Lốp Dự Phòng Sa Điêu, Online Đổi Mệnh

Chương 4: Bạn tốt

Lâm Tân Độ mặc áo choàng ngủ màu đỏ thẫm, tư thế ngồi dù có đoan chính đến đâu, cổ áo mở rộng cũng lộ ra một chút không đứng đắn vi diệu.

Ở chỗ Ngu Dật Chi có thể tổng kết thành: thử vai quỷ.

Cậu tiếp tục nói nhăng nói cuội: "Đợt trước vòng một không thông qua, hôm nay đến vòng hai."

Ngu Dật Chi: "?"

Vòng một vòng hai gì chứ, còn có, vòng một cũng chưa thông qua, lấy đâu ra vòng hai?

"Tự giới thiệu một chút, tôi tên Lâm Tân Độ, nam, cao 180cm, 22 tuổi, số điện thoại là 13XXXXXXXX......"

"Đừng nói nữa." Ngu Dật Chi thấp giọng quát lên cảnh cáo.

Lâm Tân Độ không những nói, còn tuôn ra như lũ vỡ đê. Hai vạn một tháng làm bản thay thế giá rẻ, anh còn muốn tôi thế nào?

Anh lại có thể thế nào?

Tít tít.

[Video kết nối đã bị gián đoạn]

Lâm Tân Độ: "......"

Hệ thống: [Còn không bằng biểu diễn khẩu kỹ.]

·

Bên kia Ngu Dật Chi trực tiếp dùng cách vật lý kết thúc cuộc gọi video.

Trong không khí chỉ còn lại sự yên tĩnh, cổ họng Ngu Dật Chi khô khốc, miễn cưỡng thốt ra một chữ "anh".

"Hôm nay có mấy nhà truyền thông gọi điện tới xin xác nhận."

Không để ý tới khúc nhạc đệm nhỏ Lâm Tân Độ này, Ngu Húy nói tới chính sự: "Em quá nóng vội rồi, giẫm lên lằn ranh mà chơi thủ đoạn, bây giờ người ta muốn kiện em ác ý thu mua."

Ngu Dật Chi theo bản năng giải thích: "Cho dù ra tòa, phần thắng cũng nằm trong tay chúng ta."

Ngu Húy liếc hắn một cái: "Ở nơi đất khách quê người có người cố ý gây khó dễ, xử lý cũng rất phiền phức."

Sắc mặt Ngu Dật Chi hơi biến.

Một khi đã nói như vậy, thì chứng tỏ phiền phức rất có thể đã tới vào lúc hắn không hề hay biết.

"Em đã xử lý xong rồi, lần sau sẽ không tái phạm." Cửa mở, trong hành lang khí lạnh nặng, Ngu Húy ho khan hai tiếng.

Ngu Dật Chi rót một tách trà nóng đưa qua, hơi nóng lượn quanh đôi mày đang nhíu chặt. Nếu đã hưng sư vấn tội là nhằm vào chuyện thu mua, thì sự hoảng loạn ban nãy của hắn ngược lại càng khó nói rõ.

"Đúng rồi." Ngu Húy không nhận tách trà Ngu Dật Chi đưa tới, "Người vừa rồi......"

Ngu Dật Chi hít một hơi nghẹn lên tận cổ họng.

"Còn trẻ mà tâm thuật bất chính, kỹ thuật có tốt đến đâu cũng đừng tuyển dụng."

Nói xong, Ngu Húy đi rồi.

Ngu Dật Chi vẻ mặt mờ mịt đứng lại tại chỗ.

Đừng tuyển dụng, thoáng nghe giống như thừa nhận cách nói phỏng vấn. Nhưng kỹ thuật...... cổ họng hắn khẽ động, ẩn dụ này dường như âm thầm biết hết mọi chuyện.

Nhưng bản thân hắn còn chưa từng lên giường với thế thân, anh của hắn làm sao biết kỹ thuật của đối phương tốt hay không?

Đêm nay nhất định mất ngủ.

·

Lâm Tân Độ bị cưỡng ép kết thúc video call vẫn luôn lên mạng lướt thông tin.

Cậu nhìn chằm chằm phần giới thiệu về nhà họ Ngu trên mạng, chậm rãi đọc: "Ngu Húy."

Thì ra đây chính là tên anh trai của nam chính.

[Nghỉ đi, nhiệm vụ hôm nay là không thể hoàn thành rồi.]

"Tôi đang đợi điện thoại."

Đoạn tự giới thiệu khôi hài kia, đối tượng tiếp nhận không phải Ngu Dật Chi, mà là Ngu Húy.

Nếu không làm gì cả, phía sau chắc chắn còn một loạt phiền phức, lúc hệ thống hack nhầm người, cậu đã bị chụp mấy tấm ảnh rồi.

Thay vì như vậy, chi bằng chủ động xuất kích, để lại một chuỗi số điện thoại, nếu đối phương thật sự muốn truy cứu, khả năng lớn sẽ trực tiếp liên lạc.

Lâm Tân Độ: "Tôi phải chủ động dâng tới một lần."

[Dâng ánh mắt đưa tình?]

Lâm Tân Độ nghiến răng: "Tự mình dâng tới cửa, chủ động dâng tới cửa còn có cơ hội biện bạch."

[Cơ hội?]

"Chú mày!"

Điện thoại đột nhiên rung lên trong lòng bàn tay, Lâm Tân Độ theo bản năng bắt máy trong một giây, hai chữ chú mày chuẩn xác truyền sang.

"......"

Bên kia đại khái không ngờ tốc độ nghe máy lại nhanh như vậy, bỏ qua cách xưng hô quái dị, không có bất kỳ quá độ nào, hỏi: "Mục đích của cậu là gì?"

Lâm Tân Độ nghi hoặc "hửm" một tiếng.

Nghe vào tai Ngu Húy, chẳng qua chỉ là giả ngốc giả ngu.

"Kiên nhẫn của tôi rất có hạn."

Lâm Tân Độ âm thầm bình phẩm, giọng điệu này nhẹ như lông hồng, đáng tiếc đuôi lông lại mọc móc câu, chờ mổ toang con mồi bất cứ lúc nào.

Câu trả lời của cậu trước sau như một: "Tôi tới phỏng vấn."

Bên kia truyền tới một tiếng cười lạnh.

"Trước tiên hack vào máy tính của tôi, rồi video call với em trai tôi để phỏng vấn?"

Lâm Tân Độ giải thích: "Là kiểu phỏng vấn tam cố thảo lư, tôi đây mới nhị hồi đầu."

Không ngờ lại móc ra được cái blind box là anh.

"......"

"Anh trai, cho tôi một cơ hội đi mà."

Lâm Tân Độ không muốn đối đầu với Ngu Húy.

Anh trai của nam chính năng lực mạnh mẽ, thể chất nhìn lại bình thường. Còn có một người em trai không cùng huyết thống nhưng lại nằm trên hộ khẩu, kiểu thiết lập này rất dễ sinh ra tính cách vặn vẹo.

Lỡ như đối phương nhận định cậu sẽ gây bất lợi cho Ngu thị, khiến cậu biến mất không ai hay biết, vậy thì thật sự quá oan uổng rồi.

Thấy Ngu Húy không đáp lại, Lâm Tân Độ tiếp tục nói: "Ngài không tin tôi, ít nhất cũng nên tin lời của Ngu Dật Chi tiên sinh."

"Bán nghệ à?" Ngu Húy rốt cuộc mở miệng.

Cách nói hoang đường kia cũng không khiến anh cảm thấy buồn cười, hỏi: "Môn tài nghệ này của cậu, muốn cạnh tranh vị trí nào?"

Lâm Tân Độ mím môi.

Từ góc độ thương nghiệp mà phân tích, giống như cậu trước tiên phải thể hiện năng lực kỹ thuật, rồi cạnh tranh chức cố vấn an ninh mạng, cuối cùng thâm nhập vào nội bộ công ty.

Xác định ngụy biện vô dụng, cậu không còn che giấu quan hệ với Ngu Dật Chi nữa.

"Ngài hiểu lầm rồi, thật ra tôi không đến vì bất kỳ vị trí nào của quý công ty."

Lâm Tân Độ l**m môi khô khốc, đưa ra bằng chứng mạnh mẽ: "Không tin ngài thử nhớ lại xem, hai lần tôi phỏng vấn đã mặc quần áo gì."

Ngu Húy nhớ tới chiếc áo choàng ngủ bằng lụa đỏ thẫm.

"Bán nghệ cái từ này không thích hợp," Lâm Tân Độ nhân lúc còn nóng rèn sắt, "Ngài phải bỏ chữ 'nghệ' kia đi."

—— Tôi là ra ngoài bán tôi.

Ngu Húy vừa mới cầm tách trà lên không lâu, trong đầu theo bản năng lướt qua một lượt, bất hạnh bị sặc.

Trên đời có rất nhiều lời thô bỉ, nhưng chưa từng có ai dám buông thả nói như vậy trước mặt anh.

"Thật ra tôi và lệnh đệ đã sớm có tiếp xúc, nghĩ rằng hai người là anh em, sở thích có thể giống nhau, nên mới mơ tưởng mở rộng thêm phạm vi kinh doanh."

Nói xong, Lâm Tân Độ chủ động cúp điện thoại.

Hệ thống 40: [Cố ý tạo ra hình tượng một kẻ liều lĩnh tham lam, để hạ thấp cảnh giác của đối phương à?]

Lâm Tân Độ: "Là để định tính."

Nghi người trộm rìu, nếu đã cảm thấy một người có vấn đề, thì bất kể làm gì cũng dễ bị giải đọc quá mức.

Cậu cần phải hơi định tính lại một chút những suy nghĩ đã phân tán của đối phương.

Hệ thống nghiêm túc suy nghĩ rồi nói: [Quả thật là định tới tính rồi.]

Một câu ra ngoài bán tôi, chuẩn xác điểm thẳng vào tính.

"......"

Lâm Tân Độ không ôm ảo tưởng lành mạnh gì đối với hệ thống trong tiểu thuyết cổ sớm.

Dù sao mục đích của cậu đã đạt được, ra ngoài bán vẫn tốt hơn rất nhiều so với ấn tượng ban đầu là gián điệp của Ngu thị.

Qua vài phút, Lâm Tân Độ gọi lại lần nữa, chuẩn bị củng cố thiết lập nhân vật, biểu diễn bản lĩnh gặp ai cũng tán tỉnh.

[Sẽ bị từ chối nghe máy thôi.]

Theo mức năng lượng mà nói, anh trai của nam chính rõ ràng nguy hiểm và khó gần hơn.

"Không đâu."

Lúc này Ngu Húy hẳn đang hồi tưởng lại lời cậu nói, tìm kiếm lỗ hổng từ trong đó. Trong quá trình này, trang phục phỏng vấn là yếu tố không thể bỏ qua.

Lâm Tân Độ luôn cho rằng, con người đối với cái đẹp có năng lực thưởng thức bẩm sinh, điều này không liên quan tới giới tính hay tầng lớp.

Bộ áo choàng ngủ này thật sự quá quyến rũ, quyến rũ đến mức có thể coi như chiến bào.

Cậu đi tới trước gương, màu đỏ sẫm quỷ dị làm làn da càng thêm mịn màng, dường như phủ lên một tầng huỳnh quang mơ hồ.

"Người đàn ông kia trí nhớ rất tốt, tôi báo số điện thoại một lần là anh ta có thể nhớ, trong quá trình hồi tưởng, dung mạo và cơ thể của tôi cũng sẽ dần dần rõ ràng trong trí nhớ của anh ta. Kiểu dáng áo choàng ngủ, hoa văn, rồi tới làn da, thậm chí cả vết bớt trên da......" Lâm Tân Độ mỉm cười nói: "Có lẽ trong một khoảnh khắc nào đó, anh ta sẽ nhíu mày, cảm thấy hơi khô miệng khô lưỡi......"

Ngay cả hệ thống cũng có chút chịu không nổi cách cậu miêu tả sống động như vậy.

[Cậu văn minh một chút đi.]

"Lúc này gọi điện qua, nếu là người bình thường, có lẽ sẽ vì chột dạ mà cúp máy, nhưng anh ta nhìn thì biết là một người rất kiêu ngạo, trực tiếp từ chối nghe máy là biểu hiện của chột dạ, cho nên anh ta sẽ nghe."

Phán đoán của Lâm Tân Độ đã đúng.

Điện thoại được kết nối.

Lâm Tân Độ giải thích việc vừa rồi cúp máy: "Vừa rồi lỡ tay."

"......Thưa anh, ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có trạng nguyên, tôi......"

Ngu Húy ngắt lời cậu: "Cậu tuyệt đối không phải là kiểu mà em trai tôi thích, nếu là quan hệ tình nhân, nó chưa đến hai ngày đã chán ghét cậu."

Hiển nhiên vẫn không tin bộ lý do kia.

Phân tích rất đúng.

Lâm Tân Độ nhe răng cười, nhưng nam chính nguyên tác vừa mới gặp mình chưa tới một ngày đã bay đi rồi, còn chưa tới hai ngày.

Cậu tìm kiếm số điện thoại, nhấn gửi yêu cầu kết bạn, kèm lời xác nhận: thêm tôi, cho anh chứng cứ, MMS tốn tiền.

Khoảng nửa phút trôi qua, xác nhận kết bạn được thông qua.

Nhìn thấy dòng chữ sáng loáng này, Lâm Tân Độ tiện tay gửi một định vị qua, thuận tiện lại bổ sung hai tấm ảnh bên trong biệt thự của Ngu Dật Chi, tiếp tục kèm lời nhắn:

[Nếu còn cần thêm chứng cứ, tôi còn có thêm ảnh riêng tư có che mosaic~ (riêng tư.jpg) (mosaic.jpg)]

Dù hacker lợi hại đến đâu cũng không thể trong thời gian ngắn như vậy mà P ảnh giả. Ngu Húy im lặng một lát: "......Là tôi hiểu lầm cậu rồi."

Lâm Tân Độ rất hiểu chuyện: "Không sao."

"......"

Lâm Tân Độ vĩnh viễn không để chủ đề rơi vào im lặng, tiếp tục củng cố thiết lập nhân vật.

"Lệnh đệ có chứng mất ngủ nghiêm trọng, mà tôi lại rất biết dỗ người ngủ, đây mới là nguyên nhân anh ta tìm tôi. Không tin có thể trải nghiệm thử một lần."

Ngay cả hệ thống cũng phải khâm phục mấy lời chó má của cậu.

Người thông minh thường đa nghi, sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội kiểm chứng nào. Mà sau khi trải nghiệm một lần, Lâm Tân Độ sẽ có được một phần quyền chủ động.

Ngu Húy cũng không thể ngày hôm sau đi tìm Ngu Dật Chi nói: "Hôm qua anh gọi điện phỏng vấn thử bản lĩnh dỗ người ngủ của cậu tình nhân nhỏ kia của em."

Chỉ cần xác định được việc Ngu Dật Chi ở cùng cậu là vì chứng mất ngủ, Lâm Tân Độ rất có khả năng sẽ không còn trở thành đề tài trao đổi giữa hai anh em nữa.

Anh em nhà họ Ngu vẫn có điểm giống nhau, ví dụ như khi nghe thấy lời này, trong khoảnh khắc đều lựa chọn im lặng.

Lâm Tân Độ quen tay xử lý như là mặc định.

Cậu hắng giọng, bắt đầu kể chuyện: "Ngày xưa có một ngọn núi, trong núi có một ngôi chùa......"

Ngu Húy: "......"

Hệ thống:[......]

Không phải chứ, cậu thậm chí cũng không định đổi một câu chuyện khác sao?

Cưỡng ép xuất lời vài phút, giọng Lâm Tân Độ trở nên có chút mềm nhũn, cậu gượng mở mí mắt, "Không biết vì sao, tôi hơi buồn ngủ."

[Đã nói rồi giọng này có hiệu quả thôi miên.]

Truyền qua thiết bị điện tử tới bên kia có hơi méo tiếng, nhưng truyền qua không khí tới tai chính mình thì hiệu quả cực kỳ rõ ràng.

"Cậu......" Chú mày.

Chút mức độ này dĩ nhiên không thể thôi miên được Ngu Húy, anh không cúp máy, một mặt là muốn kiểm chứng lời nói nhảm của Lâm Tân Độ, nhiều hơn là vì giọng của đối phương quả thật có thể khiến thần kinh của anh thả lỏng.

Cả ngày bị "đồ thay thế" hành hạ, giọng Lâm Tân Độ càng lúc càng thấp...... cho đến "bịch" một tiếng, ngã xuống.

Ngu Húy cũng nghe thấy.

Âm thanh này không giòn, giống như âm thanh ngã lên đệm mềm hoặc giường.

Tư thế ngủ không đúng, tiếng hô hấp hơi nặng, Lâm Tân Độ còn khẽ khịt mũi một cái. Âm thanh đó...... giống như con mèo hoang đói meo bên lề đường.

Là thật sự ngủ rồi, loại âm thanh này không thể là giả vờ.

Ngu Húy lắc đầu, lúc chuẩn bị cúp điện thoại, nghe bên kia truyền tới tiếng nói mớ—

"Thức ăn...... tôi muốn thức ăn......"

Ngu Húy lần đầu tiên nghe ra trong âm thanh một biểu cảm nhe nanh múa vuốt, phảng phất như giây tiếp theo Lâm Tân Độ sẽ nhào tới coi anh như đồ ăn mà nuốt mất.

"Canh hải sản, muốn ăn tôm hùm đất, tôi muốn ăn bánh gạo xào......"

Trong mơ Lâm Tân Độ còn phát ra tiếng nghiến răng khi ăn.

"......"

·

Trong phòng yên tĩnh, bầu trời ở trạng thái nửa sáng nửa tối. Lâm Tân Độ lần nữa tỉnh lại, trong mơ hồ nhìn điện thoại, bây giờ là buổi tối.

"Buổi tối rồi!" Cậu giật mình ngồi bật dậy, vậy chẳng phải mình đã ngủ mấy tiếng liền rồi sao.

Hệ thống 40: [Chúc mừng ký chủ, thành công tự dỗ mình ngủ mất rồi.]

"......Có gì mà đáng mừng?"

[Mừng ở chỗ trong mơ cậu cứ la đòi ăn, trông cậu rất ngu X.]

Tin rằng anh trai của nam chính sẽ không còn để ý tới một kẻ ngu X nữa.

Lâm Tân Độ xoa xoa cái bụng đang réo ùng ục vì đói, "Cũng phải, thành công chuyển hướng sự chú ý của nhân vật nguy hiểm, ván này điểm tối đa."

.

Nước H.

Ngu Húy cũng chỉ ngủ được vài tiếng, sáng hôm sau tỉnh dậy xuống đại sảnh khách sạn ăn sáng, đột nhiên nhớ tới tiếng gào đêm qua.

Ở trong biệt thự của Dật Chi, vì sao lại đói đến như vậy?

Lát nữa còn phải dẫn Ngu Dật Chi cùng đi tham dự một cuộc họp, anh đang định gọi điện, khi nhìn thấy trong danh bạ nhiều thêm một người, còn ngẩn ra một chút.

Ngu Húy hậu tri hậu giác nhớ ra chuyện tối qua đã thêm Lâm Tân Độ.

Nhân viên phục vụ mang bữa sáng lên.

Thịt xông khói áp chảo giòn nhẹ, trái cây tươi, kèm theo cà phê giúp tỉnh táo.

Đó vẫn chưa phải toàn bộ. Không bao lâu sau, nhân viên phục vụ lại mang thêm món kèm, có bánh kếp cua, xúc xích, trứng và rau nướng.

"Thưa ngài, có cần salad không?"

Ngu Húy hờ hững lắc đầu, ngón tay vô tình chạm vào phía dưới màn hình, bấm vào vòng bạn bè.

Biệt danh của Lâm Tân Độ là Nhị Mộc, hai trạng thái mới nhất đều do cậu đăng.

[Nhị Mộc]: Cửa son rượu thịt thối, ngoài đường người chết cóng!!!!!

[Nhị Mộc]: Tín nam nguyện ăn chay một tuần, xin hãy mang đi tên nhà giàu lãng phí lương thực kia!

"......"

Ngu Húy nhìn bàn bữa sáng đắt đỏ căn bản ăn không hết trước mặt, giữa mày khẽ giật.

...

Tác giả có lời muốn nói:

Vở kịch nhỏ vô trách nhiệm:

Lâm Tân Độ: Xin chào, tôi là Tom Sue có bàn tay vàng, tôi hiện tại rất cần một bữa ăn, người tài trợ cho tôi sau này nhất định sẽ có hồi báo phong phú, tài khoản chính là số điện thoại của tôi, chuyển qua xong, tôi sẽ cùng hệ thống tại chỗ dẫn anh cất cánh, vấn đỉnh thế giới.

Bản tóm tắt: Tôi, người xuyên việt có bàn tay vàng, V tôi một bữa ăn.

Ngu Húy: ......

 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn