Nhờ Long Đằng ngày đêm tuyên truyền, vụ đầu độc gây chấn động rất lớn.
Nhóm Trăng Rằm dựa vào "tai tiếng mà nổi" để debut, khó tránh có không ít tài khoản chuyên đi chửi thuê, nhưng lần này vì phía Long Đằng công bố nguyên nhân đầu độc là fan cực đoan ám hại, nên tiếng chửi của bọn họ cũng giảm đi không ít.
Lâm Tân Độ vừa ăn xong vừa lướt tin tức, cảm thán: "Nghệ thuật ngôn từ đúng là bị bọn họ chơi tới đỉnh rồi."
Rõ ràng là fan cuồng độc duy của Giang Chu, lại bị "đánh tráo khái niệm" thành anti não tàn của Trăng Rằm.
Trên hot search thay đổi từ khóa suốt hai ngày, độ nổi tiếng của nhóm xem như đã hoàn toàn mở ra, bài thảo luận vẫn đang liên tục được cập nhật.
[Rốt cuộc là thành viên nào trúng độc vậy?]
[Không biết, phía cảnh sát nói có một người không may trúng độc, nhưng không rõ là ai xui xẻo.]
[Tự dưng thấy thương mười lăm người này, vừa debut đã gặp chuyện. Idol flop thì giọng cũng là giọng, mạng cũng là mạng mà!]
......
"Cái mạng của bác sĩ Lục cũng là mạng mà."
Thậm chí chẳng ai biết người trúng độc là ông ta.
Lâm Tân Độ nói xong bỗng ngẩng đầu: "À đúng rồi, bác sĩ Lục bị trúng độc như thế nào ấy nhỉ?"
Ngu Húy đang uống trà ngẩng lên, xác nhận trên mặt đối phương thật sự là biểu cảm cố nhớ lại.
"Bị cậu tự tay xử." Ngu Húy nhắc.
Lâm Tân Độ cuối cùng cũng nhớ ra, câu chuyện mình ngồi xe hai mươi cây số đi tặng nước ép lựu.
Thời gian trôi rất nhanh, mấy ngày tiếp theo vì nhiệt độ tăng cao, Lâm Tân Độ đều ở lì trong biệt thự hưởng điều hòa, chớp mắt đã đến tiệc sinh nhật của Ngu Dật Chi.
Tiệc sinh nhật tổ chức tại trang viên nhà họ Ngu, gần đây Ngu Dật Chi đã gửi thiệp mời rộng rãi. Trong khách mời có tóc vàng và những người kia, cũng có một phần do vợ chồng nhà họ Ngu mời đến để giúp hắn mở rộng quan hệ.
Không cần nói, Lâm Tân Độ cũng nằm trong danh sách được mời.
Tiệc riêng không cần ăn mặc quá trang trọng. Tối đó, Lâm Tân Độ từ một đống đồ cao cấp chọn ra một bộ tông màu sáng.
"Mặc bộ này thế nào?"
Ngu Húy đã thay xong quần áo, nghe vậy quay lại.
Lâm Tân Độ đứng cách đó không xa, áo gile ôm eo phối với sơ mi, cúc cổ mở hai nút, lộ ra vẻ tùy ý.
Trên người cậu lúc nào cũng tràn đầy sức sống khỏe khoắn, kiểu trẻ trung phóng khoáng này đi đâu cũng là tâm điểm, Ngu Húy đã có thể tưởng tượng tối nay sẽ có bao nhiêu người đến bắt chuyện.
"Không được à?" Thấy anh nhíu mày, Lâm Tân Độ đi đến trước gương.
"Rất hoàn hảo." Ngu Húy đánh giá thật lòng.
Ngu Húy đã dặn trước, hôm nay trợ lý lái xe bảy chỗ để tiện đặt quà.
Thấy Lâm Tân Độ đặt một hộp quà đỏ chót lên ghế riêng, trợ lý dùng ánh mắt gửi mật mã: Cái gì vậy?
Lâm Tân Độ chớp mắt: Đồ thiết yếu.
Trợ lý còn muốn chớp lại thì giữa hai người chen vào một ánh mắt sâu thẳm.
"!" Đệt, suýt nữa trợ lý rớt cả lương.
Hắn ta lập tức dừng "truyền mật mã", chuyên tâm lái xe.
Tối nay cả trang viên đèn đuốc sáng trưng. Địa điểm đã được bố trí đặc biệt, hệ thống an ninh cũng thuộc hàng đỉnh, ngoài việc tăng thêm bảo vệ, khắp nơi còn thấy cáp quang và thiết bị dò quét độ chính xác cao.
Lâm Tân Độ nhìn camera mà tặc lưỡi: "Nhiều giám sát thế này, người ta lấy gì hãm hại tôi ăn trộm?"
Ngu Húy liếc cậu một cái.
Lâm Tân Độ nhún vai: "Trên TV toàn diễn vậy mà."
Trong lúc nói chuyện, từng chiếc xe sang lần lượt chạy vào.
Oan gia ngõ hẹp, Lâm Tân Độ lại nhìn thấy Giang Chu.
Người sau mặc áo khoác cổ đứng kiểu Trung Hoa hơi hướng phục cổ, giữa một đám vest vẫn không hề lạc lõng, ngược lại còn tôn lên khí chất nổi bật.
Là nhân vật chính của buổi tiệc, Ngu Dật Chi đương nhiên đã có mặt từ sớm trong trang viên, Giang Chu được hắn sắp xếp xe riêng đưa đến.
Được mời đến, xem ra hào quang bạch nguyệt quang vẫn còn đó.
Lâm Tân Độ nghĩ, một lần thôi miên chỉ có thể làm lung lay vị trí của Giang Chu trong lòng Ngu Dật Chi, muốn thành đống đổ nát còn phải oanh tạc thêm.
Giang Chu không nhìn thấy Lâm Tân Độ, ánh mắt chỉ dừng ở tòa kiến trúc phía trước rực rỡ ánh đèn, khóe môi hơi cong, tự tin bước vào.
Ánh mắt Lâm Tân Độ dừng lại trên người cậu ta hơi lâu.
Trợ lý cũng nhìn theo, nói: "Cũng không đẹp đến thế mà."
Lâm Tân Độ vẫn khá khách quan: "Chắc là anh nhìn nhiều nên bị mòn cảm giác rồi."
Trợ lý: "Không, chỉ thuộc mức trung bình khá trong danh sách bạn bè của tôi thôi, kiểu khí chất thanh lãnh thế này, tôi tìm được hơn ba trăm bản giống."
"......"
Vạn người mê này hay là để anh làm đi.
Ngu Húy: "Chúng ta cũng vào thôi."
Lâm Tân Độ gật đầu, vừa đi được mấy bước bỗng dừng lại: "Mạng của Triệu Lê cũng là mạng mà."
Dù quan hệ không tốt, nhưng thể diện của trưởng bối nhà người ta vẫn phải giữ, dù là Nhiễm Nguyên Thanh hay Ngu Dật Chi, mỗi năm sinh nhật cũng đều mời qua lại.
Xét tình xét lý, Triệu Lê đều nằm trong danh sách được mời.
"Vậy có ai nói cho Triệu Lê biết Giang Chu sống lại chưa?" Bị dọa nhập viện thì không thể lại đổ lên đầu mình đâu.
Ngu Húy dường như không để ý: "Người mình thích sống lại, cậu ta nên vui đến phát khóc mới đúng."
Lâm Tân Độ vẻ mặt phức tạp: "Là——"
Sao?
Chữ đầu kéo dài, giọng mang đầy sự không chắc chắn, suýt nữa không nói ra được chữ cuối.
"Hy vọng cậu ta đừng bị dọa đến mức gọi mẹ."
·
Lâm Tân Độ đã ra vào không ít nơi cao cấp, nên đối với sự xa hoa tối nay có phần miễn dịch.
Giang Chu thì là lần đầu tiên chính thức đến chủ trạch của nhà họ Ngu, dù đã cố gắng kìm chế, vẫn bị sự phú quý này làm hoa cả mắt.
Chuyện bác sĩ Lục bị thương lại giúp cậu ta một phần, vì mấy ngày nay tâm trạng u ám, Ngu Dật Chi gần như không do dự mà mời cậu ta đến dự tiệc để đổi không khí.
Giang Chu có thể tưởng tượng, vì những người quen cũ, tối nay mình nhất định sẽ trở thành tâm điểm.
"Đây là danh thiếp của tôi, ngài giữ nhé."
Cậu ta đang nghĩ đến cảnh gặp lại Triệu Lê, thì liếc thấy một người đàn ông có nốt ruồi lệ rất giống mình đang đưa danh thiếp cho một đại gia bất động sản.
"Chuyện tài trợ lần trước......" Cách đó không xa, một người có đường nét giống cậu ta đang nâng ly với nhà tài trợ.
Ba bước một người giống mặt, năm bước một người giống khí chất, thậm chí còn có cả người giống giọng.
Bất kể nhìn thấy bao nhiêu lần, cũng khiến trong lòng cậu ta dâng lên cơn tức giận khó nói.
Người vào sau là Lâm Tân Độ nhướng mày: "Anh sắp xếp cho nhóm Trăng Rằm đến à?"
Ngu Húy không trả lời rõ ràng.
Lâm Tân Độ không thấy Ngu Dật Chi đâu, đây chỉ là khu ngoài, tiệc còn chưa chính thức bắt đầu, tám phần Ngu Dật Chi vẫn chưa biết nhóm Trăng Rằm đã tới.
Cậu chỉ về một hướng: "Có kịch hay rồi."
Theo hướng Lâm Tân Độ chỉ, Triệu Lê đang uống rượu một cách lơ đãng, cho đến khi phía sau vang lên một tiếng: "Anh Triệu Lê."
Giọng nói quen mà lạ, Triệu Lê quay lại, sững người.
Người gọi hắn như vậy chỉ có một.
"Anh Tiểu Khâu." Giang Chu lại nhìn sang tóc vàng.
Mấy người tóc vàng đang cười nói gần đó cũng quay đầu nhìn, lập tức mềm nhũn người, đồ đạc rơi đầy đất.
Trong cơn say ba phần, bọn họ ôm chặt lấy nhau: "Đệt, ma à!"
Sau đó đồng loạt xô Triệu Lê lên trước.
Triệu Lê: "......"
Bọn mày còn đáng sợ hơn ma.
Giang Chu mắt ngấn nước tiến lại gần, mấy ngày nay giảm cân cũng có chút hiệu quả, ít nhất gầy đi hai cân.
Một tiếng "anh Triệu Lê" đánh phủ đầu, gần như xác định thân phận.
Triệu Lê hoàn hồn, mới phát hiện Giang Chu đã đứng ngay trước mặt.
Giang Chu cố ý bước nhanh để tỏ vẻ kích động, nhưng trong mắt Triệu Lê, chỉ trong một thoáng cậu ta như "bay" đến vậy.
Theo phản xạ, hắn giơ tay đẩy một cái, đồng thời lùi lại hai bước.
Người xưa nói không làm việc trái lương tâm thì không sợ ma gõ cửa, hiển nhiên Triệu Lê không thuộc kiểu đó, trong đầu toàn là chuyện mình lợi dụng nhóm Trăng Rằm để kiếm tiền.
Tạo nghiệp nhiều quá, bị phản phệ rồi sao?
Giang Chu vì giảm cân, mỗi ngày chỉ ăn đồ thay thế, hôm nay thậm chí chỉ uống một cốc protein.
Bị đẩy như vậy, lập tức loạng choạng ngã ra sau.
Một bàn tay kịp thời đỡ lấy cậu ta.
Giang Chu: "Cảm......"
Nhìn rõ gương mặt đẹp phóng đại của Lâm Tân Độ, chữ cuối cùng nghẹn lại.
Lâm Tân Độ nhận khăn vest từ tay Ngu Húy, chậm rãi lau ngón tay, vừa như cười như không nhìn về phía Triệu Lê.
Triệu Lê lập tức cảm thấy xấu hổ.
Lâm Tân Độ còn không sợ, mình lại sợ thành thế này, đúng là có chút... súc sinh.
Qua đi cơn kinh hãi ban đầu, trong đại sảnh người qua lại tấp nập, ánh đèn sáng rực trên đầu nhanh chóng giúp Triệu Lê bình tĩnh lại.
Dưới đất có bóng, lại không phải chỉ mình hắn nhìn thấy, chắc chắn không phải ma.
Bị mười lăm "thế thân" làm cho mất tự tin, Triệu Lê theo bản năng muốn hỏi lại Lâm Tân Độ, không biết có phải lại là hàng nhái cao cấp mà Ngu Dật Chi tìm về không.
Lâm Tân Độ lười giải thích, rất tự giác nhường chỗ cho bạch nguyệt quang và nam ba nói chuyện.
"Đừng sợ." Trước khi đi, Lâm Tân Độ nói với Triệu Lê một câu: "Anh còn mang tượng của cậu ta đi khai quang, Phật tổ sẽ phù hộ anh."
Giang Chu không thể tin nổi nhìn Triệu Lê.
Triệu Lê theo bản năng chia sẻ trách nhiệm: "......Ngu Dật Chi đi cùng tôi."
"?"
Bên kia.
Tóc vàng không do dự đi theo Lâm Tân Độ rút lui, đến khu an toàn liền nói: "Bro, chuyện gì vậy?"
Thấy hắn thật sự sợ đến mức phát âm không rõ.
Lâm Tân Độ: "Giang Chu rơi xuống nước được cá voi cứu, nhưng va đầu mất trí nhớ, gần đây mới nhớ lại."
Miệng tóc vàng há to.
Lâm Tân Độ trích lại lời chính hắn từng nói lúc chơi thử thách: "Chính anh nói rồi, hiện thực luôn còn hoang đường hơn phim ảnh."
"......" Cái này không phải hoang đường, mà là phi lý rồi.
Lâm Tân Độ quay người tìm chỗ có tầm nhìn tốt hơn, tiếp tục quan sát bên kia.
Toàn bộ sự chú ý của cậu đều dồn vào xem kịch, không để ý bên này.
Gương mặt và vóc dáng quá nổi bật thu hút không ít người, trong khi nhóm Trăng Rằm bên kia đang đi phát danh thiếp, nhiều khách còn tưởng Lâm Tân Độ là ace của nhóm.
"Xin chào." Một thanh niên ưu tú bước đến với nụ cười rạng rỡ.
"Xin chào, có việc gì không?" Người trả lời là Ngu Húy đứng bên cạnh.
Thanh niên kia hơi lúng túng, không thể nói mình đến bắt chuyện, chỉ đành khách sáo vài câu rồi rời đi.
Những người khác cũng vậy, Ngu Húy đứng ở khoảng cách vừa gần vừa xa, mỗi lần có người đến là lại bị anh "từ chối thay".
Tóc vàng tận mắt thấy từng "ong bướm" bay đến chỗ Lâm Tân Độ rồi bị Ngu Húy đuổi đi.
Hắn lùi sang một bên, lặng lẽ đặt tên cho bức tranh trước mắt là "Ngu Húy đuổi bướm" .
"Hôm nay toàn là chuyện ma quỷ." Tóc vàng uống một ngụm rượu lớn, ánh mắt đờ đẫn.
Lâm Tân Độ vẫn đứng vững ở vị trí quan sát.
Khoảng cách hơi xa, không nghe rõ bên kia nói gì, nhưng nhìn dáng vẻ yếu đuối đáng thương kia, tám phần là đang bán thảm.
Cậu đoán rất chuẩn.
Phía xa.
Chuyện mất trí nhớ cũng khiến Triệu Lê thấy khó tin.
Nhưng Giang Chu không cho hắn thời gian suy nghĩ, cười khổ nói: "Anh vốn là người đầu tiên em muốn gặp, không ngờ trớ trêu thế nào, em lại gặp nghệ sĩ dưới trướng của anh trước."
Sắc mặt Triệu Lê tái nhợt, không biết nên giải thích thế nào.
"Bàn chuyện làm ăn thì cứ theo làm ăn, chuyện của công ty cũng không phải mình em có thể quyết định." Giang Chu nói với giọng đầy thấu hiểu: "Không cần cố giải thích gì đâu."
Sự náo nhiệt của buổi tiệc dường như không liên quan đến bọn họ, Giang Chu đứt quãng kể lại những gì đã trải qua trong hai năm qua, Triệu Lê đứng bên yên lặng lắng nghe, thời gian như ngưng đọng lại ở khoảnh khắc này.
Dần dần, giọng Giang Chu trở nên có chút buồn bã, cậu ta nhắc đến niềm vui khi khôi phục ký ức, nhưng lại càng thêm u ám.
Tất cả đã khác rồi.
"Em rất muốn quay lại bên cạnh người đó." Giang Chu siết chặt ngón tay: "Em cũng biết, anh Dật Chi đã tìm không ít thế thân."
Trong giọng nói lộ ra một tia không cam lòng.
Triệu Lê có thể hiểu, năm đó ai cũng nhìn ra Giang Chu và Ngu Dật Chi có tình cảm với nhau, nay cảnh còn người mất, sao có thể cam tâm?
Giang Chu tiện miệng lặp lại lời đã nói với quản gia: "Hôm đó ở bể bơi em hình như thấy Lâm Tân Độ và......"
Triệu Lê nghe xong liền khẳng định: "Em chắc không nhìn nhầm đâu."
Con ngươi Giang Chu chấn động: "Anh cũng biết chuyện?"
Triệu Lê gật đầu.
Ngu Húy đâu phải nhà từ thiện, giúp Lâm Tân Độ để nhóm Trăng Rằm debut, còn cả phản ứng của Ngu Húy khi chơi thử thách, hắn luôn cảm thấy giữa hai người này có gì đó mờ ám.
Chỉ là trước giờ không dám nghĩ sâu.
Giang Chu trong khoảnh khắc cứng họng.
Một lúc lâu sau, cậu ta mới miễn cưỡng điều chỉnh biểu cảm: "Anh Triệu Lê, em có thể cảm nhận được, Lâm Tân Độ luôn vô tình hay cố ý ngăn em đến gần anh Dật Chi."
"Dù sao sự tồn tại của em, cũng giống như luôn nhắc nhở cậu ta về chuyện thế thân."
"Anh giúp em được không?"
Giang Chu nắm lấy cổ tay hắn: "Trong hai năm qua, căn nhà duy nhất cha mẹ để lại cho em đã bị phá dỡ, giờ giọng của chú Lục cũng bị hỏng, nghe nói anh Nguyên Thanh cũng gặp chuyện...... em thật sự, thật sự rất muốn mọi thứ trở lại như trước."
Một giọt nước mắt lạnh buốt lan ra trên mu bàn tay.
Những ngón tay đang nắm cổ tay run rẩy, Triệu Lê nhìn ánh mắt gần như tuyệt vọng của Giang Chu, im lặng rất lâu.
Cuối cùng hắn không thể từ chối, gật đầu nói: "Được."
......
[Hắn đã chọn sai một lần, không biết lần này sẽ thế nào.]
Trừ khi là tình tiết bắt buộc hoặc liên quan đến bản thân, Lâm Tân Độ hiếm khi nghe hệ thống chủ động bàn về chuyện của người khác.
"Trong nguyên tác, kết cục của Triệu Lê thế nào?"
[Giang Chu thuyết phục hắn mua biệt thự Tây Sơn làm ký túc xá cho thực tập sinh, kết quả có không ít người lén qua lại thân thiết với Nhiễm Nguyên Thanh, tham gia rửa tiền và sử dụng chất cấm.]
[Trong đó có một thực tập sinh dàn dựng quan hệ với hắn, sau đó quay lại tố hắn c**ng b*c.]
[Cuối cùng Triệu Lê bị liên lụy không ít, sự nghiệp gần như sụp đổ một nửa.]
Lâm Tân Độ không ngờ lần này hệ thống lại nói chi tiết như vậy.
"Vậy kết cục của nam chính trong nguyên tác......"
Hệ thống: [Hiện tại chỉ bổ sung đến nam ba.]
Lâm Tân Độ thu lại ánh nhìn: "Đáng tiếc, Triệu Lê hình như vẫn chọn đứng về phía bạch nguyệt quang."
[Tôi từng gặp hắn một lần.]
[Muốn hắn đổi ý không khó, cứu hay không tùy tâm trạng tôi.]
Hệ thống không nói thêm, lúc này ánh đèn trong đại sảnh không còn nhấp nháy luân phiên, bầu không khí từ sôi động chuyển sang trầm ổn.
Mọi người bắt đầu đi vào khu vực sâu bên trong.
Hôm nay Ngu Dật Chi mặc một bộ vest bạc vô cùng nổi bật, gương mặt tuấn tú khiến hắn trông đầy sức hút. Hắn trước tiên cảm ơn cha mẹ và khách mời, sau đó tự tay rót đầy tháp champagne, rồi cắt bánh.
Ban nhạc bắt đầu chơi, bữa tiệc chính thức bắt đầu.
Tô Tường khoác tay Ngu Chính Sơ, mỉm cười chào hỏi khách khứa, Ngu Dật Chi đi bên cạnh, bắt tay trò chuyện với một số người lớn tuổi.
Lâm Tân Độ phát hiện Ngu Húy thật sự không quan tâm đến lời đồn anh em bất hòa, vốn lúc này anh cũng nên qua đó, nhưng Ngu Húy chỉ tùy ý chọn một chỗ ngồi xuống.
Khoảng mười lăm phút sau, anh đứng dậy: "Đi thôi."
Lâm Tân Độ: "Hả?"
Ngu Húy: "Tối nay không có khiêu vũ, lát nữa bọn họ sẽ đi thuyền sang khu đấu giá bên kia, chúng ta qua trước."
Trợ lý cũng đi theo.
Danh lưu đông đảo, Giang Chu đứng ở vòng ngoài, những cảnh tượng cậu ta tưởng tượng trước đó đều không xảy ra. Ngoài một số ít người, trong lúc nâng ly chúc tụng, mọi người chỉ coi cậu ta là một thành viên của nhóm Trăng Rằm.
Khi thấy Lâm Tân Độ và Ngu Húy gần như sánh vai rời đi, ánh mắt cậu ta tối lại.
......
Ban đêm đi thuyền trên nước là một loại hưởng thụ.
Bờ bên kia nhìn thì gần, nhưng để qua đó vẫn cần một khoảng thời gian.
"Đấu giá đá quý," Ngu Húy lấy ra một danh sách, "Trong khách mời hôm nay có một số nhà sưu tầm."
Mục đích chính của buổi tiệc chính là tham gia đấu giá.
Lâm Tân Độ nhìn danh sách vật phẩm rực rỡ đến hoa mắt, nghĩ đến vấn đề an toàn khi mang đi sau đó: "Mỗi người thuê vài vệ sĩ, cộng lại thành cả một đội vũ trang."
Ngu Húy cười: "Công ty đấu giá sẽ phụ trách phần hậu cần."
Không lâu sau, các khách mời khác cũng lần lượt đi thuyền sang. Nơi đấu giá tuy không xa hoa như trong trang viên, nhưng đủ rộng, mọi người tìm chỗ ngồi theo khu vực của mình, trợ lý ngồi cạnh Lâm Tân Độ.
Một đấu giá viên chuyên nghiệp bước lên, bắt đầu nói những lời mở đầu quen thuộc. Lâm Tân Độ liếc nhìn xung quanh, nơi này còn có nhiều camera hơn cả khu biệt thự.
Món đấu giá đầu tiên đã rất "nặng ký", là một viên sapphire có độ bão hòa cực cao, được gắn trên một sợi dây chuyền hình phượng hoàng.
Xung quanh liên tục có người ra giá.
Trợ lý: "Có món nào cậu để ý không?"
Lâm Tân Độ chớp mắt: Tôi đi xem đấu giá chưa bao giờ mang theo miệng.
Trợ lý: Tôi cũng vậy.
Không thì sao hai ta lại ngồi cạnh nhau.
Hai người dùng khẩu hình cười không tiếng: Khặc khặc khặc......
Ngu Húy ngồi bên tay phải Lâm Tân Độ, liếc nhìn một cái, trợ lý lập tức dừng "mật ngữ", hạ giọng nói: "Tôi đã cho người theo dõi bên Triệu Lê rồi."
Phòng ngừa trước, tránh để đối phương bị Giang Chu xúi giục làm chuyện ngu ngốc.
Theo từng món đấu giá lần lượt có chủ, đến gần một viên kim cương hồng, không ít người bắt đầu tỏ ra hứng thú.
Nhiều viên kim cương quý giá đều được gán cho những câu chuyện, viên này cũng không ngoại lệ, đấu giá viên sau khi giới thiệu thông số, bắt đầu kể về mối tình bi thương phía sau "Ngôi sao hồng".
Lâm Tân Độ hoàn toàn không nghe chuyện, chỉ lên tiếng vì viên kim cương: "Đẹp thật."
Ngu Húy bắt được tiếng cảm thán rất khẽ, cánh tay hơi động, đang định giơ bảng đấu giá.
Lâm Tân Độ: "Nếu tôi có một viên to thế này, tôi sẽ đeo lên trán mỗi ngày, cosplay Nhị Lang Thần."
Trợ lý: "Làm bán vĩnh viễn luôn à? Tôi nghe nói có người thật sự gắn kim cương vào giữa trán."
Ngu Húy lặng lẽ hạ tay xuống.
Hàng ghế thứ bảy.
Không ai không động lòng trước viên kim cương hồng hình giọt nước cực kỳ xa xỉ này.
Giang Chu nghe những lời ra giá nối tiếp nhau, ở đây tiền dường như chỉ là một con số.
Cậu ta khẽ nói: "Lần đầu tiên em cảm nhận rõ ràng như vậy, giữa em và mọi người có một khoảng cách rất lớn."
Triệu Lê nhìn cậu ta một lúc, giơ bảng: "Bốn mươi mốt triệu."
"Anh Triệu Lê......"
"Không có khoảng cách gì cả," Triệu Lê chậm rãi nói: "Tôi chỉ nghe nói người yêu nhau dù cách núi biển, núi biển cũng có thể san bằng."
Giang Chu vô cùng xúc động.
Giá trên sàn nhanh chóng lên đến bốn mươi lăm triệu, Triệu Lê vẫn tiếp tục tăng giá.
Giang Chu nắm lấy tay hắn: "Hay là thôi đi."
Triệu Lê kiên trì: "Anh đã nói sẽ giúp em."
Cuối cùng hắn lấy được viên kim cương hồng này với giá hơn năm mươi triệu.
Triệu Lê tùy ý ném bảng đấu giá sang một bên, khí chất quý tộc hào môn lần đầu bộc lộ rõ ràng.
"Đợi làm xong thủ tục thanh toán và nghiệm thu, tôi sẽ cho người mang viên kim cương này đưa cho Lâm Tân Độ."
Giang Chu đang còn xúc động vui mừng, nghe vậy suýt không kịp phản ứng.
Cậu ta tưởng mình nghe nhầm, một lúc lâu sau mới cố gượng cười hỏi: "Đưa cho...... Lâm Tân Độ?"
Triệu Lê gật đầu.
"Cầm của người ta thì tay mềm, ăn của người ta thì miệng mềm. Người như Lâm Tân Độ tôi cũng hiểu phần nào, nhận đồ rồi thì sẽ ngại mà tiếp tục gây khó cho em."
Ngón tay Giang Chu giấu dưới cuốn danh mục gần như đâm thủng lòng bàn tay, "Nếu không có tác dụng thì sao?"
"Tăng tiền, tôi không tin tặng thêm một món lớn, cậu ta lại không chịu."
"Món lớn" mà Triệu Lê nói, tuyệt đối đủ để giúp một người đổi đời.
Vừa rồi mình còn nói cảm thấy bản thân và người giàu là hai thế giới khác nhau, vậy mà đối phương lại định đem tiền ném cho người khác?
Giang Chu nhìn Triệu Lê nói năng chân thành, lòng bàn tay rỉ ra chút máu.
Cậu ta thật sự muốn dùng cuốn danh mục đập nát cái bản mặt chó này!
Vệ sĩ được phái theo dõi hai người lén lút nghe thấy mà chấn động, logic kiểu gì vậy trời?
Trợ lý nhận được tin từ vệ sĩ, biểu cảm cũng trở nên đặc sắc, không kịp chờ muốn chia sẻ.
Lâm Tân Độ: "Đệt."
Lần đầu tiên trợ lý đồng ý với câu chửi của cậu: "Đúng là đệt thật."
Ngu Húy thì rất bình tĩnh: "Triệu Lê là thương nhân, số tiền này chỉ mượn danh Giang Chu để đưa cho cậu, muốn một công nhiều việc."
Lâm Tân Độ chớp mắt chờ giải thích.
Ngu Húy: "Chúng ta đã vạch trần Nhiễm Nguyên Thanh, giúp Triệu Lê tránh được việc mua phải hàng cấm, bản thân chuyện đó đã là một ân tình rất lớn."
"Một mặt đúng như hắn nói, nhận quà rồi thì khó làm khó Giang Chu, mặt khác hắn cũng trả được ân tình, đồng thời duy trì quan hệ với tôi. Dưới trướng Ngu thị có không ít dự án cần người đại diện."
Nói khó nghe một chút, cho dù là một trăm triệu, với độ hot hiện tại của nhóm Trăng Rằm, nếu có thể gắn với Ngu thị để làm marketing, tùy tiện cũng kiếm lại được.
Lâm Tân Độ nghe xong bật cười, bạch nguyệt quang chắc chắn không nghĩ được nhiều tầng như vậy.
Cậu hỏi trợ lý: "Giang Chu giờ mặt mũi thế nào?"
Trợ lý giả vờ cúi xuống nhặt đồ, nhanh chóng liếc một cái: "Tôi thấy cậu ta muốn lao lên cào nát mặt Triệu Lê."
"......" Có thể hiểu.
Vẫn câu đó, rảnh rỗi đừng dựng hình tượng không màng danh lợi.
Lâm Tân Độ làm rất triệt để điều này, sau khi buổi đấu giá kết thúc, Triệu Lê tới nói mấy ngày nữa có món quà nhỏ mong cậu nhận cho, Lâm Tân Độ cười còn rực rỡ hơn hoa.
Triệu Lê suýt bị cậu làm cho lóa mắt.
Lâm Tân Độ: "Tôi cười trước đã, sau đó sẽ nhận."
Ngu Húy nhắc: "Đừng nghĩ đến việc đeo lên mặt."
Triệu Lê nghe vậy nói: "Yên tâm, đợi thấy món đồ đó, cậu sẽ biết không thể đeo lên mặt."
Hắn thuận miệng nói thêm: "Nhưng có thể đeo trên tay."
Ngu Húy bỗng cười nhẹ: "Ồ?"
Nụ cười không chạm tới đáy mắt khiến sắc mặt Triệu Lê biến đổi, nếu suy đoán Lâm Tân Độ và Ngu Húy thật sự có quan hệ là đúng, vậy một viên kim cương đeo trên tay... không phải là tặng quà, mà là tự đưa mình lên đoạn đầu đài.
Hắn lập tức đổi lời: "Hay là đeo lên mặt đi."
Lâm Tân Độ: "......"
Cậu dừng lại một chút, nhìn ra sau lưng Triệu Lê: "Giang Chu đâu?"
Sắc mặt Triệu Lê lập tức trở nên phức tạp, những người này rõ ràng đã biết Giang Chu quay lại mà không báo cho hắn...... thôi được, nghĩ kỹ lại thì hình như Lâm Tân Độ từng có ý định nói, chỉ là lúc đó hắn bị việc khác làm gián đoạn.
"Cậu ấy đi vệ sinh rồi."
Lâm Tân Độ: "Tôi đoán là đi rửa tay."
Triệu Lê không hiểu.
Lâm Tân Độ nhún vai, xoay người chuẩn bị lên thuyền, dù không tận mắt thấy, cậu cũng tưởng tượng được cảnh Giang Chu dùng móng tay đâm vào lòng bàn tay. Dù sao nếu không đâm vào tay, e là cậu ta sẽ không nhịn được mà ra tay với Triệu Lê.
Mọi người lần lượt lên thuyền quay về.
Sau khi lên thuyền, Lâm Tân Độ nhìn thấy nhóm Trăng Rằm, nói với Ngu Húy đang bước lên cầu thang: "Tôi lát nữa qua bên đó."
Có người chuyên trách kiểm tra số lượng. Cuối cùng mọi người đều lên thuyền, Giang Chu là một trong số đó, cậu ta dùng nước lạnh rửa lòng bàn tay bị cào rách.
Những khách mời có thân phận đều ngồi ở tầng hai để dễ ngắm cảnh đêm. Khi thấy Lâm Tân Độ ngồi ở một góc tầng một, trong lòng cậu ta cười lạnh, xem ra địa vị của Lâm Tân Độ trong lòng Ngu Húy không quan trọng như cậu ta tưởng.
Buổi đấu giá trước đó cũng không thấy Ngu Húy mua gì tặng cho đối phương.
.
Tiểu Thập Ngũ kích động: "Bản chính tới rồi."
Lâm Tân Độ: "Cậu có thể nói to hơn nữa."
Tiểu Thập Ngũ gãi đầu ngượng ngùng.
Giang Chu lại mỉm cười thân thiện, bước tới, dùng giọng tự nhiên hỏi: "Sao không lên trên?"
Lâm Tân Độ: "Trên cao lạnh lắm."
Giang Chu khen: "Cậu thật hài hước. Độ cao tầng hai, nhảy xuống cũng chẳng bắn được mấy bọt nước."
Lâm Tân Độ đang định nói thì trên cầu thang vang lên rõ ràng tiếng giày cao gót lộc cộc.
Tô Tường đi xuống, nhìn quanh một vòng rồi tiến về phía này.
"Ừm......"
Trước khi mở miệng, ánh mắt bà đã quét một lượt.
Lâm Tân Độ giơ tay: "Dì, cháu ở đây."
Tô Tường cười: "Cháu không nói dì cũng nhận ra, ở đây cháu là nổi bật nhất......"
Bà kịp thời dừng lại vì lịch sự, nhưng nhóm Trăng Rằm bên cạnh đồng thanh tiếp lời: "Hạc giữa bầy gà."
"......"
"Gà hay hạc không quan trọng," Tiểu Thập Ngũ mở đầu,
Lâm Tân Độ nhập hội, cùng mọi người đồng thanh: "Gộp lại là suất combo gia đình."
Tô Tường bật cười, nghĩ một chút rồi nói: "Thứ Hai tuần sau công ty có một trung tâm thương mại khai trương, vừa hay cần biểu diễn, các cậu có hứng thú không?"
Nhóm Trăng Rằm đương nhiên không từ chối.
Bọn họ không có tư cách nhận việc riêng, nhưng lời mời từ nhà họ Ngu, Triệu Lê chắc chắn sẽ không phản đối.
Giang Chu từ đầu đến cuối như người ngoài cuộc, bị xếp chung vào một "con gà", trơ mắt nhìn Tô Tường dẫn Lâm Tân Độ lên trên, không nhịn được lên tiếng: "Dì......"
Tô Tường nhìn cậu ta.
Giang Chu: "Cháu không phải thành viên của nhóm này."
Đang định nói mình là bạn của Ngu Dật Chi, Tô Tường lại nhìn cậu ta bằng ánh mắt cổ vũ: "Cố gắng thêm chút nữa, nhất định sẽ vào được."
Đây là trực tiếp xếp cậu ta vào hàng dự bị.
Giang Chu không tiện nói thêm, vì khi Tô Tường bước lên cầu thang, bà đã bắt đầu nói chuyện với Lâm Tân Độ: "Hôm nay dì gặp con trai nhà họ Triệu, nó nói nhóm này có thể debut, Tiểu Húy cũng góp sức."
Bà lắc đầu: "Quả nhiên là 'bảo hữu nam', chọn người debut mà cũng muốn copy khuôn mặt của bạn mình y như đúc."
Giang Chu đứng sững tại chỗ.
Từ khi nào Lâm Tân Độ lại thành "bản gốc" rồi?
Mà Lâm Tân Độ nghe thấy từ "bảo hữu nam" cũng khựng lại một chút.
Tô Tường: "Thiệt thòi cho cháu rồi, vừa phải khâu áo, vừa phải dỗ ngủ......"
"Khụ khụ......" Lâm Tân Độ bị sặc: "Dì biết rồi ạ?"
Tô Tường nghiến răng: "Nghe lời dì, lần sau bọn nó còn đưa ra yêu cầu vô lý, cứ cầm gậy mà đánh. Luật sư dì tìm cho, giấy hòa giải dì viết cho."
"......"
——
Lời tác giả:
Trích nhật ký của Triệu Lê:
Nửa đêm, nghe nhạc, đang emo.
"Vẫn nhớ giọt nước mắt rơi từ mắt em, đau đến tuyệt vọng——"
Nghe được một nửa, tháo tai nghe, nửa đêm ngồi bật dậy: "Tiểu Chu, anh sẽ giúp em."
Trích nhật ký của Giang Chu:
Nửa đêm không ngủ được, bắt đầu đếm chó.
Một con chó, hai con chó, ba con chó......
Đám đàn ông chó má, ¥%@#@43%¥!