lâm Tân Độ rời đi, sắc mặt cậu ta lại trầm thêm một tầng, mang theo sự không cam lòng và oán khí dày đặc.

·

Vì một đoạn đệm xen vào không mấy vui vẻ, bữa trưa đổi sang một quán ăn riêng. Ngoài mấy bàn ngoài trời, bên trong đều là phòng riêng, tính riêng tư cực cao.

Mỗi người bận việc của mình.

Ngu Huý cúi đầu xem menu, dáng vẻ đầy tính xâm lược của anh giống như đang xem giấy báo tử.

Bên cạnh Lâm Tân Độ lướt video chống lừa đảo, suy nghĩ lại bay đi nơi khác.

Không thể chỉ mình cậu có điểm thấp nhất!

Một cặp vợ chồng khác đang ngắm cây xanh trong phòng.

Ngu Dật Chi chủ động mở miệng phá vỡ sự im lặng, trước tiên nói rõ thân phận của Giang Chu với Tô Tường và Ngu Chính Sơ.

"Giang Chu, là một người bạn trước đây con từng rất có thiện cảm."

Không ai ngắt lời hay tiếp lời.

Ngu Dật Chi tiếp tục nói: "Hai năm trước trong một chuyến đi, cậu ấy vì con...... xảy ra sự cố rồi mất liên lạc."

Lâm Tân Độ nhướng mày, thiết lập bạch nguyệt quang này sụp đổ rồi, lúc Ngu Dật Chi nói "vì con" vậy mà còn mang theo một tia nghi ngờ.

"Lúc đầu con và Lâm Tân Độ gặp nhau lần đầu, cũng là vì cậu ấy có vài phần giống Giang Chu, mới có tiếp xúc sâu hơn."

Ngu Chính Sơ không nói gì, Tô Tường chậm rãi lần theo mối quan hệ, cuối cùng phát hiện, là một chuỗi dài thật dài!

"Vậy người bạn họ Giang kia là bản đầu tiên, Tiểu Độ là...... bản tuyệt bản?"

Người khác kết bạn, còn con trai bà thì sưu tầm figure à?

Tô Tường vô cùng lo lắng cho trạng thái tâm lý của Ngu Dật Chi.

"Tiểu Dật," Bà do dự một chút nói, "Bây giờ người trẻ áp lực tâm lý lớn, cũng phải chú ý thư giãn tinh thần nhiều hơn."

Ngu Dật Chi: "Con đã làm tư vấn tâm lý rồi."

Lâm Tân Độ: "Cháu làm chứng."

"......"

Lâm Tân Độ ngồi thẳng người: "Đã vậy, cháu cũng nói thẳng."

Cậu không có ý định nhận vơ mấy chuyện ngu xuẩn do người khác làm, đang yên đang lành, tại sao phải để trưởng bối hiểu lầm mình?

"Chuyện tiệm trai bao đúng là có, có người tự xưng giá trị ba trăm vạn không ai hỏi đến cuối cùng bị sa thải, nhưng đó không phải là cháu."

Lâm Tân Độ trịnh trọng nói: "Cháu là đa nhân cách, lúc đó cháu còn chưa sinh ra, không đúng, là chưa xuất thế."

Không khí yên tĩnh qua mấy vòng.

Sự chú ý vốn đặt trên người Ngu Dật Chi hoàn toàn chuyển sang Lâm Tân Độ.

Ngu Huý bình tĩnh khép menu lại, gọi phục vụ đến gọi món, gọi xong nói: "Con có thể làm chứng."

Ba người trong vài phút ngắn ngủi, trở thành nhân chứng cho nhau.

Tô Tường & Ngu Chính Sơ: "......"

Con chứng minh kiểu gì, nhân cách mới cũng đâu phải do con sinh ra?

"Dạo gần đây tính cách của Dật Chi thay đổi rất nhiều, con nghi là bị ảnh hưởng bởi người xung quanh và môi trường, nên đã điều tra một chút." Ngu Huý giải thích: "Lâm Tân Độ ban đầu là một người trong danh sách điều tra, con bảo trợ lý lấy camera giám sát buổi tiệc rượu lần đầu cậu ấy và Dật Chi gặp nhau."

Vẻ nhẹ nhõm của Lâm Tân Độ không còn, hẳn là từ đó chú ý đến vấn đề tay thuận.

Chi tiết như vậy cũng moi ra được, tâm tư phải tỉ mỉ đến mức nào?!

"Người trong tiệc rượu tục tĩu nông cạn, nhưng trong quá trình tiếp xúc lại là một người dũng cảm, chính trực, lanh lợi, lương thiện......"

Lâm Tân Độ không khỏi cúi đầu.

Đừng khen nữa, đừng khen nữa, nói trước mặt như vậy cậu cũng chịu không nổi.

"Cho đến khi con phát hiện, người trong tiệc rượu thuận tay phải, Lâm Tân Độ lại là người thuận tay trái tuyệt đối." Ngu Huý nói: "Sau đó con lại làm thêm một số xác minh, quả thật là hai người."

Lâm Tân Độ không nói một lời.

Hai người, chứ không phải hai nhân cách, chỉ một chữ khác mà cách biệt một trời một vực.

Những người khác rõ ràng không chú ý đến vấn đề nhỏ này.

Tô Tường nhíu mày: "Vậy nhân cách kia......"

Lâm Tân Độ: "Biến mất rồi."

Lần trước ở nhờ, Tô Tường đã biết thân phận cô nhi của cậu từ lời cậu nói.

Lúc này bà tự động tưởng tượng ra một đứa trẻ chịu đủ bắt nạt, vì tự bảo vệ mà tách ra một nhân cách khác, ánh mắt nhìn cậu lập tức lại thêm một tầng thương xót.

Sau đó Lâm Tân Độ làm một bản tổng kết đại khái.

"Trong hai năm qua, Ngu Dật Chi vì áy náy, trọng điểm giúp đỡ những người có ngoại hình giống Giang Chu."

"Năm nay cháu lại gom những người anh ấy từng giúp lại với nhau, giới thiệu cho Triệu Lê, sau đó thông qua công ty Long Đằng ký hợp đồng đào tạo ra mắt, Ngu Huý là nhà đầu tư thiên thần."

Phục vụ vừa bưng món vào đúng lúc nghe thấy câu này, tay run lên, nước canh không cẩn thận bị đổ ra.

"Xin lỗi, thật sự rất xin lỗi, tôi không chú ý, tôi......"

Sau khi Lâm Tân Độ liên tục nói không sao, phục vụ mới rời khỏi phòng riêng.

Ra ngoài, phục vụ hít sâu một hơi.

Thế giới bên ngoài đã phát triển đến mức này rồi sao?

Còn nữa, trò chơi của tư bản đều chơi như vậy sao?!

Người hít sâu còn có Tô Tường, môi bà khẽ động, dường như muốn nói gì đó, nhưng phát hiện mỗi người trong câu chuyện này đều không thể đánh giá.

Dù nghĩ vậy rất không tốt, nhưng bọn họ thật sự nhìn ai cũng có vấn đề tâm lý.

Trong số những người không bình thường này, trong phòng riêng đã chiếm ba người.

Không thể cứ trách người nhà mình, Tô Tường chỉ có thể kéo người khác ra nói: "Triệu Lê cậu ta nghĩ gì vậy?"

Lâm Tân Độ chỉ nói: "Triệu Lê và Giang Chu cũng quen nhau, đại khái là thông qua cách này để tưởng nhớ cố nhân."

Có vài lời Tô Tường không tiện nói, Ngu Chính Sơ thay bà hỏi, ông nhìn con trai út: "Con......"

Nói ra lại đổi chủ ngữ thành "các con".

"Các con vẫn đang làm tư vấn tâm lý chứ?"

Hiện tại xem ra, cần phải làm lâu dài.

Ngu Dật Chi gật đầu: "Triệu Lê có làm không thì không rõ, nhưng bên con phải tạm hoãn một thời gian."

Lâm Tân Độ: "Đúng, bác sĩ tâm lý của bọn cháu mấy ngày trước bị đầu độc đến câm rồi."

"......"

Thực sự không còn gì để nói, Ngu Chính Sơ im lặng một chút: "Ăn trước đi, đồ ăn sắp nguội rồi."

Lâm Tân Độ kinh ngạc vì cha Ngu không tiếp tục hỏi nữa, nghĩ lại thì mỗi câu vừa rồi đều là bom nổ, hỏi hết chắc khỏi ăn cơm.

Mũi khẽ động, bị mùi thức ăn hấp dẫn.

Đúng vậy, ăn trước đã!

Canh đặt ở giữa, Tô Tường múc cho Lâm Tân Độ một bát: "Cháu gầy quá, phải bồi bổ thêm."

Nói đến đây nghĩ ra điều gì đó, Tô Tường nhìn Ngu Dật Chi: "Người vừa nói kia, Giang Thuyền, con là vì cậu ta từng mất liên lạc nên thấy áy náy sao?"

"......Giang Chu."

Tô Tường: "Mẹ thấy Giang Hạm sắc mặt khá tốt, chắc sống không tệ, con áy náy cái gì?"

Liên tiếp gọi sai hai lần, ít nhiều có chút cố ý.

Ngu Dật Chi biết chuyện ở trung tâm thương mại khiến ấn tượng ban đầu của cha mẹ đối với Giang Chu rơi xuống đáy, cũng không biện giải thêm, hiện tại tâm trạng của hắn cũng rất phức tạp.

Sau bữa ăn, Tô Tường mời Lâm Tân Độ đến trang viên chơi.

"Hai lần trước cháu đến đều là buổi tối, thật ra ban ngày phong cảnh ven hồ mới là đẹp nhất."

Lâm Tân Độ nhìn nhóm cư dân khu nhà của Ngu Huý, đến giờ vẫn chưa có thông báo có điện lại.

"Được ạ." Thời tiết nóng thế này, có điều hòa là phải tranh thủ!

Tô Tường đang mỉm cười nói chuyện, vô tình liếc thấy nhóm chủ hộ trên điện thoại của Lâm Tân Độ, hơi sững lại.

·

Ban ngày cảnh hồ nước thật sự đẹp như chốn tiên cảnh.

Lâm Tân Độ cùng Tô Tường dạo bước bên bờ hồ, hít thở không khí trong lành, chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái.

Đi đến đầu cầu, Tô Tường tựa lan can nhìn ra xa nghỉ một chút.

Lâm Tân Độ cùng bà ngắm cảnh, hai người rất tự nhiên trò chuyện phiếm.

Tô Tường: "Tính ra, ngày cháu xuất thế, cách lúc Tiểu Huý về nước cũng không lâu."

Lâm Tân Độ thoải mái nói: "Đã hơn hai tháng rồi."

Tô Tường: "Vậy thêm nửa tháng nữa là tròn trăm ngày rồi."

Hai người đồng thời im lặng.

Khóe miệng Lâm Tân Độ giật giật, nói tiếp nữa là phải bàn đến tiệc đầy trăm ngày.

"Sau này khi cháu muốn tổ chức sinh nhật, nói với dì, dì có thể giúp cháu lo liệu." Tô Tường nói: "Tuổi lớn rồi, thích náo nhiệt."

Lâm Tân Độ: "Dì vẫn đang độ xuân xanh."

Không ai không thích được khen trẻ, Tô Tường không khỏi bật cười.

"Ban ngày nên ra ngoài đi dạo nhiều hơn," Đi thêm một đoạn, Tô Tường lắc đầu nhìn trang viên phía bên kia cầu, "Mỗi lần Tiểu Huý về chỉ biết ở trong nhà đánh cờ với cha nó, Tiểu Dật thì ở nhà cũng không quên họp video."

Nhưng lần này bà nói sai rồi.

Hôm nay người đánh cờ cùng Ngu Chính Sơ là Ngu Dật Chi, một ván vừa kết thúc, Ngu Dật Chi đi vào nhà vệ sinh.

Bãi cỏ.

Ngu Huý ngồi trên một chiếc ghế trắng, cổ áo sơ mi mở hai cúc, hiếm khi thoát khỏi vẻ trầm ổn gò bó thường ngày.

Anh đang gọi điện.

"Giang Chu hôm nay đã gặp cha mẹ tôi, lần sau cô mang luật sư đến, nhớ nói tin tốt này cho em trai cô."

Nghe như một nghi thức quan trọng kiểu ra mắt gia đình.

Đầu dây bên kia, Nhiễm Tuyết rốt cuộc vẫn có chút không đành lòng: "Lần trước tôi đi xong, Nguyên Thanh đã chịu một lần k*ch th*ch rất lớn."

Ngu Huý cười nhạt: "Đây là vì tốt cho cậu ta."

Rất nhiều hành vi vi phạm pháp luật của Nhiễm Nguyên Thanh có thể truy ngược về mấy năm trước, Giang Chu mười phần thì chín phần là người biết chuyện, nói không chừng còn từng giúp đỡ.

Nếu Nhiễm Nguyên Thanh nghĩ thông, khai ra một số người biết chuyện chưa bị lộ, còn có thể nhận được mức phán quyết tương đối khoan hồng.

Kết thúc cuộc gọi này, lại có cuộc gọi khác gọi vào.

Đầu bên kia không biết nói gì, Ngu Huý thần sắc lạnh lùng: "Tiếp tục điều tra, có một sẽ có hai, loại chuyện vu khống bịa đặt này cậu ta sẽ không ít lần làm. Tốt nhất tìm được người bị hại chịu tổn thất kinh tế liên quan......"

Bất luận là Giang Chu, hay người đàn ông nhận tiền gây chuyện ở trung tâm thương mại, đã dám giở trò thì phải chuẩn bị trả giá gấp mười lần.

Ngu Huý dường như đột nhiên cảm nhận được gì đó, quay người lại.

Anh cúp điện thoại.

Dưới cột trụ giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối, Ngu Chính Sơ đang đứng đó, khuôn mặt vốn nghiêm túc lúc này không nhìn ra biểu cảm.

"Cha." Ngu Huý đứng dậy.

Ngu Chính Sơ bước tới, kéo ghế ngồi xuống: "Một chuyện nhỏ xen vào, mà để tâm đến vậy sao?"

Ngu Huý: "Ngày khai trương gặp kẻ gây chuyện, đương nhiên phải xử lý."

"Chỉ vì vậy?" Ngu Chính Sơ nhìn chằm chằm vào anh, "Hay là còn nguyên nhân khác?"

Ánh mắt giao nhau, Ngu Huý nói: "Kính thì kính, không nhường thì không nhường, không phải là đạo lý cha dạy sao?"

Liên quan đến ranh giới, bất kể phía trước là ai, cho dù là người tôn kính, kính thì vẫn kính, nhưng tuyệt không nhượng bộ một bước.

Huống hồ chỉ là hai kẻ tiểu nhân, càng không đáng để tha thứ.

Phản vấn nhiều khi là một cách khẳng định, nó đại biểu người trong cuộc không phủ nhận điểm trước đó.

Đôi mắt sắc bén của Ngu Chính Sơ nheo lại: "Vậy nói cách khác, Lâm Tân Độ là một trong những giới hạn của con?"

Kỳ nghỉ này cơ bản không có ngày nào yên ổn, Ngu Huý căn bản không có nhiều thời gian sắp xếp tình cảm cá nhân.

Cho đến khi nhìn thấy Lâm Tân Độ giãy giụa trong nước, dù sau đó Lâm Tân Độ phủ nhận và thừa nhận thực tế là đơn phương hành Giang Chu, nhưng sự chán ghét của Ngu Huý đối với Giang Chu giống như sóng nước, lớp sau cao hơn lớp trước.

Đổi lại một người khác, anh sẽ không có dao động cảm xúc lớn như vậy.

Lâm Tân Độ cũng không phải lần đầu mang đến loại dao động này.

"Phải." Ngu Huý ánh mắt không né tránh, lần đầu tiên trực diện trả lời câu hỏi của Ngu Chính Sơ.

·

Khí hậu bên hồ không nóng không lạnh.

Đi một đoạn, Tô Tường nói: "Một lát nữa huấn luyện viên yoga của dì sẽ đến, có muốn cùng tập thử không?"

Yoga có thể giải tỏa áp lực và tăng độ dẻo dai, Lâm Tân Độ không từ chối.

"Có thể cháu sẽ làm chậm tiến độ." Lâm Tân Độ vừa đi vừa nói: "Hơn nữa thứ cháu học không được, thường là mãi mãi không học được."

Ví dụ lần đầu nhìn thấy cờ vây đã muốn đặt quân vào ô vuông, cậu đã biết đời này vô duyên với cờ, sau đó quả nhiên học đâu hỏng đó.

"Mỗi người đều có điểm không giỏi," Tô Tường an ủi: "Ví dụ hồi nhỏ ước mơ của dì là trở thành một bậc thầy kể chuyện cười."

Trong ánh mắt không thể tin nổi của Lâm Tân Độ, Tô Tường nói: "Chúng ta bây giờ đi tập yoga."

Nói xong không hiểu sao lại bật cười, còn hỏi Lâm Tân Độ có buồn cười không.

"?"

Buồn cười ở đâu? Cậu có chút hoang mang.

Tô Tường che miệng cười run cả người: "Ngu gia, yoga...... chúng ta đi đến Ngu gia."

"......"

Hệ thống đột nhiên lên tiếng.

[Thật ra tôi cũng rất biết kể chuyện cười, bốn không, ha ha ha ha.]

Gân xanh trên trán Lâm Tân Độ giật một cái, chỗ buồn cười này lại ở đâu?

[Bốn không, thư linh đó, "Ánh trăng nơi chân trời" chính là một cuốn sách, tượng trưng cho việc tôi mới là bầu trời của thế giới này, ha ha ha......]

"......" Hệ thống 40, độ hài hước của cậu làm tôi sợ rồi.

Bệnh trung nhị và não yêu đương, không biết cái nào được tính là bệnh nặng.

Mang theo chuyện cười của Tô Tường và của hệ thống, Lâm Tân Độ đi thay một bộ đồ yoga vải thô mới.

Quần áo rộng rãi trên người cậu vẫn không che được thần thái.

Giáo viên yoga rất kiên nhẫn, sắp xếp hai bộ bài tập, Tô Tường tiến độ nhanh hơn một chút, Lâm Tân Độ trời sinh dẻo dai, sau khi làm vài động tác cơ bản, cũng bắt đầu thử mấy động tác có độ khó hơn.

"Đúng rồi, chính là vậy." Huấn luyện viên khen: "Ngón chân cong lại, mu bàn chân hướng lên trời."

Lâm Tân Độ liếc thấy bóng dáng Ngu Huý đi vào, khoe khoang: "Mau nhìn, tôi cong thành cái bánh quy rồi."

Bước chân Ngu Huý khựng lại một chút, nhất thời không biết đáp lại thế nào.

Khi Lâm Tân Độ ngồi dậy, thở phào một hơi: "Cùng tập không? Không ra khỏi nhà vẫn rèn luyện được sức khỏe."

Ngu Huý lựa chọn đi rót nước cho cậu.

Tô Tường duỗi tay, lắc đầu: "Đừng để ý mấy người vô vị này."

Lâm Tân Độ luôn cảm thấy hôm nay thái độ của Tô Tường đối với mình dường như thân thiết hơn hai phần.

Nhưng cậu lại không nghĩ ra nguyên nhân, theo lẽ thường, vừa bị gây chuyện nhắm vào, lại thêm chuyện đa nhân cách, người bình thường không cố ý xa cách đã là tốt rồi.

Học yoga xong, nghỉ ngơi một chút, đã gần sáu giờ chiều.

Lâm Tân Độ thuận thế ở lại ăn tối.

Một bàn thức ăn mặn chay phối hợp, dinh dưỡng cân bằng, chỉ là mọi người dường như sống ở những tầng khác nhau.

Ngu Dật Chi vẫn đang nghĩ về chuyện gây rối ban ngày và sự xuất hiện "trùng hợp" của Giang Chu.

Tô Tường tuy luôn mỉm cười, nhưng trong lòng dường như cũng đang suy nghĩ điều gì đó, giữa chừng còn nhìn Ngu Chính Sơ một cái.

Ngu Huý vẫn như thường ngày im lặng, mà khi anh im lặng, rất khó đoán được biểu cảm.

Chỉ có Lâm Tân Độ là thành tâm nhất với bữa ăn này, đặc biệt chăm chú bóc tôm, giữa chừng suýt bị đuôi tôm cứng đâm trúng.

"Đi rửa nước một chút." Ngu Huý đặt đũa xuống nói.

Lâm Tân Độ giơ ngón tay ra, tỏ ý không bị trầy da.

Tô Tường nhìn thấy cảnh này, tay gắp thức ăn hơi dừng lại, không nói gì.

Sau bữa ăn, Tô Tường gọi Ngu Huý ra ngoài đi dạo.

Thời tiết thay đổi thất thường, bên ngoài đột nhiên bắt đầu mưa nhỏ, Ngu Huý che ô cho Tô Tường, đứng trên cầu ngắm cảnh hồ. Ánh sáng chuyển động, cá dưới nước vẫy đuôi, hai người im lặng hồi lâu.

Cuối cùng, Tô Tường đưa cho Ngu Huý một chiếc hộp gỗ tinh xảo, rất giống chiếc hộp lần trước định đưa cho Ngu Dật Chi.

"Cầm đi."

Ngọc bội bình an làm gia bảo vốn là một cặp, dùng để tặng cho một đôi. Vì có hai con trai, bà chỉ có thể tách ra, mỗi bên một chiếc.

Khi Ngu Huý nhận lấy, Tô Tường nghĩ một chút nói: "Thôi, để mẹ tự đưa, như vậy cũng thể hiện sự coi trọng của mẹ và cha con."

Ngu Huý im lặng một lát: "Mẹ nhìn ra rồi."

Không phải câu hỏi, mà là khẳng định.

"Lần trước mẹ đã thấy không đúng lắm, trước đây con chỉ xã giao bình thường, chưa thấy có bạn bè thân thiết."

"Lùi một bước nói, cho dù là bạn thân cũng sẽ không đặc biệt dẫn đến bữa cơm gia đình." Tô Tường dừng một chút: "Hôm nay mẹ còn thấy đứa trẻ đó trong nhóm chủ hộ khu của con."

Dù bạn thân đến đâu, cũng chưa thấy vào nhóm chủ hộ.

Bà không nói sâu thêm chuyện này: "Đi thôi, vào nhà mẹ gói thêm phong bao lì xì."

Ngu Huý đột nhiên nói: "Thật ra gần đây con mới nhận ra, tình cảm của con đối với cậu ấy sâu hơn tưởng tượng."

Tô Tường có dự cảm không ổn.

Có Ngu Dật Chi "tiền lệ" phía trước, Tô Tường hỏi thêm một câu: "Vậy Tiểu Độ thì sao?"

"Không rõ."

Một người dù thông minh đến đâu, cũng không thể đánh giá chính xác vị trí của mình trong lòng người khác.

Người ngoài cuộc sáng suốt hơn, Ngu Huý hỏi Tô Tường: "Mẹ thấy cậu ấy có cảm nhận thế nào về con?"

Tô Tường im lặng một lúc ngắn, định lấy lại chiếc hộp.

Ngu Huý lại nắm chặt không buông, bình tĩnh nói: "Mẹ, con tin cậu ấy có thiện cảm không bình thường với con."

Tô Tường dùng sức kéo cái hộp: "......"

Bà càng tin con trai mình là kiểu tự tin quá mức.

Trả lại đây.

.

Tác giả có lời muốn nói:

Trích nhật ký Ngu Dật Chi:

Hôm nay cha mẹ đều im lặng.

Con bất hiếu quá, làm cha mẹ lo lắng rồi! @Tô Tường @Ngu Chính Sơ

Trích nhật ký Tô Tường:

Trời ơi, con trai tôi thích Tiểu Độ.

Trích nhật ký Ngu Chính Sơ:

Tiểu Độ là đứa trẻ tốt, bọn chúng ở bên nhau tôi cũng yên tâm.

 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn